Chương 319: Tình báo về Cổ Năng.


- Vâng.

Tiểu cá tử kia lập tức trả lời, Bàn tử lạnh lùng tức thì quay đầu nhìn về phía Lâm Dịch, nói:

- Ngươi cùng hắn đi vào, hắn sẽ đưa ngươi tới địa phương ngươi mua tình báo.

Lâm Dịch nhẹ gật đầu. Tiểu Cá Tử kia mời hắn một tiếng, hắn liền đi theo sau lưng vóc dáng nhỏ đi vào phòng nhỏ tan hoang, sau khi tiến vào phòng nhỏ mới phát hiện, nguyên lai phía sau căn phòng nhỏ kia còn thông một lối đi. Đi qua cửa sau, liền phát hiện cái kia vốn là sân nhỏ, nhưng lại xuất hiện một cầu thang đi xuống phía dưới, hướng xuống mặt đất. Mà tiếng thét chói tai và điên cuồng hò hét kia, lại càng bắt đầu phát ra rõ ràng.

Lâm Dịch mang theo vài phần hiếu kỳ đi theo sau lưng Tiểu Cá Tử kia, đi xuống cầu thang. Lập tức nhìn thấy, cái này là một khối quảng trường cực kỳ rộng dưới mặt đất. Hiện giờ, vây quanh quảng trường trường, là người người vô cùng rậm rạp chằng chịt. Bọn hắn hoặc đang ngồi, hoặc là đứng. Nhưng trong miệng bọn hắn đều bộc phát từng đợt tiếng hò hét và tiếng thét chói tai, trên mặt mang biểu lộ điên cuồng.

Mà địa phương trung ương những người vây quanh này, lại có một lồng năng lượng hình tròn đường kính mấy trăm mét bao trùm trong sân, lúc này đang có một hồi đại chiến, đó là hơn mười tên nhân loại ăn mặc rách rưới, vết thương chồng chất đang cầm vũ khí, chém giết lẫn nhau. Mà trên sân bãi, cũng có rất nhiều thi thể, máu tươi nhuộm ướt cả mặt đất.

Lông mày Lâm Dịch lập tức không tự giác có chút nhíu một cái. Nhưng ánh mắt lập tức di động đến một bên, Tuy đây là lần đầu tiên hắn tiếp xúc loại huyết tinh và bạo lực dưới lòng đất này, Nhưng với tư cách là cường giả, tâm tính đã có bất đồng rất lớn, nếu đổi lại là mấy năm trước, nói không chừng có lẽ hắn đã ra tay ngăn lại chuyện thi đấu trước mặt. Nhưng hiện giờ, hắn không làm.

Tồn tại tức là có lý, vô luận người ở bên ngoài xem ra có lẽ đây là địa phương huyết tinh, là địa phương bạo lực, là địa phương tàn khốc, nhưng nó vẫn một mực được kéo dài như vậy. Lâm Dịch chưa bao giờ cho rằng mình là đấng cứu thế gì cả. Hắn chỉ cần bảo vệ tốt bản thân mình, người nhà mình và bằng hữu là được rồi. Về phần những người khác, Lâm Dịch cũng không cho rằng mình có trách nhiệm hay nghĩa vụ gì đi giúp bọn hắn.

- Khách nhân, đi qua đám người này.

Tiểu Cá Tử đi tới, quay đầu lại nhìn thấy Lâm Dịch đang nhíu mày nhìn một tràng giác đấu này, không khỏi hô lên một tiếng.

Lâm Dịch quay đầu nhìn hắn một cái, lập tức nhìn lại trong vòng hào quang năng lượng kia, lập tức nhẹ gật đầu, đi theo sau lưng Tiểu Cá Tử.

Tử Cá Tử đi dọc theo sau lưng đám người. Ước chừng vài phút sau, bọn hắn đã đến chỗ đối diện đám người vây quanh kia, Tiểu Cá Tử đi thẳng tới hai gã đại hán đang trông coi thông đạo, cúi đầu khom lưng cười quyến rũ nói:

- Hắc hắc, hai vị đại ca, Bàn Tử nói ta mang vị khách nhân này đến Thiên Thính Đường thoáng một phát. Kính xin hai vị dàn xếp cho, cám ơn.

Hai gã đại hán vẻ mặt bưu hãn kia nghe vây, nghiêng qua liếc nhìn TIểu Cá Tử, lập tức ngẩng đầu nhìn về Lâm Dịch vẻ mặt vẫn y nguyên lạnh nhạt, lập tức nhẹ gật đầu, dùng giọng mũi ồm ồm nói:

- n, vào đi thôi.

- Cám ơn, cám ơn. Khách nhân, mời vào trong.

TIểu Cá Tử kia liên tục nói lời cảm tạ, sau đó gọi Lâm Dịch một tiếng. Lâm Biểu lộ ra biểu lộ lạnh nhạt, đi theo sau lưng Tiểu Cá Tử, vào trong thông đạo.

Tiến vào thông đạo, thanh âm gào thét điên cuồng bên ngoài cũng trở nên nhỏ dần. Tiếng bước chân trong hành lang lộ ra hết sức rõ ràng.

Bất quá, hai bên hành lang này cũng có rất nhiều gian phòng, có chút tương tự với Ám điểm Trương gia, bên trong không ngừng có người đi lại.

Sau khi đi trong chốc lát, Tiểu Cá Tử kia dừng lại trước một gian phòng, quay đầu lại cười nói với Lâm Dịch:

- Khách nhân, nơi này chính là Thiên Thính đường.

Lâm Dịch cũng khẽ cười một cái, Tiểu Cá Tử kia liền gõ cửa. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenyy.com

- Vào đi.

Một thanh âm lạnh lùng từ bên trong truyền ra.

Tiểu Cá Tử đẩy cửa ra, ý bảo lâm Dịch vào. Lâm Dịch nhẹ gật đầu, liền đi vào. Mà Tiểu Cá Tử tắc thì không tiến vào, ngược lại chờ ở bên ngoài phòng.

Cây đèn năng lượng trong phòng có chút mờ nhạt, một lão giả lạnh lùng đang ngồi trước một cái bàn cùng loại với quầy hàng, viết cái gì đó. Nghe được thanh âm Lâm Dịch vào cửa, mí mắt có chút liếc Lâm Dịch, cũng không hề nhìn kỹ, mà trong tay không ngừng viết viết, lạnh lùng nói ra:

- Cần tình báo gì?

Lão giả ngoài dự đoán của tất cả mọi người, bất quá lại rất phù hợp với khẩu vị Lâm Dịch. Lập tức cũng không quanh co, Lâm Dịch thản nhiên nói:

- Trong hành tỉnh Y La, vị trí một địa phương tên là huyện Phượng Y.

Lão giả kia dừng bút lại, ngẩng đầu nhìn Lâm Dịch, nhíu mày. Lập tức chậm rãi mở miệng dò hỏi:

- Chính là huyện Phượng Y chỗ Cổ Năng truyền thừa sao?

Lâm Dịch có chút kinh ngạc, liếc nhìn lão giả. Hắn thật không ngờ lão giả này lại có thể biết rõ Cổ năng truyền thừa. Phải biết rằng, đây là thế lực trong vòng luẩn quẩn thánh giai, người bình thường, căn bản có rất ít cơ hội tiếp xúc.

Nhưng thế lực dưới mặt đất hành tỉnh Y La này, biết rõ những cái này, tựa hồ cũng không tính là quá kỳ quái. Lập tức gật đầu nói:

- Đúng vậy.

- Mười vạn kim tệ.

Lão giả trực tiếp mở miệng nói.

Lâm Dịch nghe vậy, không chút do dự, ngân mang lóe lên trên tay, một tấm thẻ vàng xuất hiện, đưa cho lão giả:

- Mười vạn kim tệ, ngươi kiểm tra một chút đi.

Lão giả kia nghe vậy gật đầu, mang thẻ vàng tới máy kiểm tra thẻ, nhúc nhích một cái. Bất quá, trong chốc lát sau, lão giả kia gật đầu nói:

- Chờ một chút.

Nói xong đứng lên, quay người đi tới một cái cổng kim loại dày đặc phía sau hắn. Đại môn im ắng mở ra, lão giả đi vào. Mà Lâm Dịch thì đứng lẳng lặng chờ đợi bên ngoài.

Không lâu sau, lão giả từ bên trong đi ra, trong tay cầm một túi da dê, đưa cái túi kia cho Lâm Dịch, trong miệng thản nhiên nói:

- Đây là tình báo ngươi cần, trong đó có vị trí cụ thể Huyện Phượng Y, tốt nhất là hành tẩu theo lộ tuyến cùng với tình huống Huyện Phượng Y. Nếu như cần tình báo Cổ năng truyền thừa, cần một quả ma hạch thánh giai.

Lâm Dịch nghe vậy, động tác mở túi ra lập tức ngừng lại một hồi, nhìn về phía lão giả.

Thần thái lão giả y nguyên lạnh lùng, khắp nơi trên mặt đều là hang sâu, đôi mắt hiện ra quang mang lạnh lùng. Thông qua quan sát, Lâm Dịch có thể nhìn thấy trình độ đối phương nhiều nhất chỉ là ngũ cấp chiến sĩ. Nhưng không nghĩ đến lại biết nhiều như vậy. Sau khi nghĩ nghĩ một lát, trong tay lập tức lóe lên ngân mang, một quả ma hạch trong suốt sáng bóng, xuất hiện trên tay Lâm Dịch.

Ma hạch này, ngày đó tại Thành Biển Đào, lúc đánh chết ma thú thánh giai, Lâm Dịch thuận tay lấy ra. Khiến Lâm Dịch có chút buồn bực chính là, sau khi đánh chết ba đầu Hắc Mạn Ba, hắn rõ ràng đã quên lấy ba miếng ma hạch.

Hắc Mạn Ba có đầu màu vàng thì không nói, hắn căn bản không có thời gian, cũng không có cơ hội, Mà hai đầu Hắc mạn ba phía sau hắn, Lâm Dịch toàn tâm vùi đầu vào kỷ xảo bộc phát mình vừa lĩnh ngộ ra, căn bản đã quên giết ma thú là có thể lấy ma hạch.

Chung Cực Truyền Thừa - Chương #319


Báo Lỗi Truyện
Chương 319/714