Chương 688: Tiến vào Vân gia



Yêu tinh hỗn độn đối với cao thủ Đế Cấp, Hoàng Cấp khác chỉ là rác rưởi vô dụng, nhưng đối với Sở Vân thì lại là vật đại bổ, có thể giúp thế giới tiên nang của hắn phát triển nhanh chóng.

Hơn nữa sự phát triển này, cũng không thiên về cá biệt phương diện nào, mà là phát triển toàn diện.

Theo đó, suy nghĩ sâu xa hơn, Sở Vân càng cảm thấy mình trong lúc vô ý đã tìm được con đường, chính xác là con đường này rồi.

Yêu vật Tiên Thiên trấn áp năm mươi lăm mắt trận nên giống như hắn vậy. Đó không phải là lười biếng ăn bớt ăn xén, mà dùng năm mươi lăm yêu vật tương đồng để thay thế.

- Bí mật này, rất mới có thể cửu đại thánh nhân đều biết rõ, nhưng không thông báo cho các cao thủ Đế Cấp, Hoàng Cấp này biết. Ta cũng nên giữ bí mật này, một khi bí mật này bị lộ ra ngoài, các cường giả Đế Cấp, Hoàng Cấp sẽ có nhu cầu khổng lồ đối với chân
tinh Tiên Thiên. Như thế, mức độ nguy hiểm đối với người sở hữu Cực Lạc Hoan Hỷ Thuyền như ta sẽ tăng lên rất nhiều.

Tuy rằng Bạch Đế, Thanh Đế cũng hữu hảo với mình, nhưng bọn họ cũng là nhìn vào tiềm lực phát triển của Sở Vân, coi như là tiến hành đầu tư cho tương lai mà thôi. Về bí mật yêu vật mắt trận này vô cùng trọng đại, Sở Vân biết phân biệt nặng nhẹ trong đó, lúc này hắn thầm hạ quyết tâm, thà chết giữ kín bí mật, tuyệt đối không tiết lộ.

Vạn dặm mây bay, khe núi thâm sâu.

Đây chính là đại bản doanh của gia tộc Vân gia, xây dựng một thành phố dựa núi kề sông. Các công trình kiến trúc mọc lên dày đặc, xếp hàng theo thứ tự từ trên đỉnh núi đi xuống, thẳng đến chân núi. Xa xa nhìn lại, đặc biệt hoành tráng.

Theo giới thiệu dọc đường của Vân Bạch Tham, ở đây có khoảng chừng hai trăm ngàn người. Hiện nay, chỗ này chỉ là một phần của cả đại bản doanh.

Trên thực tế, nơi cư trú của Vân gia kéo dài sang toàn bộ dãy núi phụ cận, khống chế nguyên cả một khu vực hơn mười vạn dặm.

Đến đây, Sở Vân bỗng hiểu ra:

- Chẳng trách bát đại gia tộc ẩn thế, thế nhân không thể biết được. Thì ra các người đều là sống trong thế giới tiên nang.

Đại bản doanh của Vân gia chính là mấy tiên nang thượng đẳng, hoàn toàn mở rộng, hòa hợp thành nhất thể với Đan Châu, hình thành một động thiên phúc địa.
Cũng giống như là thế giới long môn ở Tinh Châu, hoặc là khu rừng vô tận. Nhưng quy mô ở đây lại lớn hơn một chút, đồng thời cũng đã được cải tạo lại để con người có thể sinh tồn.

Đi cùng với nhóm người Sở Vân là hơn mười vị luyện đan sư khác. Đều là nhân tài xuất sắc của Vân gia ở Bách Gia Đan Hội lần này. Những người này, lớn nhất chỉ mới hơn bốn mươi tuổi, tuổi phổ biến không cao, tiềm lực phát triển rất lớn. Trẻ nhất thì đương nhiên là Sở Vân.

Tuy tiến vào đại bản doanh Vân gia, nhưng muốn gia nhập Vân gia, tuyệt sẽ không đơn giản như vậy.

Đầu tiên là khảo sát lai lịch.

Hiển nhiên Sở Vân dấu diếm rồi, chỉ là hắn từ lâu đã có kế hoạch chu đáo cho việc này. Hắn đã sắp xếp một thân phận vô cùng thỏa đáng.

Vân Bạch Tham dẫn Sở Vân đến một khoảng sân nhỏ:

- Thời gian khảo sát xác định khoảng chừng một tuần. Hiện tại, ngươi cứ ở đây.

Sở Vân nhìn lướt qua một vòng, gạch xanh tường trắng, kiến trúc điển hình của Vân gia, mang theo một sự sảng khoái của non xanh nước biếc, cùng với không khí thanh nhã của gia tộc ẩn thế.

Sở Vân khẽ gật đầu, đối với hắn, ở đâu cũng không thành vấn đề. Bởi vì phần lớn thời gian của hắn đều ngộ đạo tu hành trong thế giới tiên nang.

Rất hiển nhiên, nơi đây bảo vệ rất nghiêm ngặt.

Sở Vân liền nhanh chóng quét qua, phát hiện không ít trạm gác ngầm.

Điều này cũng dễ hiểu, dù sao đây cũng là đại bản doanh của Vân gia.

Thời gian bảy ngày thoáng chốc qua đi, Vân gia khảo sát hoàn tất, Sở Vân thuận lợi vượt qua. Có vị toán sư Quái Tiên bên người, suy đoán thiên cơ, bày mưu tính kế, mập mờ đánh lận con đen, vượt qua cửa này thì không thành vấn đề.

Kế tiếp là trắc nghiệm.

Trắc nghiệm toàn diện, kiểm tra đo lường tố chất và năng lực cụ thể thật sự của đám người Sở Vân.

Tuy Sở Vân cố hết sức ẩn giấu, tu vi cũng ngụy trang thành Quân Cấp, nhưng vẫn dễ dàng vượt trội hơn trong đám người này.

Tuổi tác thì không thể ngụy trang, ngự yêu sư Quân Cấp mười chín tuổi, lại là luyện đan đại sư, thành tựu biểu hiện như vậy của Sở Vân cũng đủ khiến cho cao tầng Vân gia quan tâm.

Nghe nói các nguyên lão của gia tộc còn từng triển khai một hồi tranh đoạt Sở Vân.

Cuối cùng tông sở thứ mười chín thắng lợi giành được Sở Vân một cách vất vả, thế là hắn được quyết định vào tông sở thứ mười chín.

Vân gia cơ nghiệp rất lớn, nhưng trong gia tộc lại chỉ có hai mươi mốt thế lực, tức hai mươi mốt tông sở.

Nơi có người thì có giang hồ, bên ngoài, Vân gia phải cạnh tranh với bảy đại gia tộc ẩn thế khác, bên trong đồng thời cũng đấu đá tranh giành quyền lợi kịch liệt.
Tông sở thứ mười chín, trong tất cả tông sở, thực lực nhìn chung có chút ưu thế hơn.

Bằng không cũng khó mà đoạt được Sở Vân.

- Ngươi là Vô Danh?

Vân Phong nhìn Sở Vân, vẻ mặt lạnh lùng, khẩu khí nghiêm nghị.

- Đúng vậy.

Sở Vân gật đầu, mặc dù lúc khảo sát hắn cũng đã bịa ra một thân phận hoàn mỹ, nhưng lúc này, hắn vẫn phải giải thích một phen:

- Ta là một cô nhi, được sư phụ thu nhận, không tên không họ, nên trực tiếp gọi là Vô Danh...

Còn chưa chờ hắn nói xong, Vân Phong liền giơ tay ngăn lại, ngắt lời Sở Vân:

- Ta mặc kệ ngươi trước đây gọi là cái gì, có tên hay không. Ngươi đã gia nhập vào Vân gia, từ nay về sau, ngươi sẽ họ Vân. Ngươi chính là Vân Vô Danh!

Sở Vân cúi đầu, bình tĩnh đáp một câu.

- Ta mặc kệ ngươi là thiên tài thế nào, là thủ hạ của ta, là hổ cũng phải quỳ, là rồng cũng phải cuộn lại. Lo làm việc cho tốt, cố hết sức hoàn thành từng nhiệm vụ ta giao cho ngươi. Coi biểu hiện của ngươi, ta sẽ thưởng phạt cho ngươi tương ứng. Hiểu chưa?

Ánh mắt Vân Phong sắc bén, như lưỡi đao nhìn quét qua khuôn mặt Sở Vân. Đồng thời linh áp Hầu Cấp, mơ hồ bức ép tới.

Sắc mặt Sở Vân lập tức cố ý biến đổi, làm ra vẻ cố gắng chống đỡ, trong mắt chợt lóe lên vẻ quật cường.

Một lát sau, Vân Phong bỗng nhiên thu lại linh áp, đồng thời ném cho Sở Vân một cái ngọc bài.

Dường như bởi vì áp lực xung quanh không còn, thân hình Sở Vân hơi chao đảo một chút, có vẻ hoảng loạn tiếp nhận ngọc bài.

Thấy bộ dạng này của hắn, khóe miệng Vân Phong nhếch lên một cách đắc ý. Hắn là chuyên môn làm việc này, đối phó với những thiên tài như Sở Vân, hắn có kinh nghiệm rất phong phú.

Thấy hiệu quả ra oai lần này cũng không tệ, Vân Phong cũng không làm khó dễ Sở Vân nữa:

- Đây là ngọc bài thân phận của ngươi, không nên làm mất. Nhiệm vụ cần ngươi hoàn thành đều có ghi chép trên đấy. Gặp phải khó khăn gì cũng có thể dùng nó để liên hệ với ta.

- Đúng rồi. Thiếu chút nữa quên mất.

Trước khi đi, Vân Phong chợt dừng bước:

- Một ngoại nhân như ngươi muốn chân chính gia nhập Vân gia, còn cần một bước cuối cùng, chính là kết thân. Cho ngươi thời gian một tháng để thích ứng và tiếp xúc,
một tháng sau sẽ có hội tương thân, chi tiết hãy tham khảo trong ngọc bài. Đọc Truyện Kiếm Hiệp

Vân Phong đi rồi, thần sắc Sở Vân khôi phục lại vẻ bình tĩnh, một ngự yêu sư Hầu Cấp sao có thể bức bách hắn được. Vừa rồi hắn chỉ là diễn kịch mà thôi.

Nhìn ngọc bài trong tay, Sở Vân hơi nhíu mày. Câu cuối cùng của Vân Phong, vượt ngoài dự liệu của hắn. Không ngờ gia nhập Vân gia, muốn thu được sự tín nhiệm chân chính lại phải phiền phức như vậy.

- Kết thân? Đây chẳng phải giống như chiêu nạp hiền tế sao? Chỉ có trở thành người một nhà, mới đáng để tín nhiệm sao. Quả nhiên là đặc sắc của Đan Châu, cũng chỉ có Đan Châu với hình thức gia tộc rộng khắp thì mới có phong tục tập quán như vậy.

Người khác sẽ vô cùng hưng phấn về việc kết thân, nhưng Sở Vân rất nhanh quẳng chuyện này ra khỏi đầu. Hiện nay hắn đã thành công trà trộn vào Vân gia, tiếp theo là điều tra tung tích cụ thể của mẫu thân.

Chỉ là, tạm thời vẫn chưa thể nóng vội, dù sao địa vị của mình còn rất thấp, đồng thời mới đến lạ nước lạ cái, sẽ bị âm thầm giám sát và bị tỉ mỉ chú ý.

- Việc cấp bách bây giờ là biểu đạt lòng trung thành, đồng thời nâng cao địa vị của mình. Địa vị ở Vân gia càng cao, việc điều tra sắp tới gặp phải trở ngại càng ít. Thế nhưng làm sao nâng cao địa vị đây?

Suy nghĩ một lúc, Sở Vân chuyển ánh mắt tập trung vào ngọc bội thân phận.

Hơn mười ngày sau.

- Đây là ba viên Tái Sinh Đan.

Sở Vân làm ra vẻ mặt mệt mỏi, giao bình đan dược cho Vân Phong.

Vân Phong cầm lấy bình đan dược, chỉ kiểm tra sơ qua một chút, liền biết Sở Vân nói thật. Mười mấy ngày nay, biểu tình trấn định một cách miễn cưỡng của hắn cuối cùng cũng nhịn không được biến đổi, lộ ra vẻ chấn kinh từ đáy lòng.

Ngày thứ hai sau khi gặp mặt Sở Vân, Sở Vân đã giao cho hắn một túi đựng đầy đan hoàn.

Lúc đó, Vân Phong cảm thấy hết sức kinh ngạc vì hiệu suất làm việc của Sở Vân.

Phải biết rằng, nhiệm vụ mà hắn giao cho Sở Vân đều là một số nhiệm vụ luyện đan nặng nề, độ khó lại cao. Điều này chủ yếu là để đánh tan lòng kiêu ngạo của người mới đến.

Thế nhưng thật không ngờ, Sở Vân làm việc suốt một đêm đã hoàn thành nhiệm vụ này trên ngọc bài.

- Xem ra là vẫn muốn biểu hiện mình, có một số người mới quả thực có phản ứng như vậy.

Kinh ngạc qua đi, Vân Phong bình thường trở lại. Thậm chí còn có một chút vui vẻ. Sở Vân tích cực hoàn thành nhiệm vụ như vậy, muốn biểu hiện mình, có thể chứng tỏ đòn ra oai phủ đầu của Vân Phong hắn không tệ, đã khiến Sở Vân điều chỉnh lại thái độ, bắt đầu có lòng kính nể đối với Vân gia. Như vậy mới tích cực biểu hiện, khát khao nhận được sự chấp thuận.

Nếu đã như vậy...

Ngươi càng muốn được chấp thuận, ta lại càng không chấp thuận ngươi. Chấp thuận càng nhanh thì giá trị lại càng thấp.

Kinh nghiệm làm việc của Vân Phong rất phong phú, sau khi tiếp nhận một túi đựng đầy đan dược nhếch miệng, ngữ khí rất miễn cưỡng nói:

- Thủ pháp luyện đan cũng được... Miễn cưỡng coi như ngươi đã hoàn thành. Tiếp tục nỗ lực, ngươi còn kém xa lắm.

Ngày thứ ba, Sở Vân tiếp tục đi tới trước mặt hắn, đưa cho hắn hai cái túi.

Bên trong túi hiển nhiên tất cả đều là đan dược.

Trong lòng Vân Phong vô cùng kinh ngạc, phải biết rằng, ngày hôm qua hắn cố ý giao nhiệm vụ luyện đan khó hơn, chính là muốn làm khó Sở Vân. Thế nhưng thật không ngờ, qua một ngày đêm một đêm, hắn lại có thể hoàn thành.

Tốc độ này có chút khủng bố a...

Trong lòng Vân Phong thầm nghĩ, vuốt ve cằm, làm bộ lơ đãng tiếp nhận mấy cái túi:

- Cũng được, không tính là thượng phẩm. Nhưng nể mặt ngươi là người mới, ta đành miễn cưỡng nhận lấy.

Ngày thứ ba...

Ngày thứ tư...

Ngày thứ năm...

Sự kinh ngạc trong lòng Vân Phong đã chuyển thành nỗi khiếp sợ. Tốc độ mà Sở Vân thể hiện ra đã khẳng định được tài nghệ luyện đan của hắn đã đạt được đỉnh phong của luyện đan đại sư, chỉ kém một bước là liền đạt cấp tông sư.

Thiên tài a, thiên tài luyện đan hàng thật giá thật.

Vân Phong vừa tán thán lại vừa đố kỵ, hắn đã trên trăm tuổi rồi, nhưng cũng bất quá là luyện đan đại sư cấp thấp. Sau khi nhận thức được thiên tư luyện đan của Sở Vân, thái độ của hắn đối với Sở Vân không khỏi hòa nhã hơn rất nhiều. Giao nhiệm vụ cũng bỗng nhiên trở nên "thông tình đạt lý" hơn.

Sau đó, ngày thứ sáu, ngày thứ bảy, thứ tám...

Sở Vân vẫn như cũ, sự kinh ngạc của Vân Phong chuyển sang sự khó hiểu, có một lần hắn chủ động khuyên bảo, muốn Sở Vân không cần bạt mạng như vậy.

Nào ngờ Sở Vân lại mỉm cười:

- Không sao, con người ta chính là như thế này. Luyện đan là việc mà ta thích nhất, hơn nữa nhìn thấy trong tay có nhiệm vụ, không hoàn thành được nó thì toàn thân ta thấy khó chịu.

Thân hình Vân Phong chấn động, ánh mắt nhìn Sở Vân hiện lên vẻ kính nể. Cái tên này thì ra là một tên mê cuồng công việc!

Ngày thứ chín, ngày thứ mười, ngày thứ mười một...

Sở Vân bắt đầu nổi danh, hiệu suất cực cao cùng với lòng nhiệt tình làm việc như cái máy của hắn đã khiến rất nhiều người trong Vân đều nhận thấy được giá trị của hắn.

Người chăm chỉ nỗ lực, luôn luôn dễ khiến cho người khác kính phục.

- Chọn được một người mới kiệt xuất như vậy, thực sự là vận khí của Vân Phong!

Người trong Vân gia, nhất là đồng sự của Vân Phong đều tỏ ra ngưỡng mộ và đố kỵ.

Điều này làm cho Vân Phong thầm cảm thấy vô cùng sảng khoái, thái độ đối với Sở Vân cũng càng thêm hiền hoà.

- Chú ý nghỉ ngơi nhiều một chút.

- Không đươc liều mạng như vậy.

- Luyện đan là một sự nghiệp vô cùng vô tận, nhưng tuổi thọ con người lại hữu hạn. Không thể luôn luôn làm việc.

Vân phong khuyên bảo Sở Vân càng ngày càng nhiều lần. Đồng thời nhiệm vụ mà hắn giao cũng càng lúc càng đơn giản.

Thế nhưng rất nhanh, hắn nhận được mệnh lệnh, phải gia tăng độ khó của nhiệm vụ. Đây là cao tầng Vân gia cũng đã chú ý tới Sở Vân, muốn mượn việc này để thử cực hạn của hắn.

Vân phong bất đắc dĩ phải chấp hành mệnh lệnh này, sau đó biểu hiện của Sở Vân lại càng khiến hắn giật mình hơn!

Chí Tôn - Chương #688


Báo Lỗi Truyện
Chương 688/792