Chương 176: Chuẩn bị xuất phát.


Nhưng cuối cùng Lâm Dịch vẫn không nói ra, lúc ra khỏi lầu dạy học, nhìn sắc trời một chút, thấy đã sắp đến giữa trưa, Lâm Dịch liền mở miệng nói:

- Lão sư, ta đi thăm Yến nhi.

Lúc này, Thủy Linh Lung đang kích động như có điều suy nghĩ mới phản ứng lại, sau khi sửng sốt một chút liền nói:

- A, vừa vặn ta cũng muốn đi tới lớp thủy hệ, cùng đi a.

Lâm Dịch nhẹ gật đầu, hai người liền đi về hướng thủy hệ bộ.

Đến văn phòng dưới lầu, Thủy Linh Lung đã nói nàng muốn đi công tác, liền tách ra khỏi Lâm Dịch, mà Lâm Dịch tắc thì đi về hướng phòng học Lâm Yến.

Đi cửa sau vào phòng học, mới phát hiện bên trong vẫn còn đang học, xuyên thấu qua cửa sổ, Lâm Dịch mang bộ dáng tươi cười trên mặt, nhìn Lâm Yến đang chăm chú nghe giảng bài.

Hôm nay Lâm Yến đã học năm thứ ba rồi, vốn là lớp của năm thứ hai, đã biến thành lớp năm thứ ba, đang giảng cho bọn người Lâm Yến là một gã giáo sư tướng mạo có chút anh tuấn, nhìn tuổi tác của hắn có lẽ không lớn, khoảng hai mươi lăm tuổi.

Sau khi nhìn Lâm Yến một hồi, Lâm Dịch cũng không khỏi nghe ngóng lão sư kia giảng bài, sau khi nghe một hồi, Lâm Dịch âm thầm gật đầu, không hổ là đạo sư dị năng của học viện Ngũ hành, nội dung lời giảng sâu sắc, lời lẽ dễ hiểu, có thể khiến người dễ dàng hiểu rõ, mặc dù không có nghe được từ đầu đến cuối, nhưng Lâm Dịch vẫn nghe được đại khái tiết học hôm nay chính là đang giảng về những dị năng công kích và phòng ngự trong dị năng thủy hệ tứ cấp.

Sau khi nghe xong một hồi, một hồi tiếng chuông dồn dập lập tức vang vọng lập tức học viện, chính là tiếng chuông tan học, thanh niên lão sư kia nghe thấy tiếng chuống, nhìn ra phía ngoài, chợt quay đầu nói:

- Hôm nay giảng đến đây, tan học a.

Nói xong liền đi ra ngoài, khi thấy Lâm Dịch bên ngoài phòng học có chút ngẩn người, thấy Lâm Dịch cười cười với mình, hắn liền cũng không để ý, quay người đi ra ngoài.

- Yến nhi.

Sau khi thanh niên lão sư kia rời khỏi, Lâm Dịch liền hô một tiếng vào trong phòng học, Lâm Yến đang thu thập sách giáo khoa nghe vậy lập tức quay đầu lại, sau khi chứng kiến Lâm Dịch, đôi mắt to lập tức lộ ra thần sắc kinh hỉ.
- Ca!

Sau đó cũng mặc kệ sách giáo khoa trên bàn, trực tiếp chạy ra từ bên trong.

- Ca, ngươi đã về rồi!

Hơn nửa năm không gặp, lâm yến tựa hồ có cao hơn một ít, sắp đến bả vai Lâm Dịch rồi, trên khuôn mặt tuyệt mỹ nở một nụ cười ngọt ngào, đôi mắt to như là Nguyệt Nha Nhi, hiển nhiên rất là vui vẻ.

Lâm Dịch yêu thương vuốt vuốt đầu Lâm Ái, cười nói:

- Lại cao hơn rồi.

Lâm yến hừ một tiếng, dịu dàng nói:

- Đó là đương nhiên, sau này lớn lên, Yến nhi muốn cao như ca!

Lam Dịch nghe vậy lập tức bật cười vui vẻ, nhịn không được lại vuốt vuốt đầu Lâm yến, Lâm yến tắc thì le lưỡi với Lâm Dịch, lộ ra khí chất dí dỏm đáng yêu.

Lâm Yến cứ bám lấy hắn như vậy gần cả buổi chiều, nghe thanh âm ngây thơ của Lâm Yến nói về những sinh hoạt thú vị trong trường của nàng, mặc dù cũng không phải là chuyện gì thú vị đối với Lâm Dịch, nhưng thấy vẻ mặt vui vẻ, đôi mắt to như Nguyệt Nha Nhi của Lâm yến, Lâm Dịch vẫn cười, một mực nghe nàng nói, mãi đến buổi chiều, Lâm Yến mới lưu luyến về lại phòng học, mà sau khi lão sư tiến vào phòng học, Lâm Dịch hướng về phía Lâm Yến phất phất tay, đi về hướng trong nhà.

Còn ba tháng nữa, rất có thể sẽ xuất hiện cường giả thánh giai tại Vô song hội!

Nghĩ đến đây, Lâm Dịch liền nhịn không được có chút kích động trong lòng.

- Thánh cấp sao? Gia trì Bạch Hổ chiến văn, thực lực của ta có thể chiến một trận hay không?

Lâm Dịch đang chờ mong tới.

- ĐẠi ca, chúng ta làm sao bây giờ?

Trong phòng âm u, Bạch Nhận cung kích đứng sau lưng Bạch Diệp, nhíu mày dò hỏi.

Hai mắt Bạch Diệp đỏ ngầu, thanh âm cắn răng khanh khách vang lên, sau nửa ngày liền hít một hơi, trong đôi mắt phát ra một vòng thần sắc âm độc.

- Lâm Dịch, không nghĩ tới chỉ một năm mà ngươi lại tiến bộ như vậy.

Bạch Diệp nắm chặt hai nắm đấm, cánh tay nổi gân xanh, hiển nhiên đang dốc sức áp chế lửa giận trong lòng.

- Ta vốn định giết ngươi đấy, bất quá hiện tại xem ra không giết được ngươi rồi.

Trong giọng nói Bạch Diệp lộ vẻ không cam lòng.

- Nhưng, dù không giết được ngươi, ta cũng sẽ khiến ngươi nếm mùi thống khổ khi mất đi người thân.

Cuối cùng nói ra, hai trong mắt Bạch Diệp bắn ra một mảnh hàn quang.

Thân thể Bạch Nhận hơi chấn động, có chút không xác định được, nói:

- Ca, ý ngươi là...

- Không tệ!

Khóe miệng Bạch Diệp tràn ra một vòng vui vẻ điên cuồng.

- Lâm Yến, thì ra Lực nhi chết vì nữ nhân đấy, giết nàng, dùng máu của nàng để tế điện Lực nhi.

Bạch Nhận nhíu mày, không xác định nói:

- Nhưng Lâm Yến đều một mực ở bên trong học viện Ngũ Hành, chúng ta không có cơ hội động thủ a.

Bạch Diệp cười lạnh, nói:

- Ta đã sớm quan sát thời giờ nàng ta một năm nay rồi, mỗi một lần trăng tròn, nàng và các bằng hữu đều rời khỏi học viện Ngũ Hành ra bên ngoài chơi, đó là thời cơ tốt nhất để động thủ.

Bạch Nhận nghe vậy nhẹ gật đầu, lại đột nhiêt cau mày nói:

- Nhưng bây giờ Lâm Dịch đang ở trong học viện Ngũ hành, với tính cách Lâm Yến, nếu ra ngoài nhất định sẽ kêu Lâm Dịch đi theo, hôm nay khả năng trình độ của Lâm Dịch đã đạt đến bát cấp dị năng giả, chỉ sợ không thể có cơ hội tốt như vậy.

Bạch Diệp cười cười lành lạnh, nghiêng đầu sang chỗ khác, rồi nhìn về hướng Bạch Nhận.

- Chẳng lẽ ngươi đã quên, Vô song hội đã tổ chức rồi, lão già Lạp Cổ Kỳ kia thiên vị Lâm Dịch, Lâm Dịch tuyệt đối sẽ đến tham dự Vô song hội lần này, ngươi xem a, một thời gian sau, hắn sẽ rời khỏi Ngũ Hành, hắc hắc, đợi đến lúc hắn trở lại, hắn có thể nhấm nháp cảm giác đau nhức thấu triệt nội tâm rồi, ha ha ha.

Nói ra câu cuối cùng, Bạch Diệp điên cuồng cười phá lên, phảng phất như đã thấy được biểu lộ thống khổ của Lâm Dịch.

Bạch Nhận chỉ trầm mặc nhìn Bạch Diệp đang cười điên cuồng, không nói gì.

- Đích thật là một cách nghĩ tốt.

Một thanh âm đột nhiên vang lên, không có chút dấu hiệu nào, Bạch Diệp đang cười điên cuồng và Bạch Nhận lập tức ngẩng đầu nhìn lại, Bạch Diệp càng biến sắc, quát:

- Người nào?

Một tiếng vang thật lớn, chỉ thấy cửa phòng chạm đất vốn phong kín bỗng nhiên bị một cỗ sức lực lớn oanh kích ra, phiến đá cực lớn lập tức đánh về phía hai người.

Bạch Nhận và Bạch Diệp đều biến sắc, lập tức tránh về hai phía tả hữu, tiếng ầm vang lên, cánh cửa lớn hung hăng đụng vào vách tường, rạn nứt một mảnh.

Nhưng cả hai người đều chẳng quan tâm nhìn xem vách tường bị va chạm, mà đều nhìn về hướng đại môn.

Một đạo thân ảnh im im lặng lặng đứng ở bên ngoài đại môn đã bị đánh hư.

- Người nào? Thật to gan? Dám giương oai ở chỗ này, chẳng lẽ ngươi không biết nơi này là địa phương nào sao?

Bạch Nhận lập tức tức giận rống lên.

Thân ảnh nhàn nhạt đang nghiêng đầu sang chỗ khác nhìn về hướng hai người, nhưng lại không nói gì, nhưng khi hai người chứng kiến bộ dáng người nọ, sắc mặt liền đại biến, trong khoảng khắc, huyết sắc tận lui.

- Lão...lão tổ tông.

Bạch Diệp trợn tròn mắt lên tiếng kinh hô.

Chợt tựa hồ ý thức được cái gì, Bạch Diệp và Bạch Nhận lập tức quỳ xuống, cúi đầu trên mặt đất.

- Bái kiến lão tổ tông!

Người xuất hiện tại cửa ra vào chính là một thanh niên tướng mạo cực kỳ anh tuấn, nhìn bộ dáng, nhiều nhất không quá ba mươi tuổi, nhưng Bạch Diệp và Bạch Nhận lại quỳ rạp xuống mặt hắn, hô tô lão tổ tông, thật sự khiến người kinh ngạc.

- Lão tổ tông đột nhiên xuất hiện ở chỗ này làm cái gì?

Bạch Diệp và Bạch Nhân đều sinh ra một cảm giác bất hảo trong nội tâm.

Bạch Diệp quỳ rạp xuống đất, thanh âm run rẩy nói:

- Lão tổ tông đại giá, Tôn nhi không tiếp từ xa, kính xin lão tổ tông thứ lỗi!

- Thứ lỗi? Đương nhiên, thứ lỗi.

Thanh niên kia lại cười khẽ một tiếng, thản nhiên nói.

Nhưng mà, thanh niên kia càng lạnh nhạt, Bạch Diệp và Bạch Nhận càng cảm thấy bất an, bất quá, chỉ một lát sau, quần áo cả hai đã sớm ướt đẫm mồ hôi lạnh, dưới uy áp cường đại của người thanh niên, căn bản hai người không có một tia tâm tư phản kháng nào.

- Cái này là uy áp tuyệt đối của thánh cấp sao?

Bạch Diệp run rẩy trong lòng.

Nhưng cái gì đến cũng phải đến, Bạch Diệp hít sâu một hơi, run rẩy hỏi:

- Không biết lần này lão tổ tông tới Thiên Diệp là có chuyện gì, nếu là muốn dùng địa phương của Tôn nhi, kính xin lão tổ tông cho biết, tôn nhi sẽ đem hết khả năng ra, nhất định không khiến lão tổ tông thất vọng.

Thanh niên nhàn nhạt gật đầu cười nói:

- Tốt, các ngươi theo ta một chuyến a.

Bạch Diệp và Bạch Nhận lập tức khẽ động trong lòng, Bạch Diệp càng cảm thấy bất an hơn, hỏi:

- Xin hỏi lão tổ tông là đi đến địa phương nào?

Thanh niên kia nhàn nhạt nhìn hắn một cái, cười nhẹ nói ra hai chữ:

- Hoàng thành.

Vừa nghe lời này, lập tức trên mặt Bạch Diệp và Bạch Nhận không còn một tia huyết sắc.

Vì ba tháng sau sẽ cử hành Vô song hội nên trong khoảng thời gian này, Lâm Dịch lại tăng nhiệm vụ tu hành lên rất nhiều, mỗi sáng sớm đều chạy sáu vạn mét, chống đẩy ba vạn cái, tận lực huấn luyện thể thuật, đương nhiên, trong ba vạn cái chống đẩy chỉ chủ yếu đè ép chưởng theo kiểu trồng cây chuối, dù sao thì phụ trọng bốn ngàn cân hôm nay, nếu như chỉ là một đầu ngón tay, tuyệt đối không có cách nào chịu nổi đấy, hậu quả trực tiếp của việc gia tăng nhiệm vụ tu hành như vậy là mấy ngày nay hai tay Lâm Dịch gần như lâm vào trạng thái nửa tàn phế, qua mỗi ngày tu hành, căn bản lực lượng không tăng thêm tí nào, cũng mà là ý chí lâm Dịch cực kỳ cứng cỏi, sau khi phỏng đoán Vô song hội sẽ có khả năng xuất hiện thánh cấp, Lâm Dịch càng thêm tràn đầy động lực, khiến Lâm Dịch giữ vững tinh thần, mục tiêu Lâm Dịch là trước khi tổ chức Vô song hội, tăng cường cường độ thân thể mình lên, sau khi gia trì chiến văn, lực lượng tăng lên gấp mười lần.

Dựa theo suy đoán của Lâm Dịch, sau khi đề thăng lực lượng lên gấp mười lần, hơn nữa lĩnh vực của hắn, hẳn là có khả năng đánh cược một lần với thánh cấp rồi, đương nhiên, khả năng mình thất bại vẫn phi thường lớn, bất quá ít nhất cũng phải cố gắng, nếu như vậy mà bị thất bại, Lâm Dịch cũng không thể nói gì hơn.

Mà đối với thứ thần khí, Lâm Dịch cũng có hứng thú rất lớn, đương nhiên, Lâm Dịch cũng không có bao nhiêu mơ ước đối với thứ này, dù sao thì đến tột cùng phần thưởng lần đại hội này là thánh khí hay thứ thần khí vẫn còn khó nói, hơn nữa, cao thủ tại Vô song hội nhiều như mây, cũng không nhất định là hắn có thể đạt được vị trí quán quân.

Mà trong khoảng thời gian này, Thủy Linh Lung thường xuyên lâm vào trạng thái hốt hoảng tinh thần, Lâm Dịch kêu liên tục vài tiếng, nàng mới đột nhiên giật mình hồi phục lại tinh thần, cái này khiến Lâm Dịch cho rằng nàng sinh bệnh rồi, Lâm Dịch hỏi nguyên nhân, Thủy Linh Lung cũng chỉ nói quanh co, cuối cùng, Lâm Dịch cũng không truy vấn nữa.

Mà từ trong miệng Lạp Cổ Kỳ, Lâm Dịch lại hiểu rõ thêm một điểm trong Vô song hội.

Nguyên lai là, Vô song hội ngoại trừ tuyển bạt thi đấu tại toàn bộ đại lục, đối với một ít đế quốc cổ xưa, hoặc là gia tộc có thế lực tương đối mạnh sẽ phân phối danh ngạch đấy. Nguồn truyện: TruyệnYY.com

Nói đơn giản, người bình thường muốn tham dự Vô song hội, nhất định phải đến địa điểm báo danh chỉ định tại đế quốc để báo danh, tiến hành một lần sơ biển tuyển trước, sau khi tấn cấp sơ biển tuyển, còn tiến hành phục tuyển, sau khi phục tuyển hoàn tất, liền tiến hành trận chung kết, mà những người có tên trong mười vị trí đầu tiên tại chung kết mới có tư cách nhập vào sân thi đấu chính thức, tham sự trận đấu chính thức của Vô song hội, có thể nói, người dự thi Vô song hội, đều là nhân vật tinh anh mấy chục vạn, thậm chí trăm vạn chọn một, tinh anh chính thức! Cường giả trong đó nhiều như thế nào, không cần phải nhiều lời nữa, nói không chút khoa trương, thực lực bát cấp, là vé thấp nhất để tham dự Vô song hội, đương nhiên, nếu như có được chiến văn đã ngoài trung đẳng, thất cấp cũng có thể đánh cược một lần đấy, dù sao thì cũng không phải có ba thứ hạng đầu tiên mới được ban thưởng, trên thực tế, một trăm cường giả mạnh nhất đều được đế quốc hoàng tộc bày mưu đặt kế phong tặng danh hiệu quý tộc, phong thưởng lãnh địa, đối với những cường giả thế lực bình thường không có hậu trường, vô song hội chính là một tảng đá kê chân để bước vào xã hội thượng lưu sau này.

Nhưng tất cả thế lực lớn đều có danh ngạch nhất định, thông qua tuyển bạt liền trực tiếp tiến vào chung kết, ví dụ như là danh ngạch học viện Ngũ hành có hai người, đây cũng là những nguyên nhân chủ yếu không phải tham gia Vô song hội ngày đó Lạp Cổ Kỳ nói lúc dự họp Vô song hội.

Nghe nói khu vực tuyển bạt đã tiến hành được nửa năm, đoạn thời gian đấy đúng là mình đang không ngừng hành tẩu tại vùng dã ngoại hoang vu.

Khó trách Lâm Dịch không có cảm thấy gì, tại vùng dã ngoại hoang vu, có thể nói Lâm Dịch cực kỳ bế tắc tin tức, tự nhiên không biết gì, lúc ấy Vô song hội đã nổi lên một hồi sóng gió rồi.

Bất tri bất giác một chút

- Đồ vật đã mang đủ rồi chứ?

Trong văn phòng Lạp Cổ Kỳ, Lâm Dịch và Thủy Linh Lung đều đang đứng trước mặt hắn, Lâm Dịch mang theo một bao khỏa nho nhỏ, bên trong chỉ đựng một ít quần áo tùy thân, dù sao thì đi tham dự Vô song hội, cũng không cần mang theo quá nhiều.

Mà Thủy Linh Lung thì lại nhẹ nhàng hơn rất nhiều, trên ngón tay nàng đeo một chiếc nhẫn màu xanh da trời, đây là lần thứ nhất trước mặt Lâm Dịch, nàng phất tay một cái, một giường đầy quần áo liền biến mất không thấy gì nữa, con mắt Lâm Dịch trợn tròn như trứng gà, đúng vậy, đó chính là một không gian giới chỉ.

Về phần không gian giới chỉ, Lâm Dịch chỉ là đọc qua giới thiệu trong các tàng thư tại Phong vân thư các, nghe nói mỗi một khỏa không gian giới chỉ đều ẩn chứa một loại năng lượng thần kỳ, dùng để phá vỡ một không gian cố định, chỉ cần không phải là sự vật có tính mạng, hết thảy đều có thể phóng vào bên trong, ban đầu lúc mới được biết qua, Lâm dịch đã rất hâm mộ, nhưng khi thấy không gian giới chỉ trong tay Thủy Linh Lung, càng là hâm mộ đến đỏ cả mắt.

Chung Cực Truyền Thừa - Chương #176


Báo Lỗi Truyện
Chương 176/714