Chương 289: Phân bộ Trương gia.


Nói xong, thân hình lập tức bắn ra ngoài. Phía sau hắn, tinh lam lĩnh vực bao vây hai người Trương Tạp và Thư Hạo, cũng bị lĩnh vực mang theo, bắt đầu chuyển động cực tốc. Tốc độ tăng trưởng không ngớt.

- Thật là lợi hại.

Thư Hạo hoàn toàn không cách nào tưởng tượng, cảm thụ được cao tốc di động chưa từng cảm thụ qua, nhìn về phía Lâm Dịch, ý tứ sùng bái trong mắt càng thêm đậm đặc.

Thời gian hơn một tháng thoáng cái đã qua, được lĩnh vực Lâm Dịch không nghỉ không ngủ kéo đi, đường ven biển, rốt cục đã xuất hiện trong tầm mắt mọi người.

- Đã tới rồi. Thành phố này tên là Hải thành, xuyên qua thành phố này, không quá một ngàn kilomet là có thể đến thành Tiên Dương rồi!

Con mắt Thư Hạo sáng ngời, sau đó lớn tiếng nói. Hắn đã tới đây một lần, đối với nơi này cũng không tính là lạ lẫm. Mà hơn một tháng này, vẫn luôn được lĩnh vực Lâm Dịch mang đi, hắn căn bản không hao phí một chút lực lượng, tinh thần tự nhiên vô cùng tốt.

Tinh lam sắc quang mang trên không trung thoáng cái lóe lên, người bình thường trên mặt đất căn bản không thấy rõ là vật gì, đám người Lâm Dịch đã hoàn toàn biến mất. Mà dù người bình thường nhìn thấy được, cũng chỉ hơi ngẩn người một chút, xem như là mình hoa mắt, cũng không hề để ý gì nhiều.

Lại một ngày nữa trôi qua, một đạo tường thành cao tới hơn hai mươi trượng, xuất hiện trước mặt mọi người.

- Đã đến, nơi này chính là Tiên Dương Thành!

Thư Hạo vui vẻ nói.

Cuối cùng, qua một tháng, đã đến Tiên Dương Thành.

Tường thành cao tới hơn hai mươi trượng, hiển lộ tang thương rõ ràng. Biên giới tường thành đón ánh mặt trời giữa trưa, tản ra quang mang mượt mà, lộ vẻ rất là trầm trọng.

Chỗ cửa thành, hai đội binh sĩ được huấn luyện nghiêm chỉnh đang đứng ngạo nghễ, phân thành hai bên. Cửa thành rộng mở không ngừng có hảnh giả tới tới lui lui, lộ vẻ phồn hoa phi thường...

- Nơi này chính là Thành Tiên Dương.

Thư Hạo rất là vui vẻ nói, lúc này phái hắn ra đi, không những hoàn thành nhiệm vụ, lại còn gặp cường giả đã ngoài Đại tinh vị Lâm Dịch. Phải biết rằng, một gã cường giả đã ngoài Đại tinh vị, có một vị trí cực kỳ trọng yếu trong một cuộc chiến đấu. Có lẽ, Lâm Dịch có thể tiêu trừ được nguy cơ Thư gia cũng nên. Cái này tự nhiên khiến Thư Hạo không khỏi vui sướng trong lòng.

Lâm Dịch đứng trên không trung, nhìn bao quát thành Tiên Dương rộng lớn này, chợt nhẹ gật đầu, nói:

- Cũng không biết những người khác đã đến chưa, chúng ta tiến vào thành a.

Lâm Dịch có thể phi thường tinh tường, dùng tốc độ của hắn, mặc dù là dùng lĩnh vực chạy đi, so với võ giả Trung tinh vị hạ giai bình thường, cũng tuyệt đối nhanh hơn. Mà lần này Trương gia phái ra vài cường giả tinh vị đến trợ giúp Thư gia, chỉ có hai người Trương Tạp và Thư Hồng là cường giả Trung tinh vị thượng giai, mà những người khác, phần lớn là Hạ tinh vị trung giai và thượng giai, tốc độ tự nhiên không thể so sánh với hắn.

Mặt biển này vô cùng rộng lớn, đội ngũ hai phe chạy đi, tỉ lệ gặp nhau rất nhỏ. Nếu như lúc Trương Tạp và Thư Hạo gặp Lâm Dịch, không phải Lâm Dịch đang chiến đấu với hai đầu Hắc Mạn ba mà chấn động ra năng lượng, bị Trương Tạp cảm ứng được, nói không chừng bọn hắn sẽ không gặp nhau rồi. Bởi vậy, rất có thể bọn người Lâm Dịch là nhóm thứ nhất đến thành Tiên Dương.

- Ám điểm của Thư gia trong Thành Tiên Dương, đại bộ phận đã bị bốn gia tộc An Đệ Tư quét sạch, nhưng bọn hắn lại không biết Ám điểm của Trương gia tại Thành Tiên Dương, chỉ cần chúng ta đi qua, lập tức có thể biết rõ Tứ trưởng lão bọn hắn đã tới hay chưa rồi.

Trương Tạp mở miệng nói ra.

Gia tộc Trương gia và Thư gia lớn như vậy, trong một hành tỉnh bình thường đều có ám điểm của mình, sưu tập đủ loại tình báo, truyền lại tinh tức, hoặc là điểm dừng chân của nhân viên trong gia tộc,...Thành Tiên Dương coi như là thành thị khá lớn tại hành tỉnh Nam Á, tự nhiên cũng có Ám điểm. Mà lúc Trương Tạp rời khỏi Trương gia. Gia chủ Trương gia, chính là Trương Thiên, gia gia Trương Tạp, cho hắn một tấm bản đồ. Trên thượng diện có đánh dấu vị trí Ám điểm của Trương gia tại Thành Tiên Dương. Bởi vậy, cũng không cần lo lắng không tìm thấy Tứ trưởng lão bọn hắn.

Lâm Dịch nghe vậy, nhẹ gật đầu, lập tức tìm một nơi hẻo lánh, hạ xuống. Sau đó đi về hướng Thành Tiên Dương.

Trong cánh đồng hoang vu phụ cận Thành Tiên Dương này, có không ít ma thú, cho nên cũng là điểm dừng chân của rất nhiều Liệp ma giả, hành giả. Hơn nữa tới gần biển cả, thông suốt bốn phương, là chỗ cực kỳ phồn vinh.

Đi vào cửa thành, lọt vào tầm mắt là đường đi rộng lớn sạch sẽ cùng với dòng người vãng lai như thủy triều, các công trình kiến trúc cao lớn dựng đứng chỉnh tề hai bên đường, rất là phồn hoa.

Trương Tạp cho tay vào trong ngực, lấy địa đồ được Trương Thiên ban cho. Sau khi cúi đầu nghiên cứu trong chốc lát, ngẩng đầu lên nhìn nhìn bốn phía, sau đó nhận thức được một phương hướng, nói:

- Bên này, đi theo ta.

Hai người Lâm Dịch liền đi theo sau lưng Trương Tạp, qua nhiều chỗ ngoặt, ước chừng hơn ba canh giờ sau, một khách sạn xuất hiện trước mặt ba người, tên khách sạn là Lữ giả chi gia.

- Là tại đây sao?

Lâm Dịch tò mò nhìn chung quanh, cái khách sạn này cũng không tính là quá lớn, nhiều nhất cũng chỉ có thể xem là bình thường. Có ba tầng lầu, khách nhân lai vãng trước cửa, xem ra sinh ý coi như không tệ.

- Hẳn là tại đây.

Trương Tạp nhìn chung quanh một chút, lại cúi đầu nhìn vào địa đồ trong tay, sau khi xác định xong, lập tức đi vào.

Bồi bàn khách sạn vừa nhìn thấy ba người đi vào, lập tức mang theo vẻ tươi cười nhiệt tình tiến ra chào đón:

- Ba vị là ăn cơm hay dừng chân?

Trương Tạp nói:

- Cho chúng ta một gian phòng, sau đó gọi lão bản của ngươi tới đây một chút.

- Lão bản? Nha. Hảo. Mời ba vị theo ta.

Bồi bàn kia hơi sửng sốt một chút, nhưng vẫn lập tức cười gật đầu, dẫn mấy người đi vào.

Lên lầu hai, mở ra một gian phòng, bồi bàn kia nhân tiện nói:

- Ba vị chờ một chút, ta gọi lão bản tới.

Bọn người Trương Tạp nhẹ gật đầu, bồi bàn kia thối lui ra khỏi gian phòng.

Không lâu sau, một gã bồi bàn lại tiến vào, mang chút nước trà đến. Trương Tạp tùy ý chọn chút rượu và thức ăn, liền phân phó hắn rời đi.

- Gia gia cho ta một khối lệnh bài thân phận, chỉ có quản lý Ám địa mới có thể nhận thức. Khách sạn này, đoán chừng quản lý cũng chính là lão bản.

Sau khi bồi bàn rời đi, Trương Tạp mới cười giải thích nói.

Lâm Dịch khẽ gật đầu một cái, không nói gì. Trong lúc nhất thời trong phòng có chút yên tĩnh, đều cùng đợi lão bản kia đến.

Ước chừng hơn mười phút sau, tiếng đập cửa vang lên, thần sắc Trương Tạp lập tức khẽ động, nói:

- Ai?

- Ba vị, là ta, lão bản của chúng ta đã tới.

Ngoài cửa vang lên thanh âm của tên bồi bàn dẫn bọn hắn lên lầu.

Bọn người Trương Tạp nhìn nhau, chợt nói ra:

- Khiến hắn vào nói chuyện.

Két một tiếng, cửa đẩy ra, một trung niên tiến vào.

Trung niên nhân kia trắng trẻo, lại cực kỳ mập mạp, trên gương mặt tròn khảm một đôi mắt nhỏ, mang theo dáng tươi cười vui tươi hớn hở. Trong lúc cười cười, hai mắt nhỏ lại càng híp lại, tạo thành một đường nhỏ, lộ vẻ rất là đáng yêu.

- Nghe nhân viên phục vụ nói ba vị khách nhân tìm tiểu nhân có chuyện, không biết ta có thể trợ giúp gì cho ba vị khách nhân?

Trung niên mập mạp mang theo dáng tươi cười khiêm tốn nói, nhìn rất là khách khí.

Trương Tạp ngẩng đầu nhìn bồi bàn sau lưng trung niên nhân, nói:

- Tại đây không có chuyện của ngươi rồi, ngươi đi ra ngoài một chút, chúng ta có việc thương lượng với lão bản của ngươi.

- Cái này...

Bồi bàn nghe vậy hơi sững sờ, lông mày tựa hồ thoáng nhíu lại một phát, cái này cũng không tránh được ánh mắt Lâm Dịch, sau khi hơi tưởng tượng, Lâm Dịch cũng đã biết rõ, bọn hắn đã không tìm lộn chỗ.

Bất quá Lâm Dịch không nói gì, trung niên nhân mập mạp kia lại vui tươi hớn hở nói:

- Được được, ngươi đi xuống trước mời khách nhân khác a.

Tên bồi bàn kia hơi chút do dự trong nháy mắt, bất quá vẫn lộ vẻ tươi cười, nói:

- Vậy tiểu nhân cáo lui trước.

Nói xong, có chút khom người, thối lui ra khỏi phòng.

Sau khi tên bồi bàn kia rời khỏi phòng, trung niên mập mạp kia cười ha hả, nói:

- Không biết ba vị khách nhân tìm tiểu nhân có chuyện gì?

Trương Tạp nhìn trung niên mập mạp trong chốc lát, cũng không nói lời nào. Ngược lại đưa một vật từ trong tay ra, cười nói:

- Lão bản có biết thứ này?

Trung niên mập mạp kia vốn là cười ha hả, sắc mặt lập tức biến đổi, khí tức hòa ái bình thường từ đầu lập tức biến mất hoàn toàn không thấy gì nữa, biến thành một cỗ thận trọng cùng trầm ổn. Hắn nhìn sự vật trong tay Trương Tạp nửa ngày, sau đó đột nhiên khom người nói:

- Kính xin đại nhân để tiểu nhân quan sát một phen.

Trương Tạp cười cười, tiện tay ném vật trong tay qua cho lão bản kia. Lão bản trở tay tiếp xúc, lập tức tiếp trên tay, nghiêm túc lật qua lật lại xem xét.

Mà Lâm Dịch cũng có chút tò mò nhìn lệnh bài trong tay hắn.

Lệnh bài này giống như vàng mà lại không phải vàng, màu vàng tinh khiết, lại không có quang mang của kim loại bình thường, ngược lại có chút giống như bằng gỗ. Cả tấm lệnh bài hình chữ nhật, hơi có hình lăng giác. Mà chính giữa hai mặt lệnh bài, đều điêu khắc những đường cong cực kỳ phức tạp. Lâm Dịch chăm chú nhìn lại, lại phát hiện những đường cong kia, bộ dáng tựa hồ như những chủng thực vật như dây leo.

Trung niên mập mạp kia lật qua lật lại lệnh bài trong tay xem xét thật lâu, sau đó rốt cuộc xác nhận đích thật là sự thật. Lập tức hai tưng bưng lệnh bài, giơ cao quá đầu, quỳ một gối xuống trên mặt đất, trầm giọng nói:

- Phân bộ Thành Tiên Dương, bộ trưởng ngoại bộ Trương Nhậm, chờ đợi tộc trưởng phân công!

Trương Tạp khẽ gật đầu, phân phó nói:

- Đứng dậy nói chuyện.

- Vâng.

Trung niên mập mạp tên Trương Nhậm kia cực kỳ cung kính lên tiếng, lập tức đứng lên. Đi vài bước nhanh đến trước mặt Trương Tạp, trả lệnh bài trong tay lại cho Trương Tạp.

Trương Tạp tiếp nhận lệnh bài, thu vào trong ngực. Mà trung niên mập mạp kia tức thì lui lại về phía sau ba bước, có chút cúi đầu, cực kỳ cung kính đứng trước người Trương Tạp.

- Ta hỏi ngươi, những ngày qua, có người nào trong gia tộc đã tới Thành Tiên Dương?

Trương Tạp trực tiếp mở miệng hỏi.

Trung niên mập mạp kia có chút khom người nói:

- Bẩm đại nhân, có Tứ trưởng lão và bằng hữu của ngài!

Con mắt Trương Tạp lập tức sáng ngời, nói:

- Tứ trưởng lão đã đến?

Trung niên mập mạp cung kính nói:

- Đúng vậy, ba ngày trước, Tứ trưởng lão và bằng hữu của ngài đã đến Thành Tiên Dương, hiện đang nghỉ ngơi tại Ám bộ.

- Nhanh mang bọn ta đi.

Trương Tạp lập tức đứng lên nói.

- Vâng, mời đi cùng tiểu nhân.

Không nói nhảm chút nào, Trương Nhậm trực tiếp khom người nói ra. Lập tức, ba người Lâm Dịch đi theo sau lưng trung niên mập mạp, tiến ra ngoài.

Nếu là khách sạn, tự nhiên cũng có địa phương dừng chân. Xuyên qua nhà lầu phía trước, mấy người đi vào trong một sân. Mà bước chân của Trương Nhậm cũng không đình chỉ, ngược lại đi thẳng vào trong sân. Sau khi đi qua cửa, một mảnh rừng trúc xanh ngắt lọt vào tầm mắt.

Trương Nhậm không ngừng bước chân, mang theo ba người Lâm Dịch đi xuyên qua một mảnh rừng trúc u tĩnh này, sau đó đi tới một căn nhà tranh.

- Ai?

Một thanh âm quát nhẹ bỗng vang lên, cực kỳ đột ngột, hơn mười đạo thân ảnh đột nhiên hiện từ trong rừng trúc ra, bao vây bọn người Lâm Dịch lại.

- Là ta.

Trương Nhậm nhíu mày, chợt nói ra.

Những người kia sau khi thấy Trương Nhậm, xoát một tiếng, toàn bộ liền biến mất trong rừng trúc.

Ba người Lâm Dịch lại không lộ ra bất kỳ biểu lộ kinh ngạc nào, dùng công lực những người này, căn bản không thể tạo thành tác dụng nào với cường giả Tinh vị cảnh như Lâm Dịch. Lúc tiến vào rừng trúc, trong nháy mắt, bọn người Lâm Dịch đã cảm ứng được có chừng bảy tám chục người ẩn núp trong phiến rừng trúc này. Thực lực những người này cũng không tầm thường, phần lớn là tam cấp đến tứ cấp chiến sĩ. Nguồn: http://truyenyy.com

Trương gia không hổ tại toàn bộ đại lục cũng coi như là gia tộc số một. Chỉ phòng ngự tại một phân bộ cũng nghiêm mật như thế.

- Mời ba vị đại nhân.

Trương Nhậm quay đầu lại nói, sau đó quay người đi vào trong túp lều.

Bọn người Lâm Dịch cũng nối đuôi vào.

Bài trí trong túp lều cũng cực kỳ đơn giản. Một giường lớn, một cái bàn, mấy cái ghế dựa. Trên vách tường nhà tranh còn treo móc một ít da lông động vật.

Trương Nhậm trực tiếp đi tới trước giường, đập nhẹ vài cái lên mép giường, sau đó thò tay vặn một bình chướng trên mặt bàn thoáng một phát. Chỉ nghe thanh âm xoẹt xoẹt lập tức vang lên, cái giường kia đột nhiên chậm rãi dựng đứng lên. Bất quá, chỉ một lát sau, một cái cửa động xuất hiện tại vị trí vốn có của chiếc giường. Một loạt cầu thang, xuất hiện tại một động khẩu.

- Ám bộ này, là dưới mặt đất sao?

Lúc này Lâm Dịch mới lộ ra biểu lộ kinh ngạc. Không nghĩ tới, ám bộ này lại thành lập dưới mặt đất. Điều này cần bao nhiêu nhân lực và tài lực để kiến tạo? Phải biết rằng, thành lập phân bộ Trương gia, cái này cũng không thể gióng trống khua chiên mà làm, bằng không mà nói, chẳng phải ám bộ biến thành minh bộ sao?

Một công trình to lớn như vậy, lại cần hoàn thành trong lúc thần không biết quỷ không hay. Có thể nghĩ khó khăn như thế nào.

Đến tận lúc này, Lâm Dịch mới chính thức ý thức được thế lực siêu cấp gia tộc này là một loại khổng lồ như thế nào. Chỉ một cái phân bộ, lại thành lập to lớn như thế, lại càng không nói tới tổng bộ rồi.

Những người Lâm Dịch tiếp xúc ban đầu, so sánh với nhân sĩ tầng trên tại đại lục, không phải thiếu gia gia tộc này thì cũng là tiểu thư gia tộc kia. Cái này khiến ấn tượng của Lâm Dịch đối với thực lực những gia tộc này chỉ là một mảnh mông lung mà thôi. Nói một gia tộc lớn nhất hành tỉnh nào đó. Đối với Lâm Dịch mà nói, đây cũng là một câu cực kỳ bình thường mà thôi. Nhưng sau khi nhìn thấy quy mô của phân bộ Trương gia, Lâm Dịch không thể không nhận thức lại những gia tộc này. Phải biết rằng, trên đại lục, Trương gia coi như là gia tộc khá lớn, nhưng tuyệt đối còn chưa tính là đệ nhất đại lục. Tuy so với Trương gia, có rất ít gia tộc lớn hơn, nhưng cũng không phải là không có. Theo kiến thiết một phân bộ gia tộc như vậy, Lâm Dịch có thể nhìn ra thế lực Trương gia lớn bao nhiêu. Mà những gia tộc có thế lực lớn hơn Trương gia, cái kia là một loại khổng lồ như thế nào?

Chung Cực Truyền Thừa - Chương #289


Báo Lỗi Truyện
Chương 289/714