Chương 395: Kinh nghi.


Thấy sắc mặt mọi người vẫn còn lộ ra do dự, Lý Vân cũng lúc này nói ra:

- Nếu có người hoài nghi Lý mỗ, mời đứng ra khỏi hàng luôn, ngươi hoài nghi không sao, nhưng không nên khiến mọi người chết cùng. Loại kỹ năng này vốn là sử dụng giữa những người chí thân, yêu cầu không giữ lại chút nào. Chỉ cần có một người cố tình giữ lại một điểm năng lượng trong người, thì sẽ khiến tất cả mọi người chôn cùng một chỗ! Nếu không phải hôm nay chỉ còn lại cách này, ta thật sự cũng không muốn sử dụng tới nó một chút nào.

Mọi người nghe vậy lập tức trong lòng giật mình, người nguyên bản vốn định tùy tiện lừa gạt một chút, cũng lập tức kinh hãi lưng mồ hôi lạnh róc rách. Ngũ Hành Châu trên đỉnh đầu đã bắt đầu có chút chấn động, xem ra không thể chèo chống được lâu nữa.

- Thời gian không nhiều, không có thời gian cho mọi người cân nhắc rồi! Tin Lý mỗ, lưu lại. Không tin Lý mỗ, thỉnh rời khỏi đội ngũ này!

Gặp còn có người do dự, Lý Vân cũng lập tức lớn tiếng quát.

Mọi người nhìn chung quanh một chút, liền hiểu rõ hôm nay hẳn phải chết chắc. Nếu như tin hắn, có lẽ còn một đường sinh cơ, nếu không tin, tuyệt đối ngay cả nửa phần sinh cơ cũng không có! Sự lợi hại của Ngũ Hành Tuyệt Sát Trận, tất cả mọi người lòng dạ biết rõ.

- Liều mạng! Lý trưởng lão, mạng của chúng ta liền giao cho ngươi đấy.

Một người lớn tiếng hô lên. Nhìn biểu lộ kiên quyết trên mặt hắn, hiển nhiên đã bất cứ giá nào rồi.

Có người đầu tiên dẫn đầu, những người khác vẫn còn do dự cắn răng một cái, thông suốt tất cả, mọi người đều nhận lời.

Lý Vân cũng cảm kích nhẹ gật đầu, lập tức nói:

- Tốt, hiện giờ mọi người phóng tất cả năng lượng về phía ta đi!

Nói xong, Lý Vân cũng xoay người, đối mặt với chỗ tia sáng màu bạc mơ hồ...Ngũ sắc kết giới trên đỉnh đầu, càng trở nên run rẩy, tùy thời cũng có thể bị nghiền nát.

Quang mang năng lượng đặc biệt lập tức đại thịnh, nghe xong lời của Lý Vân, tất cả mọi người cắn răng, lập tức không giữ lại chút nào. Chỉ thấy từng đạo năng lượng từ trên người những người này ầm ầm tuôn ra, thẳng tắp hoàn toàn bao phủ Lý Vân lại. Lý Vân cũng thống khổ hô lớn một tiếng, lập tức cắn răng, mặc kệ cho năng lượng cường đại vượt qua cực hạn bản thân chạy trong thân thể mình!

Năng lượng càng ngày càng mạnh, hào quang càng ngày càng thịnh! Đến cuối cùng, những người này lại dựa vào năng lượng hoàn toàn kết nối thành một chỉnh thể. Mà trong vùng sáng, nơi sáng nhất, đúng là chỗ của Lý Vân.

Một cổ năng lượng cường hoành kinh khủng, tràn ngập ra.

Sắc mặt Lâm Thiên Ngạo lập tức biến đổi, hô:

- Thêm năng lượng!

Nói xong, chỉ thấy năng lượng trên người hắn ầm ầm bộc phát một cái, màn hào quang rõ ràng sinh sinh lớn lên mấy chục mét. Cột sáng tiếp nối lấy Ngũ Hành Tuyệt Sát Trận lập tức bạo tăng.

Nghe Lâm Thiên Ngạo nói vậy, bốn người khác liền thúc giục năng lượng của mình ầm ầm bành chướng lên!

Bọn người Bạch Tiếu Thiên thấy rõ ràng, lập tức đều lộ ra thần sắc ngạc nhiên. Bạch Tiếu Thiên càng nhướng mày nói:

- Chẳng lẽ có thay đổi gì?

Nhưng không có người nào trả lời hắn, lực chú ý của tất cả mọi người đều tập trung vào trên Ngũ Hành Tuyệt Sát Trận.

Chỉ thấy hào quang của Ngũ Hành Tuyệt Sát Trận lúc này trở nên càng thêm cường đại, cơ hồ khiến người không thể mở mắt. Dưới sự yểm hộ của kết giới ngũ thải ban lan ở ngoại vi, tình huống bên trong không người nào có thể thấy rõ.

Bạch Tiếu Thiên chau mày, tựa hồ đang suy tư gì đó. Bạch Linh lại ngạc nhiên nói:

- Tựa hồ lực lượng tăng cường rất nhiều...Không biết bên trong xảy ra chuyện gì nữa...

- Đoán chừng bọn hắn không tiếc bất cứ giá nào rồi, ý định tập trung công kích cuối cùng a.

Nam tử họ Liễu nhíu mày, lập tức nói.

Bạch Tiếu Thiên đồng ý nhẹ gật đầu, lập tức cười nói:

- Bất quá cũng không sao cả. Vô luận công kích của bọn hắn lúc này có thể phá vỡ Ngũ Hành Tuyệt Sát Trận hay không, chí ít có một điểm có thể khẳng định được.

Bạch Linh nghi hoặc nhìn về phía hắn nói:

- Một điểm nào?

Bạch Tiếu Thiên nhìn hắn một cái, lập tức quay đầu nhìn về phía Ngũ Hành Tuyệt Sát Trận cười nói:

- Đó chính tiêu hao của bọn họ khẳng định không nhỏ. Đang khi nói chuyện, trong mắt của hắn nhưng lại hiện lên hàn ý không hiểu.

Lâm Dịch một mực chú ý đến hắn trong lòng lập tức run lên, nhíu mày. Hắn đột nhiên có chút bận tâm đến Lâm Thiên Ngạo.

Suy nghĩ một chút, Bạch Tiếu Thiên là người của hoàng tộc Đế Quốc, mà Lâm Thiên Ngạo là người của Cổ Văn. Lập trường của hai người này từ nhiều năm trước đã định là ở thế đối lập rồi. Với tư cách hoàng tộc, hắn làm sao chịu được có người thoát ly ngoài sự quản hạt của hắn? Cũng như vừa rồi, nhìn thấy người của bốn thế lực khác bị người Cổ Văn dùng Ngũ Hành Tuyệt Sát Trận bao vây, trong mắt Bạch Tiếu Thiên liền hiện lên một vòng thần sắc hưng phấn. Rất hiển nhiên thần sắc hưng phấn sinh ra do bọn người kia sắp bị tiêu diệt.

Như vậy, nếu như...nếu như đợi đến khi người của bốn thế lực vẫn lạc hết, mà người Cổ Văn lại bài trừ Ngũ Hành Tuyệt Sát Trận, đến khi không còn năng lực chống cự gì nữa...Bạch Tiếu Thiên lại tìm đến mình, bảo phải tiêu diệt luôn người Cổ Văn, vậy nên làm sao bây giờ?

Càng nghĩ càng kinh hãi, ánh mắt Lâm Dịch không khỏi nhìn về phía Bạch Tiếu Thiên. Trong mắt Bạch Tiếu Thiên đang lóe ra hàn ý không rõ, khóe miệng hơi vểnh. Mang theo dáng cười lành lạnh.

Lâm Dịch lập tức đã hiểu được. Chuyến đi này của Bạch Tiếu Thiên, có thể nói là nhất cử lưỡng tiện! Giả vờ rời đi, lại dùng không gian dị năng của Liễu Ngôn dấu diếm được tất cả mọi người. Chờ đợi song phương đại chiến, hắn nói với mình lý do hoàn toàn là vì nguồn sáng trong bảo vật. Nhưng thực tế đơn giản vậy sao? Hắn không thể thừa dịp tất cả mọi người đã mất đi năng lực chống cự mà giết chết họ sao?

Lâm Dịch đột nhiên nhớ tới năng lực chủ yếu của bảo vật kia.

Tiến vào Thiên Vị giới. Nếu quả thật như vậy, đây quả thật là không ổn rất lớn.

Tâm tư Lâm Dịch lập tức bắt đầu chuyển động, nếu như Bạch Tiếu Thiên quả thực âm mưu như vậy. thì cho dù mình muốn ngăn cản hắn, chỉ sợ cũng rất khó khăn. Dù sao, Bạch Tất trải qua khoảng thời gian này, tuy rằng còn chưa hoàn toàn khôi phục, nhưng sử dụng một hai lần tinh thần dị năng công kích, tựa hồ cũng không làm khó được hắn. Chỉ cần mình trúng chiêu, vô luận là bọn người Bạch Linh, Bạch Liên Thanh hay là Bạch Tiếu Thiên, Liễu Ngôn, đều có năng lực nhất kích tất sát mình. Đến lúc đó, mình không phải sẽ biến thành người bất hiếu liên hợp với địch nhân đối phó gia gia sao?

Tuy rằng không có cảm tình gì với gia gia, nhưng dù sao cũng là máu mủ tình thâm ah. Huống hồ, trong nội tâm Lâm Dịch cũng chưa từng sinh ra cảm xúc chán ghét gì với hắn, sao có thể trơ mắt ếch ra nhìn gia gia mình bị giết chết được. Dù trước mắt, loại ý nghĩ này chỉ là do mình phỏng đoán, nhưng cũng tuyệt đối không thể mạo hiểm như vậy!

Vô tình nhất là đế vương! Không thể bài trừ Bạch Tiếu Thiên vì để mình an tâm tiến vào Thiên Vị giới mà bài trừ một ít chướng ngại cho Đế Quốc Bạch gia!

Nghĩ đến đây, nội tâm Lâm Dịch không ngừng run lên, có chút đứng vững nữa rồi. Hắn nhìn Ngũ Hành Tuyệt Sát Trận, lại bắt đầu có chút bận tâm. Tâm tư thay đổi thật nhanh, ánh mắt rời rạc, muốn tìm một phương thức để thông tri cho bọn người Lâm Thiên Ngạo.

Nhưng lúc này bọn họ rời khỏi Ngũ Hành Tuyệt Sát Trận đã được vài chục km, mà phạm vi bao trùm thần thức của Lâm Dịch cũng chỉ có mấy cây số, căn bản không có biện pháp truyền âm nói cho hắn. Mà bọn người Bạch Tiếu Thiên lại ở bên người, tuy rằng cơ hồ đã xác định được tâm tư của Bạch Tiếu Thiên, nhưng Lâm Dịch cũng không dám hành động thiếu suy nghĩ. Hắn tự hỏi, mình còn không có bản lĩnh một đối năm, nhất là trong đó còn có một lĩnh vực dị năng giả, một tinh thần dị năng giả cùng một không gian dị năng giả. Bất kỳ người nào trong những người này, Lâm Dịch gia trì chiến văn cũng không dám nói đơn giản thủ thắng, càng không phải nói đến mặt khác.

Như vậy nên như thế nào thông tri Lâm Thiên Ngạo đây? Lâm Dịch càng trở nên lo lắng.

Lúc này, ngũ thải ban lan do Ngũ Hành Tuyệt Sát Trận phát ra càng thêm cuồng bạo. Mơ hồ, một cổ năng lượng kinh khủng từ bên trong tràn ngập ra. Mặc dù thân ở ngoài mấy chục km, cũng có thể đơn giản cảm ứng được. Rất hiển nhiên, người bốn thế lực lớn trong trận, đã đến cuối cùng rồi. Lập tức sẽ bắt đầu một kích cuối cùng của bọn hắn!

Lâm Dịch càng bắt đầu lo lắng. Bây giờ nên làm gì?

Ánh mắt Lâm Dịch quét qua, thấy lực chú ý của tất cả mọi người đã bị hấp dẫn, mà thần sắc của Bạch Tiếu Thiên cũng không khỏi lộ ra vài phần khẩn trương.

Không thể đợi nữa rồi! Trong đầu Lâm Dịch không ngừng thoáng hiện vô số ý niệm, đột nhiên tâm thần chấn động, quay đầu nhìn lại, đã thấy bọn người Bạch Tiếu Thiên nhìn chằm chằm vào phía trước, không ai chú ý đến mình. Lâm Dịch cắn răng một cái, có chút lui về sau một tí, lập tức, trên tay của hắn lòe ra hào quang màu bạc. Hắn định phóng xuất ma thú lão thử bị băng phong trong không gian giới chỉ ra. Lấy tốc độ của lão thử kia, trong khoảnh khắc có thể đến bên ngoài Ngũ Hành Tuyệt Sát Trận, nhìn thấy thứ này, thông minh như bọn người Lâm Thiên Ngạo, tự nhiên không khó suy đoán ra ở đây còn có người, như vậy mục đích của hắn cũng đã đạt được rồi. Về phần nói bọn người Bạch Tiếu Thiên thì cứ nói là mình không biết, đúng lúc sau khi thoát khỏi Hư Quang Thần Kính của người Cổ Văn, cũng không có ai nhìn thấy mình bắt lại được Tiểu chút chít kia. Mặc dù Bạch Tiếu Thiên hoài nghi, nhưng cũng không cách nào xác định. Vậy là được rồi.

Nghĩ đến đây, Lâm Dịch không do dự nữa, trong tay tia sáng màu bạc muốn phun ra.

- Lâm Dịch, ngươi đang làm cái gì thế?

Đang muốn thả ra, bên tai đột nhiên vang lên một thanh âm dễ nghe. Trong lòng Lâm Dịch lập tức rùng mình, quay đầu nhìn lại, đúng là Bạch Liên Thanh đang nhìn mình.

Trên mặt Bạch Liên Thanh mang theo thần sắc tò mò nhìn tia sáng màu bạc chớp động trên tay Lâm Dịch. Từ lần trước sau khi Lâm Dịch cứu được nàng, thái độ của nàng đối với Lâm Dịch tựa hồ đã thay đổi rất nhiều. Dù sao, Lâm Dịch cũng là ân nhân cứu mạng của nàng. Mà nàng khi nàng thấy trên tay Lâm Dịch vừa xuất hiện tia sáng màu bạc liền chú ý tới hắn, thấy hắn sững sờ trong chốc lát, Bạch Liên Thanh lúc này mới nghi hoặc lên tiếng hỏi.

Nghe được lời nói của Bạch Liên Thanh, bọn người Bạch Tiếu Thiên cũng quay đầu nhìn về phía Lâm Dịch, nghi hoặc nhìn tia sáng màu bạc chớp động trên tay hắn.

Tâm tư Lâm Dịch thay đổi thật nhanh, từ đó lấy ra một khỏa thánh giai ma hạch lấy được ở tầng hai cầm trên tay, cười nói:

- Vừa rồi chiến đấu với người trong Cổ Văn, có chút tiêu hao.

Bọn người Bạch Tiếu Thiên nghe vậy không nghi ngờ gì, Bạch Tiếu Thiên nhẹ gật đầu sau đó nói:

- Chuẩn bị lại phải chiến đấu rồi, mau chóng hồi phục một chút đi.

Lâm Dịch nhẹ gật đầu, mọi người rốt cục không nhìn hắn nữa.

Trong nội tâm Lâm Dịch thở dài một hơi, lại quay đầu nhìn chung quanh, kể cả Bạch Liên Thanh trong đó, ánh mắt mọi người đều tập trung nhìn về phía Ngũ Hành Tuyệt Sát Trận càng thêm bành trướng. Lâm Dịch lại không chần chờ, trong tay lóe lên tia sáng màu bạc, một vòng bóng xám vừa ra tay đã biến mất. Lâm Dịch thở dài một hơi, vì phòng ngừa bị người phát hiện, Bạch Tiếu Thiên cũng không sử dụng lĩnh vực, nếu không, động tác này quả quyết không thể gạt được bọn hắn.

Tốc độ của ma tú lão thử kia nhanh đến mức nào? Bọn người Bạch Linh nhìn hết sức chăm chú cũng chỉ có thể thấy một vòng bóng xám, lại càng không cần phải nói lần này căn bản cũng không lưu ý. Bóng xám chỉ trong nháy mắt, đánh đụng vào trên Ngũ Hành Tuyệt Sát Trận ngày càng cường hãn. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenyy.com

Dưới sự chiếu rọi của năng lượng ngũ thải ban lan, bọn người Bạch Tiếu Thiên cũng không phát hiện.

Nhưng mà, Lâm Thiên Ngạo ở bên trong lập tức lại sinh lòng cảm ứng! Lâm Thiên Ngạo một lòng đối phó với bên trong, đột nhiên cảm giác được bên ngoài truyền đến một thoáng va chạm, trong lòng lập tức xiết chặt! Quay đầu nhìn lại, nhưng cái gì cũng không phát hiện. Nhưng mà, Lâm Thiên Ngạo tâm tư thay đổi thật nhanh, lúc này liền quyết định.

- Huỷ bỏ năng lượng, ở đây còn có người! Không được cứng đối cứng nữa!

Thanh âm của Lâm Thiên Ngạo lập tức vang lên trong nội tâm mấy người Cổ Văn khác, trên thực tế, Ngũ Hành Tuyệt Sát Trận một khi thành hình, liền hoàn toàn liên hợp thành một thể. Cảm giác va chạm kia, nếu không phải Lâm Thiên Ngạo cảm ứng được, thì mấy người Cổ Văn khác cũng có cảm ứng. Năng lượng nguyên vốn đã hoàn toàn nhấc lên, định một hơi bộc phát ra, lập tức giảm xuống.

Mà cùng lúc đó, Lý Vân rốt cục cũng tập trung lực lượng của mọi người lại. Chỉ thấy năng lượng của hơn ba mươi ngươi kia hôm nay đã kết nối dày đặc lại với nhau, nhưng mỗi một đạo năng lượng cũng đã trở nên có chút ảm đạm. Mà trên tay Lý Vân, lại xuất hiện một lưỡi đạo quang nhận rộng mấy trăm mét. Quang nhận năng lượng kia mạnh mẽ, tràn ngập lực lượng khiến lòng người run sợ.

Ngay khi bọn người Lâm Thiên Ngạo triệt hồi lực lượng, Lý Vân cũng thình lình mở hai mắt. Chỉ thấy nguyên bản hai mắt màu xanh da trời hôm nay đã hoàn toàn hóa thành màu đỏ!

- Ah!

Một tiếng tiếng gầm gừ vang lên. Chỉ thấy Lý Vân kia cũng hai tay ầm ầm đâm về phía trước một phát. Chỉ nghe 'Rầm Ào Ào' một tiếng, năng lượng cường đại kia, lại xé rách toan không gian vô cùng vững chắc này.

Ngũ Hành Tuyệt Sát Trận, cũng dưới một kiếm này, cơ hồ không có chút hiệu quả chống cự nào liền hoàn toàn tuyên cáo nghiền nát! Điện mang màu tím, ầm ầm tứ tán mở ra.

Lý Vân cũng tựa hồ không ngờ Ngũ Hành Tuyệt Sát Trận cư nhiên dễ phá giải như thế. Nhưng mà không kịp ngẫm nghĩ nữa, ánh mắt của hắn thẳng tắp nhìn chằm chằm vào cửa không gian truyền tống kia, trực tiếp bắn tới. Ở phía sau hắn, hơn ba mươi người kia cũng dựa vào sự kết nối của ánh sáng năng lượng, bị dẫn theo đi ra ngoài.

Một hồi tia sáng màu bạc lập loè, người của bốn thế lực lớn, hoàn toàn biến mất không thấy gì nữa.

Đám người Lâm Thiên Ngạo lập tức phun ra một ngụm máu tươi, thân hình nhanh chóng lùi lại.

Chung Cực Truyền Thừa - Chương #395


Báo Lỗi Truyện
Chương 395/714