Chương 250: Liệp Cẩu Thú.


Lao động nhàn hạ kết hợp thư giãn, mới là phương thức tu hành tốt nhất.

Chuyện về mẫu thân hắn vẫn giữ trong lòng, nhưng hôm nay hắn cũng không quá sốt ruột nữa, sốt ruột chẳng qua chỉ làm loạn bản thân thôi, ngược lại sẽ khiến chuyện càng thêm hỏng bét, thuận theo tự nhiên, đôi khi mới là lựa chọn tốt nhất.

Hắn lúc này thân mặc một bộ quần áo ma sắc bó sát người cực kì thô ráp, thân thể thon dài được phác họa ra cả, mái tóc được tùy ý buộc ở sau ót, lộ ra bông tai bạch sắc phong cách cổ xưa bên tai trái, trên khuôn mặt thanh tú đến cực điểm, mang theo vui vẻ ấm áp, lộ ra rất thoải mái, chỉ có bao tay tinh lam sắc trên tay trái nhìn qua có chút bất phàm là hơi có vẻ kì quái, phá vỡ hình tượng nho nhã của hắn thôi. Trang phục hôm nay của hắn, là trang phục tiêu chuẩn của một gã Liệp Ma Giả đi khắp nơi trên đại lục, dùng săn giết ma thú, bán ra ma hạch và da lông ma thú mà sống.

Vị trí hiện giờ của hắn là trên một quan đạo hoang dã của hành tỉnh Khắc Lâm.

Cái gọi là quan đạo, chỉ chính là con đường an toàn nhất để vãng lai giữa hai tòa thành thị.

Phải biết rằng, Bạch Đế đại lục là một thế giới của ma thú. Ở chỗ này, khắp nơi đều tràn ngập ma thú vô cùng cường đại, vô cùng hung bạo, sự xuất hành của nhân loại, cho tới nay đã bị uy hiếp rất lớn, nhưng số lượng Ước Ba Long hôm nay chung quy chỉ có hạn, huống hồ Ước Ba Long chỉ xuất hiện trong các thành thị khá lớn, một ít tiểu thành thị, căn bản không có Ước Ba Long, như vậy nhân loại làm sao mà có thể an toàn để di truyển đây?

Vì vậy, trải qua tích lũy tuế nguyệt dài dằng dặt, mọi người trong các thành thị, đều đã tìm được một hoặc mấy con đường tương đối an toàn để mà đi bộ, hoặc là cưỡi ma thú không cách nào phi hành đi thay đi bộ qua lại giữa hai tòa thành thị, mà những con đường này, được xưng là quan đạo.

Đương nhiên, cái gọi là an toàn, cũng chỉ là tương đối thôi, mặc dù trên quan đạo tương đối an toàn, cũng vẫn sẽ xuất hiện tình huống ma thú đột nhiên xuất hiện công kích, đoán chừng cũng chỉ có không trung là con đường an toàn nhất thôi. Tuy rằng cũng chuyện ma thú phi hành tấn công Ước Ba Long, nhưng dù sao những chuyện đó cũng chỉ ngẫu nhiên mới xảy ra thôi.

Trên thực tế, trên Bạch Đế đại lục, căn bản không có cái gọi là tuyệt đối an toàn.

Tất cả an toàn, đều cũng chỉ là tương đối thôi, cũng như quan đạo so với vùng hoang vu thì tương đối an toàn hơn, không trung so với lục địa thì tương đối an toàn hơn vậy, an toàn chính thức, chỉ có thực lực bản thân! Chỉ có thực lực của mình đạt đến tình trạng bỏ qua hết thảy nguy hiểm, mới gọi là chính thức an toàn. Nếu không, mặc dù ngươi trốn trong hoàng thành đế quốc, cũng không nhất định là an toàn, đôi khi, người so với ma thú, còn muốn đáng sợ hơn nhiều.

Người đi lại trên quan đạo vẫn tương đối nhiều hơn, chỉ là kéo lê bước chân mà đi, lẻ loi một mình như Lâm Dịch cũng không nhiều. Dù sao trên quan đạo tuy rằng tương đối an toàn, nhưng nếu như không có thực lực nhất định mà đi đơn độc, đó chính là tuyệt đối tìm chết. Giống như lữ hành giả và liệp ma giả bình thường, bình thường đều đi cùng với một ít thương đội cả, xe ngựa tiến lên, động tĩnh ngược lại cũng không nhỏ, chỉ là ánh mắt những người này đều lộ ra một tia khẩn trương, trên Bạch Đế đại lục, ngươi chừng nào buông lỏng khẩn trương, lúc đó ngươi sẽ yên nghỉ.

Đương nhiên, đi trên quan đạo cũng sẽ không xuất hiện ma thú gì quá mức cường đại, dù sao, những con đường này là con đường an toàn nhất đã được tổng kết từ trăm năm qua, nhiều nhất chỉ xuất hiện ma thú chừng tam tứ cấp thôi, hơn nữa bình thường sẽ không xuất hiện ma thú sống theo bầy, cho nên, chỉ cần có được thực lực ngoài tứ cấp chiến sĩ, đi trên quan đạo là vô cùng an toàn, cho nên tuy rằng đi một mình như Lâm Dịch cũng không nhiều, nhưng thực sự không ít, cho nên Lâm Dịch cũng không lộ ra quá mức khác thường.

Lâm Dịch vẫn chầm chậm sãi bước, thản nhiên đi tới, đột nhiên, ánh mắt vẫn một mực hơi khép lại động, ánh mắt không khỏi hướng nhìn về phía bên trái, bất quá lại khép hờ lại, trong miệng nhẹ nhàng nói thầm một câu:

- Tứ cấp ma thú?

Nói thầm xong sau, bước chân lại không nhanh không chậm như cũ,Tứ cấp ma thú, đối với tại hắn hiện tại mà nói, căn bản ngay cả tư cách khiến hắn ra tay cũng không có.

Quả nhiên, ước chừng sau mấy phút đồng hồ, chỉ nghe trong đám người đột nhiên truyền ra một tiếng hét to:

- Là tứ cấp ma thú Liệp Cẩu Thú mọi người coi chừng!

Theo tiếng hét to này vang lên, đám người lập tức có chút loạn cả lên, thực lực hơi yếu một chút không dám tiến lên phía trước nữa, thần sắc khẩn trương nhìn về phía trước mặt, chỉ thấy trong bọn họ có vài người rất nhanh kết ấn kí trước ngực, một hồi đỏ thẫm vàng lục bốn loại nhan sắc lập lòe nổi lên, đúng là hào quang lập lòe lúc phá môn,

Khóe miệng Lâm Dịch lại lộ ra một tia dáng cười nhớ lại, chẳng bao lâu trước kia, lúc chiến đấu hắn vẫn còn phải làm chuyện kết ấn, nhưng hiện giờ, hắn đã tiến vào tinh vị cảnh, đã sớm hoàn toàn không cần nữa rồi.

Hào quang vừa mới tiêu tán, chỉ nghe một tiếng gầm trầm thấp vang lên, chợt một đầu bóng đen từ trong rừng cây chung quanh mãnh liệt nhảy ra. Bạn đang đọc truyện tại TruyệnYY - www.truyenyy.com

Đám người lập tức tản ra tứ phía, vây bóng đen xông tới vào chính giữa.

- Liệp Cẩu Thú, ma thú loại khuyển hỏa hệ tứ cấp, ma thú tính quần cư, trời sinh tính tình tham lam bạo ngược, thích ăn thịt thối, tính công kích rất mạnh.

Trong đầu Lâm Dịch không khỏi toát ra tin tức về Liệp Cẩu Thú, bất quá chợt có chút nghi hoặc, Liệp Cẩu Thú hẳn là ma thú có tính quần cư chứ? Sao lại chỉ xuất hiện một đầu thế này?

Lâm Dịch có chút kỳ quái, nhưng chợt không để ý nữa, dù sao đối với hắn mà nói, cũng không có có quan hệ gì cả, lập tức có chút hăng hái nhìn về phía trước mặt.

Liệp Cẩu Thú bị mọi người vây vào giữa cao chừng 2m có thừa, lỗ tai tròn lớn thẳng tắp dựng lên, lộ ra rất hung mãnh, trên bộ lông ma hoàng sắc điểm chút lấm tẩm. miệng hơi chẻ ra, nhe răng nhếch miệng, nước bọt thật dài từ miệng nó rơi tí tách trên mặt đất, trong đôi tròng mắt u lam sắc lộ ra thần sắc bạo ngược.

- Đừng để nó dùng hỏa điễm công kích! Cùng tiến lên!

Một người lớn tiếng hô lên...Liệp Cẩu Thú là hỏa diễm hệ tứ cấp ma thú, cho nên có thể sử dụng hỏa hệ dị năng, ở chỗ này đều là cao thủ săn giết ma thú có kinh nghiệm cực kì phong phú, tự nhiên rõ ràng nó lợi hại nhất là thứ gì, nghe được có người hô như vậy, sáu bảy tứ cấp Chiến Sĩ lập tức nhào về phía linh cẩu.

Chỉ thấy lục sắc quang mang bỗng nhiên sáng lên, liền nghe rầm rầm rầm oanh mấy tiếng nổ, chợt truyền đến một hồi tiếng rên rỉ cực lớn, bụi mù nối lên, sau một lát, bụi mù lắng xuống, đầu Liệp Cẩu Thú kia đã sớm toàn thân lõm xuống, huyết dịch màu xanh da trời tràn ra từ miệng nó, tụ cùng một chỗ với huyết dịch dưới thân, đều là tứ cấp, sáu bảy tên tứ cấp Chiến Sĩ đồng thời toàn lực công kích, khiến đầu Liệp Cẩu Thú này ngay cả một tia phản kháng cũng không có, liền trực tiếp bị giết chết.

Chung Cực Truyền Thừa - Chương #250


Báo Lỗi Truyện
Chương 250/714