Chương 236: Trở lại Khắc Lâm.


- Phó thác Yến nhi cho hắn, thực cũng đã yên tâm.

Huynh trưởng như cha, tại Bạch Đế đại lục, huynh trưởng nhiều khi đều đóng vai phụ thân, đương nhiên là không tính những huynh đệ tranh quyền đoạt lợi trong những đại gia tộc, ít nhất là trong gia đình bình thường, tình huống chình là như thế này, Lâm Cường không có ở đây, Lâm Dịch phải có trách nhiệm bảo vệ tốt Lâm Yến.

Lâm Yến đã có một người để phó thác, chuyện Lâm Dịch quan tâm trong nội tâm cũng ít đi một ít, lập tức trong lòng hắn, lại có chút không thể chờ đợi được, lập tức muốn trở lại Trấn Hi Mạn.

Đến tột cùng, chuyện Lâm Cường nói cho hắn là như thế nào?

Lâm Dịch rất chờ mong.

- Chuẩn bị xong chưa?

Tại Ám các trong văn phòng của Lạp Cổ Kỳ, quang mang màu bạc và màu vàng hòa lẫn, chiếu rọi những vật nhỏ đáng nhìn trong gian phòng này, mà Lâm Dịch tức thì đang đứng bên người Lạp Cổ Kỳ, đối diện cửa ra vào không gian truyền tống.

Kỳ thật hôm nay Lâm Dịch đã là cường giả Thánh Giai, dùng thực lực hôm nay của hắn, mặc dù là bay tới hành tỉnh Khắc Lâm, cũng chỉ cần một hai tháng mà thôi, bất quá, đã có cửa không gian truyền tống, tự nhiên cũng không cần phải phi hành rồi.

Nghe được câu hỏi Lạp Cổ Kỳ, Lâm Dịch nhẹ gật đầu, thần sắc Lạp Cổ Kỳ lập tức nghiêm chỉnh, hoàng sắc quang mang trên người bỗng nhiên đại thịnh, mà cùng lúc đó, tại vị trí trung tâm cửa không gian truyền tống, lập tức xuất hiện một mặt gương nhỏ sáng bóng như bạc trắng.

- Hiệu trưởng, đệ tử đi nha.

Lâm Dịch nói với Lạp Cổ Kỳ một tiếng, sau đó bước xa một bước, liền chui vào, ngân sắc quang mang lập tức đại thịnh, một lát sau dần dần bình tĩnh lại, mà Lạp Cổ Kỳ cũng chầm chậm thu quang mang màu vàng trên người, ám các khôi phục lại bộ dáng vốn có.

Lạp Cổ Kỳ đứng tại cửa ra vào không gian truyền tống thật lâu, sau đó mới nhẹ nhàng hít một tiếng, lúc đó mới quay người đi, rời khỏi ám các.

Một lát sau, Lâm Dịch mở mắt, lọt vào tầm mắt hắn chính là khuôn mặt quen thuộc đang tươi cười của Trát Ma Nhĩ.

Lâm Dịch không khỏi bật cười:

- Trát Ma Nhĩ môn chủ, lại quấy rầy ngài.

Trên mặt Trát Ma Nhĩ lại lộ ra dáng tươi cười, nói:

- Lâm Dịch đại nhân quá lời rồi, chúc mình đại nhân đạt thành tích tốt tại Vô Song Hội.

- Đại nhân?

Sau khi nghe Trát Ma Nhĩ xưng hô, Lâm Dịch không khỏi ngẩn người.

- Làm sao ngài biết?

Trát Ma Nhĩ cười nói:

- Vô Song Hội là trâận đấu mang tính chất toàn bộ đại lục, tuy rằng Trát Ma Nhĩ vì tục sự quấn thân, không cách nào đến Vô Song Đảo để thưởng thức tư thế oai hùng của đại nhân, nhưng sau khi Vô Song Hội kết thúc, tất cả thành thị đều nhận được thông báo từ hoàng thành đế quốc, có thể nói, hiện giờ đại nhân ngài đã danh chấn toàn bộ đại lục.

Trước kia đã từng nói qua, Bạch đế đại lục hoàn toàn dùng thực lực để nói đẳng cấp thân phận, đạt tới hạ Tinh Vị, vô luận tuổi lớn nhỏ như thế nào, đều phải xưng hô là đại nhân, cho nên hôm nay Trát Ma Nhĩ mới xưng hô Lâm Dịch đại nhân khi tôn xưng.

Nhưng mà lúc đối mặt với người xa lạ, dù đối phương đã hơn ba trăm tuổi, xưng hô Lâm Dịch là đại nhân, Lâm Dịch cũng không cảm giác được có cái gì không đúng, nhưng Trát Ma Nhĩ dù gì thì cũng là người tương đối quen thuộc với hắn, hơn nữa lúc trước hắn nhận thức Trát Ma Nhĩ thì chỉ là một gã thất cấp chiến sĩ, lúc này nghe đối phương xưng hô mình là đại nhân, hiển nhiên khiến Lâm Dịch cảm giác có chút không tự nhiên, lập tức nói:

- Trát Ma Nhĩ có chút quá lời rồi, cứ gọi ta là Lâm Dịch, xưng hô đại nhân thế này, thật sự xấu hổ không dám nhận.

Trát Ma Nhĩ bật cười hào sảng, ánh mắt lộ ra một vòng tán thưởng, hắn cũng là người sảng khoái, Lâm Dịch đã nói như vậy, hắn liền lập tức nói:

- Đã như vậy, Trát Ma Nhĩ cũng không khách sao, Lâm Dịch, ta lập tức an bài yến hội, coi như là chúc mừng chậm a, ha ha.

Bởi vì Lâm Dịch sau khi đến chỗ Lạp Cổ Kỳ, lập tức tới cho hắn, cho nên khi Trát Ma Nhĩ nhận được thông tri của Lạp Cổ Kỳ, căn bản không có thời gian chuẩn bị cái gì.

Nhưng Lâm Dịch lại cười cự tuyệt nói:

- Yến hội coi như thôi đi, ta thật sự còn có việc trên người, sau này trở lại, lại quấy rầy Trát Ma Nhĩ môn chủ a.

Trát Ma Nhĩ nghe vậy nhíu mày nói:

- Yến hội cũng chỉ dừng lại một chút mà thôi, không được trì hoãn lâu, Lâm Dịch ngươi cũng đừng có khách sáo a?

Lâm Dịch vẫn cười, nhã nhặn từ chối.

Trát Ma Nhĩ ngược lại cũng là một người thức thời, thấy Lâm Dịch tựa hồ như cũng không phải là đang nói lời khách sao, lập tức cũng hiểu ra đối phương thật sự có chuyện.

Thế nhưng hôm nay Lâm Dịch đã là cường giả Thánh Giai, mặc dù là Trát Ma Nhĩ đứng bên cạnh hắn, cũng không tự chủ cảm giác được một cỗ uy áp nhàn nhạt, thấy đối phương thật sự có chuyện, cũng không dám nói thêm cái gì, lập tức liền cười nói:

- Đã vậy, Trát Ma Nhĩ cũng không tiện cưỡng cầu, ta lập tức lệnh cho Ba Nhĩ cưỡi Hắc Vân Điểu đưa ngươi đi.

Lâm Dịch lắc đầu cười nói:

- Đa tạ Trát Ma Nhĩ môn chủ, bất quá không cần.

Trát Ma Nhĩ ngẩn người, chợt nhớ tới cường giả Thánh Giai có thể phi hành, hơn nữa tốc độ lại cực nhanh, Hắc Vân Điểu như thế nào có thể nhanh bằng, thấy đối phương liền yến hội cũng không chịu ăn, hiển nhiên là có việc gấp, lập tức bật cười lắc đầu, lại cũng không truy vấn gì.

Hai người, liền lập tức ra ám các, sau khi đến lầu năm, Lâm Dịch liền nói với Trát Ma Nhĩ:

- Trát Ma Nhĩ môn chủ, Lâm Dịch cáo từ.

Trát Ma Nhĩ gật đầu cười nói:

- Vậy thì chờ sau khi Lâm Dịch trở về, mới có thể hảo hảo uống vài chén rồi.

Lâm Dịch gật đầu cười, chợt thân hình tung lên, trực tiếp hóa thành một đạo bạch mang, từ bên cạnh hành lang vọt thẳng lên trời.

Trát Ma Nhĩ cảm khái nhìn thân ảnh Lâm Dịch biến mất trong khoảng khắc, không khỏi cảm thán nói:

- Quả nhiên đã đạt đến hạ Tinh Vị rồi, thật khiến người kinh ngạc a.

Hắn còn có thể nhớ rõ hai năm trước, lúc gặp Lâm Dịch lần đầu tiên, đối phương bất quá chỉ là một gã thất cấp chiến sĩ mà thôi, mà hôm nay đối phương đã trở thành Thánh Giai rồi.

Lắc đầu cảm khái một hồi, mới xoay người, lại phát hiện, trong thang lầu có vài tên đệ tử Vũ Môn đang sững sờ nhìn ngơ ngác lên bầu trời, rất hiển nhiên, bọn họ đã nhìn thấy một màn phi hành của Lâm Dịch lúc rời đi.

Cường giả Thánh Giai, lúc bình thường cũng không phải nhìn thấy dễ dàng như vậy.

Lâm Dịch cực tốc phi hành trên không trung, trong lúc tiến lên, một cỗ lồng khí hiện ra trước mặt hắn, vừa cực tốc di động, khí lưu trên không trung lập tức bị kích phát ra bạch sắc quang mang, như một cái đuôi thật dài kéo phía sau hắn.

Không thể không nói, cực tốc phi hành trong không trung, thật sự là một loại cảm giác khiến người vui vẻ lạ thường. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.

Tốc độ Thánh Giai cực nhanh, so với Hắc Vân Điểu còn nhanh hơn rất nhiều, loại kích thích do cực tốc mang lại này, đủ thể người cảm thụ lần đầu sôi trào nhiệt huyết.

Lại nói tiếp, đây là lần đầu tiên Lâm Dịch cực tốc phi hành bằng lực lượng bản thân, ban đầu, tuy rằng cũng thường xuyên phi hành ở Vô Song đảo, phải biết rằng, phạm vi của Vô Song đảo cũng lớn nhỏ như vậy, tốc độ hơi khai mở một chút, đã ra ngoài mấy chục kilomet rồi, căn bản không có khả năng khiến người cảm giác người phát huy được tinh tế.

Cho nên, lúc này Lâm Dịch bị cỗ cảm giác cực tốc này kích thích nhiệt huyết sôi trào.

Cái này, đúng là chỗ hắn truy cầu từ trước đến nay, vượt qua cực hạn, đạt tới đỉnh phong!

Thử nghĩ, trước kia hắn làm sao có thể tưởng tượng, con người rõ ràng thật sự có thể bằng vào lực lượng của mình để cực tốc phi hành trong không trung? Nhưng mà, thông qua nhiều năm hắn không ngừng cố gắng, cộng với một chút may mắn, hắn đã làm được, như vậy, bước tiếp theo, sau khi vượt qua cực hạn hiện giờ, lại sẽ có cảm giác kỳ dị gì đang chờ đợi hắn?

Lâm Dịch sôi trào nhiệt huyết, đồng thời lòng tràn đầy chờ mong.

Lúc này, Lâm Dịch đã cực tốc phi hành trọn vẹn hai ngày, hai ngày sau, hắn đã tới trên không thành Hi Á.

Không thể không nói tốc độ Lâm Dịch đích thật là phi thường kinh người, lúc trước hắn cưỡi Hắc Vân Điểu từ thành Thạch Nguyên chạy tới nơi này, tiêu tốn trọn vẹn bảy ngày, nhưng lúc này, bằng vào tốc độ Thánh Giai của hắn, rõ ràng chỉ tốn không đến hai ngày, tốc độ so với Hắc Vân Điểu, đâu chỉ nhanh hơn gấp ba lần?

Thân thể Lâm Dịch lơ lửng trên không trung, trên mặt lộ ra dáng tươi cười, loại cảm giác cường đại này, thật sự khiến toàn thân người cảm thấy dễ chịu.

Đương nhiên, hai ngày không ăn không uống đối với Lâm Dịch vốn đã không có chút nào quan hệ, trên thực tế, sau khi tiến vào Tinh Vị cảnh, cũng tương đương với người có thể trực tiếp hấp thu năng lượng giữa thiên địa rồi.

Thử nghĩ, mục đích ăn uống của con người chính là hấp thu năng lượng, mà hôm nay, Lâm Dịch đã có thể trực tiếp hấp thu năng lượng giữa thiên địa rồi, làm sao có thể còn quan tâm gì đến đồ ăn.

Lâm Dịch trên không trung nhận thức lực lượng cường đại của mình trong chốc lát, sau đó vẫn quyết định đi vào trong thành.

Thành Hi Á trước sau như một, đều yên lặng hiền hòa, khắp sơn mạch gần thành Hi Á, ít khi nào có sự kiện ma thú công thành, mà ở các khu thành thị tại đại lục khác, thì lại thường xuyên xuất hiện chuyện như vậy, cũng không biết Lâm Dịch có phải may mắn quá mức hay không, đến giờ hắn vẫn chưa gặp phải ma thú công thành bao giờ.

Nhưng trên thực tế, ma thú công thành là chuyện thường phát sinh trên đại lục, không chút khoa trương mà nói, mỗi ngày chí ít có mấy trăm tòa thành bị ma thú tấn công mà biến thành phế tích, đương nhiên, mỗi ngày cũng có mấy trăm tòa thành thị dựng lên từ phế tích một lần nữa.

Diện tích đại lục này khổng lồ như thế nào? Tổng diện tích đạt tới hơn một trăm hai mươi tỷ kilomet, là một loại phạm vi cực lớn như thế nào? Mấy trăm tòa thành thị, đối với dạng số đếm này mà nói, quả thực hoàn toàn không đáng kể.

Mà Mạn Vân Sơn Mạch, từ sau Thượng Cổ, một mực không có ma thú nào tái xuất hiện, cho nên nói thành Hi Á yên lặng, ít nhất là không có khả năng bị biến mất vì ma thú tấn công.

Lúc này, thân ở trong đám người náo nhiệt, Lâm Dịch lại cảm thấy hết sức khoan khoái dễ chịu, hắn đối với thành Hi Á coi như tương đối quen thuộc, lập tức có chút hăng hái nhìn trái nhìn phải, đã đến thành Hi Á rồi, khoảng cách tới nhà không quá đáng chỉ một lát liền có thể tới, Lâm Dịch ngược lại cũng không nóng nảy.

Nhưng mặc dù là như vậy, thành Hi Á cũng thật sự quá nhỏ rồi, một đường nhìn trái nhìn phải, một lát sau liền đi quảng trường trung tâm thành thị, Vũ Môn thành Hi Á ở ngay trước mắt.

Sinh ý Vũ Môn vẫn như ngày nào, thường xuyên có người ra vào, Lâm Dịch trực tiếp tiến vào, đệ tử Vũ Môn trong phòng trực ban, chính là thanh niên dẫn đường cho Lâm Dịch tìm La Á lúc trước.

Lâm Dịch lập tức cười nói:

- Xin hỏi, thiếu môn chủ của các ngươi có ở đây không?

Thanh niên đang cúi đầu suy nghĩ cái gì đó, nghe vậy ngẩng đầu lên, sau khi thấy Lâm Dịch liền ngẩn người, chợt cười nói:

- Ngươi là Lâm Dịch thiếu gia a?

Lâm Dịch gật đầu cười, sau đó trực tiếp hỏi:

- La Á có ở đây không?

Thanh niên kia tựa hồ sửng sốt một chút, sau đó nói:

- Ngươi không biết sao? Thiếu gia đã rời khỏi thành phố này rồi?

- Rời đi?

Lâm Dịch kinh ngạc.

Thanh niên kia nhẹ gật đầu, giải thích nói:

- Tiền môn chủ đã thăng chức rồi, đến thành Ô Mộc, La Á thiếu gia và Ám Tương tiểu thư cũng cùng nhau đến đó.

- A, nguyên lai là như vậy.

Lâm Dịch nghe vậy nhẹ gật đầu, sau đó cười cười, nói với thanh niên kia:

- Cám ơn ngươi, gặp lại sau.

- Gặp lại sau.

Lâm Dịch rời khỏi Vũ Môn, vừa đi vừa không khỏi thầm nghĩ:

- Không nghĩ tới bất quá nửa năm thời gian, La Môn chủ đã lên chức rồi, thành Ô Mộc, ân, khoảng cách đến thành Thạch Nguyên cũng không phải rất xa.

Ban đầu, lúc Lâm Dịch học tập ở học viện Tông Phạm, lịch sử và địa lý đều đạt điểm tuyệt đối, đối với bố cục địa lý hành tỉnh Khắc Lâm, tự nhiên là thập phần tinh tường, liền lập tức nghĩ đến vị trí chuẩn xác của thành Ô Mộc.

- Đợi sau khi bái kiến phụ thân, lúc đi ra ngoài du lịch, lại thuận đường đi qua, bất quá, Ám Tương và La Á đi cùng nhau? Chẳng lẽ quan hệ giữa hai người đã đạt đến mức này?

Lâm Dịch nghĩ đến, không khỏi có chút buồn cười, lúc trước La Á và Ám Tương đều là đối chọi gay gắt, Lâm Dịch đều có thể nhớ rõ cực kỳ tinh tường, không nghĩ tới cuối cùng hai người lại đi cùng nhau một chỗ, chẳng lẽ thật sự là oan gia tụ đầu?

Lập tức âm thầm quyết định, đợi sau khi bái kiến phụ thân, lúc chính thức bắt đầu du lịch đại lục, thuận đường đi thăm hai người bọn hắn.

Nghĩ đến đây, tốc độ dưới chân cũng nhanh hơn, một lát sau đã ra khỏi cửa thành.

Sau khi nhìn chung quanh một chút, xác định không có người nào khác, thân thể Lâm Dịch lập tức hóa thành một đạo bạch mang, vọt thẳng lên trời.

Từ thành Hi Á đến trấn Hi Mạn, Lâm Dịch chỉ hao tốn không đến hai giờ đã đến nơi, nhìn sắc trời, đúng là trời đang ngả về tây.

Từ không trung nhìn bao quát Hi Mạn trấn, trước sau vẫn yên lặng hiền hòa, khói bếp lượn lờ mang theo mùi thơm củi gạo, theo gió tán ra khắp nơi.

Trông thấy cảnh tượng như vậy, Lâm Dịch đột nhiên có một cảm giác yên lặng trong lòng, tuy rằng kịch chiến tại Vô Song đảo khiến người sôi trào nhiệt huyết, nhưng ngẫu nhiên cảm thụ thoáng một chút vẻ yên tĩnh tại quê hương mình, lại càng phát ra vẻ đáng quý.

Lâm Dịch lập tức bắn đi giống như mũi tên, thân hình không chút nào dừng lại, trực tiếp hóa thành một đạo bạch mang phi hành về hướng nhà mình, bởi vì đại đa số tất cả người trong thôn đều đang chuẩn bị bữa tối, cho nên cũng không có người nào phát hiện có một tia bạch mang chợt lóe lên trên không trung.

Bộ dáng ngôi nhà vẫn y nguyên không có gì thay đổi, chỉ lộ ra vẻ trong trẻo nhưng hết sức lạnh lùng, cũng như vậy, chỉ là thiếu đi thân ảnh Lâm Dịch và Lâm Yến, hôm nay cả nhà chỉ còn một mình Lâm Cường, tự nhiên khiến Lâm Dịch cảm thấy rất là trong trẻo nhưng lạnh lùng rồi.

Chung Cực Truyền Thừa - Chương #236


Báo Lỗi Truyện
Chương 236/714