Chương 174: Lần đầu được nghe thấy "Vô Song Hội. (2)



Đương nhiên, nói dễ dàng hơn chút, đó cũng chỉ tương đối so với trước kia thôi. Hôm nay Lâm Dịch mỗi ngày đều phải chạy ba vòng quanh thao trường, khoảng cách tổng cộng của ba vòng ước chừng ba mươi kilômét. Mà ba vòng này qua đi, thân thể của hắn cũng cơ hồ đạt đến cực hạn. Mà cũng giống trước kia, mặc dù đạt đến cực hạn, Lâm Dịch cũng vẫn sẽ kiên trì kết nối với thể thuật trong chốc lát...Dù lúc đó đã cực kỳ tốn sức. Nói đơn giản...tu hành mỗi ngày của Lâm Dịch, nếu không tra tấn mình đến ngay cả sức lực động ngón tay cũng không có thì tuyệt đối sẽ không bỏ qua. Bởi vì hôm nay Lâm Dịch đã có mục tiêu...Bạch Hổ chiến văn! Siêu hạng chiến văn này, đến tột cùng từ lúc nào mình mới có thể hoàn toàn phát huy lực lượng của nó?

Lâm Dịch chờ mong.

Mà phương diện dị năng, Lâm Dịch cũng không bị tụt hậu, hôm nay lĩnh vực của hắn đã đạt đến phạm vi bán kính 500m! Cường độ càng cường đại hơn gấp mấy lần so với trước kia! Nói không chút khoa trương thì...Lâm Dịch hôm nay, đã hoàn toàn có thể phi thường nhẹ nhõm dưới tình huống không sử dụng Linh Văn đã có thể hành hạ Bạch Diệp đến chết! Tốc độ tiến bộ của hắn cực nhanh, chỉ có thể dùng hai chữ khủng bố để hình dung!

Về chuyện của Thiên Sát, Lâm Dịch cũng không tự mình bắt tay vào điều tra. Nguyên nhân đầu tiên là hắn không hiểu rõ lắm với Thiên Sát, căn bản không biết điều tra từ đâu. Mà một nguyên nhân khác, chính là vì Lạp Cổ Kỳ đã nói, hắn sẽ lo vụ này. Đối với Lạp Cổ Kỳ, Lâm Dịch vẫn tương đối tin tưởng, nếu ngay cả Lạp Cổ Kỳ cũng đều nói chuyện này giao cho hắn xử lý thì Lâm Dịch tự nhiên cũng cảm nhận được việc này đã không cần mình phải quan tâm đến.

Trong lòng phong kín, ngân sắc quang mang chiếu rọi ra phòng, thân thể Bạch Diệp lượn lờ một tầng quang sương mù màu đen, dưới sự chiếu rọi của tia sáng gai bạc trắng, càng thêm âm trầm. Một cổ khí tức bạo ngược điên cuồng tràn ngập trong phòng.

- Thiên Sát các ngươi không phải được xưng tuyệt không thất thủ sao? Vì sao? Vì sao tên tạp chủng Lâm Dịch kia vẫn còn sống?

Bạch Diệp hai mắt đỏ ngầu, gào thét với mặt kính do ngân bạch hào quang tạo thành, thần thái điên cuồng, nào còn có nửa phần phong phạm dương cương không giận tự uy?

Trong mặt gương, xuất hiện một bộ áo đen, thấy không rõ bộ dáng bóng đen, chỉ có một mắt lạnh như băng không mang theo chút cảm xúc nhân loại nào, lộ ra chói mắt như vậy.

Nghe xong Bạch Diệp gào rú, cặp mắt lạnh như băng không có chút cảm xúc này lại khẽ xao động, thanh âm trầm thấp lạnh nhạt:

- Trong lúc nhận nhiệm vụ này, chúng cũng đã nói qua, nếu như không xuất động Thánh cấp, nhiệm vụ có xác xuất rất lớn có thể thất bại, cho nên, cái này không thể trách Thiên Sát chúng ta.

Bạch Diệp hai mắt đỏ ngầu quát:

- Nhưng các ngươi đã nhận nhiệm vụ mà? Vì sao không phái Thánh cấp đi thi hành?

Bóng đen lạnh lùng nhìn hắn một cái, lạnh nhạt nói:

- Bởi vì cái giá mà ngươi trả, chỉ đủ xuất động năm tên bát cấp Chiến Sĩ.

- Thiên Sát không phải thiện đường, chúng ta không tiếp nhận sinh ý lỗ vốn,. giá tiền của ngươi, không đủ để xuất động Thánh cấp.

Bạch Diệp nghe vậy hai mắt càng đỏ hơn, một cơn tức giận dấu trong lồng ngực hắn, khiến hắn cơ hồ sụp đổ.

- Nếu như ngươi muốn chúng ta xuất động Thánh Giai, thỉnh trả thêm tiên, ba miếng ma hạch Thánh cấp.

- Hỗn đãn! Các ngươi đang cướp bóc sao?

Con mắt Bạch Diệp trừng trừng, rốt cục miệng vỡ mắng lên.

Bóng đen lóe lên hàn quang trong mắt, thanh âm trầm thấp:

- Bạch tiên sinh, xin chú ý cách cư xử.

- Ngươi!...

Bạch Diệp vừa muốn rống tiếng nữa, nhưng trong mắt bóng đen đột nhiên hiện lên một vòng hàn mang, lời muốn nói bị nuốt ngược vào bụng, hai mắt Bạch Diệp trừng trừng, kinh hãi nhìn bóng đen trong mặt gương...Bất quá chỉ một ánh mắt, Bạch Diệp liền không khỏi cảm thấy một cổ áp bách cường đại khiến hắn gần muốn hít thở không thông!...Như một thùng nước lạnh, trong khoảnh khắc xối lên đỉnh đầu hắn.

- Xem ra Bạch tiên sinh cần một đoạn thời gian cân nhắc, ta đây sẽ không quấy rầy nữa, thỉnh sau khi quyết định xong thì liên hệ với ta.

Bóng đen thản nhiên nói, sau khi nói xong, có chút gật đầu với Bạch Diệp, mặt kính màu bạc sau khi chấn động một hồi...Hình ảnh biến mất.

Bạch Diệp sững sờ nhìn bóng đen đã biến mất, cũng lúc đó toàn thân lóe ra hào quang màu đen! Đồng thời ngẩng đầu lớn tiếng phát tiết tựa như hô lên!

- Ah!

Thanh âm cực lớn, quanh quẩn trong phòng không lớn.

- Lâm Dịch, tắm rửa thoáng một chút đi với ta tới phòng hiệu trưởng.

Tu hành buổi sáng vừa chấm dứt, Lâm Dịch kéo lấy một thân bủn rủn về tới trong phòng, còn không đợi ngồi xuống, Thủy Linh Lung liền đi ra từ trong phòng, sau khi chứng kiến Lâm Dịch, liền mở miệng nói.

Lâm Dịch ngẩn người, không khỏi rất hiếu kỳ hỏi:

- Đi phòng hiệu trưởng làm gì?

Thủy Linh Lung cũng nghi hoặc lắc đầu nói:

- Ta cũng không rõ lắm, trước tiên ngươi tắm rửa đi, đợi qua rồi biết.

Lâm Dịch lập tức nhẹ gật đầu, kéo lấy thân thể bủn rủn đi vào phòng trong, chỉ sau chốc lát, Lâm Dịch tắm đi mồ hôi hôi thối thay đổi một bộ quần áo, đi tới phòng khách.

- Lão sư, đi thôi.

Thủy Linh Lung nhẹ gật đầu, hai người liền ra cửa, đi thẳng đến phòng hiệu trưởng.

Sau một lát, đi tới phòng hiệu trưởng.

- Hiệu trưởng, ngài tìm chúng ta đến có chuyện gì không?

Tiến vào phòng hiệu trưởng, sau khi hai người ngồi xuống, Thủy Linh Lung liền mở miệng hỏi nói. Đọc Truyện Online Tại http://truyenyy.com

Lạp Cổ Kỳ cười cười, sau đó gật đầu nói:

- n, là có một việc cần ngươi và Lâm Dịch đi làm.

- Chuyện gì?

Lâm Dịch tò mò hỏi.

Lạp Cổ Kỳ liếc nhìn bọn hắn, chợt hỏi Thủy Linh Lung:

- Linh Lung, ngươi nghe nói qua Vô Song Hội chưa?

Thủy Linh Lung ngẩn người:

- Vô Song Hội?

Sau khi nhíu mày suy nghĩ nửa ngày, đột nhiên ngẫng đầu nói:

- Là Vô Song Hội mười năm một lần kia sao?

Lạp Cổ Kỳ gật đầu cười:

- Đúng vậy, chính là Vô Song Hội, lần này tìm ngươi và tiểu Lâm tới, chính là để các ngươi đại biểu học viện của chúng ta tham dự Vô Song Hội lần này.

Thủy Linh Lung lập tức mở to hai mắt, chợt khuôn mặt lại hưng phấn đỏ bừng nói:

- Thật vậy chăng?

Lạp Cổ Kỳ mỉm cười gật đầu không nói, chỉ có Lâm Dịch không hiểu ra sao nhìn hai người, cuối cùng nhịn không được hiếu kỳ hỏi:

- Cái gì là Vô Song Hội thế?

- Tên đầy đủ Vô Song hội chính là Thiên Hạ Vô Song võ đạo hội, là đại hội võ đạo do hoàng tộc đế quốc tự mình gánh vác, mỗi mười năm một lần, quy mô to lớn, có thể nói là đệ nhất tại đại lục.

Không đợi Lạp Cổ Kỳ mở miệng, Thủy Linh Lung đã nói ra.

Lâm Dịch ngạc nhiên:

- Quy mô đệ nhất đại lục?

Lạp Cổ Kỳ gật đầu cười nói:

- Đúng vậy, đệ nhất đại lục tuyệt đối không phải là hư danh, danh ngạch tranh đoạt tại Ma Nguyên động quật, kỳ thật chỉ là một trường tỷ đấu giữa một ít cá nhân có thực lực siêu cấp mà thôi, nhưng Vô song hội lại hướng ra toàn bộ đại lục đấy, phải biết rằng, đại lục này to lớn, vượt xa tưởng tượng của chúng ta, ở giữa ẩn chứa bao nhiêu gia tộc cổ xưa cường đại, chúng ta cũng không thể biết toàn bộ, nhưng nói như vậy, so sánh Vô song hội với Danh ngạch tranh đoạt Ma Nguyên động quật, căn bản chỉ là một trò chơi của tiểu hài nhi mà thôi.

Chung Cực Truyền Thừa - Chương #174


Báo Lỗi Truyện
Chương 174/714