Chương 314: Chết.


Thân hình Lâm Dịch nhanh như tia chớp, trong khi bay nhanh, căn bản nhìn không nhìn thấy rõ thân ảnh của hắn. Chỉ nghe từng đợt âm thanh khí bạo không ngừng vang vọng, một tiếng lại một tiếng...

Khóe miệng Lâm Dịch lại mang theo vẻ tươi cười, thản nhiên nói:

- Buồn cười Tạp Lạc Tháp rõ ràng còn muốn chạy trốn. Chẳng lẽ hắn không biết, nếu phi hành với tốc độ cao nhất thì sẽ lưu lại một tia năng lượng trên không trung sao? Hay là nói, hắn cho rằng bằng vào năng lực của mình, không có cách nào phát giác được năng lượng hắn lưu lại?

Hôm nay tốc độ của Lâm Dịch, không thể so sánh với trước kia nữa. Số đếm là Đại tinh vị hạ giai, cũng có nghĩa là, hắn sau khi gia trì chiến văn, thực lực của bản thân đã tiếp cận Đại tinh vị thượng giai, hoàn toàn vượt qua Đại tinh vị trung giai. Hơn nữa hiệu quả tăng phúc trăm phần trăm công kích của Băng Sương Vịnh Thán Chi Tàn Khuyết, hắn hôm nay, mặc dù là cường giả Đại tinh vị thượng giai bình thường, hắn cũng dám đánh một trận. Đại tinh vị trung giai như Tạp Lạc Tháp, đã hoàn toàn không phải là đối thủ của hắn nữa.

Bất quá không được hoàn mỹ chính là, trước đó khi chiến đấu với Hắc Mạn Ba có đầu màu vàng, khiến năng lượng màu vàng trong cơ thể hắn đã hoàn toàn tiêu hao hết sạch. Lúc trước lúc chiến đấu với Tạp Lạc Tháp, hắn căn bản cũng không có thời gian điều động năng lượng màu vàng vốn không nhiều lắm, nếu không, vào lúc ấy hắn cũng có thể đánh chết Tạp Lạc Tháp.

- Cũng không biết vòng xoáy năng lượng kia, đến tột cùng lúc nào mới có thể đại thành...

Trong khi truy kích, Lâm Dịch lại không tự chủ được nghĩ đến. Lấy lực lượng hôm nay của hắn, nếu là có thể chuyển đổi toàn bộ thành năng lượng màu vàng mà nói, vậy không thể dùng hai chữ khủng bố để hình dung nữa. Cụ thể có thể mạnh tới trình độ nào, ngay cả hắn cũng không biết rõ.

- Chỉ sợ Đại tinh vị thượng giai cường giả gia trì trung đẳng chiến văn có đến, thì mình cũng có thể đánh một trận a?

Lâm Dịch không khỏi suy tư.

Cứ như vậy vừa bay vừa suy tư, đi theo một tia khí tức năng lượng trên người Tạp Lạc Tháp lưu lại trong không khí một mực truy kích lấy, rốt cục, trong lòng Lâm Dịch khẽ động. Ánh mắt nhìn về phía trước, khóe miệng của hắn tràn ra một vòng dáng tươi cười:
- Sắp gặp lại nhau rồi.

Tạp Lạc Tháp một đường bay nhanh, dùng tốc độ cực hạn, khiến cho bên cạnh hắn liên tục vang lên âm thanh khí bạo. Bất quá sau một lát, hắn đã hoàn toàn bay ra khỏi phạm vi thành Huyền Mộng.

- Lâm Dịch chết tiết, nếu như không phải hắn...Một ngày nào đó, nhất định phải tự tay giết chết hắn!

Trên người Tạp Lạc Tháp tràn ngập một tầng khí tức âm lãnh bạo ngược. Bất quá ngẫm lại cũng có thể hiểu được tâm tình hắn hôm nay phẫn nộ thế nào. Tâm nguyện nhiều năm qua, trong nháy mắt lập tức sẽ thành công, lại bị người khác liên tục phá hư. Cố gắng trước kia hoàn toàn bị uống phí, hắn càng phải mất đi nhiều thứ hơn, cái này khiến Tạp Lạc Tháp làm sao có thể không phẫn nộ?

Nghĩ đến, duy nhất có thể làm tâm lý Tạp Lạc Tháp có chút an ủi, chỉ sợ cũng chỉ có cái chết của Thư Nhiên a?

- Lâm Dịch...

Trong nội tâm Tạp Lạc Tháp lại lần nữa như cắn răng vang lên cái tên này. Không hề nghi ngờ, danh tự này nhất định sẽ bị Tạp Lạc Tháp khắc ghi cả đời.

Bồng...Lại một tiếng khí bạo vang lên, tốc độ của Tạp Lạc Tháp lại lần nữa đột nhiên tăng thêm. Nơi hắn một đi hiện giờ, là thành Liên Bích cách thành Huyền Mộng chừng ngàn km, bởi vì ở đó, có cửa không gian truyền tống của gia tộc An Đệ Tư. Chỉ cần đến được đó, Tạp Lạc Tháp có thể thông qua cửa không gian truyền tống thoát khỏi sự truy kích của Lâm Dịch. Hắn rất rõ ràng, Lâm Dịch sau khi tỉnh lại, nhất định sẽ theo dấu vết năng lượng mình lưu lại trên không trung một đường truy tìm mình. Cho nên, tốc độ của mình nhất định phải nhanh, nếu không quả quyết sẽ bị Lâm Dịch đuổi tới.

Hậu quả bị đuổi tới, không cần nói cũng biết. Cho nên, tốc độ của hắn không dám chậm chút nào, một đường không ngừng gia tốc, chỉ cầu có thể trong thời gian ngắn nhất, đuổi tới cửa không gian truyền tống...

Cứ như vậy, Tạp Lạc Tháp toàn lực phi hành chạy trốn, mà Lâm Dịch thì ở phía sau toàn lực đuổi theo. Nhưng mà, Lâm Dịch hôm nay gia trì chiến văn đã cường đại hơn Tạp Lạc Tháp nhiều lắm, hơn nữa tốc độ cũng là sở trường của hắn. Khoảng cách giữa hai người, lấy tốc độ mắt thường có thể nhìn thấy kéo dần lại. Ước chừng sau khi Lâm dịch bắt đầu truy kích 10 phút, thân hình Tạp Lạc Tháp, đã tiến nhập vào trong tầm mắt hắn.

Khóe miệng Lâm Dịch lập tức lộ ra một vòng dáng cười. Trong mắt, lại lộ ra sát ý lành lạnh.

- Tạp Lạc Tháp đại nhân, vội vã rời đi như vậy sao?

Thanh âm của Lâm Dịch, không hề dấu hiệu, đường đột vang lên trong đầu Tạp Lạc Tháp. Giống như một đạo sấm sét, lập tức đánh trúng vào trái tim Tạp Lạc Tháp. Trong mắt Tạp Lạc Tháp lộ ra một vòng kinh hãi, trộm nhìn lại. Chỉ thấy ở phía sau hắn chừng 4 5 km, Lâm Dịch đã đuổi theo. Khoảng cách như vậy, dùng nhãn lực của Tạp Lạc Tháp, hắn thậm chí có thể nhìn thấy vẻ trêu tức và sát ý trong mắt đối phương!

- Nhanh như vậy? Đáng chết!

Trái tim Tạp Lạc Tháp đập nhanh, nhịn không được thầm mắng. Hàm răng khẽ cắn, tốc độ lại lần nữa tăng lên một phần, liều mạng bay đi.

Nhưng mà tốc độ của hắn căn bản không cùng một cấp bậc với Lâm Dịch. Sự gia tốc của hắn, theo Lâm Dịch thấy căn bản không có chút ý nghĩa nào cả. Thậm chí, ngay cả kéo dài thời gian mình tử vong cũng không làm được.

- Bất quá đáng tiếc, Tạp Lạc Tháp đại nhân, tốc độ của ngươi có lẽ nên nhanh hơn chút nữa.

Thanh âm có vẻ như rất tiếc hận của Lâm Dịch lại lần nữa vang lên trong đầu Tạp Lạc Tháp. Nhưng lại khiến Tạp Lạc Tháp tức giận gần muốn thổ huyết! Từ sau ba ngàn năm trước tiến nhập Đại tinh vị chi cảnh, đã không còn người nào dám dùng loại ngữ khí thuần túy trêu đùa hí lộng này để nói chuyện với hắn nữa. Cái này khiến hắn có một loại cảm giác phẫn nộ và tức giận như hổ lạc đồng bằng.

- Lâm Dịch, ngươi không nên quá phận!

Tạp Lạc Tháp rốt cục nhịn không được lạnh lùng trả lời một câu. Đương nhiên, tốc độ của hắn cũng không chậm lại chút nào.

- Quá phận? A, nếu so với Tạp Lạc Tháp đại nhân, Lâm Dịch cảm thấy rất mặc cảm.

Lâm Dịch cười nhạt đáp lại. Thân hình hai người một trước một sau, vẫn đang tiếp tục kéo gần, lúc này chỉ còn lại không tới hai km. Lấy cường giả như Đại tinh vị, khoảng cách 2 km, đã ở trong phạm vi công kích của bọn hắn rồi.

- Hỗn đãn!

Tạp Lạc Tháp rốt cục thấp giọng mắng một tiếng. Lựa chọn đối mặt. Đã đến lúc này, hắn đã biết rõ không cách nào trốn thoát được nữa.

Thân hình Tạp Lạc Tháp, trên không trung bỗng nhiên cứ như vậy đình chỉ lại. Thân thể vừa rồi còn tiến lên như thiểm điện, trong nháy mắt liền như gắt gao bị đóng đinh giữa không trung. Loại chuyển đổi thị giác từ cực tốc đến dừng nhanh này, khiến đầu người không khỏi choáng váng một hồi.

Nhưng trong lúc Tạp Lạc Tháp chuẩn bị quay người, bên tai liền vang lên một tiếng xé gió, lập tức trước người hắn chưa đầy mấy chục thước, xuất hiện Lâm Dịch với vẻ tươi cười. Cũng giống như Tạp Lạc Tháp, Lâm Dịch cũng thẳng tắp đóng đinh giữa không trung, hoàn toàn không có chuyển đổi từ cực tốc đến dừng nhanh.

Bốn mắt nhìn nhau, trên mặt Tạp Lạc Tháp lộ ra vẻ lãnh lệ, trên mặt Lâm Dịch lại mang theo nụ cười lạnh nhạt, cứ như vậy bắt đầu giằng co.

Tạp Lạc Tháp hít sâu một hơi, trong mắt ứng lạnh lùng phản xạ ra hào quang âm lãnh nói:

- Ta biết rõ mình bây giờ không phải là đối thủ của ngươi, nhưng tuyệt đối không cho phép ngươi làm nhục ta như thế, nếu ngươi đã muốn làm tuyệt, vậy thì chiến đi. Xin tin tưởng, mặc dù ngươi có thể giết chết ta, cũng phải trả một cái giá lớn thảm trọng.

Lâm Dịch nhịn không được cười lên. Lập tức lắc đầu cười nói:

- Trước tiên làm tuyệt không phải là ta mà là ngươi mà? Ngươi luôn có thói quen đổi trắng thay đen, lẫn lộn phải trái thế sao? Huống hồ, cũng đã đến bước này, ngươi còn nói ra lời uy hiếp không chút tác dụng như thế, là muốn cho ta do dự hoặc khiếp đảm sao? Ta không thể không thật đáng tiếc nói cho ngươi biết, ta nghĩ ngươi đã thất bại rồi. A, đến đây đi, cho ta xem xem, ngươi có thế để khiến ta trả cái giá lớn trầm trọng như thế nào.

Tạp Lạc Tháp bị những lời này của Lâm Dịch nói cho sắc mặt ầm trầm gần như muốn kết sương. Thanh âm cắn răng từ trong miệng hắn truyền ra, một đôi mắt ưng chăm chú nhìn chằm chằm vào khuôn mặt cười nhạt của Lâm Dịch, rốt cục cũng nhịn không được nữa!

- Ah!

Tạp Lạc Tháp hét to một tiếng, phát động công kích với Lâm Dịch.

Chỉ thấy thân thể của hắn lập tức lóe ra một mảnh quang mang hôi sắc, lập tức, chỉ thấy lấy thân thể hắn làm tâm, xuất hiện một tầng khe hở hôi sắc tràn ngập về bốn phía. Không gian chung quanh, lập tức đã mất đi tất cả màu sắc, toàn bộ Thiên địa, cũng chỉ còn lại hôi sắc lòe lòe tỏa ánh sáng.

Nhìn thấy một chiêu này, Lâm Dịch lập tức liền liên tưởng đến một chiếu cuối cùng của Bố Lan Đặc ngày đó ở Vô Song Hội, mà một chiêu này, tựa hồ là công kích kịch độc.

Như thế chống lại người không biết chuyện, một chiêu này dưới tình huống năng lượng kém không nhiều, có lẽ sẽ phát huy ra hiệu quả tập kích bất ngờ. Nhưng mà, đối mặt Lâm Dịch, một chiêu này hiển nhiên sẽ phải thất bại.

Trên người Lâm Dịch rất đột ngột lóe ra một tầng lục mang trong suốt, khi khe hở hôi sắc kia bám vào bên cạnh hắn, lập tức bị tầng lục mang trong suốt này xua tan. Sinh khí của Sinh Linh Quả, ngay cả kịch độc của Hắc Mạn Ba cũng có thể hoàn toàn không để ý, chớ đừng nói chi đến độc tố vô danh của Tạp Lạc Tháp so với kịch độc của Hắc Mạn Ba còn yếu nhược hơn rất nhiều. Nguồn: http://truyenyy.com

- Đáng chết!

Khi thấy lục mang trên người Lâm Dịch, Tạp Lạc Tháp lập tức tức giận mắng lên. Lập tức, thân hình của hắn lập tức khẽ động một cái biến mất ngay tại chỗ, đánh tới Lâm Dịch.

Năng lượng cường đại, lập tức ầm ầm đánh tới Lâm Dịch!

Khóe miệng Lâm Dịch lộ ra một bộ dáng tươi cười, lập tức cũng lắc thân một cái, thân ảnh hoàn toàn biến mất. Lập tức, chỉ nghe một tiếng nổ mạnh, một đạo vết rách không gian thật lớn lập tức thoáng hiện trên không trung, không gian gợn sóng thật lớn, tràn ngập về bốn phía.

Dưới cứng đối cứng tuyệt đối, thân hình Tạp Lạc Tháp bị đánh lui mấy ngàn thước, mới khó khăn lắm ổn định lại. Lập tức, trong miệng tràn ra một vòng máu tươi! Mắt ưng lóe lên quang mang sáng quắc, lạnh lùng nhìn chăm chú lên không trung.

Thân hình Lâm Dịch hiện ra. Trên mặt hắn y nguyên mang theo biểu lộ cười nhạt nhìn Tạp Lạc Tháp. Lại lần nữa bắt đầu giằng co.

Tạp Lạc Tháp sắc mặt âm trầm, cũng lúc đó bàn tay lật một cái, ngân mang hiện lên, một thanh trường đao lập tức xuất hiện trên tay hắn. Lập tức chỉ thấy tay của hắn cấp tốc múa trường đao. Chỉ một thoáng, mấy trăm hàng ngàn đạo đao mang, mang theo một tia ngân tuyến, phô thiên cái địa, giống như châu chấu úp về phía Lâm Dịch.

Lâm Dịch có chút nhíu mày, lập tức lấy chưởng làm đao. Cũng chỉ một thoáng chém ra vô số đạo đao ảnh, nghênh đón lấy.

Bồng bồng bồng bồng bồng bồng bồng...

Đạo mang cực lớn mà dày đặc lập tức liên tiếp va chạm, vết rách không gian màu đen lại lần nữa thoáng hiện. Mà dưới va chạm liên tiếp không ngừng, vết rách không gian lúc này tiếp tục thời gian thật dài, thẳng đến sau khi một đạo đao mang cuối cùng tiếp xúc, vết rách không gian kia mới khó khăn lắm biến mất.

Nhưng đám mây vừa rồi còn ở chung quanh, lúc này lại đã hoàn toàn biến mất không thấy, không trung phạm vi mấy chục km, trong xanh như được giặt rửa.

Sắc mặt Tạp Lạc Tháp âm trầm, lại nhịn không được ho khan một tiếng, máu tươi trên khóe miệng lại nhiều thêm một chút. Dưới công kích cứng đối cứng như thế, hắn có lực lượng yếu hơn so với đối phương, thức sự quá chịu thiệt.

- Đáng chết! Lại tiếp tục như vậy, mình hẳn phải chết không thể nghi ngờ!

Tạp Lạc Tháp có chút sốt ruột. Trong nội tâm, không khỏi lại lần nữa nổi lên tâm tư muốn trốn.

Nhưng mà, ngay trong nháy mắt khi hắn sốt ruột, thân thể Lâm Dịch lại đột nhiên biến mất. Khi lại xuất hiện lần nữa, đã đến nơi gần trước người Tạp Lạc Tháp chưa đầy trăm mét. Trên quyền trái của hắn bao trùm một tầng quang mang tinh lam sắc. Vung quyền hướng về phía Tạp Lạc Tháp. Lúc vung quyền, năng lượng cường đại, vậy mà khiến trọn không gian đều bắt đầu chuyển động, ở đằng sau quả đấm của hắn, còn mang theo một khối không gian gợn sóng chừng trăm mét!

Khi Tạp Lạc Tháp phát hiện ra, hắn đã không có thời gian tránh né nữa. Hai mắt trừng trừng, cắn răng một cái, trường đao trong tay hắn lập tức bí mật mang theo vô cùng năng lượng, ầm ầm chém tới từ trên xuống dưới. Không trung, lập tức xuất hiện một đạo năng lượng hình đao mang cự đại.

Không thể ngăn cản!

Nấm đấm của Lâm Dịch, hung hăng đụng vào trên năng lượng hình đao mang. Chỉ có điều ngăn trở không đến một giây, chỉ nghe oanh một tiếng vang thật lớn, năng lượng hình đao cực lớn kia lập tức vỡ tan. Cùng lúc đó, Tạp Lạc Tháp kinh hãi mở to hai mắt, trường đao trong tay hắn, cũng lập tức đứt gãy từng khúc. Năng lượng bám vào trên nắm tay Lâm Dịch, lập tức đánh tới trên người hắn.

- Không!

Tạp Lạc Tháp nghẹn ngào kêu to. Tiếp theo đó, chỉ nghe một tiếng bồng thật lớn, huyết hoa văng tung tóe! Tạp Lạc Tháp, đúng là bị một quyền đầu này, trực tiếp nện hài cốt không còn!

Không gian gợn sóng kích động lan ra, vết rách không gian lại lần nữa xuất hiện, hết thảy khôi phục lại bình tĩnh, không trung, chỉ còn lại mỗi mình Lâm Dịch.

Lam mang trong suốt trên Băng Sương Vịnh Thán Chi Tàn Khuyết, thời gian trôi qua dần biến mất. Lâm Dịch nhìn dưới mặt đất, tựa hồ hơi có cảm xúc, lập tức lại nhẹ nhàng lắc đầu, thân hình nhoáng một cái, biến mất giữa không trung...

Khi Lâm Dịch lại lần nữa trở lại Thư gia, lại phát hiện toàn bộ Thư gia đều lâm vào một phiến thiên đường chúc mừng. Khí sắc đệ tử Thư gia trên đường trong trang viên gia tộc hôm qua còn vô cùng ảm đạm, giờ khắp nơi đều mang theo dáng cười. Cười cười nói nói, một mảnh hào khí chúc mừng thoải mái.

Chung Cực Truyền Thừa - Chương #314


Báo Lỗi Truyện
Chương 314/714