Chương 249: Xuất phát.


Không khỏi cảm khái nói, kỹ xảo cổ thuật, thật là tồn tại phi thường biến thái, phải biết rằng, hạ Tinh Vị trung giai so với hạ Tinh Vị hạ giai, mạnh hơn trọn vẹn mười lần, mà Lâm Dịch hôm nay không quá đáng chỉ là hạ Tinh Vị hạ cấp mà thôi, dùng công kích như vậy, rõ ràng có thể làm cường giả hạ Tinh Vị trung giai bình thường chịu thiệt, có thể nghĩ tầm quan trọng của kỹ xảo như thế nào, mà điều Lâm Dịch làm, chỉ là tập trung lực lượng thân thể lại thành một điểm, sau đó bạo phát ra mà thôi.

- n, bất quá tụ lực công kích như vậy có chút quá hao phí năng lượng, về sau tốt nhất là dùng điểm phá, chỉ dùng một phần nhỏ tụ lực, đương nhiên, vẫn cần tu hành tụ lực.

Lâm Cường mở miệng nói ra.

Lâm Dịch nhẹ gật đầu.

- Vâng, phụ thân.

Hắn tự nhiên có thể hiểu được ý tứ Lâm Cường, tụ lực quá hao phí thể lực, nếu như không phải chân chính cắn xé nhau, tự nhiên không sử dụng thì tốt hơn, nhưng với tư cách là tuyệt chiêu cắn xé nhau, tự nhiên cũng cần rèn luyện rồi.

Lâm Cường nhẹ gật đầu, nhìn sắc trời một chút, sau đó cười nói với Lâm Dịch:

- Đã thành, hôm nay tu hành đến đây a, bây giờ trở về.

Lâm Dịch nhẹ gật đầu, lập tức, hai đạo nhân ảnh hóa thành hai đạo bạch mang, mang theo hai tiếng xé gió kinh người, ầm ầm tiến về phía chân trời.

Về đến nhà, Lâm Dịch tự nhiên tránh không được muốn tu hành trước thoáng một chaút, khôi phục khí lực thoáng một chút, công kích tụ lực như vậy, đối với năng lượng hôm nay của hắn, vẫn lộ ra có chút quá hao phí thể lực, cho nên hắn cần tu hành khôi phục thể lực.

Ngồi xếp bằng xuống, chậm rãi nhắm hai mắt lại, chợt, hắn tiến vào trạng thái nhập nội, sau khi tiến nhập vào trạng thái nhập nội, sắc thái hết thảy chung đều biến thành hết sức lộng lẫy, hắn thậm chí có thể chứng kiến từng chút sự vật như là tinh quang, theo đỉnh đầu trào vào trong cơ thể hắn, hắn biết rõ, cái này là năng lượng thiên địa rồi.

Theo năng lượng thiên địa tiến vào cơ thể, rốt cuộc đi đến phần bụng của mình, giữa vòng xoáy năng lượng giống như một mảnh Tinh hà này, đã hình thành sơ bộ rồi, chút ít năng lượng từ chung quanh tán vào bên trong vòng xoáy, chợt lập tức bị vòng xoáy hấp thu vào bên trong, trở thành một thành viên trong đó, mà dưới vòng xoáy, lại thành một tầng hoàng kim như chất lỏng, chính là những tinh hoa tinh luyện ra từ trong năng lượng.

Lâm Dịch tự nhiên hiểu rõ năng lượng màu vàng kim óng ánh giống như chất lỏng bình thường có được một loại lực lượng khủng bố như thế nào, hắn nhớ rất rõ ràng, lúc hắn sử dụng năng lượng màu vàng này lần đầu tiên, dù là Lâm Cường cũng không khỏi có chút bị nổ tung mà run rẩy thân hình thoáng một chút, mặc dù chỉ là run rẩy thoáng một chút, nhưng đối với Lâm Dịch mà nói, đó cũng là chuyện khó lường! Phải biết rằng, năng lượng màu vàng này, hôm nay lại có được nhiều như vậy, ngay cả Lâm Cường cũng gật đầu tán dương.

Hôm nay Lâm Dịch thật sự rất chờ mong, nếu như tất cả năng lượng của mình đều biến thành chất lỏng màu vàng kim óng ánh mà nói, như vậy chính mình biến thành một loại cường đại như thế nào.

Bất quá rất đáng tiếc, cho tới bây giờ, lúc mình tu hành mới có thể vận chuyển vòng xoáy kia, mà lúc bình thường, lại giống với năng lượng bình thường, xem ra, muốn đạt đến trình độ tự chủ vận hành, còn chênh lệch rất lớn a.

Bất quá Lâm Dịch cũng không nóng nảy, hắn rất rõ ràng đạo lý dục tốc bất đạt, lập tức bình phục tâm tình thoáng một phát, sau đó bắt đầu tu hành năng lượng.

Thời gian chậm rãi vận chuyển, lại một năm nữa trôi qua, Lâm Cường đã truyền thụ cho Lâm Dịch hai năm.

Thời gian hai năm, mặc dù Tinh Vị cảnh Lâm Dịch không tăng lên, nhưng chiến lực của hắn lại được đề cao rõ rệt! Rất hiển nhiên, trong chiến đấu của Thánh Giai cũng không phải chỉ dựa đơn giản dựa vào lực lượng cường đại để phân thắng bại như trong tưởng tượng ban đầu của Lâm Dịch. Ở trong đó, tác dụng Tinh Vị thể thuật cũng chiếm tỉ lệ tương đối lớn.

Theo như lời Lâm Cường nói, số lượng cường giả ở thế giới này rất lớn, tuyệt đối vượt quá tưởng tượng của Lâm Dịch, mà trong đó có đủ loại Tinh Vị thể thuật cường đại hoặc thần kỳ hoặc quỷ dị, nhiều đến mức không người nào có thể tưởng tượng, mà hôm nay Lâm Dịch cũng hoàn toàn hiểu rõ ra, tuy Vô song hội là đại hội thi đấu thịnh đại nhất tại đại lục, nhưng trên thực tế, Vô song hội cũng không phải là sâu khấu của cường giả tối cao. Dù sao thì, chỉ có cường giả dưới trăm tuổi mới có thể tham gia, như vâỵ cũng đã loại đại bộ phận cường giả siêu cấp ra ngoài cửa rồi.

Nói cách khác, vô luận lúc trước Lâm Dịch thoạt nhìn Bố Lan Đặc hay An Cách Tư, thậm chí Thanh Y cường đại như thế nào, cũng chỉ là tồn tại tương đối mạnh trong những cường giả dưới trăm tuổi mà thôi, bọn hắn tiến vào Tinh Vị cảnh, nhiều nhất cũng không quá mười năm, căn bản cũng không có tiếp xúc cái gì Tinh Vị thể thuật, mà phân thân trọng ảnh thần kỳ của Thanh Y chỉ để mê hoặc địch nhân mà thôi. Cái gọi là kỹ xảo công kích như tụ lực, điểm phá các loại, có lẽ vẫn còn tương đối lạnh nhạt, cho nên căn bản không có biện pháp trong chiến đấu. Nếu không, nếu như Thanh Y thành thục một trong hai kỹ xảo này mà nói, An Cách Tư muốn thắng hắn, chỉ sợ khó khăn rồi.

Ít nhất là dùng trạng thái bình thường hôm nay của Lâm Dịch để chống lại trạng thái bình thường của An Cách Tư, tuy rằng nhất định là thất bại, nhưng tuyệt đối không để đối phương thắng nhẹ nhàng như vậy. Nếu như tăng phúc chiến văn mà nói, chỉ sợ An Cách Tư đã không phải là đối thủ Lâm Dịch rồi. Tụ lực và điểm phá, thậm chí là dẫn hôm nay của Lâm Dịch là những kỹ xảo chủ yếu Lâm Cường truyền thụ cho hắn, hắn đã có thể vận dụng quen thuộc, tuy còn không đạt tới mức thông hiểu đạo lý, nhưng cũng cách nhau không xa. Ít nhất là có thể hoàn toàn đủ vận dụng trong chiến đấu. Bất quá, vòng xoáy năng lượng của hắn, khoảng cách đến đại thành hoàn toàn tự quay, còn phải đi một đoạn đường rất dài.

- Khó trách không nghe bọn hiểu trưởng đề cập qua vấn đề năng lượng, thật sự rất khó tu luyện.

Lâm Dịch không khỏi cảm khái, nói.

Bạch đế khánh đã đến lại lần nữa, tính toán thời gian, đây đã là Bạch đế khánh năm sáu vạn hai mươi lăm rồi, nói cách khác, thời gian Lâm Dịch đến Cổ năng, chỉ còn lại năm năm. Mà trong hai năm qua, Tinh Vị cảnh của lâm Dịch lại không hề tăng lên chút nào, thậm chí cho tới bây giờ, dị năng của hắn vẫn chỉ ở trình độ bát cấp đỉnh phong, hơn nữa không có một chút dấu hiệu nào sắp sửa đột phá, cái này khiến Lâm Dịch không khỏi có chút xao động vội vàng, dù sao thì năm năm nữa đã phải đối mặt với kiếp nạn lớn nhất rồi. Đến tột cùng có thẻ nhìn thấy mẫu thân hay không, có thể thuận lợi cứu nàng ra hay không, thậm chí có thể sống sót hay không. Những vấn đề này, khiến tâm tình Lâm Dịch không khỏi có chút trầm trọng, lúc tu hành cũng mang lên một tia táo bạo.

- Bồng!

Một đạo quang mang từ không trung hung hăng rơi xuống, đập vào mặt đất, tiếng ầm vàng trong màn bụi vang lên, màn bụi tản ra, trên mặt đất xuất hiện một cái hố cự đại, mà chính giữa cái hố, chính là Lâm Dịch đang chật vật năm trong đó.

- Làm sao vậy?

Thân ảnh Lâm Cường xoát một tiếng, liền xuất hiện trên không cái hố, hắn nhíu mày, nhìn Lâm Dịch bên trong hố.

Lâm Dịch chật vật bò lên mặt đất, hung hăng lắc lắc đầu, khiến bụi đất rơi xuống. Dùng cường độ thân thể trước mắt của hắn, loại đả kích này đã không thể tạo thành bao nhiêu tổn thương đối với hắn rồi.

Sau khi rũ bụi đất trên người rớt xuống, Lâm Dịch mới có chút cúi đầu, thật lâu sau mới nói:

- Thật xin lỗi, phụ thân.

Lông mày Lâm Cường có chút nhíu lại, nhìn Lâm Dịch có chút chật vật trong hố. Những ngày này, việc tu hành của Lâm Dịch tựa hồ lâm vào cổ chai, hơn nữa lộ ra cảm xúc rõ ràng cực kỳ táo bạo, sau khi suy nghĩ một chút, Lâm Cường đại khái đoán được ý nghĩ trong lòng hắn, lập lức thở dài một hơi nhẹ nhàng, sau đó nói:

- Hôm nay tu hành đến đây a, đợt lát trở lại tới tìm ta.

Lời vừa nói ra, thân thể xoát một tiếng, liền hoàn toàn biến mất vô tung.

Sau khi Lâm Cường rời đi, Lâm Dịch chật vật đặt mông ngồi xuống mặt đất, mang trên mặt vẽ ảo não và bực bội, một mực hít sâu mấy hơi thở, sau đó mới miễn cưỡng chế trụ xao động trong lòng.

- Mặc dù biết không thể sốt ruột, nhưng thật sự không cách nào khống chế.

Lâm Dịch cũng rất rõ ràng cảm xúc gần đây của mình có chút không ổn định, hơn nữa hắn cũng biết nguyên nhân là gì, nhưng biết rõ nguyên nhân là một việc, vượt qua nó thì lại là một chuyện khác, dù sao thì từng chút từng chút trôi qua, khoảng cách đến lúc đó càng ngày càng gần, nói không bực bội, khẳng định là gạt người.

Sau khi ngơ ngác sững sờ trong một thời gian dài, Lâm Dịch mới bò lên, yên lặng lơ lửng trên không trung, thân thể lóe lên, hóa thành một đạo bạch mang, đi về hướng nhà mình.

Về đến nhà, Lâm Dịch mang theo tâm tình có chút nhấp nhô, cúi đầu đi vào phòng mình.

- Phụ thân...

Lâm Cường ở trong đại sảnh, bưng một chén nước trà trong tay, trước khi Lâm Dịch tiến vào, ánh mắt của hắn như một mực quang theo hào quang như có điều suy nghĩ, sau khi Lâm Dịch đi vào mới nhìn lại Lâm Dịch.

Bộ dáng Lâm Dịch lúc này thật sự có đủ chật vật, một thân quần áo sớm đã bị phá vỡ nhiều chỗ, trên người một mảnh bụi đất, trên gương mặt thanh thu, mang theo thất ý nhàn nhạt, hắn cúi đầu, không dám nhìn Lâm Cường.

Lâm Cường khẽ thở dài một tiếng, chợt lại cười nói:

- Tốt rồi, cha cũng biết nguyên nhân vì sao cảm xúc của con chấn động trong những ngày này. Đúng vậy, thời gian đích thật càng ngày càng gần rồi, nhưng con cũng không cần ép bức mình quá mức, dù sao thì nghĩ cách cứu viện mẹ con không phải là chuyện của riêng con, sự tình kinh thiên địa nghĩa này, còn có người làm chồng như cha, huống chi, không phải còn năm năm nữa sao?

Thân thể Lâm Dịch chợt run rẩy thoáng một chút, chợt cúi đầu thấp hơn:

- Phụ thân, thực xin lỗi, con khiến người thất vọng rồi.

Lâm Cường đứng lên, vỗ nhẹ bả vai Lâm Dịch, Lâm Dịch không khỏi ngẩng đầu, khuôn mặt hòa ái tươi cười của Lâm Cường lọt vào mắt Lâm Dịch.

- Không, trái lại, phụ thân rất tự hào về con.

Lâm Cường cười, lập tức khiến nội tâm Lâm Dịch run lên mãnh liệt, một cỗ ôn hòa lập tức bay lên từ tận đáy lòng, cảm thụ được bàn tay ôn hòa của Lâm Cường đang đặt trên vai mình, Lâm Dịch có chút kích động, đúng vậy a, chuyện thiên đại, còn có phụ thân ở đây.

Lập tức trong mắt lộ vẻ kích động, nhưng lại nói không ra lời.

Lâm Cường lại vỗ vỗ vai hắn lần nữa, sau đó mới nói:

- Tốt rồi, những gì cần truyền thụ thì cha đã truyền thụ hết cho con rồi, điều con cần làm hiện giờ, chính là không ngừng thành thục, tranh thủ sớm đạt tới trình độ thông hiểu đạo lý. Mà Tinh Vị cảnh tăng lên, ngoại trừ cố gắng thì cảm ngộ cũng là phi thường trọng yếu. Ở phương diện này cha cũng không có cách nào truyền thụ cái gì cho con, chỉ có thể dựa vào chính con lục lọi, bất quá cha tin tưởng, dùng ngộ tính con, cái này nhất định không khó.

Lâm Dịch nhẹ gật đầu, nghe xong lời Lâm Cường nói, tâm tình Lâm Dịch lập tức sáng sủa, cái phần táo bạo kia cũng hoàn toàn biến mất, không thấy gì nữa.

Lâm Cường thỏa mãn gật gật đầu, sau đó nói:

- n, thời gian còn năm năm, không bằng ngày mai con lên đường đi, Tổng bộ Cổ năng nằm trong thành Phượng Y tại hành tỉnh Tây bắc Y La, thời gian năm năm, như vậy là đủ rồi.

Lâm Dịch nghe vậy nghĩ nghĩ, hôm nay Lâm Cường cũng đã truyền thụ xong cho hắn những gì cần truyền thụ, ở lại trấn Hi Mạn cũng không có ý nghĩa gì, chẳng bằng hiện giờ tiến về phía trước, mục đích của mình không phải là muốn du lịch các nơi trên đại lục một phen sao? Cũng không biết năm năm sau mình có còn sống hay không, chẳng bằng thừa cơ hội này, dùng thân phận lữ hành giả du lịch đại lục một phen, cũng là thỏa mãn một tâm nguyện của mình a.

Lâm Dịch lập tức nhẹ gật đầu, nhận lời, phụ tử hai người rãnh rỗi hàn huyên một phen, Lâm Dịch liền về tới gian phòng của mình, tiếp tục tu hành vòng xoáy năng lượng.

Sáng sớm hôm sau, Lâm Cường và Lâm Dịch sớm đã thức dậy.

Lâm Cường nhìn Lâm Dịch, sau đó gật đầu, cười nói với hắn:

- Yên tâm đi, sự tình không nghiêm trọng như con tưởng tượng, năm năm này, coi như là du ngoạn a.

Lâm Dịch nhẹ gật đầu, cười cười với Lâm cường, nói:

- Phụ thân, con đi.

Lâm cường gật đầu cười, thân hình Lâm Dịch khẽ chấn động một cái, lập tức khí thế như thực chất bộc phát ra quanh thân, sau khi phất phất tay với Lâm Cường lần nữa, một thanh âm bạo khí ầm ầm vang lên, liền hóa thành một đạo bạch mang, vọt lên không trung.

Đến khi thân thể Lâm Dịch đã hoàn toàn biến mất không thấy gì nữa, lúc này nụ cười trên mặt Lâm Cường mới dần biến mất, nhìn phương hướng Lâm Dịch rời đi, sau khi suy nghĩ một chút, quay người về trong phòng, một lát sau đi từ trong nhà ra, chợt nhìn nhìn bốn phía, thì thào nói:

- Cũng không biết, về sau còn có cơ hội trở lại không...

Khẽ thở dài một tiếng, thân thể của hắn xoát một tiếng, biến mất hoàn toàn. Đọc Truyện Kiếm Hiệp http://truyenyy.com

Thời tiết hôm nay rất tốt, mặt trời lười biếng treo trên không trung, tuy rằng bây giờ là tháng ba, nhưng ở phía nam cũng không lạnh lẽo như phương bắc, ngược lại càng là lộ ra ánh nắng ôn hòa mà hợp lòng người.

Lâm Dịch một mình chậm chạp đi dọc theo trên đường, kéo lấy bước chân lười biếng, hai mắt khép hờ, khóe miệng tự nhiên nhếch lên mỉm cười một mình, hắn dường như quên mất là đã bao lâu không có loại cảm giác khoan thai tự đắc này rồi. Trên thực tế, từ sau khi tiến vào Cấm kị sâm lâm, mỗi ngày hắn đều tiến hành chiến đấu, sau đó là chuyến đi Ma nguyên động quật, tiếp theo là Vô Song Hội, thậm chí là cả hai năm tu hành ở Hi Mạn trấn sau khi Vô Song Hội kết, không có lúc nào hắn nhàn rỗi cả.

Nhưng mà lúc này, sau khi một mình ra ngoài ba tháng, Lâm Dịch đã hoàn toàn suy nghĩ cẩn thận rồi, tu hành một chuyện, căn bản chính là một quá trình tiến hành theo chất lượng, nhất là đối với hắn hôm nay đã tiến vào Tinh Vị Cảnh mà nói, khắc khổ tu hành có lẽ có thể tăng cường thể chất của hắn, nhưng đối với chiến đấu sau này cũng không có trợ giúp gì quá lớn cả, hôm nay hắn cần, chỉ là cảm ngộ thôi, tiến giai của Tinh Vị Cảnh, cũng không phải một mặt tu hành là có thể.

Chung Cực Truyền Thừa - Chương #249


Báo Lỗi Truyện
Chương 249/714