Chương 392: Ly khai.


Lúc trước bọn hắn đã giao thủ với Lâm Dịch, nhất là Mộc Nhu, càng là lộ ra biểu tình không dám tin, nhưng huyết sắc năng lượng cực kỳ dày đặc. Căn bản không nhìn thấy rõ tình huống bên trong.

Bất quá, thời gian qua một lát, Lâm Dịch đã bay đến. Lập tức tán đi tia máu. Hắn cũng đã biến thành bộ dáng bình thường trước kia. Mộc Nhu và Tạp Bá Lý nhìn kỹ lại. Không chút nào nhìn ra đối phương có cái gì không đúng, lập tức nhíu mày, nhưng lại không nói gì thêm.

Nhưng mà những người khác tuy cũng cảm thấy có chút kinh dị. Đối phương, rõ ràng chỉ là cường giả Đại tinh vị Trung giai? Đi theo sau lưng Lâm Dịch, tên Thanh Long kia, cũng đã về tới Cổ Văn. Trong đôi mắt hiện lên tơ máu, nhìn bộ dáng bình thường của Lâm Dịch. Tuy rằng sau khi gia trì chiến văn, Lâm Dịch sẽ khôi phục thành bộ dáng phẩm thân, nhưng chiến văn vốn là hình dạng năng lực biến hóa thân hình, Thanh Long cũng không có hoài nghi.

Lâm Thiên Ngạo nhíu mày, truyền âm cho Thanh Long:

- Chuyện gì xảy ra? Trình độ đối phương chỉ là Đại tinh vị Trung giai a. Như thế nào mà phí hết thời gian dài như vậy mà không đánh chết đối phương?

Lúc Thanh Long đuổi theo Lâm Dịch, Lâm Thiên Ngạo cũng biết đến, cho nên nói ra.

Thanh Long nghe vậy, có chút trầm ngâm một chút, lập tức nghi hoặc nói:

- Ta cũng đang nghi hoặc, bởi vì chiến văn đối phương có được là Bạch Hổ chiến văn!

- Bạch Hổ chiến văn?

Lâm Thiên Ngạo lập tức chấn động trong lòng. Lập tức quay đầu nhìn về phía Thanh Long, nói:

- Ngươi xác định? Đẳng cấp gì?

Thanh Long nói ra:

- Ta xác định, tuyệt đối là Bạch Hổ chiến văn thượng đẳng!

Lâm Thiên Ngạo mở trừng hai mắt, cấp thiết hỏi:

- Ngươi biết tên của hắn?

Thanh Long nhíu mày nói:

- Người này tự xưng là Phụ Tần.

- Phụ Tần?

Lâm Thiên Ngạo sững sờ trong lòng, lập tức minh bạch Thanh Long bị người khác chiếm tiện nghi. Trong lòng lập tức run lên, ánh mắt nhìn về phía Lâm Dịch...Chẳng lẽ là hắn?

- Đại nhân.

Lúc này Lâm Dịch lại không biết thân phận của mình đã bị Lâm Thiên Ngạo biết. Bay thẳng đến trước người Bạch Tiếu Thiên, có chút khom người. Thấy sắc mặt Bạch Tiếu Thiên có chút tái nhợt, lông mày có chút nhíu thoáng một phát.

Bạch Tiếu Thiên cười ha ha, nói:

- Tốt rồi, trước tiên chúng ta ly khai a. Miễn cho những người lớn kia cho chúng ta là ngư ông.

Lâm Dịch hơi sững sờ, nhưng tâm tư thay đổi thật nhanh, không lộ chút thanh sắc nào, khẽ gật đầu. Bạch Tiếu Thiên rất là thỏa mãn với biểu hiện của hắn, nhẹ gật đầu, sau đó mới quay đầu cười nói:

- Đã như vậy, Bạch gia cáo từ.

Nói xong, liền hướng về cửa không gian truyền tống sau nguồn sáng kia mấy chục kilomet bay tới. Phía sau hắn, bốn người Lâm Dịch, Bạch Linh, Bạch Liên Thanh và Bạch Tất bay theo.

Chính vào lúc này, một thanh âm lại đột nhiên vang lên:

- Chư vị đại nhân tiếp tục, Liễu mỗ cũng đi trước một bước.

Mọi người lập tức quay đầu lại nhìn. Chỉ thấy đó là một gã thế lực Tán nhân. Một gã thế lực tán nhân bên cạnh hắn có chút kinh ngạc mà nói:

- Liễu huynh, ngươi đây là...

Nam tử họ Liễu kia cười nói:

- Chư vị đang đứng tại đây so với Liễu mỗ đều mạnh hơn không ít, Liễu mỗ tự nhận vô duyên nhận được những bảo vật này, nếu là vì thế mà mất tính mạng, vậy cũng không hề có lợi. Cho nên, đi trước một bước vẫn tốt hơn. Ha ha.

Nói xong, nam tử họ Liễu kia quay đầu, hô với bọn người Bạch Tiếu Thiên:

- Bạch đại nhân chờ một chút, chúng ta cùng nhau ly khai a. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.

Bạch Tiếu Thiên dừng bước, quay đầu lại nhìn. Lập tức cười nói:

- Như thế rất tốt.

Nam tử họ Liễu bay đi, tuy rằng mọi người cũng cảm thấy có chút giật mình, nhưng cũng không cảm thấy có gì kỳ quái. Dù sao, cường giả Đại tinh vị Thượng giai, trên đại lục vẫn cực kỳ được tôn sùng. Có ít người cho rằng không cần phải dốc sức liều mạng vì dị bảo gì đó, cũng là có thể lý giải.

Cho nên, cũng không có người phát hiện đáy mắt Bạch Tiếu Thiên chợt lóe lên vui vẻ kỳ quái.

Tại trước mắt bao người, mấy người bay đến cửa không gian truyền tống. Một hồi ngân mang chói mắt lập tức lập lòe, thân hình những người kia lập tức biến mất không thấy. Xem ra quả thật đã ly khai.

- Tốt rồi, hiện giờ còn có người nào rời khỏi?

Lý Vân Diệc thấy người Bạch gia quả thật đã ly khai, lập tức nghiêng đầu lại, mở miệng nói ra.

Chung quanh không có người nào lại nói tiếp, ánh mắt tất cả thế lực lớn đều tập trung về một phương Cổ Văn. Hào khí lập tức trở nên bị đè nén.

Lâm Thiên Ngạo thu thập tâm tình của mình thoáng một phát, Lâm Dịch ly khai, khiến hắn có chút phiền muộn, thực sự khiến hắn thở dài một hơi. Bất kể nói như thế nào, máu mủ tình thâm, tuy rằng lúc trước hắn cũng xuất thủ đối với nhi tử mình, nhưng dù sao cũng là nhi tử hắn. Nếu không, lấy lực lượng Trung tinh vị Thượng giai của Lâm Cường, làm sao có thể đào thoát trong tay cường giả Đại tinh vị Thượng giai? Mà những năm gần đây, hắn một mực không có tin tức của Lâm Cường. Thẳng đến hai mươi năm trước, từ một ít con đường hắn mới biết được tình huống một nhà Lâm Cường. Cũng là biết Cổ Năng và Lâm Cường có ân oán. Cho nên lúc trước mới nói như vậy với Tạp Bá Lý kia.

Thông qua lời tự thuật của Thanh Long, hắn biết rõ người thanh niên ở cùng một chỗ với Bạch Tiếu Thiên kia, mười phần là cháu của mình rồi. Khó trách ban đầu lúc nhìn thấy hắn lần đầu tiên, cũng cảm giác ánh mắt của hắn có chút kỳ quái, chính mình càng sinh ra một loại cảm giác thân thiết không hiểu với hắn.

Sau khi thu thập tâm tình thoáng một phát, Lâm Thiên Ngạo hít sâu một hơi, một cỗ khí tức phóng đãng từ trên người hắn lập tức tràn ngập ra. Ánh mắt hắn liếc nhìn quanh bốn phía, sau đó khóe miệng tràn ra một vòng cười lạnh, nói:

- Một đám bao cỏ. Không phục thì đến đây!

Lâm Thiên Ngạo vừa nói ra lời này, lập tức dẫn nổ người thế lực khác. Chiến đấu giữa Cổ Văn và bốn thế lực lớn, rốt cục đã bắt đầu!

Năng lượng đặc biệt ầm ầm sáng lên, toàn bộ không gian lập tức trở nên náo nhiệt ồn ào, huyết tinh bắt đầu toát ra đầy trời.

Thực lực người Cổ Văn quả nhiên rất mạnh. Sau khi gia trì các loại chiến văn, mỗi người bọn hắn cơ hồ đều có thể tăng thực lực của mình lên ngoài năm mươi lần! Lực lượng hắn mạnh, cái gọi là ắở hướng bễ nghễ. Nhưng những người thế lực khác cũng không phải là đèn đã cạn dầu, hoặc dị năng, hoặc cổ kỹ, hoặc dựa vào Thứ thần khí, Thần khí chi uy,...Tóm lại, đánh đến khí thế ngất trời.

Tuy rằng đã tạm thời kết thành liên minh, nhưng dù sao mọi người vẫn mang lòng riêng. Vạn nhất trong trận chiến đấu này, đối phương tiêu hao quá lớn mà nói, về sau phân phối, đối phương tất nhiên ăn thiệt thòi. Cho nên mặc dù là tại lúc chiến đấu, thật sự vẫn còn có chút giữ lại. Nhưng dù người Cổ Văn cường đại như thế nào, đối mặt với công kích của bốn năm cường giả Đại tinh vị Thượng giai, dần dần cũng cảm thấy có chút không chịu đựng nổi. Những người này cũng không phải nhân vật dễ đối phó.

Từ lúc mới bắt đầu, lực lượng ngang nhau, càng về sau, năng lượng người Cổ Văn càng hao phí quá lớn, dần dần rơi vào hạ phong, là người bốn thế lực lớn lại càng phát ra hăng say.

Chung Cực Truyền Thừa - Chương #392


Báo Lỗi Truyện
Chương 392/714