Chương 264: Rời khỏi mê cung.


- Thật đúng là phiền muộn.

Lâm Dịch dở khóc dở cười, hiện giờ bị nhốt tại hành lang này, căn bản không có chút phương pháp xử lý nào.

Sau khi nghĩ ngợi một lát, Lâm Dịch đột nhiên đánh ra một quyền về phía vách tường bên cạnh. Chỉ thấy lúc quả đấm của hắn còn cách vách tường một phân, một cỗ lực lượng nhu hòa khổng lồ lập tức ngăn trở quả đấm của hắn. Một lớp gợn sóng nhộn nhạo như vằn nước xuất hiện chung quanh vách tường.

- Quả nhiên như mình suy đoán, vách tường này có vòng bảo hộ.

Lâm dịch có thể cảm giác được rõ ràng cỗ lực lượng nhu hòa này rất lớn. Ít nhất, dùng lực lượng của hắn, không có cách nào phá vỡ.

- Nên làm gì bây giờ?

Lâm Dịch không khỏi suy tư, sau khi suy nghĩ một chút, Lâm Dịch đột nhiên lấy ra một bộ y phục từ trong không gian giới chỉ, kéo một đầu vải xuống, sau đó đặt ở bên chân.

- Cũng chỉ có thể dùng biện pháp thô kệch này thôi.

Lâm Dịch nghĩ đến, lập tức đi về phía trước.

Mỗi khi gặp ngã ba đường hoặc ngã tư đường, Lâm Dịch liền từ kéo một đầu vải từ y phục trên tay xuống, sau đó đi thẳng về phía trước, Lâm Dịch thầm nghĩ, chỉ cần một mực tiến về phía trước, một ngày nào đó mình có thể thoát ly.

Thời gian chậm chạp trôi qua, thoáng cái, ba giờ đã trôi qua.

Lúc Lâm Dịch nhìn thấy vải màu đen phía trước không xa, ngạc nhiên ngây ngẩn cả người.

- Quả nhiên là ta đã đi vòng quanh a.

Lâm Dịch cười khổ, nhặt miếng vải trên mặt đất lên.

Cái hành lang này cực kỳ quái dị, quang mang màu vang phát ra từ trên vách tường chung quanh. Chỗ trong vòng cực kỳ sáng ngời, vô cùng khúc chiết, đi tới đi lui đều là vòng quanh tại chỗ.

Do chưa từ bỏ ý định, Lâm Dịch buông vải, tiếp tục đi về phía trước. Quả nhiên, không lâu sau, lại thấy được một ngã ba đường, trên mặt đất chính là miếng vải hắn buông vừa rồi.

- Vừa rồi đi chính là đường này, hiện giờ ta trở lại. Ta không tin ta không ra được!

Lâm Dịch nghĩ đến, vẫn không phục, lập tức, bay thẳng về đường bên trái, trên đường đi, Lâm Dịch vẫn y nguyên dựa theo phương pháp vừa rồi, mỗi khi đến một ngã ba đường hoặc là ngã tư đường, lại để lại một tấm vải.

Ba giờ sau.

Trên đường phía trước, mảnh vải của mình lại xuất hiện.

Lâm Dịch vẫn chưa từ bỏ ý định, tiếp tục tái diễn động tác vừa rồi.

Thời gian chậm chạp trôi qua, mà Lâm Dịch, tại không gian này, đã bị nhốt trọn vẹn hơn một tháng rồi. Hiện giờ cơ hồ chỉ cần đi vài bước, Lâm Dịch lại nhìn thấy mảnh vải của chính mình, cũng may vì nguyên nhân chiến văn biến thân sẽ làm hư y phục của hắn, cho nên trong không gian giới chỉ của hắn có không ít quần áo.

- Phốc!

Lâm Dịch hoàn toàn tuyệt vọng, đặt mông ngồi xuống mặt đất, ánh mắt ngốc trệ.

- Chẳng lẽ mình bị vây vĩnh viễn chỗ này sao?

Lâm Dịch thầm nghĩ, không cam lòng, ai có thể tưởng tượng, chỉ vì một điều thỉnh cầu của La Á mà mình lại lâm vào mê cảnh như vậy.

Nơi này rất khúc chiết, khiến người hoàn toàn không thể phân biệt được phương vị, vô luận đi vào lối rẽ trên đường đi như thế nào, ba canh giờ sau, nhất định sẽ khiến ngươi trở lại đường ngươi đi lúc đầu. Hơn nữa đường kính nga bã đường thật dài, đi bên trong, quả thật như khắp nơi đều giống nhau. Căn bản không có biện pháp tìm được đường chính xác.

Mà trong gần một tháng bị hãm trong này, Lâm Dịch không nhìn thấy bất kỳ bóng người nào, tựa hồ bọn người Bạch Ngạn Thanh tiến vào không gian này trước hắn, đều hoàn toàn biến mất.

- A!

Lâm Dịch mãnh liệt phát tiết, hô lớn một tiếng để giải tỏa cảm xúc phiền muộn của mình, từng đợt hồi âm, không ngừng kích động vang vọng hai bên vách tường, mà sau khi quát to một tiếng, Lâm Dịch lại nhụt chí lần nữa, ngồi trên mặt đất.

Lần này, tiếng hô to của Lâm Dịch không tự giác dấy lên một tia năng lượng, thanh âm này rất lớn, không ngừng quanh quẩn bốn phía.

Đột nhiên, biểu lộ một mực nhụt chí của Lâm Dịch mãnh iiệt sững sờ, trong đôi mắt hắn lập tức lộ ra thần sắc cuồng hỉ, nhắm mắt nghiêng tai lắng nghe, một lát sau, Lâm Dịch mãnh liệt đứng lên, bay nhanh về phía trước.

Bất quá, chỉ một lát sau đã tới một ngã ba, tâm tình Lâm Dịch kích động, đứng ở nga ba kia. Sau đó hít sâu một hơi, đồng thời năng lượng trong thân thể lập tức tụ tập tại lồng ngực, đột nhiên phát ra một tiếng hét to.

Lần này, Lâm Dịch có thể hoàn toàn tự chủ điều khiển năng lượng của mình, sau đó mới phát ra. So sánh với lúc vô tình vừa rồi, lúc này cường đại hơn rất nhiều, chỉ nghe một hồi sóng âm run nhè nhẹ trong không khí bộc phát ra từ trong miệng Lâm Dịch, chạy ra khỏi ngã ba, Lâm Dịch lập tức nhắm mắt lại, im im lặng lặng bắt đầu lắng tai nghe.

Một lát sau, hơn mười âm thanh hét to lớn nhỏ không đều, tầng tầng lớp lớp chui vào tai hắn, tất cả đều từ một chỗ rẽ tiến vào, lập tức không chút do dự, Lâm Dịch liền nhanh chóng bay về hướng chỗ rẽ kia.

Ngã tư đường thứ nhất, Lâm Dịch không dừng lại chút nào, trực tiếp bay thẳng, lúc đến ngã tư đường thứ hai, Lâm Dịch ngừng lại, tùy tiện lựa chọn một giao lộ, sau đó hét to một tiếng.

Lúc này, thanh âm lớn nhỏ cơ hồ giống nhau tiến vào trong tai hắn, lập tức, thay đổi một giao lộ, đồng dạng hét to một tiếng, tìm được đạo thanh âm nhỏ nhất kia, xác định chỗ rẽ của nó, sau đó, Lâm Dịch lại bay ra ngoài lần nữa.

Cách của Lâm Dịch rất đơn giản, vô luận như thế nào, hắn vẫn tin tưởng tầng tầng lớp lớp thanh âm giao thoa này sẽ không rẽ, luôn có con đường chính xác, như vậy, con đường chính xác, chỉ cần một đầu sai, có lẽ sẽ trở lại nguyên điểm. Nếu như vậy, từ nơi này bạo phát ra một thanh âm, lúc thanh âm trên đường chính xác trở lại trong tai hắn, thanh âm nhỏ nhất chính là con đường phải đi.

Nói cách khác, biến âm lượng thành nước sông, biến hành lang này trở thành một dòng sông. Vô luận là đi một đường sông nào đều có thể trở về nguyên điểm dòng sông, như vậy, lượng nước chảy tự nhiên không có bao nhiêu khác biệt, mặc dù có nhưng cũng không sai biệt bao nhiêu.

Mà nếu như nói đường sông này có thông với một lối rẽ đường sông khác. Lượng nước chảy, có phải là nhỏ nhất hay không?

Ánh mắt Lâm Dịch mang theo tự tin, không ngừng kiểm chứng thực tế, trong lúc nhất thời, toàn bộ hành lang đều là thanh âm hô to Lâm Dịch thỉnh thoảng bạo khởi.

Thời gian trôi qua, tiếng hô Lâm Dịch không ngừng chậm chạp xói mòn. Một ngày sau.

Lâm Dịch lại hét lớn lần nữa, nghiêng tai lắng nghe, một lát sau, một thanh âm lớn nhất ầm ầm truyền trở về. Lâm Dịch hơi sững sờ, chợt nghĩ tới một khả năng, hai mắt lập tức tỏa ánh sáng, trực tiếp bay về phía trước.

Lúc vượt qua một chỗ ngoặt cuối cùng, một cửa lục sắc năng lượng xuất hiện trước người Lâm Dịch.

- Ha ha, rốt cuộc đã tìm được rồi!

Lâm Dịch cao hứng, bật cười lớn. Một tháng thời gian thất bại liên tục, khiến Lâm Dịch gần như lâm vào tuyệt vọng, thành công lần này, tự nhiên khiến hắn cuồng hỉ không thôi.

Lập tức không chút do dự, Lâm Dịch bước vào.

Thời không chuyển đổi!

Đại não Lâm Dịch khôi phục lại, tiếng hét to tiếng rống tiếng đánh nhau chung quanh, lập tức đánh thức hắn.

Trợn mắt xem xét, chỉ thấy một mảnh năng lượng màu sắc không ngừng ầm ầm tạc khỏi, thanh âm bạo khí, tiếng năng lượng va chạm vang lên liên tiếp.

Đây là một gian phòng cực kỳ to lớn! Ngẩng đầu nhìn lại, căn bản không nhìn tới đỉnh, chung quanh không gian cũng chừng ngàn mét. Mà lúc này, từng đợt năng lượng màu vàng ầm ầm không ngừng đánh vào vách tường, bộc phát ra từng đợt ánh sáng.

Vị trí lúc này của Lâm Dịch chính là trong góc vách bên cạnh vách tường, mà ở giữa sân, hơn mười người đang không ngừng kích đấu, cao thủ đánh nhau, có lẽ một người cũng đủ để mình lâm vào tử địa, ở đó còn có người chú ý tới có một người xuất hiện trên mặt đất hay không.

Lâm Dịch phản ứng cực nhanh, cơ hồ trước khi mình có thể biến mất, liền vọt đến một nơi hẻo lánh bên cạnh, ngưng thần nhìn lại.

Lạc đường ở nơi này gần một tháng, Lâm Dịch đều không phát hiện một người nào, còn tưởng rằng thời gian dài như vậy, bọn hắn cũng đã rời đi. Không nghĩ tới còn kịch chiến ở nơi này.

Trên mặt đất có mấy chục cỗ thi thể ngổn ngang lộn xộn, Lâm Dịch thoáng tính toán qua, cơ hồ tất cả thánh giai đều đã đến đây rồi.

- Vì cái gì mà bọn hắn công kích lẫn nhau?

Lâm Dịch nghi hoặc nhìn về bốn phía.

Chỉ thấy trên vách tường gian phòng kia, tám hướng đông, đông nam, đông bắc, nam, tây nam, tây, tây bắc, bắc, tất cả đều có cửa lục sắc huỳnh quang năng lượng, mà sau lưng mình, đúng là cửa năng lượng hướng đông bắc.

- Chẳng lẽ, tiến vào cung điện kia, là tùy cơ hội tiến vào một mê cung, sau khi đi qua mê cung lại bị truyền tống đến nơi này?

Lâm Dịch nhíu mày nghĩ đến.

Lâm Dịch phỏng đoán như vậy lại hoàn toàn đúng. Mỗi người sau khi tiến vào cung điện, tùy cơ hội đều tiến vào một trong những mê cung ở tám hướng, sau đó, chỉ có rời khỏi mê cung mới có thể tiến nhập chỗ này. Chỉ là, tại sao bọn hắn phải công kích lẫn nhau như vậy?

Trên không trung, Khẳng Tư Đặc và tên thanh niên mặc áo đen kia đang đánh nhau kịch liệt, rất hiển nhiên, thanh niên mặc áo điên kia cũng không phải đối thủ Khẳng Tư Đặc, bất quá vẫn có thể miễn cưỡng ứng phó, hai người ngươi tới ta đi, mãnh liệt dâng lên năng lượng, không ngừng đánh tới đối phương, tiếng nổ mạnh không ngừng vang lên.

Nhưng Lâm Dịch lại nhớ rất rõ ràng, lúc ở thế giới dưới lòng đất kia, Khẳng Tư Đặc và tên thanh niên áo đen kia đồng thời xuống. Hơn nữa, lúc ấy, biểu hiện của thanh niên áo đen đối với hắn là cực kỳ cung kính. Như thế nào bây giờ lại như vậy?

Lâm Dịch nghi hoặc, đồng thời di động ánh mắt, nhìn lại những người không ngừng kịch chiến chung quanh.

Lực lượng những người này đều cực kỳ cường đại. Năng lượng gào thét, cơ hồ mỗi một đạo đều có thể khiến tim Lâm Dịch đập nhanh hơn hơn!

- Bạch đại nhân?

Lúc ánh mắt Lâm Dịch di động đến chỗ hẻo lánh gian phòng, lại phát hiện thân ảnh Bạch Ngạn Thanh. Lúc này Bạch Ngạn Thanh đang ngồi xếp bằng dưới đất, năng lượng màu trắng phức tạp trên người hắn, lộ ra biểu lộ có chút thống khổ, tựa hồ như đang liều mạng kháng cự cái gì đó.

- Hắn làm sao vậy?

Lâm Dịch nhìn mà tràn đầy khó hiểu. Xem trong chốc lát nhưng vẫn không nhìn ra đáp án gì, Lâm Dịch lại di động ánh mắt lần nữa, nhìn lại không trung.

- n?

Đột nhiên thần sắc Lâm Dịch khẽ động, ánh mắt ngưng lại nhìn lại. Đột nhiên hắn phát hiện, con mắt những người này đều biến thành màu đỏ như máu, giống như đã mất đi lý trí, chỉ có điên cuồng cùng thị sát khát máu.

- Đã mất đi lý trí?

Lâm Dịch nhíu mày.

- Khó trách những người này lại công kích lẫn nhau, vừa rồi lại không gia trì chiến văn.

Lâm Dịch phát hiện, những người này rõ ràng đang sinh tử chiến, nhưng lại không có gia trì chiến văn. Bởi vì gia trì chiến văn, là cần dùng tinh thần lực để phát động chiến văn dưới phần bụng. Lý trí bọn hắn đều đã mất đi, tuy rằng cũng có tinh thần lực, nhưng như thế nào có thể phát động chiến văn?

Lâm Dịch có thể không tin nhiều người như vậy, nhưng lại không người nào có được chiến văn.

Năng lượng không ngừng kích động, sân bãi chiến đấu của bọn hắn là trên không trung cách mặt đất một trăm mét, tuy rằng thỉnh thoảng cũng có một đạo năng lượng giáng xuống mặt đất, nhưng đều là đạn lạc, Lâm Dịch trốn ở góc phòng, cũng không có nện vào người hắn.

- Là cái gì khiến bọn hắn mất đi lý trí?

Lâm Dịch nhíu mày, không khỏi nhìn về bốn phía tìm tòi.

Lúc Bạch Ngạn Thanh bài trừ một vòng huyết quang ra khỏi đầu mình, hắn không khỏi thở phào nhẹ nhõm.

- Lại chịu qua một lần, đây đã là lần thứ tám rồi, chỉ còn một lần cuối cùng, Sinh Linh Quả sẽ hoàn toàn thành thục. Lần cuối cùng này, nhất định phải vượt qua!

m thanh Bạch Ngạn Thanh âm thầm cổ vũ mình. Chợt, mở mắt.

Nhưng sau khi hắn mở to hai mắt, lại nhìn thấy một bóng người đang đứng đối diện với hắn trong góc tường, sau một lúc ngẩn người, hắn ngưng thần xem xét, lại lập tức ngạc nhiên.

- Lâm Dịch?

Bạch Ngạn Thanh không khỏi kinh ngạc, chợt nhướng mày:

- Hắn vào lúc nào?

Sau khi suy nghĩ một chút, Bạch Ngạn Thanh vẫn mở miệng hô:

- Lâm Dịch.

Đang lúc chưa từ bỏ ý định tìm kiếm nguyên nhân khiến mọi người mất đi lý trí, Lâm Dịch nghe vậy, lập tức nhìn về phía phát ra thanh âm, chỉ thấy Bạch Ngạn Thanh không biết đã tỉnh lại lúc nào.

- Bạch đại nhân.

Lâm Dịch lập tức lộ ra sắc mặt vui mừng, chợt ngẩng đầu nhìn mọi người công kích, lúc xác định không có năng lượng đột nhiên bay ra, thân hình Lâm Dịch khẽ động, rất nhanh chạy tới hướng Bạch Ngạn Thanh. Khoảng cách mấy ngàn thước, bất quá chỉ ba bốn hơi thở là đã đến bên người Bạch Ngạn Thanh. Bạn đang đọc truyện được copy tại TruyệnYY.com

Năm đó ở trên đảo Vô song, Bạch ngạn THanh đã từng cứu tính mạng hắn. Đối với bạch Ngạn Thanh, lâm Dịch phi thường có hảo cảm.

- Lâm Dịch, ngươi vào lúc nào?

Thấy thân hình Lâm Dịch hạ xuống bên mình, Bạch ngạn Thanh nghi hoặc hỏi.

Hắn rất ngạc nhiên, tại cửa vào Sinh Linh Cung, hắn cũng không nhìn thấy Lâm Dịch.

Lâm Dịch sửng sốt một chút, chợt gãi gãi đầu nói:

- Ta cũng có chút không hiểu thấu.

Lập tức, liền nói về quá trình hắn tiến vào Sinh Linh Cung cho Bạch Ngạn Thanh nghe.

- Thì ra là thế.

Lúc này Bạch Ngạn Thanh mới hiểu rõ.

- Bạch đại nhân, bọn hắn như thế nào đều mất đi lý trí?

Lâm Dịch quay đầu nhìn về phía không trung, nghi hoặc dò hỏi.

Bạch Ngạn Thanh cũng ngẩng đầu lên, sau đó mới bất đắc dĩ nói:

- Bọn hắn mất đi lý trí, nguyên nhân đều là vì Sinh Linh Quả.

- Vì Sinh Linh Quả?

Lâm Dịch quay đầu nhíu mày.

Bạch Ngạn Thanh nhẹ gật đầu, nói:

- Sinh Linh Quả, ý nghĩa như tên, đó là một loại trái cây có được sinh khí vô hạn. Công hiệu của nó chỉ có một, chính là chữa trị thân thể. Vô luận là tổn thương như thế nào, chỉ cần đầu không bị vỡ, trong thời gian nhất định, Sinh Linh Quả có thể phục hồi hoàn toàn thương thế của người ăn như cũ, thậm chí đứt tay đứt chân, sau khi phục dựng Sinh Linh Quả, cũng có thể mọc dài ra.

- Đứt tay đứt chân, còn thừa đầu cũng có thể chữa trị?

Con mắt Lâm Dịch lập tức trợn trừng, đây là dạng khái niệm gì? Nói như vậy? Sau khi phục dựng Sinh Linh Quả, chẳng phải là bất tử sao?

Chung Cực Truyền Thừa - Chương #264


Báo Lỗi Truyện
Chương 264/714