Chương 754 : Di sản phụ mẫu



- Ba năm trước, hai lão tặc kia đã có dự cảm bất tường, đã thiết lập di sản, chuẩn bị lưu lại cho Tiêu Yến. Hai người giao một nửa ngọc bội cho phụ thân ta bảo quản, hơn nữa còn thiết hạ cơ quan, cần đích thân Tiêu Yến mới có thể mở ra được. Những người khác bất luận là kẻ nào liều lĩnh xông vào, đều sẽ dẫn phát cơ quan, dã tràng xe cát biển đông.

- Thì ra là thế!

Lúc này hai mắt tâm phúc mới sáng ngời.

- Dù sao giữ lại nửa khối ngọc bội cũng không có tác dụng. Cho nên công tử mới chủ động trả lại nửa khối ngọc bội này, đổi lấy sự tín nhiệm của Tiêu Yến.

Đường Vô Tâm ngạo nghễ cười.

- Nàng lấy được nửa khối ngọc bội, không chừng có thể tìm ra manh mối của di sản, sau đó chạy tới nhận di sản. Nếu không tìm được manh mối, ta sẽ tiếp cận nàng, lấy được sự tín nhiệm của nàng. Sau đó âm thầm đứng ở phía sau ám chỉ cho nàng, chỉ dẫn cho nàng, đến cuối cùng, sau khi nàng nhận được di sản, ta sẽ ra tay cướp đoạt. Ngươi ngẫm lại mà xem, tu vi của hai lão tặc kia đều là Hào Hùng cấp, lại từng là gia chủ Tiêu gia. Tiêu Yến được hai người sủng ái như vậy, thứ mà bọn họ lưu lại cho nàng tuyệt đối là bảo vật quý hiếm.

Tâm phúc lập tức phụ họa.

- Bảo vật chỉ về tay người có đức. Bảo vật quý hiếm như vậy nên thuộc về công tử, thiên phú của tiểu nha đầu kia kém như vậy, căn bản là không xứng cạnh tranh cùng công tử.

- Thiên phú… Hắc hắc.

Đường Vô Tâm nở một nụ cười âm trầm, ý vị thâm trường nói.

- Ta sẽ tuyệt đối không để cho nàng quật khởi, phần di sản này ta nhất định phải đoạt được. Ngươi đừng nhìn thái độ nàng cường ngạnh, kỳ thực nội tâm vô cùng yếu đuối. Trong phòng nàng, vò rượu rỗng vứt lăn lóc khắp nơi. Hiển nhiên là ngày hôm qua mượn rượu tiêu sầu. Đợi đến lúc nàng không còn bất cứ chút giá trị lợi dụng nàng, ta sẽ ra tay, từ từ thu thập nàng, khiến cho nàng rên rỉ dưới háng của ta mà cầu xin tha thứ. Để xem đến lúc đó nàng lấy gì ra mà ngạo mạn!

Trong phòng, Tiêu Yến đối với âm mưu của Đường Vô Tâm vẫn hoàn toàn không hề hay biết, lấy nửa khối ngọc bội từ trên cổ xuống, hợp nhất cùng nửa khối ngọc bội ở trên tay. Lỗ hổng trên hai mảnh ngọc bội vừa khít nhau, hợp nhất thành một mảnh ngọc bội hoàn chỉnh. Nhưng giờ phút này sau khi hai mảnh ngọc bội hợp nhất với nhau vẫn không có dị tượng nào phát sinh.

- Tiền bối, ngài cảm thấy thế nào?

Tiêu Yến hướng Sở Vân thỉnh giáo.

Tinh Quỷ Hồn Giới trầm mặc nửa ngày sau mới hiện lên ánh lam quang âm u, thanh âm Sở Vân vang lên trong đầu Tiêu Yến.

- Ha ha, có chút ý tứ. Ta vừa mới âm thầm theo dõi Đường Vô Tâm kia, vì vậy nghe được một đoạn hội thoại rất thú vị. Ngươi không ngại đoán thử xem, hắn và tâm phúc của hắn nói cái gì.

Đạt đến Hoàng cấp, toàn bộ các chức nghiệp đều dung hợp vào nhau. Mỗi một Hoàng giả đều là toán sư, vừa rồi nội tâm Sở Vân khẽ động, bên trong cõi u minh, hắn cảm nhận được nếu âm thầm theo dõi Đường Vô Tâm tất sẽ có thu hoạch.

Quả nhiên là phát hiện ra chân tướng.

Tiêu Yến suy tư một lát, trầm ngâm nói.

- Vô sự hiến ân cần phi gian tức đạo (không có chuyện gì tự nhiên ân cần không phải trộm thì cũng là cướp), ta cảm thấy điểm mấu chốt chính là ở trên hai mảnh ngọc bội này.

Lần này đến phiên Sở Vân kinh ngạc. Biểu hiện của Đường Vô Tâm quả thực là biết tròn biết méo, thâm tình chân thành, có thể khiến cho tuyệt đại đa số thiếu nữ rơi vào ma thủ. Nhưng không ngờ Tiêu Yến vẫn có thể bảo trì thanh tỉnh cùng lý trí.

Điều này thực đáng quý.

Hạnh phúc không bao giờ có thể dạy con người ta chân lý, nhưng thống khổ lại có thể.

Có một câu tục ngữ: "chưa qua nghèo khó khó thành người, chưa qua đả kích khó trưởng thành."

Tuy rằng Tiêu Yến chỉ mới mười sáu tuổi, nhưng cuộc sống gian nan khốn khó đã dạy cho nàng trưởng thành.

- Tâm trí tiểu nha đầu không tệ.

Sở Vân khen người, sau đó thuật lại đại khái cuộc đối thoại hắn vừa mới nghe được.

- Đường Vô Tâm, thật không ngờ hắn lại âm hiểm độc ác như vậy....

Ánh mắt Tiêu Yến lạnh như băng, nghiến răng rít lên cái tên này, xem như đã triệt để nhận thức Đường Vô Tâm.

- Ồ? Ngọc bội ngươi cầm trên tay thủ pháp luyện chế có chút ảo diệu. Nó cần máu huyết cùng ba động linh quang của người thích hợp mới có thể hợp thành một.

Sở Vân vận dụng hồn lực quét qua một chút, kinh ngạc nói. Hắn đã là cường giả Hoàng cấp, tầm mắt siêu nhiên. Mặc dù hai mảnh ngọc bội này chỉ là Tiểu Yêu binh, nhưng thủ pháp luyện chế lại rất đặc biệt, thực không đơn giản, khiến cho ngay cả hắn cũng sáng mắt. Truyện Tiên Hiệp

- Đây là yêu binh do phụ thân ta luyện chế, như vậy người thích hợp chính là ta rồi.

Tiêu Yến do dự một chút do dự một chút, quyết đoán cắn chót lưỡi, phun ra một ngụm máu lên trên ngọc bội. Sau đó nàng thúc dục linh quang trong cơ thể, đồng thời câu thông hai mảnh ngọc bội này. Ngọc bội vốn không có động tĩnh gì, tựa như là dầu rót vào nước sôi, sáng chói lên ánh sáng màu ngọc bích. Hào quang chói mắt tràn ngập căn phòng, bị Sở Vân kịp thời tách ra hồn lực ngăn cản, không lộ ra bên ngoài phòng một
chút nào.

Hào quang màu bích lục lấp lánh một hồi, sau đó chậm rãi yếu bớt, dần dần tiêu tán.

Tiêu Yến lại lệ rơi đầy mặt.

Ngay lúc nàng câu thông linh quang, hai mảnh ngọc bội hợp làm một truyền đến một luồng tin tức.

- Tiểu Yến, khi con nghe được những lời này chắc hẳn ta cùng mẫu thân con đã ra đi. Con phải sống thực tốt, dũng cảm kiên cường lên mà sống. Chúng ta lưu lại một phần di sản cho con, nhớ kỹ đừng nên dễ dàng tin tưởng những người khác, cho dù là Đường gia cũng phải cẩn thận, đề phòng...

Đoạn tin tức này không chỉ nhắc đến vị trí cất giấu di sản, hơn nữa còn tràn đầy tình yêu thương của phụ mẫu đối với nhi nữ. Thật sự là đáng thương thay cho tấm lòng phụ mẫu trong thiên hạ.

Lau khuôn mặt đẫm lệ, Tiêu Yến nhếch môi, trầm mặc một lát, chợt nói.

- Tiền bối, ta muốn mở ra di sản mà phụ mẫu lưu lại.

- Không có vấn đề. Không cần lo ngại tên Đường Vô Tâm kia, có ta ở đây, đảm bảo ngươi sẽ bình an.

Sở Vân đáp ứng, nhưng trong lòng đang suy ngẫm, xem ra vận khí cường đại của Tiêu Yến bắt đầu phát huy tác dụng rồi.

...

Trong đại sảnh, đèn lồng đỏ treo cao, các tân khách ăn uống linh đình, bầu không khí vô cùng náo nhiệt.

Trên ghế chủ tịch, Tiêu Lệ ngồi ngay ngắn, vừa ăn vừa dùng ánh mắt rực lửa ngó sang Đường Vô Tâm đang ngồi ở đối diện.

Thiếu nữ nào lại không thích điển trai?

Tiêu Lệ mười tám tuổi, đúng là thời điểm thiếu nữ hoài xuân.

Chí Tôn - Chương #754


Báo Lỗi Truyện
Chương 754/792