Chương 444: Lôi đài.


- Sư đệ, cái này là tuyệt chiêu của ngươi sao? Ta lại thấy so với kiếm quang Thanh Nguyên Kiếm Quyết tầng thứ hai thì không khác nhiều a!

Khương Vân cười ha ha, trong lúc phi hành lại mở miệng nói ra.

Lâm Dịch đột nhiên khẽ mỉm cười, nói:

- Sư huynh coi chừng, đến rồi!

Lúc này, thân thể Lâm Dịch và Khương Vân vừa vặn giao thoa đến, nghe Lâm Dịch nhắc nhở, Khương Vân lập tức quay người trực diện với Lâm Dịch, phòng bị công kích của đối phương. Nhưng mà, đột nhiên trong lòng báo động, đồng thời, thân thể cơ hồ quay nhanh ngược trở lại, tay phải điểm gấp lên hư không, lại bắn ra mấy đạo thanh sắc kiếm quang! Chỉ thấy sau lưng Khương Vân, rõ ràng xuất hiện một Lâm Dịch khác!

- Thuật Phân thân?

Khương Vân lập tức cả kinh nói.

Phân thân kia của Lâm Dịch, so với bản thể hoàn toàn không có gì khác nhau. Ngoài trừ biểu lộ lạnh lùng trên mặt, hiển nhiên hoàn toàn là một Lâm Dịch khác! Chỉ thấy tay hắn điểm gấp, bắn ra kiếm quang, bay ầm ầm về hướng Khương Vân.

Khương Vân bị đánh đến trở tay không kịp, chỉ cố gắng vung ra vài đạo kiếm quang, khó khăn lắm mới ngăn cản được công kích của đối phương. Nhưng mà thân thể không tự chủ được thối lui về phía sau.

Vừa thở dài một hơi, nhưng một thanh âm đột nhiên vang lên bên tai:

- Sư huynh, ngươi thua nha.

Khương Vân kinh hãi, lập tức quay đầu lại nhìn. Chỉ thấy tại nơi cách hắn mấy mét, Lâm Dịch trên không trung đang cười hì hì, đầu ngón tay lóe ra thanh sắc quang mang, chỉ vào mình. Chỉ cần kiếm quang trong tay hắn vừa ra, chỉ sợ trên người mình sẽ lập tức hiện ra một lỗ thủng.

Khương Vân lập tức lộ ra một nụ cười khổ, hoàn thủ chung quanh, rõ ràng thấy được ba Lâm Dịch, bất đắc dĩ nói:

- Tuyệt chiêu của sư đệ của thần kỳ, sư huynh nhận thua.

Lâm Dịch đứng bên ngoài Khương Vân mấy mét cười hắc hắc, chỉ thấy hai gã Lâm Dịch khác, cứ như vậy lăng không hóa thành một vệt nước màu xanh trời, lập tức rơi rớt từ trên không trung xuống, biến mất không thấy gì nữa.

Hai người từ không trung hạ xuống, đi với trước nhà gỗ Lâm Dịch.

- Phân thân thuật của sư đệ quả nhiên thần kỳ, hai phân thân kia, thực lực rõ ràng ngang ngửa với bản tôn sư đệ, quả thật quá kinh người.

Khương Vân cười khổ nói, ba Lâm Dịch vừa rồi kia, Khương Vân căn bản không rõ ai là ai, năng lượng trong thân thể càng như là ngang ngửa nhau, đích thật là rất dọa người.

Lâm Dịch bật cười hắc hắc, nhưng lại không nói gì.

Không sai, đây là thân pháp Liên Vụ Lâm Dịch lấy được từ bên trong Cổ Thuật, trải qua hơn một năm tu hành, Lâm Dịch đã có thể phân ra hai phân thân rồi. Hôm nay luận bàn với Khương Vân, muốn thử hiệu quả uy lực một chút, cho nên mới có một màn vừa rồi.

Khương Vân lắc đầu, cười khổ nói:

- Thiên tư sư đệ quá mức kinh người rồi, chỉ một năm ngắn ngủi, rõ ràng đã tu hành Thanh Nguyên Kiếm Quyết đến tầng thứ hai, nhìn cường độ năng lượng của sư đệ, đại khái không bao lâu sau có thể đột phá tầng thứ hai, đạt tới tầng thứ ba a.

Trong giọng nói lại mang theo một tia cảm thán.

Một năm trước, Lâm Dịch vừa đến nơi này, lúc tỷ thí lần thứ nhất với hắn, Lâm Dịch rất chật vật. Nhìn công kích Lâm Dịch đối với Khương Vân lúc ấy, căn bản không có chút uy hiếp nào. Vô luận là Huyền Băng Trảm hay là công kích năng lượng khác, thậm chí cũng không có cách nào đột phá phòng hộ năng lượng của đối phương.

Cái này khiến Lâm Dịch cực kỳ phiền muộn. Đều là Đại tinh vị thượng giai, vì cái gì lại có thể khác biệt lớn như thế?

Nhưng mà theo Thanh Nguyên Kiếm Quyết đột phá, Lâm Dịch đã hiểu ra, năng lượng trước kia trong thân thể Lâm Dịch, hoàn toàn là năng lượng trong thiên địa, căn bản không thông qua cường hóa tinh túy, cường độ năng lượng sao có thể so được với Khương Vân? Dùng loại năng lượng nào để công kích Khương Vân, cũng đều tự nhiên không có chút uy hiếp nào với Khương Vân rồi.

Mà sau khi thông qua chiết xuất tinh túy của Thanh Nguyên Kiếm Quyết, mặc dù năng lượng Lâm Dịch không có tăng lên bao nhiêu, nhưng cường độ cũng đã hoàn toàn không thể so sánh nổi. Cộng thêm thời gian một năm này, kỹ xảo Lâm Dịch tăng lên rất nhiều, đã hoàn toàn có thể mượn thổi sáo để đề thăng tinh thần lực của mình, đối với khống chế năng lượng, dù là Khương Vân cũng hoàn toàn không thể so sánh với hắn.

Hôm nay Thanh Nguyên Kiếm Quyết của Lâm Dịch đã là hậu kỳ tầng thứ hai, lập tức có thể đột phá tầng thứ ba. Mà tinh thần lực cũng càng bắt đầu tinh thuần. Hiện giờ thần trí của hắn đã bao phủ phạm vi mấy chục km rồi. Mà lĩnh vực dị năng, đoạn thời gian trước, rốt cục cũng đã đột phá, tiến nhập vào trình độ Đại tinh vị thượng giai.

Một năm tu hành này, công hiệu so với tu hành mấy chục năm tại đại lục Bạch Đế còn lớn hơn nhiều!

- Thiên Giới này, khó trách nhiều cường giả như vậy. Ở chỗ này, thực lực tăng lên thật sự quá nhanh!

Lâm Dịch không khỏi cảm khái, nghĩ đến lần nữa.

Khương Vân vừa muốn nói chuyện, một hồi năng lượng chấn động từ xa xa tryền đến. Khương Vân không khỏi ngừng lại, quay đầu lại nhìn. Chính là từ bên cạnh cửa không gian truyền tống kia truyền đến.

- Sư đệ, có người đến, đại khái là tìm ta, ta đi trước nhìn xem.

Khương Vân quay đầu nói với Lâm Dịch, không đợi Lâm Dịch trả lời, đã quay người tiến nhập vào trong Tử Trúc Lâm. Lâm Dịch sửng sốt một chút, lập tức quay người đi vào nhà gỗ.

Lần luận bàn vừa rồi, căn bản không hao phí quá nhiều năng lượng. Chỉ mấy hơi thở sau, Lâm Dịch đã khôi phục lại trạng thái đỉnh phong. Hắn lập tức ngồi xuống bằng trên giường trúc. Ngân mang lập lòe trên tay, một khối da lông màu đen xuất hiện. Đúng là da lông về phương pháp sử dụng Hắc Viêm Long.

Hắn đã tu hành bí kỹ này chừng một năm rồi, hiện giờ Lâm Dịch cảm giác có lẽ đã có thể đưa Hắc Viêm Long tiềm nhập vào trong cơ thể mình. Vừa nghĩ đến lúc bình thường nói chuyện phiếm với Khương Vân. Từ miệng hắn biết được Long Viêm Hắc Viêm Long, cũng là năng lượng hiếm thấy tại Thiên Giới. Hắn lại càng không thể chờ đợi được. Thiên Giới này không hề an ổn, tùy thời tùy chỗ đều có thể phát sinh tranh đấu. Mà sau khi Hắc Viêm Long tiến vào trong cơ thể, lại có bí kỹ bảo hộ, căn bản sẽ không bị người phát hiện. Sau đưa vào trong thể nội, Lâm Dịch thật cũng không sợ bị cường giả khác ngấp nghé.

Tại Thiên Giới này, chuyện giết người đoạt bảo nhiều vô số. Lâm Dịch đang định lấy bình bạc kia ra, lại đột nhiên nghe thanh âm cao hứng của Khương Vân từ bên ngoài truyền vào:

- Lâm sư đệ, Lâm sư đệ...

Lâm Dịch sửng sốt một chút, ngân mang lập tức lóe lên trên tay, da lông màu đen biến mất, lúc hắn từ trên giường đứng lên, Khương Vân đã đẩy cửa tiến vào bên trong.

Trên mặt Khương Vân mang theo một tia hưng phấn, thần sắc vui vẻ nói:

- Lâm sư đệ, nhanh đi theo ta!

Nói xong, không giải thích gì, lôi kéo Lâm Dịch đi ra ngoài. Lâm Dịch sửng sốt một chút, nhưng cũng để hắn kéo ra khỏi phòng. Trong nội tâm không khỏi kỳ quái. Khương Vân này, hiếm có lúc kích động như thế a.

- Sư huynh, đến cùng là có chuyện gì?

Bị Khương Vân lôi kéo, Lâm Dịch không khỏi tò mò hỏi.

- Ngươi xem trí nhớ ta, mỗi ngày luận bàn cùng sư đệ, nhưng lại quên mất, hôm nay là đại lễ đệ tử nhập quan tấn cấp đệ tử tinh anh của sư môn. Những đệ tử tinh anh tân tấn này sẽ lên võ đài, tiếp nhận khảo nghiệm của các trưởng bối trong sư môn. Loại cơ hội này rất hiếm thấy. Cuộc chiến giữa những cường giả cấp bậc đệ tử tinh anh, không thể bỏ qua a!

Khương Vân nói rất nhanh, thần sắc lộ ra một mảnh hưng phấn.

Trải qua một năm tại nơi này, Lâm Dịch đại khái biết rõ sư huynh Khương Vân này, nhìn như rất ôn nhu, nhưng trên thực tế lại có yêu thích rất lớn đối với chiến đấu, có thể nói là một gã vũ si. Trừ thiên tư thật sự không được tốt lắm, nếu không thì đợi một thời gian. Tuyệt đối là một cường giả khó gặp!

Mà Lâm Dịch vừa nghe Khương Vân nói như vậy, con mắt cũng lập tức có chút sáng lên. Đệ tử tinh anh, Lâm Dịch nhớ rõ, ấn tượng tên đệ tử nhập quan để lại cho mình một năm trước, là cường đại như vậy. Mà đệ tử tinh anh so với bọn hắn càng mạnh hơn, sẽ mạnh tới trình độ nào?

Lâm Dịch không khỏi cảm thấy ngứa ngáy khó chịu trong nội tâm. Trong ngắn ngủi này, hắn cùng với Khương Vân đã đi tới bên cạnh không gian truyền tống trận bên cạnh nhà gỗ. Truyện Tiên Hiệp TruyệnYY.com

- Sư đệ lưu ý, chúng ta phải đi rồi.

Khương Vân không thể chờ đợi được nói.

Lâm Dịch nhẹ gật đầu, liền chỉ thấy ngân mang lặng yên sáng lên trong tay Khương Vân, vụt một tiếng, lập tức đánh vào truyền tống trận trên mặt đất, cùng lúc đó, chỉ thấy pháp quyết bên trên pháp trận cũng lóe lên ngân mang, thiên địa chấn động một hồi, sau đó thân ảnh hai người Lâm Dịch đã hoàn toàn biến mất khỏi Truyền tống trận.

Hôm nay, độ tinh thuần tinh thần lực của Lâm Dịch so với trước kia đã cứng rắn hơn rất nhiều, dưới sự chuyển đổi không gian, đã không còn cảm giác đầu choáng não trướng như trước kia. Chỉ cảm thấy hoa mắt, tràng cảnh lập tức chuyển biến.

Thanh âm huyên náo của người chung quanh, lộ ra vẻ phi thường náo nhiệt. Lâm Dịch vừa phục hồi lại tinh thần, Khương Vân đã kéo hắn xuống Truyền Tống trận. Quay đầu lại nhìn, chỉ thấy ngân mang liên tục chớp lên trong truyền tống trận, rõ ràng thời thời khắc khắc đều có người tới.

- Sư đệ cần phải theo sát ta.

Thần sắc Khương Vân lộ ra một mảnh hưng phấn, nhưng vẫn không quên dặn dò Lâm Dịch một tiếng, Lâm Dịch nghe vậy lập tức gật đầu xác nhận, tỏ vẻ mình đã rõ, lập tức đi theo sau lưng Khương Vân, lách về phía trước.

Lâm Dịch đi theo sau lưng Khương Vân, hiếu kỳ dò xét mọi nơi. Tuy rằng người ở đây khác nhiều, nhưng toàn bộ cơ hồ đều vận một thân trang phục Thanh y, nói cách khác, đại bộ phận đẳng cấp đều mới vừa nhập môn như mình. Một đệ tử nhập môn áo vàng cũng không thấy. Hôm nay tại đây có nhiều người như vậy, thậm chí trên không trung cũng đầy người bay, đều lách về cùng một phương hướng.

- Sư huynh, chúng ta đi tới chỗ nào a?

Thanh âm của người chung quanh huyên náo, ầm ĩ vô cùng, khiến tiếng nói cũng bị áp gắt gao. Lâm Dịch dứt khoát truyền âm dò hỏi Khương Vân.

Khương Vân nghe vậy nghiêng đầu sang chỗ khác, thần sắc cao hứng, truyền âm nói:

- Tiến về phía trước xem lễ đài.

- Xem lễ đài?

Lâm Dịch sửng sốt một chút, Khương Vân nói xong câu đó liền lách về phía trước, lẫn trong đám người, Lâm Dịch cũng chỉ có thể chăm chú đuổi theo. Hắn còn không có sử dụng qua cổng truyền tống, từng cổng truyền tống đều tương thông. Nếu lạc Khương Vân, truyền tống đến nơi khác, thì cũng không hay ho gì.

Một lát sau, rốt cục Khương vân và Lâm Dịch cũng đã chen được lên đầu tiên, Lâm Dịch vừa miễn cưỡng nhìn thấy tràng cảnh, lập tức lắp bắp kinh hãi.

Nguyên lai, vị trí hai người Lâm Dịch hôm nay là trên đỉnh một tòa phù phong. Diện tích phù phong này cũng không nhỏ, quay đầu lại nhìn, một mảnh đầu người đang di động, trên không trung cũng tầng tầng lớp lớp. Mà trước mặt bọn họ, là một kết giới năng lượng trong suốt. Thỉnh thoảng có người va chạm vào kết giới, dẫn phát một hồi nhộn nhạo run rẩy rất nhỏ như gợn nước.

Mà ở mặt khác của kết giới, lại không biết có bao nhiêu phù phong! Lâm Dịch quay đầu đếm một vòng, chỉ sợ không dưới bốn mươi, năm mươi tòa. Bốn mươi, năm mươi tòa phù phong này quay thành một vòng trên không trung, mà tại vị trí trung tâm vòng tròn này, lại là một phù phong lớn hơn những phù phong khác không ít. Ánh mắt Lâm Dịch có chút ngưng tụ, liền lập tức phát hiện ra trên đỉnh phù phong kia cũng có rất nhiều người đang đứng, bất quá, quần áo trên người những người này đều có màu tím và màu đỏ, còn có một chút ít màu xám. Nhìn kiểu dáng, đều đồng nhất với nhau, chỉ sợ người trên đỉnh phù phong kia, đều là đệ tử đã ngoài tinh anh a.

- Lâm sư đệ, ngươi có trông thấy tòa phù phong chính giữa này không?

Thanh âm hưng phấn của Khương Vân vang lên trong đầu, Lâm Dịch nhẹ gật đầu, kinh ngạc nói:

- Chỗ kia là nơi thi đấu của các đệ tử tinh anh tân tấn sao?

Khương Vân hưng phấn nhẹ gật đầu, nói:

- Ngươi có trông thấy người mặc quần áo màu đỏ kia không?

Lâm Dịch cũng nhẹ gật đầu, chợt nghe Khương Vân hưng phấn nói:

- Những người kia, đều là các đệ tử tinh anh của bổn môn. Bổn môn dùng màu sắc quần áo mà phân biệt đẳng cấp, bình thường mà nói, thanh sam được gọi là vừa nhâp môn, áo vàng là đệ tử nhập môn, áo lam là đệ tử nhập quan, áo đỏ là đệ tử tinh anh. Về phần khác, vi huynh lại không biết phân chia cụ thể như thế nào. Chỉ biết là còn có ba màu hôi sam, tử sam và hắc sam.

Lâm Dịch giật mình, nhẹ gật đầu, lại nghe Khương Vân kia giới thiệu nói:

- Ngươi ngẩng đầu nhìn, có thấy hơn mười tòa Phù phong kia không?

Lâm Dịch nghe vậy, lúc này mới ngẩng đầu lại nhìn. Vừa rồi hắn còn không có chú ý tới. Nguyên lai là ở phía trên, còn có hơn mười tòa phù phong nổi lơ lửng, không khỏi nhẹ gật đầu, hỏi:

- Những phù phong kia, cũng là lễ đài sao?

Khương Vân nhẹ gật đầu, nhìn thượng diện Phù phong, có vài phần hâm mộ, nói:

- Đúng vậy, đó cũng là lễ đài xem, nhưng cũng chỉ có đệ tử đã ngoài đẳng cấp Nhập môn mới có thể đi vào. Từ bên trên, có thể xem rõ ràng hơn một ít.

Lúc này Lâm Dịch mới chợt hiểu, thấy thần sắc có chút hâm mộ của Khương Vân, Lâm Dịch không khỏi cười nói:

- Qua vài năm nữa là Sư huynh có đủ ba vạn điểm cống hiến, đến lúc đó có thể quan sát từ trên kia rồi.

Khương Vân nghe vậy, vốn là hâm mộ cũng biến thành chờ mong trong khoảnh khắc, gật đầu cười, nhưng lại không nói gì thêm.

Lâm Dịch thấy hắn không nói, liền cúi đầu vận đủ thị lực, nhìn về phù phong ở giữa.

Chỉ thấy trên đỉnh phù phong kia, người mặc quần áo màu đỏ chiếm tuyệt đại đa số, tiếp theo là áo tím, áo xám. Nhưng người áo đen, lại không nhìn thấy. Chỉ thấy những đệ tử Tinh anh mặc áo đỏ tạo thành sáu bảy đội chỉnh tề tại vị trí trung tâm đỉnh phù phong kia. Lâm Dịch đếm đại khái thoáng một phát, nhân số chỉ sợ không dưới một trăm người. Mà trước người bọn hắn, một gã mặc áo xám đang nói mấy thứ gì đó. Khoảng cách quá xa, lại có kết giới ngăn trở, cộng với âm thanh quá mức ầm ĩ của những người chung quanh, dù Lâm Dịch vận đủ thính lực, nhưng cũng không thể hoàn toàn nghe rõ.

Ước chừng qua hơn nửa canh giờ sau, nhưng đệ tử mặc áo đỏ kia đã có động tác. Cũng không thấy động tác bọn họ như thế nào, vốn là xếp đặt thành mấy đội đội ngũ, lập tức biến mất. Mà thân ảnh bọn hắn, lại kết thành một vòng. Đẳng cấp chỗ lễ đài bọn người Lâm Dịch xem tùy rằng so với đệ tử áo vàng thì thấp hơn một ít, nhưng so với chính giữa thì thực sự cao một chút, cho nên nhìn rất rõ.

Chung Cực Truyền Thừa - Chương #444


Báo Lỗi Truyện
Chương 444/714