Chương 50: Lần nữa lên núi.


Một ngày nghỉ chính thức hoàn tất, mà bọn người Lâm Dịch, cũng chính thức tiến vào năm học tập thứ hai.

Sau khi chính thức học tập trong học viện, thành tích khảo hạch năm học cũng hiện ra, trừ môn giao tế lễ nghi, Lâm Dịch trong một khóa học vận dụng thực tế vừa vặn đạt thành tích hợp cách ra, như thể thuật, lịch sử, địa lý, tri thức về ma thú các loại phương diện, tất cả đều vượt qua chín mươi điểm.

Sau đó là tổng điểm bình quân, vẫn an ổn vượt qua La Á đứng thứ hai với hơn mười điểm, trở thành danh hào đệ nhất lớp đặc biệt 60016.

Ban thưởng là việc không thể thiếu, học viện có khích lệ rất cao đối với những đệ tử có thành tích học tập cao, bởi vậy được ban thưởng kinh phí rất cao từ học viện, những người top 3 trong niên cấp sẽ được miễn trừ một năm học phí và tất cả phí tổn, mà người đứng đầu được thưởng ba ngàn kim tệ, người đứng thứ hai được hai ngàn kim tệ, người đứng thứ ba được một ngàn kim tệ làm học bổng.

Đương nhiên, những đệ tử lớp đặc biệt không được tính ở trong đó. Bởi vì đệ tử lớp đặc biệt, bản thân đã được miễn tất cả học phí và phí tổn từ khi mới nhập học.

Có thể nói như vậy, đạt được thành tích đệ nhất của lớp đặc biệt, chẳng khác nào đạt được thành tích đệ nhất đồng niên cấp. Mà trừ cái danh đệ nhất danh đồng niên cấp ra, đại bộ phận mọi người ưa thích gọi đệ nhất danh đồng niên cấp thành thủ tịch sinh.

Thủ tịch sinh là một cách xưng hô, càng là một loại vinh quang. Mà Lâm Dịch, chính là thủ tịch sinh năm thứ hai 60017.

Nhưng hiển nhiên Lâm Dịch cũng không có vì danh hiệu thủ tịch sinh năm thứ hai của mình mà chậm trễ việc tu hành, sinh hoạt của hắn trở lại bộ dáng bình thường như trước kỳ nghỉ.

Đương nhiên, bế môn không giao tiếp là không thể làm, mặc dù có lý luận trên sách vở làm trụ cột, nhưng trong quá trình tu hành cần thực tế, mà cũng rất khó tránh khỏi việc gặp phải vấn đề khó hiểu, mặc dù với thiên tư của Lâm Dịch, cũng không có khả năng lăng không suy đoán ra phương thức phát lực của mỗi chủng kỹ xảo, mấu chốt vận dụng kỹ xảo a.

Cũng may, Lâm Dịch còn có một lão sư tốt.

Ngụy Kiếm không hổ là chiến sĩ Thất Cấp Kinh Môn, tạo nghệ trên thể thuật, cho dù là Lâm Dịch có thúc ngựa cũng không theo nổi. Mỗi khi Lâm Dịch gặp vấn đề trên phương diện thể thuật, Ngụy Kiếm sẽ cho hắn một câu trả lời thỏa đáng, nếu như Lâm Dịch không thể tự thể ngộ, những địa phương mà Lâm Dịch hiểu sai, hắn sẽ đứng ra chỉ điểm.

Đương nhiên, vấn đề Lâm Dịch hỏi cũng không phải quá nhiều. Chỉ có điều mỗi khi hỏi một câu, đều làm cho nội tâm Ngụy Kiếm chấn động...Bởi vì vấn đề mỗi lần Lâm Dịch hỏi đều hoàn toàn khác nhau, giống như lần đầu tiên Lâm Dịch hỏi Ngụy Kiếm về cách làm thế nào để cho lực đạo xoay tròn. Sau khi được Ngụy Kiếm chỉ đạo, Lâm Dịch lập tức có thể lĩnh ngộ xong, cũng từ đó suy một ra ba, chưa bao giờ hỏi cùng một vấn đề đến lần thứ hai cả...Thiên tư của Lâm Dịch, lại lần nữa đạt được khẳng định của hắn.

Trừ kỹ xảo, Lâm Dịch cũng tốn hao nhiều thời gian trong việc tu hành thể thuật. Từ lần trở về quê nhà, Lâm Dịch cũng thuận tiện mang theo mấy bộ trang phục tu hành lớn nhỏ, mang theo cùng, ước chừng nặng trên trăm ký!

Loại trang phục tu hành này cũng không biết làm từ tài liệu nào mà thành, sờ lên cực kỳ mềm mại, nhưng sức nặng cực kỳ trầm trọng. Hơn nữa chất lượng cực kỳ cứng cỏi, hắn nhờ học viện liên hệ với tiệm trang phục nổi danh trên đại lục, mới có thể dung nhập tài liệu, chế tác thành bộ trang phục tu hành mặc trên người của Lâm Dịch hiện giờ.

Quá trình tạo ra bộ trang phục tu hành này, cần thời gian trọn vẹn ba tháng, tốn hao của Lâm Dịch gần cả nghìn kim tệ!

Cũng may bản thân Lâm Dịch đối với vấn đề tiền tài không có mẫn cảm, khi thấy thành phẩm thì tâm lý rất cao hứng, cũng làm cho hắn lập tức quên đi mốn phí tổn kếch xù này.

Lúc này Lâm Dịch mặc một thân trang phục tu hành, kể cả đầu ngón tay cũng bao bọc lại, trang phục từ đầu tới chân, hai cái bao tay, hai cái bao đầu gối. Tổng trọng lượng chung của chúng, khoảng chừng một trăm sáu mươi ký.

Dùng lực lượng chiến sĩ Tam cấp của hắn, tuy một trăm sáu mươi ký không tính là vấn đề lớn, nhưng sẽ rất khó khăn nếu thời khắc nào cũng mang theo trên người. Mỗi thời mỗi khắc phải thừa nhận sức nặng một trăm sáu mươi ký, đối với rèn luyện thân thể, có thể biết được tác dụng của nó thế nào.

Đương nhiên, Lâm Dịch cũng không phải một lòng vùi đầu vào trong tu hành. Dù sao tu hành cao độ mới là phương thức tu hành tốt nhất, nhưng ngoài tu hành ra, Lâm Dịch thích nhất chính là đi tới Phong Vân Thư Các đắm chìm trong sách vở...Cho dù là các địa vực thần bí trên đại lục, hay là truyền thuyết về các loài ma thú, đều được Lâm Dịch đọc qua một lần, hắn âm thầm quyết định, vào một ngày nào đó, hắn muốn đặt chân tới những nơi như thế, quan sát những sinh vật thần bí được sách vở nhắc tới.

Loại phương pháp tu hành có cường độ gần như là liên tục thế này, làm tiến bộ của Lâm Dịch tăng như bay! Vào tháng thứ ba năm thứ hai học kỳ thứ nhất, Lâm Dịch đột phá cấp bậc tứ cấp Đỗ Môn Chiến Sĩ. Mà trong một tháng khi năm thứ hai học kỳ thứ hai chấm dứt này, Lâm Dịch lại thành công đột phá cấp bậc ngũ cấp Cảnh Môn Chiến Sĩ!

Mà lúc này, bộ dáng hắn mới 16 gần 17, trở thành người thứ hai trên toàn bộ đại lục, kế sau Lang Sa, dùng độ tuổi này đạt đến cấp bậc Cảnh Môn Chiến Sĩ.

Lâm Dịch tiến hành xong một ngày tu hành, đột nhiên có chút cảm khái...Ngẫm lại hai năm trước lúc vừa tiến vào trường học, hắn bất quá chỉ là một gã nhất cấp Hưu Môn Chiến Sĩ, hôm nay sau hai năm, hắn cũng đã đã trở thành một gã ngũ cấp Chiến Sĩ! Tốc độ thăng cấp của hắn, đại bộ phận mọi người khó có thể với đến!

Hắn, đủ để tự ngạo!

Đương nhiên, hắn cũng rất rõ ràng...Lời của Lâm Cường vẫn một mực vang vọng bên tai hắn, cường giả tâm...Cái này tuyệt đối không phải là cực hạn của hắn, con đường của hắn, chỉ sẽ càng chạy càng xa...

Ngày nghỉ lại lần nữa đến, Lâm Dịch cũng không có ý định về nhà, nghĩ đến, phụ thân và Yến nhi hiện giờ không thể nào có ở nhà được, trở về một mình đối mặt với tràng cảnh quen thuộc, sẽ chỉ làm hắn ảm đạm hao tổn tinh thần thôi.

Đám người La Á, Ám Tương đã trở về từ hôm trước, hôm nay, Lâm Dịch có ý định lại lần nữa khiêu chiếu đầu Xích Viêm Hổ ở sau núi ngày đó!

Ánh mặt trời dĩ nhiên đã nhô lên đầu cảnh, ánh mặt trời ấm áp xen lẫn cơn gió đông lạnh buốt...Vẫn có một cổ hàn ý thấu xương.

Cũng may Lâm Dịch lúc này đã không hề e ngại trình độ rét lạnh này nữa, tuy rằng chỉ mặc một bộ đồ tu hành hơi mỏng, nhưng sắc mặt vẫn hồng nhuận phơn phớt.

Trang phục xuất phát lần này vẫn giống với trước, vẫn là một cái bao khỏa nhỏ, trong đó để một thanh tiểu đao, mấy viên đá đánh lửa cùng với mấy bộ quần áo.

Lâm Dịch hiện giờ có lòng tin tuyệt đối!

Ngày đó hắn chưa thành thục về mặt kĩ xảo thể thuật, thực lực bản thân khó khăn lắm mới là nhị cấp, hắn lại có năng lực giết chết một đầu Tam cấp ma thú! Hiện giờ hắn đã có thực lực ngũ cấp Chiến Sĩ, cộng thêm kỹ xảo thể thuật đã tu hành thuần thục trong hai năm qua...Tuy rằng mặc bộ đồ tu hành lên đến 160 kg nhưng vẫn không chút ảnh hưởng đến hành động của hắn. Hắn tin tưởng, hắn hiện giờ, chỉ cần không gặp phải ma thú và thuật thú ngoài thất lục cấp, hắn đều có thể toàn thân trở ra!

Nắm thật chặt bao khỏa trên vai, Lâm Dịch đi về phía rừng rậm.

Đây không phải lần đầu hắn đến chỗ này, sau hai năm lại đến, cảnh vật ở nơi đây cũng không có gì thay đổi, Vốn nói thành viên lớp đặc biệt từ năm thứ hai cũng phải đến đây tu hành, nhưng Ngụy Kiếm cân nhắc trong lớp ngoại trừ Lâm Dịch, La Á cùng với Lý Văn ra, không còn ai đạt đến cấp bậc Tam cấp Chiến Sĩ nữa, vậy nên chỉ có thể trì hoãn một năm. Dù sao ma thú cấp thấp nhất ở đây cũng có trình độ Tam cấp.

Càng lúc càng xâm nhập vào sâu trong sơn mạch...Sau hơn hai giờ, ánh mặt trời đã dựng trên đỉnh đầu, nhưng đoạn đường phía trước lại càng ngày càng âm trầm.

Bốn phía khắp nơi đều là cây cối to lớn, mà bên trên khắp nơi đều giăng đầy rễ cây và dây leo...Rất hiển nhiên, chỗ này có rất ít người đi vào, lá héo dày đặc phủ kín toàn bộ khu rừng, tản hương vị ẩm mốc nhàn nhạt.

Lâm Dịch hít sâu một hơi, biểu hiện bắt đầu trở nên cẩn thận.

Lúc này hắn còn nhớ rõ chính là ở phía trước không xa, gặp phải sự tập kích của Xích Viêm Hổ, cái chân bị trẹo và vết thương ở lưng tựa hồ cũng đang nhắc nhở hắn.

Một đường xâm nhập, thời gian dần trôi qua, bên trong đã ẩn ẩn truyền đến từng đợt tiếng gầm nhẹ khiến da đầu run lên...Xem ra, cách lúc gặp phải ma thú, sẽ không quá lâu nữa. Đọc Truyện Online Tại http://truyenyy.com

Đi tới đi tới...Bỗng nhiên! Trong nội tâm Lâm Dịch bỗng báo động! Cơ hồ không có chút do dự! Thân hình chớp động trái phải như thiểm điện! Không lùi mà tiến tới! ' xoát, xoát...' sau khi chớp động liên tục sáu cái, một đạo hỏa tiễn màu đỏ kích xuyên thẳng từ phía sau đến! Hung hăng đụng vào đại thụ ở trước Lâm Dịch mấy mét!

Hỏa diễm bắn ra! Rơi lả tả trên đất!

Nếu có người cẩn thận quan sát thì có thể dễ dàng phát hiện ra...Lâm Dịch chớp động về phía trước sáu lần, khoảng cách mỗi một lần đều hoàn toàn không giống nhau, mỗi lần ở nơi trước một bước mà trong suy nghĩ người bình thường nên đặt chân, thân hình Lâm Dịch cũng đã biến hóa phương hướng.

Loại cảm giác đoán sai này, tựu như sự khó chịu khi đột nhiên ngáp một cái, lại bị người sinh sinh cắt đứt vậy...

Lâm Dịch rất nhanh quay lại đầu, ánh mắt ngưng tụ, nhìn về phía trước.

Chỉ thấy một đạo thân ảnh thật nhỏ dang rộng tứ chi đứng ở phía sau chừng 5...6 mét.

Da lông hỏa hồng, cái đuôi xoã tung...Đó là một đầu hồ ly màu đỏ thoạt nhìn rất đáng yêu, tựa hồ có chút tức giận Lâm Dịch phát hiện ra công kích hỏa tiễn của nó, đối diện với Lâm Dịch nhe răng nhếch miệng.

- Hỏa Hồ, hỏa hệ Tam cấp thuật thú, sinh vật sống một mình, có năng lực kỳ dị điều khiển hỏa diễm, tính cách cẩn thận, vốn có tính công kích, hơn nữa cực kỳ giảo hoạt.

Trong đầu Lâm Dịch xoẹt qua tất cả tư liệu về đối phương.

Chỉ có Tam cấp. Hỏa hệ thuật thú cùng cấp bậc với Xích Viêm Hổ...

Cảm thấy không khỏi có chút buông lỏng...Hắn lúc này, mặc dù tay không tấc sắt, cũng có thể đơn giản đánh bại một gã Tam cấp Chiến Sĩ chứ đừng nói chi đến một đầu thuật thú.

Tựa hồ thấy được biểu lộ thở dài một hơi trên mặt Lâm Dịch, Hỏa Hồ cảm giác như uy nghiêm của mình bị người này khiêu khích, lập tức cái miệng nhỏ mở ra, lộ ra răng nanh bén nhọn, thoạt nhìn có vẻ cực kỳ tức giận.

Nhưng mà bề ngoài của nó thật sự không có tính uy hiếp gì cả, cái đuôi xoã tung gần như hoàn toàn chỉnh thể của nó cao cao giơ lên, ngược lại có cảm giác đáng yêu.

- Chi!

Sau một tiếng kêu bén nhọn, lại là một đạo hỏa diễm bắn về phía Lâm Dịch!

Lâm Dịch ngưng tụ ánh mắt, thân thể lập tức làm ra phản ứng, lại là một chớp động khúc chiết như thiểm điện, lập tức đã tránh khỏi công kích hỏa tiễn của Hỏa Hồ! Trong tiếng ầm vang, hỏa tiễn lại lần nữa đánh lên đại thụ phía sau hắn.

Nhưng mà ngay khi Hỏa Hồ còn không có kịp phản ứng, Lâm Dịch đã chớp động liên tiếp mấy cái, xuất hiện ở bên người Hỏa Hồ! Bàn tay lớn vung lên, lập tức nắm cổ Hỏa Hồ vào tay! Mà Hỏa Hồ căn bản ngay cả thời gian phản ứng cũng không có!

- Chi!...

'xèo...xèo ' tiếng kêu tức cười vang lên, thân thể Hỏa Hồ đã bị Lâm Dịch một tay nhấc lên.

Ngọn lửa nhỏ liên tiếp tràn ra từ trong miệng Hỏa Hồ, Lâm Dịch lập tức cả kinh, lực lượng dưới tay mạnh hơn một chút, sau một tiếng kêu bén nhọn mang tính áp bách, Hỏa Hồ đã hoàn toàn bị Lâm Dịch khống chế.

Sau khi hoàn toàn khống chế Hỏa Hồ, Lâm Dịch mới cảm thấy buông lỏng, trên mặt lộ ra dáng tươi cười nói:

- Tiểu gia hỏa, rõ ràng lại dám công kích ta...

Tựa hồ nghe hiểu được lời của Lâm Dịch..., thấy Lâm Dịch tựa hồ cũng không có ý lập tức giết chết nó, cái đuôi xõa tung của Hỏa Hồ lập tức chuyển động, trong đôi mắt dài nhỏ rất đẹp lộ ra vẻ đáng thương.

Xem hiểu vẻ khẩn cầu trong ánh mắt nhỏ, Lâm Dịch ngược lại càng thêm ngạc nhiên, dưới tay không khỏi hơi chút nới lỏng, chợt nghe thấy Hỏa Hồ phát ra tiếng kêu xèo xèo.

- Cái này...Xem như cầu xin tha thứ sao?

Tay trái Lâm Dịch gãi gãi đầu, trong miệng lầm bầm gặp một câu.

Không nghĩ tới Hỏa Hồ dĩ nhiên lại như nghe hiểu, tiếng kêu xèo...xèo càng lộ ra bộ dáng đáng thương, khiến Lâm Dịch vốn định giết chết nó ngạc nhiên một hồi.

Nhìn nhìn Hỏa Hồ trong tay, sau đó lại nghĩ nghĩ...Dù sao nó cũng không tạo thành ảnh hưởng gì với mình, hơn nữa sinh ra bộ dáng còn đáng yêu như vậy, khiến người khó lòng hạ sát thủ, thở dài một hơi, Lâm Dịch liền thả Hỏa Hồ lên mặt đất, thấy sau khi Hỏa Hồ rơi xuống đất còn đáng thường nhìn mình, Lâm Dịch thật sự có chút buồn cười, liền cười nói:

- Được rồi, đừng giả bộ đáng thương nữa, lần này bỏ qua cho ngươi, lần tới không thể tiếp tục công kích ta nữa, biết không hả?

Chỉ thấy Hỏa Hồ kia sau khi lại xèo...xèo vài tiếng, đứng lên chạy vài bước về phía sau, cau đó lại quay đầu lại, nhìn Lâm Dịch, còn gọi thêm vài tiếng, sau đó chui vào trong bụi cỏ, biến mất không thấy gì nữa.

Lâm Dịch bật cười lắc đầu, quay người tiếp tục bước đi về phía trước...

Một đường Lâm dịch cũng không có mục tiêu gì cả, chỉ muốn xem thử mình đến cùng có thể đi bao xa, cứ như vậy không có mục tiêu đi về phía trước...

Ở đây quả nhiên là Thiên đường của ma thú, thỉnh thoảng lại có ma thú đột nhiên xuất hiện.

Đương nhiên, ma thú gặp phải sau đó không con nào mà bộ dáng thoạt nhìn không cực kỳ dọa người, cho nên ngược lại không còn xuất hiện chuyện Lâm Dịch buông tha cho chúng nữa.

Đói bụng tìm một dòng suối nhỏ trong rừng nướng thịt ma thú, mệt thì tìm một cây lớn nằm nghỉ ngơi và hồi phục thể lực. Một tháng thời gian rất nhanh trôi qua.

Cũng không biết hiện giờ đã cách trường học bao xa, Lâm Dịch không dám ở tùy tiện tiến lên nữa...Vài ngày trước đã gặp phải một đầu ngũ cấp ma thú khó chơi rồi, xem ra, nếu xâm nhập sâu hơn, đoán chừng chính là thiên đường của lục thất bát cấp ma thú...Tính toán chiều sâu đại khái, chỉ sợ đã ngoài trăm km rồi?

Ở đây hiển nhiên đã không có người nào đến nữa, trong rừng khắp nơi đều là khí tức ướt át, ngay cả muốn tìm một nơi khô ráo cũng không phải là chuyện dễ.

Hơn nữa ngũ cấp ma thú gặp được những ngày này, cũng mang đến cho mình phiền toái không nhỏ. Trên người cũng nhiều thêm hai ba miệng vết thương không nặng không nhẹ...Bây giờ là mùa đông, hơn nữa trong rừng thập phần ướt át...Nếu cứ đi tiếp như vậy, chỉ sợ thân thể của mình cũng khó có thể chịu nổi.

Vì vậy Lâm Dịch quyết định đi vòng lại.

Lại bỏ ra thời gian gần một tháng, Lâm Dịch lại từ ở sâu trong rừng đi đến phía sau trường học...Cũng may để không bị lạc đi nơi khác, Lâm Dịch liền từ trong bao quần áo xé ra mấy miếng vải làm tiêu chí...Nếu không trong rừng núi sâu thẳm như thế này, muốn tìm được đường trở về, quả thật cũng không phải là chuyện dễ.

Đương nhiên, đợi đến khi quay lại trường học, mấy bộ y phục trong bao cũng đã hoàn toàn biến mất...

Xem ra trở về vẫn tương đối kịp lúc, ít nhất vẫn chưa khai giảng...Chuyện đầu tiên là trở lại phòng ngủ, Lâm Dịch trước tiên tắm rửa thân thể, trong rừng, không có chỗ nào khiến hắn an tâm tắm rửa cả...

Tắm rửa xong xuôi, lại đi phòng y vụ của trường học xử lý vết thương một chút.

Nói đến những vết thương này, Lâm Dịch hiện giờ nhớ tới còn không khỏi đổ mồ hôi lạnh...Kim hệ thuật thú không hổ là đứng đầu ngũ đại thuật thú, lực công kích siêu cường và tốc độ siêu nhanh kia...thật sự khiến người khó lòng phòng bị!

Nghĩ tới đây Lâm Dịch lại không khỏi âm thầm cảm thấy kỳ quái...Lẽ ra thứ như thuật thú, đều là do hoàn cảnh quanh thân ảnh hưởng mà biến hóa ra. Nếu như nói trong rừng xuất hiện chính là Mộc hệ thuật thú, Lâm Dịch còn có thể nghĩ thông suốt một chút...Nhưng vấn đề là, trong phiến rừng rậm này, thuật thú xuất hiện rõ ràng có đến ba bốn loại! Trong đó hết lần này tới lần khác lại không xuất hiện Mộc hệ thuật thú lẽ ra nên xuất hiện nhất...Cái này khiến Lâm Dịch có chút trăm mối vẫn không có cách giải...

Đương nhiên, lấy tính cách của Lâm Dịch, hắn sẽ không cảm thấy hứng thú với chuyện này, vừa mới bắt đầu khó hiểu sau đó không tìm được giải đáp, Lâm Dịch cũng liền thôi. Dù sao mặc kệ nguyên nhân gì, cũng không phải chuyện của hắn...

Chuyến đi lần này, Lâm Dịch có thể nói là cực độ phong phú!

Tam cấp ma hạch hơn bảy mươi khỏa, tứ cấp ma hạch hơn ba mươi khỏa, cùng với bốn khỏa ngũ cấp ma hạch...Phải biết rằng giá cả của ma hạch ở trong thương hội không hề rẻ chút nào. Một khỏa nhất cấp ma hạch cũng chừng mười kim tệ, nhị cấp ma hạch trăm kim tệ...Gia sản của Lâm Dịch, trong một chuyến đi lần này, lập tức từ vốn hơn ba vạn kim tệ, nhanh chóng tăng lên đến trình độ hơn bốn mươi vạn, tiếp cận 50 vạn kim tệ!

Cái này nếu đặt ở trước kia, Lâm Dịch căn bản ngay cả nghĩ cũng không dám nghĩ...

Lúc nhận Kim Hành tạp 45 vạn kim tệ từ tay thương nhân của học viên thương hội, Lâm Dịch nhịn không được thì thầm một câu:

- Tiền thật đúng là dễ kiếm...

Lời nói của hắn trực tiếp đả kích tới tên thương nhân vất vất vả vả làm công hơn nửa đời người cũng không có kiếm được một nửa số kim tệ trong tay Lâm Dịch gần như muốn hộc máu...

Học kỳ mới lại bắt đầu rồi, không có gì ngoài ý muốn, Lâm Dịch vẫn được phân làm thủ tịch sinh năm ba.

Đặc tự ban lớp 60016, kể cả La Á, Lý Văn, Ám Tương trong đó, đã có bảy người trước sau đạt đến cấp bậc tam cấp Thương Môn Chiến Sĩ! Mà những người này, tuổi lớn nhất, cũng chỉ tầm hai mươi hai mốt tuổi thôi.

Tuy rằng so sánh với Lâm Dịch không đến 17 tuổi đã phá vỡ ngũ cấp Cảnh Môn thì thua kém không ít, nhưng so sánh với người bình thường, thực sự đủ khiến bọn hắn kiêu ngạo.

Quả nhiên, trong đặc tự ban của Tông Phạm, không ai là kẻ yếu cả.

Chung Cực Truyền Thừa - Chương #50


Báo Lỗi Truyện
Chương 50/714