Chương 253: Siêu cửu giai ma thú.


Lâm Dịch lạnh nhạt lắc đầu:

- Muốn cảm tạ, đợi sau khi chính thức an toàn đã rồi nói sau.

Thanh âm của Lâm Dịch không lớn, nhưng lại rõ ràng truyền vào tai người còn sống, lập tức khiến tất cả mọi người phản ứng lại, nguy cơ còn chưa được giải trừ! Ở ngoài thành, còn có rất nhiều ma thú tồn tại. Sắc mặt của bọn hắn lại lần nữa không khỏi trở nên trắng bệch...

- Chúng ta tin tưởng, chỉ cần có đại nhân ở đây, những ma thú này nhất định không cách nào làm loạn được!

Một gã vũ môn đệ tự đột nhiên từ mặt đất bò lên, cao giọng hô!, trải qua hắn nhắc nhở, tất cả mọi người nhớ tới lực lượng vừa rồi Lâm Dịch biểu hiện, lập tức mặt lộ vẻ vui mừng, chợt cao giọng hô lên

- Đại nhân, đại nhân...!

Lông mày Lâm Dịch không khỏi nhíu lại, cúi đầu nhìn thoáng qua tên vũ môn đệ tử mở miệng, trong đôi huyết sắc đồng tử hắn lóe ra hào quang yêu dị, lập tức khiến người nọ trong lòng mãnh liệt cứng lại, trong đôi mắt lập tức lộ ra vài tia sợ hãi...

- Không cần dùng lời nói ép buộc ta, ta cũng sẽ không thấy chết mà không cứu được, nhưng cách làmcủa ngươi, khiến ta cảm thấy rất chán ghét, người cho rằng mình rất thông mình sao?

Thanh âm lạnh nhạt của Lâm Dịch vang lên từ linh hồn hắn, lập tức khiến tên vũ môn đệ tử kia thân thể run lên, ngực lại lần nữa cứng lại, loạng choạng lui về sau, ngã trên mặt đất, trong đôi mắt hắn lập tức tràn ra thần sắc hoảng sợ bối rối, nhìn thân ảnh trên không trung.

Lâm Dịch lại lần nữa nhìn thoáng qua tên vũ môn đệ tử trên mặt đất, chợt quay đầu bay về phía ngoài thành.

Người trên mặt đất sau khi sững sờ chốc lát, Vũ môn môn chủ lập tức bò lên, cao giọng hô:

- Đại nhân bảo chúng ta đi chiến đấu đấy! Chúng sao sao có thể cứ vậy chờ đợi được? Chiến sĩ đã ngoài tứ cấp, trong đó một bộ phận đi giúp đại nhân, một bộ phận khác theo ta!

Thanh âm của vũ môn môn chủ là năng lượng từ lồng ngực thất cấp chiến sĩ bộc phát ra, thanh âm cực lớn này vang vọng cả tòa thành thị.

Nhìn ra, vũ môn môn chủ này ở thành phố vẫn tương đối có uy vọng, nghe được lời hắn nói, lập tức liền có mấy trăm người đứng dậy, mà tên môn chủ kia, lại không mệnh lệnh cho ngừoi nào đi giúp Lâm Dịch, người nào cũng tự mình đi, cứ như vậy bay thẳng đến phương hướng hoàn toàn trái với Lâm Dịch.

Tất cả mọi người sau khi hơi sững sờ, liền minh bạch ý tứ của môn chủ, hắn là muốn đi thủ cửa sau.

Tất cả mọi người biết rõ, có đại nhân thần bí kia ở đây, không thể nghi ngờ là nơi tương đối an toàn, nhưng lúc này môn chủ kia rõ ràng lại lựa chọn cửa sau cực kỳ nguy hiểm, tất cả mọi người không khỏi bắt đầu kính nể hắn. Lập tức, đã có người đi theo sau lưng tên môn chủ kia, chạy về phía cửa sau.

- Vô luận thế nào, ít nhất cũng phải thủ đến khi đại nhân kia hoàn toàn giết sạch ma thú ở cửa trước, hiểu chưa?

Chạy nhanh trên đường, tên môn chủ kia lại lớn tiếng hô lên.

- Vâng!

Ánh mắt mọi người đều lộ ra vẻ kiên quyết.

Nhưng mà, khi mọi người đi đến cửa thành, ma thú đã tới gần trong tầm mắt rồi.

Trong màn bụi như phô thiên cái địa, chậm rãi đi đến vô số thân ảnh hoặc cao lớn, hoặc thấp bé...Từng đợt tiếng gào thét khiến da đầu người run lên cùng với tiếng kêu to dày đặc vô cùng từ bốn phương tám hướng lọt vào tai mọi người, sắc mặt mọi người không khỏi cuồng biến...

Bọn hắn căn bản không biết số lượng ma thú ở ngoài thành lại lớn như thế, nếu sớm biết như vậy thì bọn hắn sao lại đi theo sau vũ môn môn chủ chứ? Chỉ riêng cổ uy áp thâm trầm này, đã khiến trong nội tâm bọn hắn mang theo chút sợ hãi ngay cả hô hấp cũng trở nên khó khăn.

Nhưng mà, đã đến lúc này rồi, mặc dù sợ hãi, cũng không có tác dụng gì cả, dù sao...ma thú một khi phá thành, bọn hắn vẫn tránh không khỏi phải chết.

Xem ra, cũng chỉ có thể đánh cược một lần thôi.

Tất cả mọi người đều thầm cầu nguyện trong lòng, tốc độ của tên đại nhân kia, nhất định sẽ rất nhanh a...

Nơi cửa trước, Lâm Dịch chỉ đang yên tĩnh đứng trên không trung, quanh thân hắn vẫn y nguyên vây quanh một tầng khí thế thực chất vô cùng cuồng bạo, đôi đồng tử yêu dị đến cực điểm mang theo khí tức vô cùng lạnh nhạt, liên tục không ngừng vang lên từng đợt khí bạo và không gian gợn sóng không ngừng run rẩy, hiện ra quanh thân hắn. Trong cửa thành ở phía sau hắn không xa, chiến sĩ đến đây thủ cửa với hắn đều đã vào vị trí của mình. Tuy rằng sắc mặt của mọi người đều vô cùng tái nhợt, nhưng trong ánh mắt vẫn mang theo vô cùng kiên quyết, bọn hắn rất rõ ràng, đây là một hồi chiến đấu không có đường lui, ngoại trừ chiến, chỉ có chết.

Lâm Dịch có chút nghiêng đầu nhìn thoáng qua, trong lòng có một tia an ủi nhàn nhạt, cũng may, những người này cuối cùng không phải đồ đần, ít nhất, cũng đáng để mình tự ra tay cứu giúp. Chợt, hắn có chút quay đầu lại, trong đôi mắt yêu dị lóe lên liên tục, cùng đợi đến sau khi chiến đấu bắt đầu, lại không hẹn mà cùng ngừng lại. Ma thú kịch liệt thở dốc, tụ tập lại cùng với nhau, lập tức hình thành một loại áp lực thâm trầm. Sắc mặt của mọi người càng trở nên trắng bệnh. Tay của bọn hắn đều chăm chú nắm thành nắm đấm, trên gân xanh hắn lộ ra gân xanh.

Sau khi giằng co một lát, đột nhiên, một tiếng gầm gừ vô cùng hùng hậu ầm ầm vang lên, giống như mệnh lệnh nào đó được ban bố, tất cả ma thú, đồng thời lao đến thành Biển Đào.

Sắc mặt mọi người biến thành sắc xanh! Số lượng ma thú cực lớn tính bằng đơn vị hàng nghìn đồng thời công kích, đó là một loại tràng diện đồ sộ cỡ nào chứ? Cả tòa thành thị, cũng không khỏi bắt đầu lay động...

Môn chủ sắc mặt tái nhợt, cắn chặt hàm răng, khi thấy ma thú tít mãi bên ngoài cách bọn họ chưa đủ trăm mét, bỗng nhiên hai mắt mãnh liệt trừng lên, quát:

- Giết.

Thân thể hắn lập tức hiện ra năng lượng màu tím, mãnh liệt đón lấy ma thú.

Chịu lấy sực kích thích của hắn, người ở chung quanh cũng biết không động thủ chỉ có một con đường chết, trong đôi mắt mọi người đều lộ ra biểu lộ tuyệt vọng mà kiên quyết, dữ tợn, tất cả đều lóe ra quang mang nghênh đón lấy. Cuộc chiến thủ thành, chiến đấu chân chính, đã bắt đầu.

Nơi cửa trước, Lâm Dịch im im lăng lặng lơ lửng trên không trung, khi ma thú chỉ cách hắn chưa đầy trăm mét, hắn đã động...

Chỉ thấy thân thể hẳn mãnh liệt lập lòe một cái, bỗng nhiên biến mất không thấy gì nữa, nhân loại trên mặt đất thấy thế, khuôn mặt đã xanh ngắt, nay càng mang theo một tia tuyệt vọng. Ngay cả tên đại nhân kia cũng chạy mất sao? Nhưng mà, chợt nét mặt của bọn hắn trở nên dữ tợn, lập tức liền nhào tới bầy ma thú.

Nhưng mà vào lúc này, một mảnh quang mang tinh lam sắc đột nhiên lập lòe nổi lên, cơ hồ đồng thời, phạm vi 500m trước cửa thành, hoàn toàn bị bao phủ vào trong.

Lĩnh vực!

Tất cả mọi người không kịp phản ứng, chợt, bọn hắn nhìn thấy tràng cảnh quỷ dị chưa từng thấy, ma thú trong lĩnh vực tinh lam sắc, đột nhiên nguyên một đám hai mắt trừng lớn, chợt, chỉ thấy đầu bọn nó lập tức ầm ầm mở ra, rỡi vãi ra một mảnh máu tươi lam sắc.

Bọn hắn mở to hai mắt nhìn, hô hấp cũng dừng lại, bọn hắn căn bản không biết chuyện gì xảy ra.

Càng thêm quỷ dị chính là, toàn bộ quá trình này, thậm chí ngay cả một tia thanh âm cũng không có.

Trong đó một gã nhân loại thất sắc, lập tức thấy được trong đàn ma thú chợt lóe lên bóng người kia, lập tức cuồng hỉ hô lên:

- Là đại nhân, là đại nhân!

Tất cả mọi người không khỏi nhìn lại, chỉ thấy một thân ảnh linh hoạt đến không cách nào tưởng tượng xuyên thẳng trong đàn ma thú như chỗ không người, mỗi nơi đi qua, đại bộ phận ma thú trong phạm vi 500m đều lập tức nổ tung, máu tươi rơi vãi, tràng cảnh quỷ dị khiến da đầu người run lên.

Đúng là Lâm Dịch.

Lâm Dịch hiểu rõ, lĩnh vực của mình chống lại ma thú đã ngoài bát cấp cũng không có tác dụng gì, nhưng chỉ cần tốc độ nhanh, lục cấp thậm chí thất cấp ma thú, căn bản chính là miểu sát. Hơn nữa, bản thân hắn còn không cần hao phí lực lượng gì cả, cho nên, hắn mới lựa chọn phương thức công kích vừa rồi.

Không thể không nói, cách nghĩ của Lâm Dịch là chính xác, sau khi vô số ma thú dưới lục cấp hoàn toàn tử vong, những ma thú kia rốt cục cũng lộ ra một tia sợ hãi, nhao nhao trốn về phía sau, không dám đơn giản tiến về phía trước nữa.

Thân thể Lâm Dịch ngừng lại, ánh mắt nhìn về phía những ma thú kia, bất quá trong nháy mắt, ma thú ở cửa trước, đã chết mất một phần ba rồi! Tại khu vực vừa rồi mình đi qua mà còn sống, chỉ có ma thú ngoài thất cấp thôi.

- Tốt, thật mạnh...

Ở phía sau hắn, tất cả mọi người hoàn toàn ngốc trệ, sững sờ nhìn bóng lưng hắn, đến lúc này, bọn hắn mới chính thức hiểu ra, chênh lệch giữa thánh giai và người bình thường, rõ ràng lại lớn đến vậy!

- Rống!

Một tiếng thú minh trầm thấp hùng mạnh như sấm rền quay cuồng từ xa truyền đến, biểu lộ của Lâm Dịch có chút ngưng tụ, ánh mắt nhìn về phía ma thú ở phía sau.

Chỉ thấy một đầu ma thú hình người tản ra ánh sáng mãnh liệt từ mặt đất bắn thẳng lên không trung, chỉ bất quá mấy lần hô hấp, cũng đã đứng ở đối diện Lâm Dịch.

- Siêu cấp cửu giai ma thú?

Trong đôi mắt Lâm Dịch hiện lên một vòng kinh ngạc, siêu cấp cửu giai ma thú, hắn chỉ nhìn qua một lần trong Ma nguyên động quật, mà ở nơi khác trên đại lục, căn bản không thấy qua. Theo Lâm Cường trong lúc vô tình nhắc tới, số lượng siêu cấp cửu giai ma thú trên đại lục này tuy rằng không nhiều lắm, nhưng cũng không ít. Chỉ là, đại bộ phận siêu cấp cửu giai ma thú đều ẩn nấp ở các nơi trên đại lục. Dù sao, huyết dịch của siêu cấp cửu giai ma thú chính là thứ mà rất nhiêu gia tộc nhân loại muốn có.

Không nghĩ tới ở chỗ này lại có thể xuất hiện siêu cấp cửu giai ma thú, trong nội tâm Lâm Dịch hơi kinh dị, không khỏi nhìn từ trên xuống dưới đầu siêu cấp cửu giai ma thú này.

Đầu Siêu cấp cửu giai ma thú này có thân cao ước chừng hơn hai mét, một thân cơ bắp giống như đúc bằng sắt, gân xanh lộ ra bên trên, hiển nhiên có được sức bật cực kỳ cường đại.

Mặc dù nó có thân người, nhưng đầu của nó lại cực kỳ dữ tợn và xấu xí. Trên đầu có một khối lõm như là chữ Sơn, cái miệng rộng dữ tợn trên mặt, lộ ra một loạt răng nanh lợi hại khiến người thấy mà phát lạnh, cái này thoạt nhìn như là mỗi lúc nó cười to lại vô cùng dữ tợn.

Cả người nó hiện ra một loại hỏa hồng sắc, mượt mà sáng bóng trên thượng diện, nhìn rất là chắc chắn.

- Lực lượng rất mạnh!

Lúc này Lâm Dịch mới cảm ứng được lực lượng của nó. Cỗ lực lượng này, so với trình độ An Cách Tư sau khi gia trì chiến văn thì không thấp hơn chút nào! Xem ra, đầu ma thú này, nếu tính toán lực lượng dựa theo tinh vị cảnh của nhân loại mà nói, trình độ của hắn ở vào khoảng hạ tinh vị trung giai đến thượng giai.

- Không nghĩ tới nơi này lại có thể xuất hiện Siêu cấp cửu giai ma thú.

Lâm Dịch rất rõ ràng, số lượng Siêu cấp cửu giai ma thú tại đại lục này cực kỳ thưa thớt. Tại thời kỳ Thượng Cổ, số lượng Siêu cấp cửu giai ma thú trên toàn bộ đại lục vốn đã ít rồi, mà trải qua chuyện mất tích trong phạm vi lớn tại toàn bộ đại lục lần ấy, Siêu cấp cửu giai ma thú đã cực kỳ hiếm thấy tại đại lục rồi.

- Rống!

Lại một tiếng gầm gừ trầm thấp từ cổ họng Siêu cấp cửu giai ma thú kia chấn động ra ngoài. Ánh mắt Lâm Dịch ngưng đọng nhìn về phía nó. Lúc này, còn không phải lúc suy nghĩ vấn đề này.

- Thành quả hai năm tu hành, hôm nay phải hiển lộ một chút hiệu quả rồi!

Lâm Dịch cũng có chút hưng phấn trong nội tâm, đôi huyết sắc đồng tử yêu dị hiện lên. Tu hành hai năm, hắn một mực luận bàn cùng Lâm Cường, nhưng độ chênh lệch về thực lực giữa hắn và Lâm Cường thật sự là quá lớn, cho nên trong lúc luận bàn với Lâm Cường, Lâm Dịch căn vốn không hề nghĩ đến điều gì, bởi vì không đánh cũng biết rõ, mình thua không thể nghi ngờ gì rồi. Nguồn truyện: TruyệnYY.com

Nhưng lần này lại xuất hiện một đầu Siêu cấp cửu giai ma thú, vừa vặn để mình nhìn thấy, đến tột cùng mình tu hành đạt đến trình độ gì. Chờ đợi thời khắc kiểm nghiệm, tự nhiên là mang theo một ít hưng phấn trong chờ mong.
Mà theo đầu Siêu cấp cửu giai ma thú này xuất hiện, sắc mặt bọn người trên mặt đất cũng biến đổi hoàn toàn, bởi vì bọn hắn biết rõ, nếu như không có Siêu cấp cửu giai ma thú mà nói, có lẽ Lâm Dịch còn có thể cứu bọn họ, nhưng Siêu cấp cửu giai ma thú lại xuất hiện, mặc dù Lâm Dịch hữu tâm, nhưng chỉ sợ cũng là vô lực. Cái này tự nhiên không khỏi khiến bọn hắn không sợ hãi.

Mà đối với Lâm Dịch mà nói, dưới tình huống có năng lực, hắn tự nhiên là nguyện ý cứu nhiều người, nhưng nếu thực lực chưa đủ, lại phóng tính mạng của người khác lên vị trí thứ nhất, trừ phi là người ngu ngốc.

Mà lúc này, đúng là thứ hai.

Lâm Dịch có chút nhìn thoáng qua về hướng mặt đất, trong mắt hiện lên một chút do dự, sau đó cuối cùng không có quay đầu lại, mà ngẩng đầu lên nhìn về hướng Siêu cấp cửu giai ma thú kia.

- Hi vọng vận khí các ngươi tốt, sau khi ta giết chết đầu Siêu cấp cửu giai ma thú này, các ngươi có thể sống sót.

Lúc này Lâm Dịch cũng chỉ có thể nghĩ như vậy, lập tức không suy nghĩ gì thêm, bắt đầu ngưng thần giới bị.

- Khặc khặc...Không nghĩ tới thành thị nhỏ như vậy mà lại có nhiều người tồn tại a, thật sự là ngoài ý định.

Dáng tươi cười mang theo vài phần tà dị, tên Siêu cấp cửu giai ma thú kia mở miệng nói chuyện, xem ra hắn hẳn là thường xuyên sử dụng ngôn ngữ nhân loại, cho nên lời nói không cà lắm giống như đầu Siêu cấp cửu giai ma thú trong Ma nguyên động quật ngày trước.

Lâm Dịch nghe vậy, lông mày nhíu lại, chợt trầm giọng hỏi:

- Tại sao các ngươi phải tiến công thành thị nhân loại?

Ma thú kia cười khặc khặc, trong đôi mắt lóe lên sát ý bạo ngược, cười tà nhìn Lâm Dịch, nói:

- Muốn công thì công, ở đâu cần nhiều nguyên nhân như vậy? Xem thực lực ngươi không tệ, hi vọng sẽ không để ta thất vọng a, hắc hắc.

Lâm Dịch nghe vậy, hai mắt ngưng lại, chợt gật đầu nói:

- Đã như vậy, chiến a.

Chung Cực Truyền Thừa - Chương #253


Báo Lỗi Truyện
Chương 253/714