Chương 105: Tiến vào sơn mạch.


Lâm Dịch nhẹ gật đầu, hơi tự hào tiếp tục nói:

- Đúng vậy, hơn nữa là dùng vị thứ nhất, miễn phí nhập học, tiến vào lớp đặc biệt 60015...Khi đó ta quen biết rất nhiều bằng hữu, Đạo sư Ngụy Kiếm, đồng học có La Á, Ám Tương, Lý Văn...Còn có rất nhiều rất nhiều. Ba năm thời gian sau khi nhập học, là khoảng thời gian ngắn mà ta vui vẻ nhất, ta có được quyền lực tiến vào trong Phong Vân Thư Các, mỗi ngày ở bên trong đọc sách, hoặc là tu hành thể thuật...Rất thoải mái.

Nhưng Khố Tư Lạp lại đột nhiên mở miệng nói:

- Phong Vân Thư Các? Chính là chỗ rất nổi danh trên đại lục kia sao?

Lâm Dịch gật đầu cười:

- Nghe nói rất nổi danh, trong học viện rất nhiều người đều không có tư cách đi vào.

- Như vậy...Ngươi đã đi qua tầng thứ năm sao?

Khố Tư Lạp đột nhiên hỏi, hô hấp của mấy người còn lại cũng yên tĩnh lại, trong mắt Thủy Linh Lung lại lộ ra thần sắc khẩn trương.

Nhưng Lâm Dịch đang lâm vào nhớ lại cũng không chú ý tới những chuyện này, nghe được vấn đề của Khố Tư Lạp chỉ lắc đầu nói:

- Không có, tầng năm không cho vào.

- Nha...

Bọn người Khố Tư Lạp có chút thất vọng lên tiếng, chỉ có Thủy Linh Lung lộ ra biểu lộ thở dài một hơi.

- Vậy sau này ngươi làm sao đến được hành tỉnh Lí Khắc thế?

Thủy Linh Lung có chút tò mò...Nếu như Lâm Dịch nói đều là thật, vậy hắn có nguyên nhân gì vô duyên vô cớ lại chạy đến hành tỉnh Lí Khắc làm gì?

Lâm Dịch nhướng mày, nói:

- Đều là do lão Thử đáng chết kia hại người!

- Lão Thử?

Mấy người ngạc nhiên. Bạn đang đọc truyện được copy tại TruyệnYY.com

Lâm Dịch cau mày nói:

- Hình như tên Thử gì đấy!

- Thử?

Mấy người lập tức mở to hai mắt nhìn!

Lúc này phản ứng của mấy người rõ ràng có chút quá mức kích động, nhưng Lâm Dịch lấy lại tinh thần, không khỏi nghi ngờ nói:

- Đúng vậy a, làm sao vậy?

Mấy người nghe được lời nói của Lâm Dịch mới phản ứng lại, miễn cưỡng cười cười, Thủy Linh Lung nói:

- Không có gì, nói tiếp đi, có quan hệ gì với Thử?

Lâm Dịch lập tức nói chuyện tu hành dã ngoại của lớp đặc biệt cho mấy người một lần, trong đó kể cả việc lão Thử chủ trì lần phục kích kia.

Nhĩ Ba Khắc chợt nói:

- Khó trách...Nguyên lai là như vậy.

Bọn người Khải Hi tự nhiên cũng biết Nhĩ Ba Khắc Lập nói cái gì, tức đều nhẹ gật đầu, Thủy Linh Lung lại khó hiểu nói:

- Thử nhát gan nổi tiếng toàn đại lục, sao có thể đột nhiên tổ chức phục kích, lại tự nhiên hiện thân được?

Lâm Dịch lại lắc đầu, nói:

- Việc này ta cũng không rõ lắm

Thủy Linh Lung nghĩ cũng nghĩ không ra, lập tức lắc đầu không nghĩ nhiều nữa, hỏi tiếp:

- Về sau thế nào?

- Về sau? Sau khi bị không gian lao ngục của Thử bao vào, một cổ lực lượng khổng lồ kéo ta một chút, ta liền mất đi ý thức, đợi đến khi tỉnh lại, đã đến trong Cấm kị sâm lâm rồi...

- Cấm kị rừng rậm?

Mấy người đồng thời sửng sốt.

- n, Cấm kị sâm lâm...Ta sống trong đó tổng cộng hai năm, không ngừng chạy đi, không ngừng tu hành...Mà dị năng của ta cũng thức tỉnh vào một năm sau khi tiến vào cấm kị sâm lâm.

Mấy người trầm mặc, một lúc lâu sau, Thủy Linh Lung mới nói:

- Vậy sau đó sao ngươi lại biết 400 người kia?

Nhắc đến bọn họ, biểu lộ của Lâm Dịch lập tức có chút ảm đạm lại nói:

- Bọn họ đều là người đáng thương. Lúc ấy ta cũng không biết, ta đi thẳng về hướng ngược lại...Chẳng những không đi được ra ngoài, ngược lại một mực đi vào chỗ sâu trong cấm kị sâm lâm, thẳng đến lần kia đụng phải mấy người bọn họ...Ở chỗ sâu trong cấm kị sâm lâm có một khối mạch khoáng năng lượng rất phong phú, mà những người kia lại bị tổ chức nào đó cưỡng ép hoặc lừa gạt tới đó làm thợ mỏ. Nói là thợ mỏ, kỳ thật so với nô lệ cũng không bằng, chỗ bọn hắn ở giống hố xí chứ không phải phòng, thức ăn lại giống như hắc khoáng thạch chứ không phải màn thầu...Những thợ mỏ kia có một ít mang theo cả người nhà đi tới, cuối cùng, người nhà của họ, nam thì trở thành một thành viên trong đám thợ mỏ, mà nữ thì toàn bộ lưu lạc thành đồ chơi cho cao tầng đóng quân ở đó.

Lời của Lâm Dịch lập tức khiến Thủy Linh Lung bịt miệng lại. Thủy Linh Lung tuy rằng không giống Lâm Dịch, không có chút kinh nghiệm xã hội nào cả, nhưng nói tóm lại, những thứ mà mắt nàng thấy, chung quy vẫn tương đối sáng sủa một chút, mà lời nói của Lâm Dịch, căn bản khiến nàng không cách nào tưởng tượng được.

Thật lâu về sau, Thủy Linh Lung mới quan tâm hỏi tiếp:

- Về sau thì sao?

- Về sau?

Trên mặt Lâm Dịch lộ ra một vòng màu sắc trang nhã nói:

- Ta giết sạch toàn bộ mấy tên cặn bã kia, sau đó mang những thợ mỏ kia đến La Nhĩ thành...

- Giết toàn bộ?

Thủy Linh Lung mở to hai mắt nhìn...Từ trong tự thuật của Lâm Dịch, Thủy Linh Lung biết rõ những người giám sát kia tuyệt đối không phải số lượng nhỏ, tuy rằng cuối cùng mang ra ngoài chỉ có hơn bốn trăm người, nhưng trước đó tuyệt đối có càng nhiều người hơn nữa ở trong doanh địa. Chỉ có điều chỉ có hơn bốn trăm người kiên trì tới khi Lâm Dịch đến, số lượng những người giám sát, tuyệt đối không dưới 200 người!

Mà ngay cả trên mặt bọn người Khải Hi cũng động dụng...Giết người? Bọn hắn không thể không giết qua, người bọn hắn giết tuyệt đối cũng không ít...Nhưng mà duy nhất một lần hơn hai trăm người, nói giết liền giết...Vẫn khiến bọn hắn sau lưng cảm thấy có một cổ khí lạnh bốc lên...Khải Hi lại càng nghĩ tới sát ý Lâm Dịch bạo phát ra lúc ở thành La Nhĩ...

- Khó trách...Sát ý của hắn lại nặng như thế!

Khải Hi có chút ít kinh hãi nghĩ đến.

Nói đến đây, Lâm Dịch trầm mặc lại, mà chuyện ở phía sau, bọn người Thủy Linh Lung cũng cũng biết rồi, trong nhất thời lâm vào trầm mặc...

Nhưng vào lúc này, Hắc Vân Điểu bên dưới đột nhiên phát ra một tiếng chim hót to rõ! Sau đó thân thể dần ngừng lại, cứ như vậy run rẩy cánh lơ lửng giữa không trung.

Mấy người lập tức cảm giác được, Bác Luân Lợi cau mày nói:

- Nhĩ Ba, làm sao vậy?

Người chăn nuôi Nhĩ Ba lắc đầu, sau đó lại giật giật lông vũ dưới cổ Hắc Vân Điểu, nhưng Hắc Vân Điểu phát ra một tiếng chim hót to rõ, tùy ý Nhĩ Ba thúc dục thế nào cũng không chịu động, bất đắc dĩ quay đầu lại nói:

- Không biết chuyện gì xảy ra, Hắc Vân tựa hồ không muốn tiến về trước nữa.

Mấy người ngẩn người, Khải Hi nói:

- Có phải đã sắp đến Mạn Vân Sơn Mạch rồi không?

Nhĩ Ba nhìn nhìn phía trước, sau đó gật đầu nói:

- Rất nhanh sẽ đến, ước chừng còn mấy km nữa thì đến

Khải Hi gật đầu nói:

- Được rồi, để Hắc Vân đáp xuống đi

Nhĩ Ba lên tiếng, sau đó điều khiển Hắc Vân Điểu đáp xuống từ tầng mây, sau mấy phút đồng hồ, mấy người nhảy xuống từ trên lưng Hắc Vân Điểu, Khải Hi ngẩng đầu nói với Nhĩ Ba vẫn còn trên lưng Hắc Vân Điểu:

- Ngươi cứ tìm một chỗ nghỉ ngơi ở gần đây đi, chúng ta trở về sẽ dùng tiếng kêu gào để thông tri ngươi.

Nhĩ Ba nhẹ gật đầu, liền điều khiển Hắc Vân Điểu lại lần nữa bay đến không trung...Hắc Vân Điểu bình thường sinh hoạt trong biển cho nên sức chịu đựng của chúng rất cường hãn, có vài Hắc Vân Điểu ưu tú, thậm chí cả đời không dừng lại, ngủ trong gió, sinh tồn trong gió...

Lâm Dịch có chút không hiểu thấu nói:

- Sao lại đáp xuống thế?

Thủy Linh Lung cười giải thích nói:

- Không có ma thú nào dám xâm nhập Mạn Vân Sơn Mạch.

Lâm Dịch sững sờ, không khỏi hỏi:

- Vì sao?

Thủy Linh Lung ngẩn người, sau đó lắc đầu nói:

- Ta cũng không rõ ràng lắm, chỉ biết có rất ít ma thú dám vào Mạn Vân Sơn Mạch.

Lâm Dịch nghe vậy không khỏi ngẩn người, bất quá trên đời này có quá nhiều chuyện không giải thích được, lập tức cũng không nghĩ nhiều nữa.

Lúc này nơi cách mấy cây số phía trước bọn người Lâm Dịch, một đạo rặng núi lớn kéo dài không biết bao nhiêu vạn dặm xuất hiện trước mặt bọn hắn.

Khải Hi cười cười nói:

- Hiện giờ phải nhờ vào cước lực của chúng ta rồi.

Mấy người nghe vậy cũng cười cười, lập tức bước đi về phía trước.

Thân thể Dị Năng Giả tuy rằng tương đối gầy yếu, nhưng đó là so sánh với Chiến Sĩ, nếu so với người bình thường, thân thể Dị Năng Giả vẫn mạnh hơn rất nhiều, một đường tiến đến, thời gian đầy đủ, cũng không lộ ra nhiều mệt mỏi.

Mà thời gian hai ba ngày đi đường này, Thủy Linh Lung lại một bộ dáng trầm tư, Lâm Dịch nhiều lần chú ý tới muốn hỏi, nhưng cuối cùng bị Thủy Linh Lung cười cười qua loa qua chuyện.

Hôm nay là ngày thứ ba sau khi tiến vào Mạn Vân Sơn Mạch, nơi này tuy rằng rất lớn, nhưng đích thật không có dấu hiệu của ma thú, mặc dù ngẫu nhiên đụng phải sinh vật gì đó, cũng chỉ là dã thú bình thường thôi, một chuyến sáu người, mỗi người đều là thất cấp Dị Năng Giả! Cổ lực lượng này tùy tiện đặt vào chỗ nào trên đại lục, đều đủ để khiến người lạnh mình. Vài đầu dã thú, căn bản ngay cả tư cách khiến mấy người động thủ cũng không có. Bình thường nếu có dã thú gầm thét lên muốn thị uy, tinh thần lực Lâm Dịch khẽ động, một tầng màng nước liền xuất hiện trên người bọn nó, sau đó hít thở không thông mà chết đi.

Đây là thành quả gần đây Lâm Dịch nghiên cứu, công kích vốn phải dựa vào lĩnh vực mới có thể sử dụng, giờ dưới tình huống không mở ra lĩnh vực, cũng có thể dùng.

Đây đương nhiên là do Thủy Linh Lung yêu cầu hắn, dù sao Lâm Dịch lúc này coi như là vương bài của bọn họ, nếu như ngay từ đầu đã để cho người khác biết rõ Lâm Dịch có được lĩnh vực, chỉ sợ người ta sẽ sớm làm tốt chuẩn bị, vương bài, chính là dùng trong trường hợp xuất kỳ bất ý.

Bầu trời đêm của Mạn Vân Sơn Mạch ngược lại thật xinh đẹp, tinh la mật bố, lòe lòe tỏa sáng, rất là chói mắt.

Hôm nay đã sắp đến được đích, buổi tối mấy người đều ngồi xếp bằng tu hành.

Lâm Dịch tự nhiên cũng không ngoại lệ, nhưng vừa bắt đầu tu hành không được bao lâu đã cảm giác có người đụng vào mình, lập tức mở to mắt, chỉ thấy Thủy Linh Lung làm một động tác im lặng với mình, hắn đè xuống nghi hoặc đầy bụng, đi theo sau lưng Thủy Linh Lung ra khu vực nghỉ ngơi.

Đi thẳng ra 300...400m, Thủy Linh Lung mới ngừng lại, Lâm Dịch không khỏi cũng dừng lại, nghi ngờ nói:

- Lão sư, làm sao vậy?

Thủy Linh Lung lúc này mới quay đầu lại...nhìn biểu lộ tựa hồ rất có tâm tư. Sau đó hít một hơi nói:

- Lâm Dịch, ngươi đi đi.

Lâm Dịch bị những lời này của Thủy Linh Lung khiến sửng sốt cả nửa ngày, sau đó cau mày nói:

- Lão sư, đến cùng làm sao vậy?

Thủy Linh Lung thở dài nói:

- Ngươi nên ly khai đi. Đừng can thiệp vào chuyện này nữa.

Lâm Dịch hoàn toàn không rõ chuyện gì xảy ra, hắn lập tức cau mày hỏi:

- Lão sư, ngươi có thể nói rõ ràng một chút được không?

Chứng kiến thái độ của Lâm Dịch, Thủy Linh Lung hiểu nếu không nói rõ cho hắn biết thì hắn sẽ không chịu rời đi. Nàng lập tức gật đầu nói:

- Vậy ta sẽ nói cho ngươi biết.

Ngừng lại một chút, nàng hỏi hắn:

- Ngươi biết rõ mục đích hành động của chúng ta lần này hay không?

Lâm Dịch lắc đầu, hắn chỉ nhìn Thủy Linh Lung mà không nói gì.

Thủy Linh Lung thở dài nói tiếp:

- Chuyện này, phải nói từ thời thượng cổ mới được...

Lâm Dịch lập tức lông mày nhíu lại, sau đó hắn lắng nghe đoạn chuyện cổ êm tai từ trong miệng Thủy Linh Lung.

Thời Đại Thượng Cổ - bình thường đều chỉ thời kì mà Bạch Đế Đế Quốc thành lập khoảng hai vạn năm trước.

Nghe nói lúc đó, đại lục là một mảnh hỗn loạn, cường giả như mây, các loại ma thú cường hãn tới cực điểm cũng thường xuyên xuất nhập ở tất cả các địa phương trên đại lục. Ma thú bát cấp, cửu cấp khiến mọi người hiện nay phải biến sắc lúc đó chỉ giống như ma thú bình thường, tùy ý cũng có thể thấy rất nhiều. Bởi vậy, có thể tưởng tượng ngay lúc đó các cường giả mạnh mẽ như thế nào.

Nhưng mà kể từ tám vạn năm trước, một hồi đại tai nạn khiến tất cả mọi người trên đại lục phải sợ hãi. Các loại ma thú siêu cửu giai, bát cấp, cửu cấp...cùng với vô số cường giả Thánh cấp nhân loại đều biến mất trong cùng một khoảng thời gian. Không có ai biết lúc ấy đã xảy ra chuyện gì...Những tồn tại cường đại ấy cứ như vậy tiêu thất trong hư không...

Chung Cực Truyền Thừa - Chương #105


Báo Lỗi Truyện
Chương 105/714