Chương 445: Sự cường đại của đệ tử tinh anh.


Chỉ một lát sau, tại vị trí trung tâm Phù phong kia, chỉ còn lại hai người đang giằng co nhau. Xem ra, thi đấu đã bắt đầu rồi.

- Sư đệ, chú ý, thi đấu bắt đầu rồi đó!

Khương Vân hưng phấn nói. Từ trong ngữ khí của hắn, Lâm Dịch thậm chí nghe được vài phần khẩn trương.

Nghĩ đến người cường đại hơn cả đệ tử áo lam tỷ thí với nhau, Lâm Dịch cũng không khỏi có chút khẩn trương, vận đủ thị lực, nhìn chằm chằm không chớp mắt hai người thi đấu với nhau.

Không có chút dấu hiệu nào, thậm chí Lâm Dịch còn không kịp có phản ứng, hai đạo thân ảnh tại trung tâm Phù phong đã lập tức biến mất vô ảnh vô tung!

- Cái gì?

Lâm Dịch phi thường kinh hãi, lập tức tìm kiếm mọi nơi, hi vọng tìm được bóng dáng hai người. Nhưng lại không có chút tác dụng nào. Chỉ thấy, thanh âm tiếng nổ mạnh oanh oanh vang lên ầm ầm, thanh thế cực kỳ kinh người, từ trong kết giới ầm ầm truyền ra. Chỉ thấy trên phạm vi chừng mấy cây số trên không trung, trong khoảnh khắc đã hiện đầy hào quang màu xanh.

Oanh!

Ngay cả bóng người Lâm Dịch cũng không thấy, chỉ thấy thanh sắc quang mang kia nhao nhao đụng vào kết giới, kết giới trong suốt lập tức khởi động sóng dậy vô cùng kịch liệt. Tựa hồ tùy thời đều có thể hoàn toàn sụp đổ.

Không gian Thiên Giới so với không gian đại lục Bạch Đế thì vững chắc hơn nhiều. Tại đại lục Bạch Đế, Lâm Dịch có thể dễ dàng dùng công kích của mình xé ra từng đạo vết rách không gian. Nhưng mà tại Thiên Giới này, dù Lâm Dịch gia trì chiến văn, dùng lực công kích mạnh như vậy đều không thể khiến không gian vô cùng vững chắc này xuất hiện một vết rách. Không gian này vững chắc là thế, nhưng mà, trước mặt thanh mang hôm nay, mỗi một đạo thanh mang lướt qua, đều có một tia vết rách không gian màu đen xuất hiện. Thanh sắc quang mang lộn xộn nhiều như vậy, mang ra vết rách không gian, cơ hồ không có chút nào chênh lệch với không gian loạn lưu kia, có thể thấy lực công kích của hắn hung hãn bao nhiêu rồi.

Lâm Dịch mở to hai mắt ra nhìn, nhưng mà ngoại trừ cảnh thanh sắc quang mang ra, căn bản không thấy bất gì vật gì khác.

Lúc này Lâm Dịch mới biết rõ. Khoảng cách chênh lệch giữa mình và những cường giả đỉnh cao tại Thiên Giới này, đến tột cùng lớn bao nhiêu, cái kia căn bản chính là trời và đất! Trong lúc rắc rối ấy, dưới thanh mang uy lực kinh người kia. Lâm Dịch tự hỏi mặc dù là sử dụng Thú vân chi nguyên, mình cũng không thể tránh được kết cục rơi đầu!

Tốc độ bọn hắn quá nhanh, nhanh đến mức mình căn bản không có thời gian phản ứng!

Ngay trong lúc Lâm Dịch ngây ngốc trong nháy mắt, cùng lúc đó, một đầu bóng xám xẹt qua đồng tử Lâm Dịch nhanh như thiểm điện, mục quang Lâm Dịch rất nhanh liền đuổi theo. Một thân ảnh, đáp xuống trên đỉnh phù phong.

Đã xong? Lâm Dịch còn có chút không kịp phản ứng.

Chỉ thấy gã đệ tử áo đỏ sau khi ngã xuống đất, xoay người một cái, lại đứng lên như không có việc gì. Lập tức hướng về phía không trung, có chút khẽ khom người. Hiển nhiên là nhận thua. Theo phương hướng người nọ khom người, Lâm Dịch đưa mắt nhìn lại. Một đạo bóng dáng màu đỏ xuất hiện bên trong thanh mang đầy trời. Sau đó thân hình nhoáng một cái, lại biến mất trong mắt Lâm Dịch. Lúc xuất hiện trở lại đã là ở trên đỉnh Phù phong rồi.

Hai người có chút khom người, sau đó từng đệ tử áo đỏ tiến nhập vào vòng kia. Hai đạo bóng đen lại lập tức xuất hiện trong Phù phong.

- Tốc độ thật kinh người a.

Thanh âm cảm khái của Khương Vân vang lên bên tai Lâm Dịch, Lâm Dịch quay đầu nhìn thoáng qua. Chỉ thấy tất cả mọi người nơi đây đều lộ ra thần sắc hâm mộ nhìn về chính giữa Phù phong, chỉ sợ trong nội tâm bọn họ, sau này đều muốn mình mạnh như thế a.

- Đáng tiếc, đây chỉ là luận bàn mà thôi. Còn không cho phép sử dụng rất nhiều chiêu thức có uy lực cường đại. Hôm nay nhiều nhất chỉ thấy tốc độ của song phương mà thôi.

Khương Vân đột nhiên có chút cảm khái cùng thất vọng, nói:

Lâm Dịch lập tức cả kinh, nói:

- Cái này không phải toàn lực?

Khương vân nhẹ gật đầu, nhìn về phía Lâm Dịch, nói:

- Thời gian đệ đến Thiên Giới cũng không dài, cũng không chính thức nhìn thấy cuộc chiến của các cường giả, không biết cũng không có gì kỳ quái. Cường giả đẳng cấp Tinh anh chính thức triển khai chiến đấu toàn lực, tất cả sinh vật thực lực hơi yếu trong phạm vi trăm kilomet đều có thể bị liên lụy mà tử vong. Lúc trước ta vừa đến Thiên Giới, còn chưa trông coi Tử Trúc Phong này. Gặp phải chuyện môn phái khác tập kích chúng ta. Trận chiến ấy, quả nhiên khiến thiên địa thất sắc, nếu không phải lúc ấy những đệ tử sơ nhập chúng ta được các sư tổ che chờ cho, chỉ sợ đệ không thể nhìn thấy ta rồi. Mỗi một sư tổ đẳng cấp tinh anh này đều có lực lượng như thế nào? Nếu bọn họ thật sự chiến đấu toàn lực, tầng kết giới này căn bản không có chút tác dụng nào. Lần tỷ thí này, chỉ có thể xem cường độ công kích bình thường và tốc độ của bọn hắn mà thôi.

Lâm Dịch trợn mắt há hốc mồm.

Công kích như vậy, lại rõ ràng không phải là công kích toàn lực? Vậy công kích toàn lực của bọn họ, là một loại tồn tại khủng bố như thế nào?

Lâm Dịch không khỏi quăng ánh mắt về hướng kết giới đã hoàn toàn bị kiếm quang màu xanh bao phủ. Kết giới vẫn y nguyên run rẩy vô cùng kịch liệt, tựa hồ tùy thời đều có khả năng tan vỡ. Mà công kích như vậy, lại rõ ràng không phải là công kích mạnh nhất của bọn hắn? Như vậy công kích mạnh nhất của bọn hắn lại đạt tới trình độ gì?

Lâm Dịch nhìn đến ngây ngốc. Hiện tại hắn đã biết rồi. Mặc dù là sử dụng Thú vân chi nguyên, đối mặt với cường giả như vậy, cũng hoàn toàn vô dụng. Suy nghĩ một chút, vừa rồi tên đệ tử áo đỏ kia bị công kích như thế đánh trúng, nhưng lại điềm nhiên đứng lên như không có việc gì. Có thể biết thân thể của bọn hắn mạnh đến trình độ khiến người kinh hãi như thế nào. Chỉ sợ công kích của mình, dù đối phương đứng bất động ở đấy cũng không có chút hiệu quả nào a.

Nghĩ đến đây, Lâm Dịch không khỏi sinh ra một tia cảm giác thất bại trong nội tâm. Đạt tới loại trình độ này, có khả năng sao?

Khương Vân một mực quan sát thần sắc của Lâm Dịch, thấy trên mặt đối phương lộ ra vài phần chán chường, lập tức mở miệng nói ra:

- Bất quá, sư đệ ngươi cũng không nên tự coi nhẹ mình, những sư tổ đẳng cấp tinh anh này, không người nào là không tu hành vài vạn năm, thậm chí vài chục vạn năm. Mà ngươi mới chỉ tu hành mơi năm mươi năm mà thôi, thiên tư của ngươi, so với bọn hắn thì tuyệt đối cao hơn rất nhiều. Cái ngươi thiếu bây giờ chỉ là thời gian. Đợi một thời gian, nhất định cũng có thể trở thành một gã cường giả đẳng cấp Tinh anh, thậm chí càng mạnh hơn nữa!

Lâm Dịch nghe vậy, tâm thần chấn động, lập tức cảm kích nhìn về phía Khương Vân, nhẹ gật đầu, nhưng lại không nói gì thêm.

Thời gian chậm chạp trôi qua, những cường giả đẳng cấp Tinh anh này đích thật là tồn tại phi thường cường đại. Cơ hồi mỗi một công kích đều đạt đến khả năng chịu đựng cực hạn của kết giới. Tuy rằng bọn người Lâm Dịch không nhìn thấy thân ảnh bên trong.

Nhưng cảm nhận được loại trùng kích cường đại không gì sánh được này, trong lòng bàn tay cũng đổ đầy mồ hôi, khẩn trương không thôi. Thời gian dần qua, đã có rất nhiều đệ tử Tinh anh giao thủ với nhau rồi.

Trung tâm Phù phong.

Nhìn kiếm quang uy lực kinh người đang phủ trên đỉnh Phù phong, nhưng lại bình tĩnh không có chút gợn sóng nào. Phần đông cường giả đẳng cấp Tinh anh làm thành một vòng, khẽ ngẩng đầu nhìn về phía không trung.

Với tư cách là cường giả ngang cấp, bọn hắn tự nhiên có thể nhìn thấy rõ ràng thân ảnh hai người đang giao chiến trên không trung. Chỉ thấy ánh mắt của bọn hắn, trong chốc lát đều lộ ra thần sắc chăm chú. Trên mặt đều không hề bận tâm, không tiết lộ chút cảm xúc nào.

Mà khi bọn hắn hợp thành một vòng tròn, phía trước lại hiện lên một cái đài cao. Bình đài xây từ thạch đầu, hiện ra hình nửa vòng tròn. Mà ở trên đài cao, có năm tên cường giả áo tím và hai gã cường giả áo xám đang ngồi trên đó.

Xem ra đẳng cấp cường giả áo xám so với cường giả áo tím thì cao hơn một chút, tuy rằng đều đang ngồi nhưng hai gã cường giả áo xám lại ngồi tại vị trí trung tâm đài cao. Năm tên áo tím phân biệt hai bên, hiện ra hình nửa vòng tròn. Cạnh ghế của bọn hắn, lại bày biện một bàn trà. Trên nước trà, sương mù đang lượn lờ tản mát ra.

Hai tên cường giả áo xám này đều có bộ dáng thanh niên. Người bên tay trái có một đầu tóc dài màu trắng với hai hàng lông mày màu trắng bạc tuyết, nhưng tướng mạo lại cực kỳ tuấn mỹ. Hắn khẽ ngẩng đầu, nhìn hai gã cường giả áo đỏ đang giao thoa không thôi trên không trung, sắc mặt lộ ra một tia thần sắc thỏa mãn.

Mà người bên phải, thì trái lại với người bên trái, một đầu mái tóc đen nhánh, hai hàng lông mày rậm đen nhánh. Thân hình hắn so với thanh niên tóc bạc thì khôi ngô hơn một ít, khuôn mặt như điêu khắc, thập phần dương cương chi khí, là nam nhân rất có mị lực. Tay trái hắn cầm tách trà, tay phải cầm nắp trà, phát ra tiếng đập thanh thúy rất nhỏ, có chút thổi ra một hơi, khẽ húp một ngụm trà, sau đó mới ngẩng đầu lên, cười nói:

- Lúc này, số lượng và chất lượng đệ tử Tinh anh đều không tệ a.

Thanh niên tóc bạc nghe vậy cũng cầm tách trà lên, sau khi húp nhẹ một hơi, nhẹ gật đầu. Nhưng lập tức có chút nhíu lông mày thoáng một phát, nói:

- Tâm Kiếm Đường bên kia đã có chút cố hết sức, công kích của Chiến Đạo Minh càng bắt đầu nhanh hơn. Sư tôn để chúng ta phái một ít đệ tử tinh anh trợ giúp Vũ Kiếm Đường. Chỉ hi vọng một đám đệ tử này có thể sống lâu hơn chút, trở về vài người là được rồi.

Thanh niên tóc đen kia nghe vậy, tựa hồ có chút tức giận, hừ lạnh một tiếng, sau đó nói:

- Đừng đề cập đến vấn đề này! Sư tôn đã nói bao nhiêu lần rồi hả? Dựa vào cái gì mà Chiến Đạo Minh bọn hắn động một chút lại tới tấn công chúng ta? Mà Thanh Nguyên Kiếm tông chúng ta chỉ có thể bị động phòng ngự? Nếu chúng ta chủ động xuất kích, bằng thực lực Thất đường chúng ta, giết chết Chiến Đạo minh hắn chỉ là tiện tay mà thôi! Hiện giờ Tâm Kiếm đường bên kia lại căng thẳng như vậy, lại điều nhân thủ Đường chúng ta đến...Hừ!

Thanh niên tóc bạc kia nghe vậy, cười khổ một cái, sau đó nói:

- Ngươi cũng không phải không biết, ngoại trừ Chiến Đạo Minh ra, Kỳ Tuyệt Môn ở một bên cũng nhìn chằm chằm, mong chúng ta toàn diện khai chiến với Chiến Đạo Minh, hòng làm ngư ông đắc lợi. Các sư tôn, cũng là bất đắc dĩ a.
Thanh niên tóc đen kia nghe vậy, lại hừ lạnh một tiếng, nói:

- Kỳ tuyệt môn? Chỉ bọn thủ đoạn hạ lưu kia của bọn hắn mà cũng muốn ngồi không làm ngư ông đắc lợi? Đợi đến khi diệt đi Chiến Đạo Minh, lại quay đầu tiêu diệt Kỳ Tuyệt Môn kia! Như vậy tại Đông Nam Thiên, còn có môn phái nào là đối thủ Kiếm Tông chúng ta?

Thanh niên tóc bạc bất dắc dĩ lắc đầu, nói:

- Ngươi đã nghĩ bọn hắn quá mức đơn giản rồi. Nếu thật sự là như thế, các sư tôn há lại không biết? Chiến Đạo Minh Vô Thượng Chiến Đạo và Kỳ Tuyệt Môn Thiên Tuyệt Tán, tuyệt đối không phải dễ đối phó như vậy. Hơn nữa sư tôn còn hoài nghi, Chiến Đạo Minh và Kỳ Tuyệt Môn đã hợp thành nhất mạch rồi, vì thế mới không dám tùy tiện xuất kích. Đây cũng là nguyên nhân vì cái gì mà mở cửa tất cả vị diện, chỉ hi vọng trong hàng đệ tử sơ nhập này, có một ít thiên tài kinh tài tuyệt diễm, trong vòng mấy chục năm có thể tăng trưởng thực lực Kiếm Tông ta trên diện rộng. Nếu không, ở đâu đến phiên Chiến Đạo Minh kia hung hăng càn quấy như thế?

- Thế nhưng... Truyện Sắc Hiệp - http://truyenyy.com

Thanh niên tóc đen kia vẫn không phục, còn muốn tranh luận thêm một phen, lập tức đã thấy sắc mặt thanh niên tóc bạc hơi độc. Không thấy hắn có động tác gì, lại lăng không biến mất không thấy gì nữa. Thanh niên tóc đen kia sửng sốt một chút, lập tức ngẩng đầu nhìn về phía không trung...

Lâm Dịch nhìn thanh mang đầy trời trong kết giới, mắt không dám nháy lấy một cái. Hắn tự nhiên là muốn xem thử mình đến cùng có thể nhìn thấy hai đạo nhân ảnh trong thanh mang không. Nhưng kết quả lại khiến người rất thất vọng, hắn nhìn không thấy.

Tốc độ của hai người kia, đã sớm vượt qua tốc độ phản ứng của mắt hắn, vả lại còn có thêm kết giới, dù Lâm Dịch cố tình sử dụng thần thức quan sát, nhưng vẫn bị kết giới một mực chặn bên ngoài, không cách nào xâm nhập.

Nhưng mà, ngay khi Lâm Dịch đang xem rất nghiêm túc, Khương Vân ở một bên hắn lại đột nhiên biến sắc hô:

- Sư đệ, coi chừng!

Lâm Dịch sửng sốt một chút, lập tức chỉ nghe một tiếng vang nhỏ, sắc mặt Lâm Dịch lập tức đại biến. Thanh mang kia, rốt cục cũng đã hoàn toàn đánh nát kết giới sắp sụp đổ kia, mà chỗ bị đánh nát, lại trùng hợp chính là phù phong trước mắt bọn người Lâm Dịch.

Thanh mang đầy trời dùng thế sét đánh không kịp bưng tai phô thiên cái địa úp về phía Lâm Dịch. Nhìn thanh mang kia mang theo chút vết rách không gian, trên mặt Lâm Dịch đã không còn chút huyết sắc.

Lấy tốc độ của thanh mang, căn bản không phải tốc độ của bọn người Lâm Dịch hiện giờ có thể trốn tránh được. Mà mất đi sự bảo hộ của kết giới, khí thế thanh mang mang theo cũng từ đó ầm ầm bộc phát ra, khí thế của cường giả đẳng cấp tinh anh, thế hệ như Lâm Dịch sao có thể cản được?

Sắc mắt Lâm Dịch tái nhợt, nhưng sao hắn có thể buông tay được? Sau khi nghe được Khương Vân nói, Lâm Dịch liền quay người, muốn thoát đi. Nhưng ở phía sau hắn, lại là một đám người đã hoàn toàn bị dọa ngốc mất, hoàn toàn phong mất đường lui của hắn rồi.

- Xong rồi...

Trong nội tâm Lâm Dịch bi thiết một tiếng, hoàn toàn hết hy vọng rồi. Hắn có nằm mộng cũng không nghĩ đến, bất quá chỉ cùng Khương Vân qua đây xem lôi đài một chút, rõ ràng lại vứt cả mạng?

Chiến văn cơ hồ trong khoảnh khắc bao trùm toàn thân hắn, lấy thực lực hiện giờ của hắn, gia trì chiến văn đã hoàn toàn không phải mất thời gian nữa. Lâm Dịch hai tay ôm ngực, đầu vùi vào lồng ngực, đưa lưng về phía thanh mang ngồi xổm xuống. Hiện giờ hắn chỉ có thể hy vọng xa vời, thanh mang này, không cách nào phá vỡ đầu hắn, hi vọng sinh linh quả có thể lại lần nữa cứu hắn một mạng.

Chung Cực Truyền Thừa - Chương #445


Báo Lỗi Truyện
Chương 445/714