Chương 204: Tỉnh ngộ!


Bạch Lạc làm quân chủ đế quốc đương nhiệm, nhưng thực tế bối phận lại nhỏ hơn Bạch Tiếu Thiên vô số lần. Xưng một tiếng thái tổ gia gia đã là rất vô lễ. Bất quá nhiều thế hệ như vậy, nếu nhất định phải tính toán, cũng không biết phải gọi thế nào. Gọi tổ tiên? Hiển nhiên cũng là không thích hợp. Dù sao Bạch Tiếu Thiên vẫn còn sống.

Bạch Tiếu Thiên nghe vậy hơi thất thần, chợt gật đầu cười nói:

- Tiểu tử này không tệ.

Bạch Lạc nghe vậy lộ ra vài phần kinh ngạc, ánh mắt không khỏi hướng phía Lâm Dịch nhìn lại. Lấy thị lực của hắn, tự nhiên có thể nhìn ra thanh niên khuôn mặt ửng đỏ có chút xấu hổ đang tiếp nhận người chủ trì tán thưởng khích lệ, lập tức cũng lộ ra dáng tươi cười. Nguồn: http://truyenyy.com

- Đúng rồi.

Bạch Tiếu Thiên đột nhiên nghĩ đến cái gì, quay đầu nói với Bạch Lạc rằng:

- Ngươi đi tra người nhà của Lâm Dịch một chút. Tuy rằng ta tin tưởng hắn cũng không phải người truyền thừa cổ văn. Bất quá lại cũng có chút hiếu kỳ phụ mẫu của hắn là ai.

- Truyền thừa cổ văn?

Bạch Lạc thất thần, có chút không giải thích được hỏi:

- Điều này sao lại cùng cổ văn truyền thừa nhấc lên quan hệ?

Bạch Tiếu Thiên quay đầu nhìn về phía Lâm Dịch đứng trên lôi đài nói:

- Bởi vì linh văn của hắn là Bạch Hổ linh văn.

- Bạch Hổ linh văn?

Bạch Lạc lộ ra biểu tình kinh ngạc. Đột nhiên tựa như có chút suy nghĩ gật đầu, không có nhắc lại.

Trên lôi đài màn giới thiệu vẫn đang duy trì liên tục.

- Phía dưới muốn giới thiệu vị đại nhân này, cũng là nhân vật cực kỳ nổi bật. Hắn ở tuổi 87, cũng đã đạt được đẳng cấp Thánh Giai! Hắn chính là Thanh Y đại nhân đến từ địa vực thần bí nhất đại lục - cực bắc Băng Nguyên.

Người chủ trì lớn tiếng tuyên bố. Tràng diện nhất thời an tĩnh lại, ánh mắt mọi người cũng không nhịn được tập trung đến nam tử một bộ Thanh Y, người cũng như tên đứng bên cạnh người chủ trì trên lôi đài kia. Trên mặt hắn mang theo biểu tình đạm nhiên, bộ dáng tựa hồ không chút lưu ý xung quanh. Đột nhiên trên thính phòng nhất thời truyền đến từng đợt tiếng nghị luận ong ong...87 tuổi Thánh Giai! Chính là nhìn khắp cả đại lục cũng rất ít xuất hiện a.

- Thanh Y đại nhân số 42.

Người chủ trì lại nói. Trên Bạch Đế Đại Lục, chỉ cần thực lực được nhận thức, đều là lấy danh từ đại nhân để xưng hô. Do đó mặc dù người chủ trì làm người của hoàng tộc đế quốc, nhưng khi gọi Thanh Y, vẫn như cũ thêm hai chữ đại nhân ở phía sau, lộ vẻ tôn kính.

Ánh mắt Lâm Dịch không khỏi di động đến trên người hắn. Lúc này, bóng ma thanh niên lạnh lùng tạo thành trong lòng Lâm Dịch đã dần dần nhạt đi. Bởi vì Lâm Dịch nghĩ thông suốt một việc - đó chính là hắn còn trẻ! Tuổi còn trẻ chính là tiền vốn lớn nhất của hắn!

Có thể đối với Thánh Giai mà nói, thời gian đã không có ý nghĩa gì. Nhưng mà tiềm lực của một người cũng không phải nhìn ở sau khi trở thành Thánh Giai, mà là nhìn trước khi trở thành Thánh Giai.

Chính như lời người chủ trì vừa rồi giới thiệu hắn. Hiện tại hắn mới chỉ 22 tuổi! Nhưng hắn đã là chiến sĩ Bát Môn đỉnh phong, Dị Năng Giả Bát cấp đỉnh phong! Càng có ưu thế hơn nữa đó là lĩnh vực được thượng thiên hậu đãi. Cái hắn cần chỉ là thời gian mà thôi!

Bình thường nhìn không ra, nhưng Lâm Dịch cũng là có ngạo khí mà cường giả có. Chỉ là bởi vì tính tình hắn tương đối ôn hòa, không dễ dàng nổi giận, do đó khiến người ta có cảm giác hắn giống như một ông ba phải.

Suy nghĩ một chút, kỳ thực những chuyện Lâm Dịch trải qua mấy năm nay đều cho thấy tính cách của hắn cũng không vô hại giống như vẻ bề ngoài. Từ trong Cấm Địa Sâm Lâm nộ sát mấy trăm người, đến Thiên Thượng Nhân Gian đánh chết Bạch Lực. Từ Mạn Vân Phong nộ sát người của học viện Dị Năng, đến sau này cắt lưỡi của người lữ hành kia. Tất cả đều chứng minh, tính cách của Lâm Dịch kỳ thực rất kiên cường. Hắn không giận thì thôi, nhưng nếu đã giận, liền tất sẽ có người phải trả giá đắt!

Mà lúc này Lâm Dịch đã nổi giận rồi. Sau khi nghĩ thông suốt mọi chuyện, hắn đã hoàn toàn lý giải được, lúc trước khí thế cảm giác được trên người thanh niên lạnh lùng là do đối phương cố ý làm ra! Hay nói một câu khác chính là đối phương cố ý ức hiếp hắn!

Tuy rằng nguyên nhân hắn không phải rất rõ ràng, nhưng nghĩ thông suốt mọi chuyện, sau đó lại ngẫm lại tâm tình của mình vừa rồi, Lâm Dịch cũng không nhịn được kinh hãi ứa mồ hôi lạnh! Cường giả quan trọng nhất là gì? Không phải làm sao để lực lượng cường đại, cũng không phải thiên tư hay ngộ tính xuất sắc thế nào. Quan trọng nhất là một trái tim kiên định.

Thử nghĩ, nếu như ngay cả tâm của mình cũng không đủ kiên định, như vậy hắn thực xứng với xưng hào cường giả này sao? Huống hồ, cái gọi là thiên tư và ngộ tính đều là thành lập trên lòng tự tin cường đại của mình. Nếu như ngay cả tâm linh đều bị một tầng bóng ma bao phủ, như vậy thiên tư cao tới đâu, ngộ tính có mạnh thế nào cũng không còn chút tác dụng.

Đây là - bản tâm!

Mục đích của thanh niên lạnh lùng kia đã quá rõ ràng. Hắn chính là muốn phá hủy bản tâm của Lâm Dịch đem tiềm lực phát triển của hắn bóp chết! Điều này làm cho Lâm Dịch không thể không giận? Hắn tự vấn cùng thanh niên lạnh lùng không oán không cừu, nhưng đối phương vì sao muốn dùng thủ đoạn tàn khốc như vậy đối phó với mình? Lâm Dịch đang phẫn nộ, đồng thời lại nhịn không được sản sinh nghi hoặc.

Lập tức, ánh mắt Lâm Dịch không khỏi hướng phía thanh niên lạnh lùng kia nhìn lại. Chỉ là lần này, trong ánh mắt không còn có khiếp đảm! Mà là biến thành một tia giận dữ và lạnh lùng.

An Cách Tư tóc hồng một mực chú ý Lâm Dịch. Khi thấy ánh mắt Lâm Dịch lộ ra biểu tình như vậy nhìn Bố Lan Đặc, cho dù là hắn cũng nhịn không được lộ vẻ kinh ngạc. Nhưng mà đột nhiên lại biến thành nụ cười xấu xa tràn đầy mong chờ.

Hắn nhẹ nhàng đụng lên người Bố Lan Đặc, khiến đối phương nhíu mày nhìn hắn.

- Hắc, xem ra khí thế của ngươi còn chưa đủ. Tiểu tử kia đã hoàn toàn không có việc gì rồi.

Nói xong, hướng phía Lâm Dịch chỉ chỉ.

Bố Lan Đặc hơi nhíu mày, chợt hướng phía Lâm Dịch nhìn lại. Chỉ thấy đối phương đang nhìn thẳng về mình. Khi thấy thần sắc trong mắt Lâm Dịch, biểu tình Bố Lan Đặc cũng lộ ra một tia kinh ngạc, đột nhiên, trong mắt hiên lên một tia quang mang âm lãnh.

Chỉ liếc mắt nhìn đối phương, sau đó liền dời đi.

- Thế nào? Hắc hắc, có chút lo lắng rồi chứ?

An Cách Tư tóc hồng khóe miệng mang theo một tia dáng tươi cười nghiền ngẫm. Bố Lan Đặc hừ lạnh một tiếng, không nói gì. Mà An Cách Tư thì tự nghĩ tự cười hắc hắc nói:

- Bất quá tiểu tử này thật là không tệ a. Ta phỏng chừng, chính là bởi vì lời nói vừa rồi của người chủ trì đả thông cho hắn, kích khởi phần ngạo cốt thiếu niên trong lòng hắn, mới phản ứng lại đi? Ai, tuổi còn trẻ quả nhiên là tốt a!

Ngữ khí An Cách Tư tựa hồ rất thất vọng, nhưng biểu tình trên mặt lại là cười tủm tỉm, không hề để ý đồng bạn bên cạnh sắc mặt càng lúc càng kém.

Thần sắc Bố Lan Đặc tuy rằng vẫn lạnh lùng. Nhưng từ giữa trán đã nhìn ra vài phần tức giận.

Đứng ở góc độ của hắn mà nói, hôm nay Lâm Dịch thật sự là không có vốn liềng gì cùng hắn đối chiến. Luận thân phận, Bố Lan Đặc là trưởng lão Thánh Giai trẻ tuổi nhất trong gia tộc. Mà Lâm Dịch đến tột cùng có phải người truyền thừa cổ văn hay không còn chưa biết. Luận thực lực, Bố Lan Đặc càng so với Lâm Dịch mạnh hơn không chỉ mấy chục lần. Chính như Bố Lan Đặc bình thường vẫn nói - hắn không xứng.

Xác thực, tuy rằng không muốn thừa nhận, nhưng trên thực tế hiện tại Lâm Dịch không xứng cùng hắn tranh đấu gì cả. Vô luận là trên lôi đài hay dưới lôi đài. Thậm chí cũng không có tư cách cùng hắn đứng một chỗ. Thế nhưng, tiềm lực của Lâm Dịch là kinh người, đến mức cho dù là Bố Lan Đặc cũng cảm giác được một tia uy hiếp!

Hắn mới 22 tuổi! Mới chỉ có 22 tuổi a!

Bố Lan Đặc khi ở tuổi này của hắn, mới bất quá là một Lục môn chiến sĩ mà thôi! Nếu như hắn không phải người trẻ tuổi nhất, có thiên tư cao nhất trong đám trực hệ đồng lứa, hôm nay, hắn có thể tiến nhập Tinh Vị Cảnh hay không cũng chưa chắc. Lại càng không nói cái gì đạt được Tiểu Tinh Vị trung giai.

Bố Lan Đặc cũng không phải một người khoan hồng độ lượng, thậm chí có thể nói bụng dạ hắn rất hẹp hòi. Tuy rằng bề ngoài hắn thoạt nhìn rất lãnh mạc, tựa hồ đồi với tất cả không thèm để ý, nhưng chỉ là bề ngoài. Tâm hắn tinh tế mà đa nghi, càng dung không được bất kỳ uy hiếp gì. Nếu như Lâm Dịch chỉ là thiên tư tốt một chút, có thể hắn còn dễ dàng tha thứ, cũng cùng hắn không có quan hệ gì. Nhưng vấn đề là...Lâm Dịch cũng là đối thủ cạnh tranh của hắn.

Tuy rằng hắn vẫn đối với đối thủ cạnh tranh này coi thường. Nhưng không thể không nói, tại phương diện này, hắn thật là đối thủ cạnh tranh lớn nhất của mình. Nếu cùng hắn trực tiếp có xung đột, như vậy, hắn động thủ với Lâm Dịch cũng là có đầy đủ lý do.

Nhưng hôm nay để Bố Lan Đặc cảm giác được phẫn nộ cùng ánh mắt lạnh lùng của Lâm Dịch!

Hắn từ trong ánh mắt của Lâm Dịch rõ ràng thấy được một loạt khinh thường, chẳng đáng khiến trên trán hắn gân xanh nổi lên! Lâm Dịch thì tính là cái gì? Lâm Dịch trong mắt Bố Lan Đặc xem ra cùng con kiến hôi cũng không có gì khác nhau! Nhưng hắn cư nhiên dám dùng loại ánh mắt khinh thường này nhìn mình? Bố Lan Đặc cảm giác được bản thân càng lúc càng không thể khống chế được tâm tình.

Hắn hít sâu mấy hơi thở, mạnh mẽ đè nén lửa giận trong lòng xuống. Thần sắc âm lãnh mà hờ hững. Sau đó, mới thản nhiên nói:

- Lâm Dịch hẳn phải chết!

Một bên An Cách Tư nghe vậy thất thần, chợt nhún nhún vai cười.

- Hi vọng như vậy đi!

Người chủ trì rốt cục đi tới bên cạnh hai người, hơi ngẩng đầu dùng tay biểu hiện tư thế đè xuống, nhằm biểu lộ ý định muốn khán giả thôi hò hét, hơi phấn khích hô:

- Lần này Vô Song Hội đã định trước là một lần đội hình mạnh mẽ nhất từ trước tới nay. Lần này sản sinh cường giả top 68 cường trẻ tuổi nhất Lâm Dịch, xuất hiện Thánh Giai võ giả Thanh Y đại nhân. Mà hiện tại ta muốn giới thiệu hai vị, đồng dạng là Thánh Giai võ giả! Đây là hai vị đến từ nam bộ đế quốc, hành tỉnh Lạc Đặc - An Cách Tư đại nhân và Bố Lan Đặc đại nhân! Lưỡng vị đại nhân phân biệt lấy 96 tuổi và 94 tuổi đạt được cấp độ cường giả Thánh Giai! Lại thêm lúc trước giới thiệu Thanh Y đại nhân, lần Vô Song Hội này Thánh Giai cường giả đã đạt tới ba người!

Trên thính phòng nhất thời truyền đến một trận thanh âm hít thở mạnh, ánh mắt đều tập trung lên người cả hai. Trên mặt An Cách Tư mang theo dáng tươi cười hắc hắc, nhìn chung quanh. Mà Bố Lan Đặc thì vẫn duy trì lạnh lùng nhất quán, đối với tiếng reo hò xung quanh không hề để ý.

- An Cách Tư đại nhân là số 57. Bố Lan Đặc đại nhân là số 63.

Người chủ trì tiếp tục nói rằng. Rất hiển nhiên, đem hai người giới thiệu cho khán giả, cũng không có dựa theo trình tự. Nghĩ đến phỏng chừng là bởi vì hai người đứng chung một chỗ, lại đồng dạng là cường giả Thánh Giai liền cùng giới thiệu một lúc đi!

Trong lòng Lâm Dịch yên lặng nhớ kỹ tên Bố Lan Đặc. Không có cách nào, lúc này Lâm Dịch, xa xa không phải đối thủ của Bố Lan Đặc. Hôm nay Lâm Dịch chờ mong chỉ có một việc - Thánh Giai! Trở thành Thánh Giai!

Chỉ cần trở thành Thánh Giai, Bố Lan Đặc liền không còn là vấn đề gì nữa. Phải biết rằng Lâm Dịch là có chiến văn cường đại tăng phúc lực lượng gấp mười lần! Tiểu Tinh Vị hạ giai cùng trung giai chỉ mười lần. Đạt được Thánh Giai, Bố Lan Đặc cùng hắn cũng chỉ tương đương.

Đáng tiếc, hôm nay linh văn gia trì mới tăng được tám lần, bằng không, Lâm Dịch nhất định cũng sẽ để Bố Lan Đặc nếm thử tư vị mạnh hiếp yếu.

Lâm Dịch chăm chú nắm chặt quyền đầu, trầm mặc.

Rốt cục, khi người chủ trì giới thiệu xong một người cuối cùng, toàn bộ 68 cường giả đều hạ lôi đài. Liền thỉnh Bạch Lạc lên nói mấy câu. Không hổ là người lãnh đạo trên danh nghĩa của đại lục, trên mặt uy nghiêm mang theo dáng tươi cười thân thiết, biểu hiện không thể xoi mói. Cuối cùng chúc toàn bộ tuyển thủ đạt được thành tích tốt, sau đó, do Bạch Lạc tuyên bố thi đấu 68 cường bắt đầu.

Vô Song Hội màn thi đấu kích động nhân tâm nhất chính thức mở màn!

Bầu không khí Vô Song Đảo bởi vì phần thi đấu kích động nhân tâm nhất vừa chính thức mở màn đã chìm trong sự náo nhiệt. Xung quanh đảo, nguyên bản vốn nhiều người đi dạo chơi hôm nay đều đã tới xem Vô Song Hội thi đấu. Trong Vô Song Hội tràng, phát ra từng trận tiếng than, reo hò, cổ vũ truyền ra rất xa.

Nhưng mà, Lâm Dịch lại không có tới hội trường. Hắn đang tu hành.

Bởi vì trận đấu hôm nay đã là tổ chức từng trận. Hơn nữa đến lúc này, thực lực của tất cả tuyển thủ đều có thể nói là tương đương với nhau. Từng trận đấu diễn ra, nửa ngày một đêm đều là chuyện cực kỳ bình thường. Do đó, thời gian của Lâm Dịch có thể nói là tương đối đầy đủ. Số thứ tự của hắn là 35. Dựa theo loại tốc độ này, trận đấu của hắn chí ít cũng phải năm sáu ngày sau.

Hôm nay, Vô Song Hội thi đấu 68 cường đã tiến hành được hai ngày. Lại chỉ hoàn thành năm trận đấu. Có thể tưởng tượng trình độ kịch liệt của trận đấu.

Nhưng, đã bị Bố Lan Đặc kích thích ngày đó, hôm nay Lâm Dịch đã đặt quyết tâm trùng kích Thánh Giai. Đương nhiên, hắn cũng không phải đang tu hành lung tung. Trên thực tế, hôm nay hắn đã mơ hồ cảm giác được, cổ cảm giác kỳ diệu đột nhiên xuất hiện kia, hẳn chính là dấu hiệu sắp đột phá.

Về điểm này cũng không có người nói cho Lâm Dịch. Chỉ là chính hắn cảm giác được, là một loại khó hiểu, chỉ có thể lĩnh hội chứ không thể nói ra bằng lời.

Cho tới bây giờ cũng vẫn không có đột phá, Lâm Dịch phải nghĩ đến, có phải là chính mình còn có chỗ nào chưa chú ý tới? Hoặc giả mức độ tu hành của mình vẫn chưa đủ? Còn không có đột phá một điểm kia? Do đó, hắn đang không ngừng thử nghiệm. Hi vọng có thể tìm được cảm giác kia, sau đó nhất cử đột phá Thánh Giai.

Lâm Dịch hai mắt khép hờ. Thân thể bao phủ trong một tầng tinh lam sắc lĩnh vực, lẳng lặng huyền phù ở ngoài khơi cách bãi biển không xa. Sóng biển bồng bềnh trôi qua dưới chân hắn. Thân thể tinh lam lĩnh vực lưu chuyển từng tầng quang mang.

Chung Cực Truyền Thừa - Chương #204


Báo Lỗi Truyện
Chương 204/714