Chương 330: Mẫu thân.


Hai người kia tựa hồ ngẩn người, lập tức khẽ khom người, cung kính nói:

- Đại trưởng lão.

Đây là một mỹ phụ trung niên. Tóc dài màu lam trên đầu nàng kết thành một búi tóc, mấy sợi tóc rủ xuống, rất tự nhiên chiếu trên bờ vai bằng phẳng của nàng. Da thịt như tuyết, nhìn nàng như là một thiếu nữ trẻ mười sáu tuổi, trong đôi mắt như nước mùa thu ẩn chứa vô cùng nhu hòa, hiện ra hào quang vô cùng hiền hòa, lại chứng minh tuổi của nàng dĩ nhiên thật lớn rồi.

Nhìn thấy hai người khom người với mình, trên mặt mỹ phụ trung niên kia lộ ra một tia tươi cười như mặt nước, khẽ gật đầu. Không thể không nói, một cái động tác rất nhỏ của nàng, lại làm cho người khác cảm giác thoải mái dễ chịu.

Hai người cúi đầu, trong mắt lộ ra thần sắc cung kính. Mỹ phụ trung niên liên tục nhẹ nhàng bước đi, chậm rãi đi tới bên cạnh mọi người. Mà thẳng đến khi nàng đi hết toàn bộ, hai người kia mới đi vào kết giới năng lượng.

Nhưng lúc này, tim Lâm Dịch lại như nhảy lên cổ họng. Mỹ phụ trung niên ôn nhu hiền hòa như mặt nước này, là Đại tinh vị Thượng giai, và đang đi thẳng tới chỗ hắn đang ẩn thân!

Bản thân thực lực Lâm Dịch hiện giờ đã đạt tới Đại tinh vị sơ giai, mà bây giờ trung niên mỹ phụ đang đi tới lại khiến hắn hoàn toàn nhìn không thấu. Có thể làm được như vậy ngoại trừ thực lực của nàng cường đại hơn Đại tinh vị trung giai và thượng giai thì không còn cách nào khác. Cho nên hắn khẳng định đối phương là một cường giả Đại tinh vị thượng giai. Đây thuần túy chỉ là một loại cảm giác.

Lâm Dịch không chỉ gặp qua cường giả Đại tinh vị thượng giai mà hắn cũng đã gặp qua cường giả Đại tinh vị trung giai. Đại tinh vị thượng giai giống như Bạch Tiếu Thiên, mặc dù đứng ở bất kỳ chỗ nào cũng tỏa ra một loại khí tức tự nhiên tràn ngập ảnh hưởng đến tâm tình của người khác. Thế nhưng Đại tinh vị trung giai như Thư Nhiên và Tạp Lạc Tháp lại không có loại khí tức này.

Đó là khi đạt tới đỉnh phong, tự nhiên sẽ sinh ra một loại khí tức như vậy. Đây là loại khí độ chỉ thuộc về cường giả đỉnh phong. Người bình thường cho dù là cường giả Đại tinh vị trung giai cũng không cách nào ngụy trang ra được.

Tim Lâm Dịch đập càng lúc càng nhanh...Thủy Kính thuật chỉ là một loại dị năng cấp thấp nhất trong dị năng thủy hệ. Đối mặt với cường giả Đại tinh vị ít có khả năng giấu diếm. Hiện giờ chỗ dựa duy nhất của Lâm Dịch cũng chỉ còn dựa vào phương pháp ẩn tức thần bí khó lường kia...Hy vọng Tiềm Hành pháp đến từ cổ thuật có thể tạo ra tác dụng thần kỳ...Nếu không...chỉ sợ Lâm Dịch sẽ gặp nguy hiểm.

Lâm Dịch lập tức hít sâu vào một hơi, chuyển hô hấp bên ngoài thành nội hô hấp, đặc thù tính mệnh được nâng tới mức tận cùng. Khí tức thuộc về chính mình cũng hoàn toàn bị ẩn tàng. Một đôi mắt nhìn chăm chú vào mỹ phụ trung niên đang đi tới gần.

Dường như mỹ phụ trung niên đang suy tư điều gì đó, nàng căn bản không chú ý tới sự vật bên tường. Sau khi đi tới bên cạnh hai gã trưởng lão Cổ Năng, nàng cúi đầu xuống, đôi mi thanh tú cau lại, vừa đi vừa nghĩ...mãi cho đến khi đi qua người Lâm Dịch cũng không hề biết sự tồn tại của hắn.

Chuyện này khiến cho Lâm Dịch không khỏi buông lỏng một hơi...thế nhưng hắn vẫn không dám hoàn toàn trầm tĩnh lại. Đôi mắt một mực nhìn cường giả kia ly khai, sau lại đứng tại chỗ chờ hơn nửa ngày, Lâm Dịch mới than nhẹ một hơi.

- Đại trưởng lão sao?

Lúc này Lâm Dịch mới có thời gian suy nghĩ tới thân phận đối phương. Vừa rồi hai gã trưởng lão Cổ Năng gọi nàng như vậy, Lâm Dịch nghe rất rõ ràng.

- Đại trưởng lão này thuộc về hệ nào?

Lâm Dịch nhíu mày suy nghĩ.

Tại thời điểm dị năng giả không sử dụng dị năng, không có cách nào nhìn ra đối phương thuộc về hệ gì. Nhất là cường giả Đại tinh vị thượng giai, khí tức năng lượng đã sớm hoàn toàn nội liễm, hơn nữa loại khí tức thong dong bình tĩnh của nàng càng khiến cho người khác không dễ dàng nhìn ra thuộc tính chân thật.

Mà trong tư liệu của Lâm Dịch, hắn cũng biết trong Cổ Năng cũng phân ra phe phái. Chủ yếu có sáu đại phe phái, năm hệ Kim Mộc Thủy Hỏa Thổ cùng với một hệ không thuộc Ngũ Hành. Mà mỗi một hệ đều có một Đại trưởng lão. Người trong hệ bình thường đều gọi trực tiếp Đại trưởng lão bổn hệ là Đại trưởng lão. Cũng chỉ người khác thuộc tính mới dựa theo bài danh tổng thể trong Cổ Năng mà xưng hô. Ví dụ như Đại trưởng lão đứng đầu Cổ Năng là Đại trưởng lão Kim hệ, còn lại Hỏa hệ hay Thủy hệ hoặc Thổ hệ đều gọi là Đại trưởng lão. Trong bài danh tổng thể Cổ Năng, Đại trưởng lão Mộc hệ bài danh thứ hai, cho nên khi những người thuộc Hỏa hệ hay Thủy hệ thấy Đại trưởng lão Mộc hệ sẽ gọi hắn là Nhị trưởng lão.

Đây chỉ là một loại xưng hô mà thôi, nhưng cho dù nói thế nào thì người được gọi là Đại trưởng lão đều là cao tầng chân chính trong Cổ Năng.

Tuy rằng trong tay Lâm Dịch nắm giữ một ít tư liệu về Cổ Năng nhưng chỉ là một chút sự tình trong đó. Ví dụ như bộ dáng cùng tên tuổi các hệ Đại trưởng lão không hề có cho nên Lâm Dịch không cách nào kết luận được thân phận của đối phương.

Chỉ là tâm lý Lâm Dịch vẫn có chút hoài nghi...không biết nàng có phải là Đại trưởng lão Thủy hệ không? Hoặc có lẽ là...bà ngoại chính mình?

Đương nhiên, Lâm Dịch cũng không dám xác định. Thế nhưng bất kể nói như nào, cho dù đối phương có phải bà ngoại của mình không thì vẫn phải cứu mẫu thân ra khỏi địa phương này cái đã.

Lâm Dịch lập tức hít sâu một hơi, hắn cảnh giác nhìn quanh bốn phía, lại nghiêng tai nghe ngóng một chút, lúc này mới giải trừ Thủy Kính thuật, nhanh chóng tiến bước về phía trước.

- Sáu...bảy...tám...

Cái hành lang này cũng thật dài, chỉ sợ khoảng chừng ba cây số. Đi tới chỗ rẽ đã đếm tới gian phòng hai bảy. Chỉ có điều cho tới bây giờ vẫn không có một ai xuất hiện.

Điều này khiến cho Lâm Dịch không khỏi nghi hoặc...nơi đây chính là chỗ cư trú của các trưởng lão Cổ Năng thế nhưng lại vô cùng cô quạnh. Ngoại trừ lúc đầu gặp phải hai gã dị năng giả Tinh vị cảnh thì không gặp phải những người khác.

Đương nhiên, Lâm Dịch cũng chỉ có chút hoài nghi mà thôi. Thế nhưng điều này đối với hắn mà nói không thể nghi ngờ là chuyện tốt nhất...không cần đi hai bước liền phải ẩn nấp vì có người tới.

Sau chỗ rẽ vẫn là một hành lang thật dài, hành lang mới có kiểu dáng giống như hành lang kia đều là độc nhất vô nhị. Bước chân Lâm Dịch cực nhanh, mỗi một bước đều đi xa hơn mười mét...tuy nhiên bởi vì ẩn tức cho nên không cách nào điều động năng lượng, vốn lấy lực lượng tinh khiết của hắn, độ dài của bước chân như vậy cũng không tính là khoa trương.

- Ba mươi ba...ba mươi bốn...ba mươi lăm...đến.

Thân hình Lâm Dịch lập tức nghiêng đi vào cửa thứ ba sáu.

Tim Lâm Dịch không tự chủ được đập nhanh, hắn ngẩng dầu nhìn cửa lớn cao chừng ba mét, lẳng lặng đóng nhẹ cửa lại, trái tim đập càng lúc càng nhanh...

Trong chỗ này...là mẫu thân sao? Tay Lâm Dịch không khỏi run rẩy một chút. Hắn cố gắng hít sâu vào một hơi, điều chỉnh lấy tâm thái của chính mình. Thế nhưng hiệu quả không được bao nhiêu.

Mãi một thời gian sau, Lâm Dịch mới hít sâu vào một hơi, cố gắng xoa dịu đại não đang kích động.

Bước tiếp theo nên làm cái gì bây giờ? Lâm Dịch đứng trước cửa lại có chút do dự.

Hắn vươn tay ra mấy lần muốn gõ cửa rồi lại không dám. Thời điểm không gặp được, phần tưởng niệm trong nội tâm vô cùng rõ ràng, thế nhưng đến thời khắc hiện giờ Lâm Dịch lại không khỏi do dự...Tuy rằng là mẫu tử nhưng hơn hai mươi năm, không, gần ba mươi năm qua vẫn chưa từng gặp mặt. Từ lúc Lâm Dịch là đứa trẻ trong tã lót đến khi trở thành nam nhi cao bảy thước vẫn chưa từng gặp mẫu thân, nếu lúc nữa nhìn thấy nàng thì nên biểu hiện như thế nào?

Cho tới bây giờ Lâm Dịch cũng không phải một người giỏi biểu đạt tình cảm của chính mình. Phần tình thương lạ lẫm của mẹ khi không có thì thường xuyên tưởng niệm. Nhưng đến thời điểm chính thức chạm tay tới thì lại không khỏi có chút khiếp đảm.

Mãi lâu về sau, Lâm Dịch mới hít sâu một hơi, quyết định vươn tay ra gõ lên cửa.

m thanh mở khóa răng rắc nhẹ nhàng vang lên, sắc mặt Lâm Dịch lập tức biến đổi, hắn vội vàng dịch chuyển thân thể vọt tới bên kia tường. Cùng lúc đó, Thủy Kính thuật bao trùm toàn thân thể hắn, ẩn tức mau chóng quay ngược về...Thân ảnh của hắn lập tức biến mất ở bức tường bên cửa.

Mà lúc thân ảnh của hắn biến mất, cánh cửa đã bị mở ra. Theo tiếng tim đập của Lâm Dịch, cánh cửa mở càng lúc càng nhanh.

- Là nàng.

Lâm Dịch lập tức nhận ra người vừa đi ra chính là mỹ phụ trung niên gặp khi nãy.

Mỹ phụ trung niên vẫn mang theo khí chất tự nhiên mà hiền hòa cùng ôn nhu, trên khuôn mặt hiện lên nét vui vẻ nhàn nhạt, quay đầu cười nói:

- Nghỉ ngơi cho tốt.

Thanh âm của nàng vô cùng ôn nhu và hiền hòa, khiến cho người khác không nhịn được sinh lòng muốn thân cận.

- Ừm.

Trong cửa truyền đến một thanh âm nhẹ nhàng. Đầu Lâm Dịch giống như bị điện giật, lập tức một cỗ cảm xúc kích động trong cơ thể tuôn ra không áp chế kịp, tuy rằng Lâm Dịch phản ứng kịp thời thế nhưng vẫn có một tia chấn động phát ra.

Đã muộn.

Mỹ phụ trung niên lập tức dời ánh mắt tới vị trí của Lâm Dịch, trong mắt hiện lên vẻ kinh ngạc. Cùng lúc đó lông mày nàng hơi nhăn, chậm rãi nhẹ nhàng nói:

- Đi ra.

Bốn phía hoàn toàn yên tĩnh...một lúc sau, khi khoảng cách nàng tới bức tường còn không đủ bảy mét thì không gian bắt đầu vặn vẹo. Sau một lát, ánh sáng màu lam biến mất hoàn toàn, thân hình Lâm Dịch hiện ra.

Trong mắt mỹ phụ trung niên lại hiện lên vẻ kinh ngạc một lần nữa, nàng có chút cảm thán nói:

- Thủy Kính thuật bị các hạ vận dụng tới trình độ này, thật sự khiến cho người khác bội phục. Chẳng qua...không biết các hạ tiến vào Bổn Nguyên Chi Tháp bằng cách nào, ta muốn biết mục đích của các hạ là gì?

Mỹ phụ trung niên hỏi rất trực tiếp. Mà lúc này, người trong phòng kia cũng đi ra.

Ánh mắt Lâm Dịch xuyên qua người mỹ phụ rơi xuống nữ tử phía sau nàng, thân thể hắn không nhịn được hơi run nhẹ.

Là nàng, chính nàng là mẫu thân...Lâm Dịch không cách nào quên được khuôn mặt mềm mại của mẫu thân, đôi mắt như làn thu thủy kia...Khuôn mặt này đã hiện ra vô số lần trong các giấc mộng của hắn. Hiện giờ chủ nhân của khuôn mặt đã chính thức xuất hiện trước mặt mình...sự kích động trong mắt Lâm Dịch không cách nào che dấu.

Mái tóc mềm mại xõa xuống sau gáy như thác nước rối tung, đối mắt to, khuôn mặt thanh tú tới cực điểm...Tuy nhiên lúc này mẫu thân biểu lộ ra không giống với bức chân dung trong nhà...nhưng Lâm Dịch vẫn rất dễ dàng phân biệt được đây là mẫu thân của hắn.

Lâm Dịch kích động hiển nhiên khiến cho mỹ phụ trung niên kia có chút kỳ quái, nàng quay đầu nhìn thấy con gái đang đi tới, lại nghĩ tới người trẻ tuổi trước mặt đột nhiên kích động. Đôi mi thanh tú của nàng hơi thấp xuống hỏi:

- Ngươi là người nào? Tới đây tìm Băng nhi sao?

Toàn thân Lâm Dịch run rẩy bởi vì kích động. Một hồi lâu sau hắn mới hoàn toàn khống chế được cảm xúc của chính mình. Lâm Dịch hít sâu vào một hơi nhưng không nói gì, chỉ là đưa tay vén tóc bên tai trái của mình lên...

Ánh sáng trắng bóng chiếu rọi, một chiếc bông tai màu trắng phản xạ ba vết cào màu đỏ lành lạnh, giống như kỳ tích hiển hiển trên bông hoa tai vô cùng tinh tế.

Khi thấy bông hoa tay này, Vân Băng lập tức ngốc trệ. Nàng sững sờ dùng tay trái đẩy đẩy nhẹ tay Lâm Dịch ra, cứ như vậy sững sờ đứng nhìn...

Dần dần, thân thể nàng bắt đầu run rẩy rất nhỏ, đôi mắt như làn thu thủy bắt đầu ngưng tụ chất lỏng...mà Lâm Dịch ở phía đối diện nàng cũng phản xạ óng ánh nước trong đôi mắt.

Môi son hơi tái nhợt vì kích động, nước mắt không hề hay biết chảy xuống khuôn mặt trắng nõn nà. Thanh âm nàng run rẩy, nỉ non giống như hoán gọi:

- Dịch nhi...Dịch nhi...Ngươi là Dịch nhi...Ngươi là Dịch nhi...

- Mẫu thân.

Lâm Dịch quỳ rạp xuống mặt đất, nước mắt rốt cục tuôn trào ra ngoài.

- Dịch nhi...

Vân Băng hoàn toàn thất thần đi tới trước mặt Lâm Dịch, trong đôi mắt đẹp trong veo sớm đã tràn ngập nước mắt. Ngón tay thon dài run rẩy mà chậm chạp chạm nhẹ lên khuôn mặt Lâm Dịch, dường như còn muốn xác định người trước mặt có phải là hư ảnh hay không.

Lâm Dịch quỳ trên mặt đất, nước mắt ướt át nơi hốc mắt, thân thể của hắn cũng run rẩy, tùy ý dể ngón tay Vân Băng chạm vào hai má chính mình. Ngón tay Vân Băng run nhẹ nhè mà lạnh buốt, vừa mới chạm vào má Lâm Dịch đã như điện giật co rúm người lại. Vân Băng có thể xác định đây không phải nằm mơ, nhi tử của chính mình đang hiện hữu ngay trước mắt, nàng ngày đêm mong nhớ tới nhi tử, thật không ngờ nó thật sự xuất hiện trước mặt nàng.

- Dịch nhi...Ô...

Vân Băng rốt cục khóc òa lên, nàng cứ như vậy ôm lấy Lâm Dịch, hay tay dùng sức...dường như nàng sợ rằng chỉ cần buông tay ra, Lâm Dịch trong lồng ngực nàng sẽ biến mất hoàn toàn...Giống như mộng tưởng vài chục năm nay của nàng vậy.

Đầu Lâm Dịch vùi sâu vào trong ngực Vân Băng, nước mắt thấm ướt vạt áo mẫu thân.

- Cái này...là cảm giác ấm áp khi được mẫu thân ôm ấp sao? Thật êm ái... Đọc Truyện Kiếm Hiệp http://truyenyy.com

Lâm Dịch sững sỡ, nhưng nước mắt vẫn như suối không ngăn lại được không ngừng dũng mãnh tiến ra.

Nước mắt nam nhi không dễ rơi, chỉ là chưa tới lúc thương tâm. Kỳ thật, không chỉ thương tâm sẽ khiến nước mắt nam nhi chảy ra, còn có thân tình, còn có cảm động.

Đổi lại bất kỳ ai đó phân cách mẫu thân suốt hai mươi năm mới được gặp lại, biểu hiện của hắn tuyệt đối không mạnh hơn Lâm Dịch bao nhiêu. Ở trước mặt cha mẹ, cho dù hài tử địa vị cao xa tới đâu...hắn vẫn như cũ chỉ là một hài tử...

Mỹ phụ trung niên đứng ở bên cạnh phức tạp nhìn tràng cảnh tử mẫu gặp nhau cảm động tới cực điểm ở trước mặt, thật lâu sau trong lòng nàng nhẹ nhàng thở dài một tiếng.

Đứa trẻ mới sinh lúc trước trong tã lót còn cười khanh khách kia hôm nay đã trưởng thành một người thanh niên. Suốt ba mươi năm qua, bộ dáng con gái Vân Băng đều bị nàng thu hết vào trong mắt. Mỗi buổi tối tiến vào gian phòng Vân Băng, nàng đều có thể nghe được tiếng Vân Băng nỉ non giống như nói mộng:

- Hiên ca...Dịch nhi...Yến nhi...

m thanh tan nát cõi lòng cũng làm cho nàng đau lòng vô cùng.

Chung Cực Truyền Thừa - Chương #330


Báo Lỗi Truyện
Chương 330/714