Chương 297: Chuyển biến bất ngờ.


Không có khi thấy biểu lộ lạnh nhạt thong dong của Thư Bác, trong nội tâm Kiều Trì Á liền cảm thấy một hồi bực bội quay cuồng. Cho nên, trước ngày cuối cùng muốn phát động công kích, Kiều Trì Á đã đến. Mục đích của hắn, chỉ là vũ nhã Thư Bác một phen, nhìn thấy vẻ hổn hển trên mặt hắn, nghe một ít câu uy hiếp cực kỳ vô lực. Cái này khiến tâm lý gần như có chút biến thái của hắn, được thỏa mãn trình độ nhất định.

Kiều Trị Á không thể không thừa nhận, lúc này, hắn cũng không cân nhắc vô cùng chu đáo, thậm chí có thể nói là có chút xúc động. Nhưng hắn tận lực buông lỏng yêu cầu của mình, vẫn đến. Hơn nữa, hắn chọc giận Thư Bác thành công, thấy được vẻ âm tình bất định trên mặt Thư Bác, thấy hắn hổn hển, cũng đã nghe được uy hiếp có lẽ xem là hữu lực.

Nhưng mà hắn ngàn tính vạn tính, nhưng lại tính sai trưởng lão Thư gia lại trở về lúc này! Hơn nữa, là trưởng lão Trung tinh vị thượng giai. Trung tinh vị thượng giai, cường giả như vậy, đủ để quét sạch toàn bộ bọn hắn trong khoảnh khắc.

Khiến Kiều Trị Á lo lắng nhất, chính là bốn chữ "bên ngoài trở về.

Nếu như là trưởng lão bên trong tổng bộ Thư gia, Kiều Trị Á nắm chắc mười phần, đối phương sẽ không giết bọn người mình, nhưng nếu từ bên ngoài trở về, vậy thì khó nói.

Một mực ở tổng bộ Thư gia, tự nhiên chuẩn bị tâm lý cho tình huống hiện tại. Cho dù phẫn nộ, trước tiên cũng sẽ nghĩ đến tình hình trước mắt, vì tranh thủ thời gian, hắn sẽ không dễ dàng hạ tử thủ đối với nhóm người mình. Bởi vì như vậy, thời gian mà Thư gia cần nhất, có lẽ không còn nữa.

Nhưng mà, từ bên ngoài trở về, lại khác. Thử nghĩ thoáng một chút, một lãng tử đang vân du bên ngoài, đột nhiên nhận được tin tức nhà mình bị người tấn công. Đó là một loại phẫn nộ như thế nào? Mà khi kẻ lãng tử vốn vô cùng phẫn nộ đang lo lắng đuổi tới cửa lớn nhà mình, lại vừa đụng phải người đối đầu chạy đến nhà của mình nhục nhã người trong nhà...Kiều Trị Á không dám tiếp tục tưởng tượng nữa rồi.

- Đến tột cùng thanh niên này là trưởng lão thứ mấy?

Lúc này, Kiều Trị Á lại không khỏi suy đoán thân phận đối phương.

Lúc trước, quan hệ giữa gia tộc An Đệ Tư và Thư gia cũng không tệ. Cho nên những trưởng lão Thư gia, ngoại trừ những người Kiều Trị Á chưa từng gặp qua, hắn đã quen thuộc đại bộ phận trưởng lão.

Kiều Trị Á không ngừng loại bỏ trong lòng, hồi tưởng lại những trưởng lão Thư gia mình chưa từng gặp qua. Tựa hồ cũng chỉ có ba người mà thôi. Mà có được thực lực như thế, cũng chỉ có một người.

- Nhị trưởng lão Thư gia, Thư Quân?

Kiều Trị Á không xác định mà nghĩ đến. Tuy rằng trước người có trung niên tục tằng khiến áp lực hắn nhận phải giảm bớt rất nhiều, nhưng uy áp vẫn rất lớn, Kiều Trị Á căn bản không có biện pháp suy nghĩ những vấn đề khác.

Trong rừng cây, tại một nơi sau lưng Lâm Dịch không xa.

- Nhìn Dịch Tử thật sự rất tức giận.

Trương Tạp nhẹ nhàng nói ra, đứng bên cạnh hắn, là Trương Dịch và những đệ tử Thư gia, sắc mặt bọn họ đều có chút âm trầm.

- Chúng ta đi ra ngoài đi.

Thư Hồng trầm giọng nói, chợt, từ trong rừng cây đi ra ngoài.

Đoạn thời gian này, nói thì lâu, nhưng thực tế cũng chỉ trong nháy mắt mà thôi.

Bọn người Lâm Dịch vừa rời khỏi không được bao lâu, thấy được bọn người Kiều Trị Á đang ở trước cửa chính Thư gia, đang đối thoại với Thư Bác. Bọn hắn tự nhiên núp đi, giống như phản xạ có điều kiện, yên lặng theo dõi kỳ biến. Trong thời gian này, Thư Hạo nhỏ giọng giới thiệu tin tức thoáng một chút cho mọi người biết. Về phương diện Thư gia, tự nhiên chỉ giới thiệu hai người Thư Bác và Thư Mộng mà thôi. Mà phương diện tứ đại gia tộc, ngoài trừ tên Kiều Trị Á kia, Thư Hạo cũng đều rất lạ lẫm, tự nhiên không tốn hao bao nhiêu thời gian.

Sau khi nghe Thư Hạo giới thiệu qua, Lâm Dịch cũng hiểu rõ một ít về những người này, lập tức nghiêm túc lắng nghe. Vừa mới nghe xong Kiều Trị Á và Thư Bác đối thoại hoàn hoàn chỉnh chỉnh, rành mạch. Lúc nói ra câu đầu tiên có quan hệ với Thư Mộng, trong lòng Lâm Dịch đã bùng phát ngọn hỏa diễm. Mà theo tên thanh niên tục tằng kia nói chuyện với Kiều Trị Á, đặc biệt là câu nói sau cùng, hoàn toàn xem như đùa giỡn ngả ngớn Thư Mộng, khiến Lâm Dịch không nhịn được.

Lúc tất cả mọi người không kịp có phản ứng, Lâm Dịch đã lắc mình một cái, xuất hiện ngoài bìa rừng, đồng thời, vì cực nộ trong lòng mà đôi mắt cũng biến thành huyết sắc. Đây là kết quả sau khi sử dụng chiến văn đạt tới mức rất thuần thục, máu huyết siêu cấp cửu giai ma thú và cao độ phù hợp với bản thân. Dưới sự chấn động của cảm xúc, một bộ vị của nhân thể sẽ biểu hiện ra trạng thái sau khi gia trì chiến văn.

Đây là tự nhiên, trừ phi mình tận lực khống chế.

Nhưng Lâm Dịch hiển nhiên không muốn khống chế gì, lời Kiều Trị Á nói đã khiến hắn nổi lên sát tâm! Thư Mộng là ai? Trong nội tâm Lâm Dịch, vị trí Thư Mộng tuyệt đối không thấp hơn so với Lâm Yến. Mà tình huống bây giờ là gì? Một đám người, ỷ vào thực lực của mình mạnh hơn bọn người Thư Mộng, rõ ràng làm nhục người ta, thậm chí có thể nói là đùa giỡn Thư Mộng!

Lâm Dịch không thể chịu đựng được!

Cho nên, uy áp cường đại từ thân thể Lâm Dịch ầm ầm bộc phát ra, uy áp trực diện của cường giả Trung tinh vị thượng giai, mà những người trong tứ đại gia tộc hiện giờ, người mạnh nhất cũng chỉ là Trung tinh vị hạ cấp thôi. Mặc dù có ba người, nhưng bọn hắn đều đối mặt uy áp giống nhau. Lập tức bị uy áp của một người Lâm Dịch một mực chế trụ.

- Vị đại nhân này, chuyện gì cũng từ từ. Kính xin thu hồi uy áp.

Thấy biểu lộ Lâm Dịch không có chút nào biến hóa, sắc mặt Gia Lôi Tư nhẹ nhàng biến đổi, nhưng vẫn cắn răng kháng trụ uy áp đối phương, mở miệng nói ra.

Mà vào lúc này, trong rừng cây sau lưng Lâm Dịch, Trương Dịch, Thư Hồng và bảy người khác từ từ đi ra. Ngoại trừ Trương Tạp và Trương Dịch, trong ánh mắt tất cả mọi người đều mang theo sát ý, lạnh lùng nhìn người tứ đại gia tộc đang bị uy áp của Lâm Dịch ép chế không có chút phản kháng.

Những người này đều là trưởng lão bên ngoài của Thư gia, tứ đại gia tộc và Thư gia chiến đấu, tiến hành cực kỳ che dấu, tuy rằng Trương gia cũng có được nhân viên tình báo nhất định ở chỗ này, nhưng tứ đại gia tộc kia cũng không phải là thế lực gì nhỏ yếu. Phong tỏa chút tin tức này, lấy thủ đoạn của tứ đại gia tộc mà nói, cũng không coi vào đâu. Hơn nữa lúc trước Trương gia cũng không tận lực chú tâm Thư gia xảy ra chuyện gì, thế cho nên sau khi Thư Hạo đến, bọn người Thư Hồng mới biết được gia tộc đã xảy ra chuyện.

Cũng giống như Kiều Trị Á phân tích. Một kẽ lãng tử bên ngoài, đột nhiên nghe nói nhà mình bị người tấn công, có thể nghĩ loại phẫn nộ này như thế nào a. Mà vừa về đến cửa ra vào gia tộc, liền phát hiện người đến làm nhục người trong nhà mình. Có thể hình dung được cỗ lửa giận kia như thế nào.

Mà lúc này, bọn người Kiều Trị Á nhất định phải thừa nhận lửa giận như vậy.

Một cỗ sát ý khổng lồ từ trên người đệ tử Thư gia chung quanh, bay thẳng đến người tứ đại gia tộc trong sân. Người tứ đại gia tộc vốn chịu áp lực cường đại từ khí thế của Lâm Dịch, lúc này áp lực lại càng lớn hơn!

- Còn có người?

Bọn người Kiều Trị Á bắt đầu kinh hãi trong lòng. Nỗ lực chống cự lại uy áp khổng lồ, nhưng trong lòng thì tràn đầy sợ hãi.

- Là Lục trưởng lão!

Bên trong Thư gia, có người lập tức thấy được vẻ mặt cương dương, lúc này lại đang phẫn nộ của Thư Hồng.

Thư Hồng là cường giả Trung tinh vị thượng giai. Tuy là Lục trưởng lão Thư gia, nhưng trên thực tế tuyệt đối đứng trong ba người đứng đầu Thư gia. Thư Hồng đối xử với mọi người chân thành, dáng tươi cười chất phác và thuần hậu kia, luôn làm những đệ tử khác của Thư gia cảm thấy rất là thân thiết. Nhưng mà lúc này, Thư Hồng được xưng là hảo hảo tiên sinh, lúc này cũng lộ ra sát ý lăng lệ ác liệt, có thể nghĩ hành động tác oai tác quái của bọn người Kiều Trị Á khiến người cảm thấy phẫn nộ như thế nào rồi.

Người trong Thư gia, lập tức lộ ra thần sắc cao hứng. Trên mặt Thư Bác, cũng lộ ra kinh hỉ!

Hắn là đang đợi Lục trưởng lão!

Tuy rằng quyết định thắng bại của gia tộc, chủ yếu là dựa vào cường giả Đại tinh vị, Nhưng lúc này Thư gia và gia tộc An Đệ Tư đều có được một cường giả Đại tinh vị. Nếu quả thật chính thức bộc phát chiến đấu, cường giả Đại tinh vị đối chiến cường giả Đại tinh vị, mà những cường giả tinh vị cảnh khác, là những nhân viên chiến đấu chủ yếu.

Nhưng mà trước đó, cường giả Tinh vị cảnh của Thư gia, kể cả Thư Nhiên, cũng chỉ có sáu người mà thôi. Một khi khai chiến, Thư Nhiên tất nhiên đi ứng phó với Tạp Lạc Tháp của An Đệ Tư gia tộc, như vậy những người chiến đấu khác, chính là cường giả tinh vị cảnh, thế nhưng tứ đại gia tộc có khoảng chừng hai mươi cường giả tiếp cận tinh vị cảnh. Nếu quả thật khai chiến, Thư gia căn bản không có chút chỗ trống phản kháng nào.

Cho nên, hắn đang đợi Thư Hồng trở về. Chỉ cần Thư Hồng về đến gia tộc, có thể gia tăng thêm bốn cường giả Tinh vị cảnh. Tuy rằng thực lực vẫn cách xa, nhưng ít ra so với sáu cường giả Tinh vị cảnh thì mạnh hơn rất nhiều rồi. Đến lúc đó, nếu quả thật muốn khai chiến, ít nhất không đến mức không có nổi một tia phản kháng. Dù sao thì Thư Hồng cũng là cường giả Trung tinh vị thượng giai. Dùng thực lực của hắn, đơn đả độc đấu với năm sáu cường giả Tinh vị cảnh dưới Trung tinh vị trung giai, cũng không tính là chuyện cố hết sức.

Đương nhiên, chỉ là nói như vậy thôi. Dù sao, tứ đại gia tộc, cũng có cường giả Trung tinh vị thượng giai.

Lúc này Thư Hồng trở về gia tộc, trong lòng Thư Bác cũng bắt đầu chuyển động, hai tay cũng không khỏi có chút run rẩy lên. Chợt, ánh mắt của hắn cũng lộ ra chút sát ý, nhìn về phía những người tứ đại gia tộc trong sân.

Bọn người Kiều Trị Á lập tức cảm giác được tình huống không đúng. Sắc mặt Kiều Trị Á biến hóa, chợt quát lên:

- Thư Bác! Chẳng lẽ ngươi muốn giết chúng ta sao? Đừng quên tình huống hiện tại của Thư gia!

Đã đến nước này, hắn cũng chẳng quan tâm cái gì lạnh nhạt thong dong rồi! Hắn thầm nghĩ khiến Thư Bác sinh ra tâm lý do dự, nhóm người sẽ dễ dàng bỏ chạy hơn.

Nhưng mà, hắn nhất định phải thất vọng.

Thư Bác lạnh lùng nhìn hắn:

- Kiều Trị Á, nếu có thể, ta thật sự rất hi vọng chúng ta trở lại như lúc còn bé. Nhưng điều này hiển nhiên không có khả năng rồi, hôm nay ngươi mang theo nhiều người như vậy, dùng tư thái mạnh như vậy, chạy đến trước cổng Thư gia chúng ta làm nhục. Quả thật, ý nghĩ của ngươi rất chính xác. Đại trưởng lão không thể ra tay, ta cũng không thể ra tay với ngươi. Có thể ngươi luôn nắm chặt tâm tình của ta, điểm ấy, ta rất bội phục. Nhưng là, nghĩ đến ngươi cũng không lường trước Lục trưởng lão bọn hắn lại trở về lúc này a? Như thế nào? Lúc ngươi cường thế, bộ dạng cao cao tại thượng, biểu lộ không ai bì nổi, sau khi hoàn cảnh chuyển thành xấu đi, lại biến thành một đống bùn nhão sao?

Nói xong lời cuối cùng, trong ánh mắt Thư Bác lại lộ ra một tia khinh thường.

Kiều Trị Á bị lời này của Thư Bác làm sắc mặt ửng hồng, hai mắt sung huyết, nhưng không có một chút phản bác nào.

Quả thật, lúc hắn cường thế, biểu lộ ra bộ dạng cao cao tại thượng không ai bì nổi kia, tất cả mọi người đều nhìn thấy trong mắt. Mà hôm nay hoàn cảnh xấu vừa lộ ra, liền nói ra lời uy hiếp vô lực như vậy. Khách quan mà nói, trong hoàn cảnh xấu mà Thư Bác có thể bảo trì một phần bình tĩnh thong dong kia, Kiều Trị Á rõ ràng thấp hơn một cấp bậc.

Nhưng Kiều Trị Á chỉ xấu hổ trong chốc lát, sau đó ném cảm giác bị sỉ nhục này qua một bên. Từ tình huống trước mắt mà nói, bảo trụ được tánh mạng của mình mới là trọng điểm hắn cần quan tâm.

Thượng vị giả vô tình, đều có một khuyết điểm, cái kia chính là sợ chết!

Vô luận thân hắn ở địa vị cao như thế nào, đối với người khác tuyệt tình ra sao, thậm chí vô tình đối với người nhà của mình. Nhưng đối với chính mình, bọn hắn luôn ích kỷ. Hết thảy bọn hắn, đều muốn đặt tánh mạng ở vị trí đệ nhất. Mà kế hoạch của bọn hắn, đều được áp dụng dưới tình huống cam đoan bảo toàn được tính mạng. Sinh tử của người khác, cũng không nằm trong phạm vi cân nhắc của bọn hắn.

Kiều Trị Á bắt đầu chuyển động tâm tư rất nhanh, dưới tình huống tính mạng bị uy hiếp, áp lực chung quanh thân thể của hắn lại yếu đi một ít. Hắn ý đồ tìm một con đường sống từ tình huống hiện tại, nhưng suy nghĩ lại hỗn loạn, hoàn toàn không biết phải nên làm thế nào.

- Nếu các ngươi dám giết ta, ta cam đoan, ngày mai sẽ bắt đầu tổng tiến công Thư gia!

Kiều Trị Á lành lạnh nhìn Thư Bác, lạnh lùng nói.

- Có gì khác nhau sao?

Khóe miệng Thư Bác mang theo một tia cười lạnh, nói:

- Giết ngươi hay không, chỉ sợ gia tộc Tây Bá Nhĩ của ngươi đều muốn tiến công a. Tuy rằng trước kia ngươi hung hăng càn quấy, nhưng tuyệt đối không dám can đảm đến mức chạy lên cửa Thư gia tùy ý khi nhục, mà hôm nay ngươi lại làm như vậy. Nếu như ta đoán không sai, Tạp Lạc Tháp đã tới rồi a? Các ngươi tổng tiến công, nhiều nhất là bắt đầu trong hai ngày này a?

- Cái gì? Ngươi... Nguồn: http://truyenyy.com

Trong đôi mắt Kiều Trị Á lập tức lóe ra hào quang kinh hãi, không dám tin nhìn Thư Bác đang cười lạnh. Hắn như thế nào cũng đều không tưởng tượng được, từ hành vi của mình, đối phương rõ ràng có thể liên tưởng ra đến trình độ này.

- Cho tới bây giờ, ngươi là người không nắm chắc mười phần sẽ không dễ dàng động thủ. Nhưng ta lại không thể không nói, nhiều nhất hai ngày, Tạp Lạc Tháp sẽ đến đây. Mà lúc hắn đến, cũng chính là lúc tứ đại gia tộc khởi xướng tổng tiến công Thư gia a. Lẽ ra ngươi không nên đến địa phương này, ngươi không nên chỉ vì muốn làm nhục người khác mà lâm vào hiểm địa a.

Thư Bác thản nhiên nói, nhưng lại khiến Kiều Trị Á lập tức lạnh cả sống lưng.

Không riêng gì Kiều Trị Á lạnh cả người, những người tứ đại gia tộc khác bên cạnh hắn cũng lạnh cả sống lưng. Biểu hiện Kiều Trị Á, Thư Bác thấy quá khác thường rồi. Ngay từ đầu, vì phẫn nộ mà không suy nghĩ nhiều, nhưng lúc này, sau một phen cân nhắc cẩn thận, Thư Nhiên liền nghĩ thông suốt rất nhiều chuyện.

Chung Cực Truyền Thừa - Chương #297


Báo Lỗi Truyện
Chương 297/714