Chương 516: Đề thăng tinh thần lực.


Một tia linh lực giữa thiên địa dần dần bị hấp dẫn tới, sau đó chậm rãi chui vào trong cơ thể Lâm Dịch. Lúc này, hắn đang củng cố năng lượng chứ không phải tăng lên, cho nên cũng không sử dụng nội đan hay linh dược gì.

Thời gian dần trôi qua, Lâm Dịch tiến nhập vào hoàn cảnh Vật ngã lưỡng vong, chỉ có khí tức Hổ Thần Quyết không ngừng chui vào trong da thịt, kinh mạch, cốt cách hắn, chậm rãi cường hóa thân thể hắn.

Lâm Dịch nhận thức được loại cảm giác tuyệt vời này, hoàn toàn quên mình đang ở nơi nào.

Một cỗ khí tức bạo ngược cuồng bạo, chậm rãi xuất hiện trong nội tâm Lâm Dịch. Lâm Dịch thủ vững bản tâm, thờ ơ lạnh nhạt.

- Rống!

Cổ họng gào thét ra một tiếng giống như Hổ khiếu, mang theo một cỗ khí tức cuồng bá tuyệt thiên diệt địa, xuất hiện trong ý thức Lâm Dịch. Lâm Dịch vẫn y nguyên thủ vững bản tâm, thờ ơ lạnh nhạt.

- Rống!

Sát ý kinh thiên từ trong linh hồn Lâm Dịch bạo phát ra, Lâm Dịch vẫn thủ vững bản tâm.

Tiếng hổ khiếu, khí tức cuồng bá, sát ý cuồng sát không ngừng quay cuồng, không ngừng tàn sát bừa bãi trong Ý thức hải của Lâm Dịch. Nhưng Lâm Dịch vẫn y nguyên dựa vào tu vi tinh thần lực cường đại của mình thủ vững bản tâm, lạnh lùng nhìn xem.

Thời gian chậm rãi trôi qua, tiếng hổ gầm, khí tức cuồng bá, sát ý cuồng sát kia cũng dần dần biến mất trong ý thức của Lâm Dịch. Cũng không biết đã qua bao lâu, Lâm Dịch có thể cảm giác được rõ ràng, tu vi tinh thần của mình đang tăng lên nhanh chóng.

- Lâm Dịch...

Một tiếng kêu mềm mại vang lên, khiến tinh thần lực Lâm Dịch run rẩy kịch liệt! Lâm Dịch ngưng thần xem xét, chỉ thấy hai đạo thân ảnh mềm mại đập vào tầm mắt hắn!

- Mộng nhi? Linh Lung?

Lâm Dịch chấn động, cơ hồ không giữ vững được tinh thần của mình nữa.

Đó chính là Thư Mộng và Thủy Linh Lung!

Hai nữ tử kia vẫn đẹp như vậy, mái tóc sau óc như thẳng tắp như thác nác, mặt mày như trăng rằm, da thịt trắng như tuyết...Lúc Lâm Dịch thanh tỉnh lại, cơ hồ thời thời khắc khắc đều nghĩ tới các nàng, hắn tuyệt đối không nhìn lầm!

Nhưng mà hôm nay, trong đôi mắt của Thư Mộng và Thủy Linh Lung mang theo u oán thật sâu, đôi mắt xinh đẹp của các nàng rưng rưng nước.

- Lâm Dịch, ngươi thật ác độc a. Vì ý nghĩ cá nhân mà bỏ rơi tỷ muội ta lại đại lục Bạch Đế mà đi Thiên Giới, ngươi đi đã hai trăm năm, có còn nhớ tỷ muội chúng ta không? Nếu ngươi đã có ý định sớm rời khỏi đại lục Bạch Đế, vì sao lúc trước còn lấy chúng ta? Chính vì để ngươi phát tiết thỏa mãn sao? Ngươi...

Sâu trong đôi mắt u oán của Thư Mộng khắc sâu cừu hận. Thanh âm của nàng như sét đánh ngang tai Lâm Dịch, khiến hắn lâm vào trạng thái ngốc trệ.

Trong nội tâm Lâm Dịch, hắn thấy có lỗi nhất chính là Thư Mộng và Thủy Linh Lung. Kết hôn chỉ được một năm, hắn đã rời bỏ các nàng, tiến nhập vào Thiên Giới này. Chính như lời Thư Mộng nói, vì ý nghĩ cá nhân hắn mà cứ như vậy dứt bỏ các nàng, đi một mạch suốt hai trăm năm!

Lúc Thư Mộng mang theo hận ý nói ra những lời này, trái tim Lâm Dịch lập tức nổ tung ầm ầm rồi. Một cỗ tâm lý lo lắng, áy náy cơ hồ chôn vùi hắn!

- Không! Không phải! Không phải! Không phải ta ích kỷ! Ta vốn tưởng rằng...

Lâm Dịch lo lắng, cố sức giải thích.

- Không cần giải thích!

Thủy Linh Lung ở một bên lên tiếng. Nàng bình thường trước mặt Lâm Dịch ôn nhu tuệ nhã, nay đã không còn như vậy, mà đã biến thành oán hận và quyết tuyệt!

- Chính ngươi nghĩ gì, làm gì, so với chúng ta đều tinh tường nhiều hơn! Đừng nói rằng sau khi người tiến vào Thiên Giới thì sẽ dễ dàng trở lại đại lục Bạch Đế, sau đó có thể mang tỷ muội chúng ta tới Thiên Giới. Ngươi đều tinh tường hơn ai hết. Thiên Giới là nơi nào? Từ xưa đến nay rất nhiều người đã tiến vào Thiên Giới, nhưng có ai đã từng trở lại? Ngươi chỉ là lừa mình dối người mà thôi. Ngươi chỉ tìm một cái cớ để vứt bỏ chúng ta, vì tư lợi mà vứt bỏ tỷ muội chúng ta để một mình tiến vào Thiên Giới!

Lâm Dịch á khẩu, không nói gì được. Hắn há to miệng, nhưng một chữ cũng không nói nên lời.

Quả thật, hắn chỉ là tìm cái cớ mà thôi. Một cái cớ hợp lý để rời khỏi đại lục Bạch Đế.

Đại lộ sinh sôi nảy nở đã nhiều năm như vậy, Cực Trú Hàn Viên kia vạn năm mở ra một lần. Cũng có nghĩa là rất nhiều người đã từng tiến vào trong đó rồi. Nhưng mà chưa nghe nói có người nào trở lại đại lục Bạch Đế. Dùng trí thông minh của Lâm Dịch, hắn như thế nào không suy đoán ra, đã tiến vào Thiên Giới thì sẽ rất khó trở về.

Không phải hắn không suy đoán ra, chỉ là hắn cố ý không nghĩ tới phương diện này mà thôi. Chính như Thủy Linh Lung nói, hắn là lừa mình dối người!

Vẻ áy náy và lo lắng này càng phát ra trầm trọng, cái này khiến Lâm Dịch cảm giác trái tim mình như muốn nổ tung lên.

- Xem như tỷ muội chúng ta mắt mù, lại yêu thương một tiểu nhân như ngươi! Ta hận ngươi!

Thủy Linh Lung lại nói ra, oán hận liếc nhìn Lâm Dịch một cái nữa, sau đó với quay về bên người Thư Mộng, hai người liền phiêu lãng về hắc ám vô biên.

Một tia tinh thần lực cuối cùng của Lâm Dịch rốt cục cũng vỡ tan, một thanh âm đứt đoạn rất rõ ràng vang lên bên tai Lâm Dịch. Nhưng lúc này Lâm Dịch đã không còn thời gian để ý rồi. Hắn lớn tiếng hô lên:

- Đừng, đừng đi, hãy nghe ta nói, hãy nghe ta nói...

Mặc hắn gào thét, Thư Mộng và Thủy Linh Lung cứ như vậy quay người, biến mất trong bóng tối vô biên.

Bóng tối chung quanh, liền hướng về phía Lâm Dịch, bao khỏa toàn bộ hắn.

Bất lực, lo lắng, áy náy, vô số mặt cảm xúc trái ngược ào ào xông đến, giống như là một độc xà chém không đứt, cắn xé tâm hồn Lâm Dịch!

- Không! Không! Ta thừa nhận mình đã ích kỷ, nhưng ta đã biết lỗi của mình rồi! Ta đang cố gắng, một mực cố gắng vì trở lại đại lục Bạch Đế! Trước kia như thế, hiện tại cũng như thế! Ta sẽ cố gắng trở lại bên người các nàng, từ nay về sau, ta sẽ không bao giờ rời bỏ các nàng nữa, dù là bất cứ nguyên nhân gì! Không bao giờ...

Lâm Dịch đột nhiên khàn giọng hô lên! Ý muốn trở lại đại lục Bạch Đế trong tâm hắn chưa bao giờ mãnh liệt như lúc này!

Oanh!

Một tiếng thật lớn vang lên, bóng tối chung quanh ầm ầm tản ra, Lâm Dịch chỉ cảm thấy một cỗ cảm giác ôn hòa không nói nên lời bao khỏa toàn thân hắn. Những cảm xúc trái ngược trên người hắn tựa hồ bị tản ra sạch sẽ trong nháy mắt. Cùng lúc đó, tinh thần lực và ý thức hắn liền hợp lại làm một. Lúc này, Lâm Dịch cảm giác được rõ ràng, tu vi tinh thần của mình, trong thời gian thật ngắn đã tăng lên một cấp bậc mới! Hiện giờ, tu vi tinh thần lực của hắn đã hoàn toàn đạt tới trình độ đã ngoài Chiến sĩ lục giai!

Trong lòng Lâm Dịch dâng lên một cỗ mừng rỡ, nhưng lập tức bị một cỗ quyến luyến thâm trầm thay thế.

Không biết từ lúc nào, sáo trúc đã xuất hiện trong tay hắn, hắn cứ như vậy khép hờ hai mắt, ngồi xếp bằng trên đá ngầm, không để ý tới sóng biển điên cuồng không ngừng đập ầm ầm chung quanh, một hồi tiếng sáo trầm thấp vang lên...

Tiếng sáo trầm thấp mà uốn lượn, tinh tế. Khiến người nghe không khỏi sinh lòng ảm đạm. Thời gian dần trôi qua, tiếng sáo có trầm có bổng. Lúc tiếng bổng vang lên, toàn bộ Hải vực hắc ám như được một tầng ánh mặt trời phủ lên. Nhưng khi tiếng trầm vang lên thì tựa hồ bạch sóng ngập trời liền mất đi quang mang. Mà trong lúc trầm lúc bổng này, một cỗ khí tức ảm đạm quyến luyến tràn ngập ra ngoài. Khiến người không khỏi sinh ra lòng thương tâm, ánh mắt chứa chan dòng lệ.

Lâm Dịch cứ thổi sáo như vậy, toàn bộ hình ảnh lộ ra ảm đạm mà khắc sâu. Đứng vững vàng như từ xa xưa vĩnh hằng đến giờ. Biển kia, đá kia, người kia, thanh âm kia,...

Cũng không biết đã qua bao lâu, có lẽ chỉ là một cái chớp mắt, cũng có lẽ như đã qua mấy vòng luân hồi. Một thanh âm rít lên, cắt đứt tiếng sáo Lâm Dịch.

Lâm Dịch khẽ ngẩng đầu, chỉ thấy một con yêu thú từ trên không trung ầm ầm đáp xuống, cái miệng bén nhọn của nó đâm thẳng về phía hắn!

Lâm Dịch khẽ thở dài một tiếng, vung tay lên, một đạo huyết sắc năng lượng bắn ra, kích về phía đối phương.

Oanh!

Một tiếng thật lớn vang lên, huyết sắc năng lượng đâm thẳng qua thân thể đối phương mà không có chút trở ngại nào. Thân điểu cực lớn kia lập tức dừng lại trên không trung, sau đó rơi thẳng xuống dưới.

Oanh!

Nước biển dâng lên ngập trời.

Lâm Dịch đứng lên, khuôn mặt trầm tĩnh. Chậm rãi liếc nhìn bốn phía, nhưng trong lòng hắn không có chút sát ý nào.

Không biết từ lúc nào, chung quanh hắn rõ ràng đã có một đoàn yêu thú vây quanh. Huyết sắc đồng tử của yêu thú trên biển, trên không trung tản ra quang mang tĩnh mịch, chăm chú nhìn Lâm Dịch trên tảng đá ngầm kia.

Lúc này, tinh thần lực Lâm Dịch vừa mới đột phá Bình cảnh, nội tâm hắn lúc này không có một tia gợn sóng nào. Khuôn mặt trầm tĩnh của hắn liếc nhìn chung quanh, sau đó cúi đầu nhìn thoáng qua sáo trúc trong tay. Than nhẹ một tiếng, thân hình có chút lắc lư. Một đám gió thổi qua, hắn đã biến mất vô ảnh vô tung...

- Ực!

- A!

- Rống!

- Ùm bò!

-...

Tiếng kêu to của đủ loại yêu thú lập tức vang lên tại phiến Hải Vực này. Cách bên này không xa cũng có yêu thú, lại vắng người, nghe một hồi động tĩnh như thế, sắc mặt cũng không khỏi trắng bệch. Ít nhất cũng có mấy trăm con yêu thú a. Trên biển này, vẫn không có cách nào sử dụng thần thức.

Lâm Dịch dùng một thời gian rất dài mới tỉnh lại từ trong tinh thần lực đột phá Bình cảnh. NHưng vừa nghĩ đến lời nói của Thư Mộng và Thủy Linh Lung trong tâm ma kia, trái tim Lâm Dịch không khỏi đau đớn một hồi. Hắn đương nhiên biết rõ đó là giả dối. Nhưng dù là vậy, phần cảm xúc tự trách này, vẫn cắn xé lòng hắn như cũ, khiến hắn đau đớn không thôi.

- Cũng may quả thật chỉ cần gia trì Lĩnh vực, cảm giác đích thực là tăng lên rất nhiều, vì thế có thể dễ dàng tìm kiếm yêu thú đẳng cấp cao cơn. Ta nhất định phải cố gắng, tăng thực lực của mình lên, kiếm đủ linh thạch để rời đi! Không thể để Mộng nhi và Linh Lung tiếp tục chờ đợi nữa!

Lần này, dưới sự trợ giúp của Tâm ma, hắn đã nhìn thẳng vào sai lầm của mình. Hắn hôm nay đã phi thường minh bạch hành vi của mình là vì tư lợi. Trước kia hắn lấy cớ, chỉ là lừa mình dối người mà thôi.

- Hiện giờ tu vi tinh thần lực còn chưa củng cố hoàn toàn, nếu tùy tiện sử dụng năng lượng, chỉ sợ sẽ lại lâm vào tình huống trước kia rồi. Đợi một thời gian ngắn nữa, liền có thể sử dụng đan dược Địa phẩm thượng giai kia.

Lâm Dịch nghĩ đến, thân hình di chuyển ra ngoài.

Thời gian thấm thoát trôi qua, Lâm Dịch đã bắt đầu săn giết tại đáy biển.

Dưới sự trợ giúp của lĩnh vực, phạm vi cảm giác của Lâm Dịch hiện giờ đã đạt đến bán kính một kilomet. Tuy rằng còn xa mới so được với thần thức, nhưng đã thực sự có thể giúp hắn tìm kiếm yêu thú đẳng cấp cao.

Bất quá, tại đây hiển nhiên vẫn là địa bàn của yêu thú Tứ giai, số lượng yêu thú Ngũ giai và ngoài Ngũ giai thì cực kỳ thưa thớt.

Nửa năm nữa lại trôi qua. Mà lúc này, Lâm Dịch cũng đã săn giết được nhiều yêu thú Ngũ giai hơn.

Bất quá, hôm nay Lâm Dịch đã ngừng lại. Bởi vì...

- Tu vi tinh thần lực đã được củng cố rồi, hiện giờ có lẽ có thể sử dụng được đan dược Địa phẩm thượng giai rồi!

Lâm Dịch nghĩ đến, thân hình liền biến mất trong làn nước.

Tại khu đất trống bên ngoài Hổ Thần cư.

Đình các, hòn non bộ, bãi cỏ ẩm ướt chung quanh mang theo mùi hương thơm ngát. Trên không trung là từng tầng mây đầy trời nhìn không tới điểm cuối, tầng tầng lớp lớp, trắng noãn không chút tì vết, đích thực là kỳ quan.

Lâm Dịch ngồi xếp bằng trước cửa Hổ Thần cư, có chút cúi đầu. Trên tay hắn đang nắm cái chai có chứa đan dược Địa phẩm thượng giai kia.

- Hôm nay tu vi tinh thần lực đã đạt đến trình độ Chiến sĩ Lục giai, sử dụng viên thuốc này có lẽ cũng không lãng phí. Nguồn truyện: TruyệnYY.com

Lâm Dịch nghĩ đến trong nội tâm. Nhưng mà nhìn viên thuốc này, Lâm Dịch lại vô thức nghĩ đến hai người Thư Mộng và Thủy Linh Lung. Lúc Tâm ma tung hoành, trên mặt hai người vợ hắn hiện lên vẻ oán hận và đau đớn, đến bây giờ Lâm Dịch vẫn còn thấy đau đớn trong lòng.

Lâm Dịch không khỏi hung hăng lắc đầu, cố gắng đẩy bóng dóng hai người ra khỏi đầu mình.

Hắn rất rõ ràng, nếu hiện giờ bị Tâm ma dây dưa, vậy cũng là vấn đề lớn. Cũng vì thế mà đan dược Địa phẩm Thượng giai này cũng coi như lãng phí.

Lúc này, Lâm Dịch hít sâu một hơi, nhắm hai mắt lại, chìm vào bên trong tinh thần lực, điều chỉnh trạng thái của mình.

Thật lâu sau, hắn mới chậm rãi mở hai mắt ra. Lúc này, trong mắt của đã vô cùng bình tĩnh, không có chút gợn sóng nào.

Mở nắp bình ra, một cỗ mùi thơm ngát nồng đậm lập tức tràn ngập ra. Hắn khẽ nghiêng bình, một khỏa tiểu đan dược long lanh óng ánh xuất hiện trên tay hắn!

- Linh lực thật kinh người!

Lâm Dịch lộ ra một tia kinh ngạc. Nhưng lập tức khoát tay, đưa khỏa đan dược kia vào miệng.

Vừa gặp phải nước bọt, lập tức nở hoa. Một cỗ hương hoa vô cùng nồng đậm nổ tung trong miệng Lâm Dịch, theo yết hầu chảy xuống bụng hắn.

Lâm Dịch ngồi xếp bằng xuống, một lát sau, hắn tiến nhập vào cảnh giới Vật ngã lưỡng vong!

Một cỗ huyết sắc năng lượng từ trên người hắn lập tức phát tán ra.

Linh lực chung quanh lập tức cuốn về hướng Lâm Dịch. Từng đạo từng đạo chui vào bên trong da thịt hắn.

Linh lực khổng lồ trong cơ thể và ngoài cơ thể hắn đồng thời bộc phát, đều bị thân thể Lâm Dịch hấp thu. Da thịt, cơ bắp, kinh mạch, cốt cách, thậm chí cốt tủy, thời gian dần qua, đều bị cỗ linh lực vô cùng nồng đậm này đề thăng, trở nên cường đại!

Thời gian dần trôi qua...

Một năm trôi qua, linh lực bên ngoài thân thể Lâm Dịch càng lúc càng lớn, càng ngày càng cường thịnh.

Hai năm trôi qua, thân thể Lâm Dịch bị một cỗ huyết sắc năng lượng bao khỏa hoàn toàn, lơ lửng trên không trung. Linh lực chung quanh xoay tròn, từ tất cả các nơi chui vào thân thể hắn.

Năm năm trôi qua...

Mười năm trôi qua...

Hai mươi năm trôi qua...

Chung quanh Lâm Dịch đột nhiên bộc phát ra một hồi tiếng vang cực lớn. Linh lực chung quanh vốn từ từ chuyển động, đột nhiên bộc phát, xoay tròn ầm ầm kịch liệt.

Chung Cực Truyền Thừa - Chương #516


Báo Lỗi Truyện
Chương 516/714