Chương 406: Lại đến Ô Mộc.


Nghĩ tới đây, Lâm Dịch không khỏi lắc đầu cười cười. La Á cũng không lớn hơn hắn mấy tuổi, nhưng hôm nay cũng đã lập gia đình, hài tử cũng đã có. Vậy mà bản thân mình lại chưa có gì. Thực khó có thể tưởng tượng được, với tính cách tùy tiện của La Á, có thể làm phụ thân được không nữa.

Nghĩ đến đây, tốc độ của Lâm Dịch ngày càng nhanh.

Bằng hữu của Lâm Dịch cũng không nhiều. Nếu quả thật muốn tính toán thì chỉ có La Á và Ám Tương cùng với Trương Tạp, tổng cộng chỉ có ba người ma thôi.

Trên thực tế, Lâm Dịch mới tử Cổ Năng chạy ra liền nghĩ đến việc muốn đi qua nơi ở của đám La Á. Nhưng bản thân lại vì lo lắng sẽ liên lụy đến La Á, dù sao lúc trước Cổ Năng có thể vẫn còn đuổi giết hắn. Lâm Dịch có lý do tin rằng tuy Cổ Năng không thể nào đi khắp nơi tìm mình nhưng lại có thể cho người đi giám thị tất cả bằng hữu của mình. Chính vì thế Lâm Dịch mới không tùy tiện hành động.

Ngày hôm nay, người có thể tạo thành uy hiếp đối với mình đều đã bị tiêu diệt hoàn toàn. Sau này sẽ không còn ai dám đến tìm mình gây phiền phức.

Nghĩ tới đây, Lâm Dịch không khỏi nghĩ tới một màn kia khi mình lần cuối cùng tiến vào Cổ Năng. Trong nội tâm không khỏi thở dài. Sửa sang lại tâm tình một chút, tốc độ của Lâm Dịch trực tiếp tăng lên, bay về phía Ô Mộc thị, nơi đám người La Á đang sống.

- n! Không tệ!

Một thanh niên anh tuấn, thanh tú chắp tay phía sau nhìn đám thiếu nhiên đứng chỉnh tề trên bãi tập. Phía sau lưng thanh niên có hai gã nam tử cũng nhìn về phía bãi tập.

Trên bãi tập rộng lớn, lúc này có rất nhiều thiếu niên đang đứng xếp hàng. Những thiếu niên này, tuổi tác không quá mười ba mười bốn. Người nhỏ nhất cũng tám chín tuổi. Bọn hắn cố gắng khiến cho khuôn mặt nhỏ nhắn búng ra sữa của mình trở nên nghiêm túc một ít. Nhưng biểu lộ nghiêm túc của những gương mặt non nớt này lại khiến cho người xem buồn cười. Đám thiếu niên tinh thần phấn chẫn ưỡn ngực nhìn về phía trước.

Thanh niên anh tuấn thấy biểu hiện của đám thiếu niên như vậy thì rất thỏa mãn, hắn gật đầu rồi quay lại nhìn về phía hai người đứng ở sau lưng nói:

- Lũ tiểu gia hỏa lần này xác thực không tồi. Hai vị phó môn chủ đã hao tâm tổn trí rồi.

- Môn chủ nói quá lời. Đây chính là việc mà chúng ta nên làm.

Một người lâm tức khom người, vừa cười vừa nói.

Thanh niên anh tuấn gật đầu, sau đó nhìn về phía bên trái chỉ về phía một tiểu hài đồng, cười hỏi:

- Hạ nhi có biểu hiện như thế nào?

Tên còn lại nghe vậy cười nói:

- Tiểu thiếu gia biểu hiện rất xuất sắc. Tuy tuổi còn nhỏ nhưng có thể đuổi kịp tiến độ của những hài tử mười hai tuổi. Thiên tư bất phàm.

Thanh niên anh tuấn lộ ra vẻ tươi cười, gật gật đầu, nhưng trong miệng lại nói:

- Vậy là tốt rồi. n, hiện tại có thể bắt đầu tuyển chọn...Vô luận như thế nào cũng nhất định phải nghiêm khắc tuyển chọn đúng tiêu chuẩn. Tuyệt đối không được câu nệ, thiên vị! Kể cả Hạ nhi cũng như vậy.

Hai người đồng thời khom người, lúc này thanh niên anh tuấn mới thỏa mãn gật đầu.

Đột nhiên thanh niên anh tuấn nhớ tới cái gì đó, quay đầu lại nhìn chung quanh nói:

- Đúng rồi, các ngươi có nhìn thấy Tương Tương ở đâu không?

Hai người nhìn nhau, người đứng bên trái bất đắc dĩ nói:

- Hôm nay thành chủ phu nhân từ sáng sớm đã tới tìm phu nhân, nói là các phu nhân muốn cử hành tụ hội ở trong nội thành. Cho nên đã lôi kéo phu nhân đi mua quần áo. Cũng không biết có phải là đi thành chủ phủ hay không.

Thanh niên anh tuấn hơi sững sờ. Lúc này mới than nhẹ một tiếng, sau đó nói:

- Tốt! Chỗ này giao cho các ngươi.

Hai người đồng thanh khom người lĩnh mệnh. Thanh niên anh tuấn quay người rời khổi quảng trường. Chỉ trong chốc lát, trong thao trường liền vang lên từng đợt thanh âm cố gắng truyền ra xa.

- Phụ thân! Phụ thân...

Thanh niên anh tuấn vừa mới đi tới trước của phòng, sau lưng liền vang lên hai tiếng kêu. Thanh niên anh tuấn không khỏi quay đầu lại nhìn. Chạy tới là một nữ hài nhi hai mươi tuổi, nữ hài này có đôi mắt rất to, trên người mặc một bộ quần áo bó sát người. Nhìn qua nàng tựa hồ vừa mới vận động xong, hai má thoáng ửng đỏ, càng làm tăng thêm nét kiều diễm.

Nữ hài chạy đến bên cạnh thanh niên anh tuấn, khoác tay hắn làm nũng nói:

- Phụ thân! Nghe nói mẫu thân hôm nay đi tham gia tụ hội. Người nói với mẫu thân cho con đi cùng với có được không. Nguồn: http://truyenyy.com

Thần sắc thanh niên anh tuấn lộ ra vài phần bất đắc dĩ:

- Con cũng biết, mẫu thân của con xuất quỷ nhập thần, ngay cả ta cũng không biết được hiện tại nàng đang ở chỗ nào. Làm sao có thể nói cho con biết được? Hơn nữa tụ hội kia đều là người lớn đi tham gia, con là một tiểu hài tử chạy đến đấy làm cái gì?

Nữ hài tử lập tức trừng mắt, không phục nói:

- Không phải? Ny Nhi được tham gia lần tụ hội trước. Con biết được mẫu thân đang ở chỗ nào. Mẫu thân đang ở tại Bích Vân Hiên.

- Con đã biết mẫu thân ở nơi nào. Vậy thì tự mình đi tìm mẫu thân đi? Tìm ta có được tích sự gì.

Thanh niên anh tuấn lắc đầu.

- Phụ thân...Người không phải không biết mẫu thân khẳng định không cho con tham gia. Người giúp con đi nói một chút đi.

Nữ hài nhi lập tức làm ra bộ mặt đau khổ nói.

Thanh niên anh tuấn lại kiên quyết lắc đầu nói:

- Mẫu thân con đã không cho ngươi tham gia thì cũng đừng có tham gia. Tụ hội đó có cái gì tốt cơ chứ?

- Nghe nói lần tụ hội này có rất nhiều mẫu quần áo và trang sức mới sẽ xuất hiện! Mẫu thân thật là bất công, mỗi lần đều được mặc thử quần áo mới, sau đó còn đứng trước mặt con khoe khoang nữa chứ.

Nữ hài nghi nghe thanh niên anh tuấn nói vậy thì lập tức thở phì phò phản bác.

Thanh niên anh tuấn lại không nhúc nhích chút nào nói:

- Muốn đi, tự thân con đi tìm mẫu thân con đi. Ta không có biện pháp.

Nói xong, hắn cũng không để ý tới nữ hài nhi ở sau lưng đang tức tối dậm chân tại chỗ mà đi lên lầu.

- Phụ thân! Phụ thân...

Lại có vài tiếng gọi vang lên, thanh niên anh tuấn đã rời đi. Nữ hài nhi lúc này liên tục dậm chân, cuối cùng nói khẽ:

- Mẫu thân không cho ta đi, ta tự chính mình đi! Hừ đi tìm Ny Nhi...

Nghĩ tới đây, nàng cũng không có đi rửa mặt, cứ như vậy hấp tấp chạy đi.

Nhưng vừa đi xuyên qua thao trường, chạy ra khỏi cửa, còn chưa có đi xuống đường thì đụng phải ai đó. Nàng giật mình kêu lên, thân thể ngã về phía sau. Đúng lúc này nàng cảm giác được một cỗ lực lượng cực kỳ nhu hòa giữ thân thể của mình lại.

- Thực xin lỗi tiểu thư. Ngươi không sao chứ? Ta không có chú ý.

Một thanh âm mang thêm vài phần áy náy vang lên. Nữ hài nhu lúc này mới ngẩng đầu lên nhìn. Đây là một người thanh niên vô cùng thanh tú, bộ dáng không được tính là tiêu sái suất khí nhưng vẫn khiến nàng không nén lòng nhìn lại lần thứ hai. Giọng nói của hắn rất nhu hòa, mang theo vài phần áy náy, rất dễ để cho người ra sinh ra cảm giác thân thiện.

Chung Cực Truyền Thừa - Chương #406


Báo Lỗi Truyện
Chương 406/714