Chương 684: Sao có thể như vậy?



Nhưng mà đúng lúc này, đoàn người bỗng bị tách ra, một vị nam tử trung niên dẫn theo một nhóm người hùng hồn đi tới trước mặt Sở Vân.

- Mẹ nó, chen lấn cái gì, không có con mắt à... Ách!

Một số người bị đẩy qua hai bên mở miệng mắng chửi, nhưng khi bọn họ nhìn rõ đoàn người này, liền như con vịt bị bóp cổ, tiếng mắng chửi ngừng bặt.

- Là Hồ gia!

- Mẹ của ta ơi, là Hồ gia, gia tộc đứng thứ bảy. Sao bọn họ lại tới đây?

- Đó là tộc trưởng Hồ Kim Thao của Hồ gia, Bát Vinh Vương, lúc còn trẻ thì đã có chiến tích rồi, hiện nay hùng bá một phương, danh tiếng lẫy lừng, nhất cử nhất động đều ảnh hưởng đến thế cuộc của toàn bộ Đan Châu.

Lúc này, tiếng kinh hô vang lên khắp nơi.

Triệu Phì, Công Tôn Uyển Nhi đều biến sắc.

Triệu Phì cúi đầu, khúm núm, vẻ mặt cười lấy lòng:

- Vãn bối là Triệu Phì, ra mắt Bát Vinh Vương tiền bối!

Công Tôn Uyển Nhi cười duyên, miệng ngọt như bôi mật:

- Vãn bối Công Tôn Uyển Nhi, bái kiến tiền bối, chúc tiền bối vạn thọ thiên phúc, hùng bá Đan Châu.

Hồ gia được công nhận là một trong Đan Châu thập đại bá chủ, từ trước đến giờ, Bách Gia Đan Hội đều là của người của mười gia tộc giành vị trí đầu. Thực lực thâm hậu, thế lực khổng lồ, cho dù là Công Tôn gia hay Triệu gia, đứng trước mặt Hồ gia cũng như đứa trẻ dưới chân người trưởng thành.

Không thể đắc tội được, cũng không dám đắc tội.

Càng huống chi đây là Hồ Kim Thao, là nhân vật truyền kỳ đại danh lừng lẫy hiện nay.

Thủ đoạn tàn nhẫn, hành sự mạnh mẽ chắc chắn, chiến tích kinh người, máu lạnh vô tình.

Vị tộc trưởng này của Hồ gia cũng không tỏa ra linh áp Vương Cấp của mình, nhưng chỉ bằng vào vẻ mặt lạnh lùng như sắt thép đúc thành của hắn cũng đủ để khiến người ở đây cảm thấy bị đè nén, không khí dường như đông cứng lại, cảm giác vô cùng ngột ngạt.

Khí trường của người này thực sự quá cường đại!

Hồ Kim Thao cũng không thèm nhìn Công Tôn Uyển Nhi và Triệu Phì một cái, trực tiếp đi qua.

Hắn đứng trước mặt Sở Vân, sắc mặt hiện lên vẻ cực kỳ trang trọng và thành khẩn, chắp tay nói với Sở Vân:

- Bỉ nhân là tộc trưởng của Hồ gia, chân thành mời Vô Danh công tử gia nhập đội ngũ của bản gia. Bản gia nguyện dùng vị trí chủ lực đệ nhất còn trống để chờ công tử.

Mọi người đều chết lặng.

Ai nấy đều há mồm trợn mắt!

- Chuyện gì xảy ra thế này? Ta vừa mới nghe lầm phải không?

Đây là tiếng lòng của phần lớn người ở đây.

Tộc trưởng của gia tộc đứng thứ bảy ở Đan Châu, đường đường là Bát Vinh Vương, lại dùng từ "bỉ nhân" để tự xưng. Cố ý đến đây để mời một thanh niên không ai biết tên.

Mà thanh niên này lại là người vừa mới bị loại khỏi đội ngũ, ngay cả tư cách tham gia Bách Gia Đan Hội cũng không có.

Càng quan trọng hơn là, Bát Vinh Vương còn chính miệng hứa hẹn, nguyện ý giao vị trí chủ lực đệ nhất cho thanh niên này.

Kinh ngạc, sợ hãi, nghi hoặc, những cảm xúc mạnh mẽ đó xộc thẳng vào lòng mỗi người.

Thật không hiểu!

Rốt cuộc là chuyện gì xảy ra?

Sở Vân dường như có chút suy tư, quay đầu nhìn về nơi xa.

- A! Ca ca, hắn nhìn qua đây.

Đôi mắt đẹp của Vân Tiểu Ái mở thật to, ngay cả vẻ mặt kinh ngạc cũng vô cùng khả ái.

- Hắn đã phát hiện ra chúng ta.

Ánh mắt của Vân Bạch Tham hơi có chút suy nghĩ, khóe miệng bất giác mỉm cười, đứng trong đám người gật đầu với Sở Vân.

Mọi người ai nấy cũng đều hết sức chăm chú nhìn phản ứng của Sở Vân, thấy cảnh như vậy, đầu váng mắt hoa như muốn té xỉu.

- Thanh niên này có địa vị gì, đứng trước mặt Bát Vinh Vương mà hắn còn dám quay đi chỗ khác, không thèm đếm xỉa, sao có thể tùy tiện như vậy?

Trong lòng vị tộc trưởng này của Hồ gia lại càng chấn động.

Người khác chỉ có thể nhìn thấy Sở Vân nhìn về phía nơi xa, nhưng hắn lại biết Sở Vân nhìn ai trong đám người kia.

Đại công tử của Vân gia, Vân Bạch Tham!

Mặc dù mình là cường giả Vương Cấp, lại quyền cao chức trọng, nắm trong tay Hồ gia có thế lực đứng thứ bảy ở Đan Châu. Nhưng trong lòng Hồ Kim Thao lại biết rõ mình có bao nhiêu cân lượng.

Bát đại gia tộc ẩn thế, là bí mật công khai ở cao tầng Đan Châu. Thế nhân không biết được, nhưng Hồ Kim Thao sao lại không biết? Tầng lớp càng cao thì càng có thể cảm nhận được sự khủng bố của bát đại gia tộc ẩn thế!

Bát đại gia tộc này có liên quan đến Tam Hoàng Ngũ Đế ở Đan Châu. Mỗi một gia tộc giơ ra một đầu ngón tay là có thể nghiền nát mười cái Hồ gia. Chỉ cần giúp đỡ chút xíu nào đó là có thể khiến một tiểu gia tộc hạng bét tăng cao địa vị thành nhất lưu ở Đan Châu.

Hồ gia chính là một ví dụ. Năm xưa, lão tổ của Hồ gia đã được một vị cao tầng của Vân gia ưu ái, lúc này Hồ gia mới có địa vị và cục diện như hiện nay. Hồ gia chính là đối tượng nâng đỡ của Vân gia, thậm chí có thể nói là con rối của Vân gia.

Mặc dù chỉ làm con rối, tộc trưởng Hồ gia không những không có gì bất mãn, hơn nữa còn lấy đó làm vinh quang.

Mười gia tộc đứng đầu ở Đan Châu, phía sau gia tộc nào không có bóng dáng của gia tộc ẩn thế? Có thể được sự ưu ái của gia tộc ẩn thế, đó chính là bản lĩnh của mình!

Sở Vân sắp bị ép ra khỏi Bách Gia Đan Hội, Vân Bạch Tham tất nhiên không muốn thấy tình cảnh này xảy ra. Thế là gọi tộc trưởng của Hồ gia tới, ra mặt sắp xếp một phen.

Lần đầu tiên tận mắt nhìn thấy Vân Bạch Tham, Bát Vinh Vương kích động vạn phần.

Đại danh của Vân Bạch Tham, hắn đã sớm nghe nói qua. Tuổi còn trẻ, nhưng đã là Vương Giả đỉnh phong, tu vi còn cao hơn mình. Là một kỳ tài ngàn năm khó tìm, trong thế hệ hiện nay, hoàn toàn xứng đáng là đệ nhất nhân trong lớp hậu bối bát đại gia tộc.

Thậm chí, theo tin tức ngầm truyền ra, Vân Bạch Tham dường như đã được chọn trong nội bộ làm một trong năm người ứng cử chức tộc trưởng của Vân gia. Cho dù như thế nào, dù không làm tộc trưởng của Vân gia được, tương lai hắn cũng nhất định là cao tầng
trong cao tầng của Vân gia.

Bát Vinh Vương biết rằng, nếu đặt được mối quan hệ này, Hồ gia có thể bảo đảm hưng thịnh phồn vinh mấy trăm năm.

Hiện nay, Vân Bạch Tham chủ động triệu kiến hắn, muốn hắn đi làm một chuyện, đi mời một thanh niên làm chủ lực đệ nhất.

Mời!

Bát Vinh Vương nhạy bén nhớ kỹ chữ trọng yếu này.

Người nào có thể khiến Vân Bạch Tham Vân đại công tử nói ra một chữ "mời"!

Ánh mắt của Bát Vinh Vương tỏa sáng, trong lòng hiểu rõ. Hắn lập tức quyết tâm, mặc kệ người này là ai, mặc kệ thanh niên này thuộc đội ngũ nào, Bát Vinh Vương ta cho dù phải bỏ hết thể diện, mặt dày đi cầu xin thì cũng phải mời cho bằng được thanh niên này đi theo về phía mình, hầu hạ hắn thật chu đáo.

Vừa gặp mặt Sở Vân, trong lòng Bát Vinh Vương liền thầm chấn động: "Thanh niên này rất không đơn giản."

Sở Vân đối với thái độ của hắn cũng vô tùy tiện, đây không phải giả bộ, là xuất phát từ sự kiêu ngạo và tôn quý trong xương cốt. Bát Vinh Vương lập tức suy nghĩ liên tục.

Thanh niên trước mắt này rất giống Vân Bạch Tham. Chẳng lẽ là quý công tử của bát đại gia tộc ẩn thế? Do nhàn rỗi đến chán, cải trang vi hành chạy đến Bách Gia Đan Hội chơi đùa?

Thảo nào Vân đại công tử lại coi trọng như vậy, dùng chữ "mời".

Nghĩ tới đây, Bát Vinh Vương nặn ra một nụ cười nơi khoé miệng, ngữ khí càng thêm ôn hòa:

- Vô Danh công tử, có yêu cầu gì, công tử cứ phân phó. Ta đại biểu cho Hồ gia quét dọn giường chiếu đón chào công tử.

Thấy cảnh tượng này, tròng mắt mọi người thiếu chút nữa lọt cả ra ngoài.

- Bát Vinh Vương cười rồi, hắn có thể cười rồi!

- Tộc trưởng thiết diện vô tình, ta theo tộc trưởng mấy mươi năm, chẳng bao giờ thấy ngài cười. Ngài lại mỉm cười với một thanh niên như thế.

Trong lòng mọi người dường như nổi lên cơ bão cấp mười hai, ai cũng không thể bình tĩnh được.

Tình cảnh thực sự quá quỷ dị. Bát Vinh Vương lại chân thành như vậy, thậm chí có chút thấp giọng, đi mời một thanh niên.

Sở Vân gật đầu với Bát Vinh Vương, chậm rãi đáp ứng nói:

- Ngươi đã có lòng như vậy, vậy thì cứ như vậy đi, ta gia nhập đội ngũ của Hồ gia là được rồi.

Mọi người trợn mắt há mồm.

Thanh niên này rốt cuộc là ai, đối tộc trưởng Hồ gia lại tùy tiện như vậy?

- Ha ha ha.

Bát Vinh Vương vui mừng quá đỗi, vội vã nghiêng người vươn cánh tay ra:

- Được Vô Danh công tử gia nhập là vinh hạnh của Bát Vinh Vương ta, là vinh hạnh của Hồ gia chúng ta. Mời đi bên này.

Mọi người hoàn toàn biến thành tượng đá.

Mãi đến khi Sở Vân theo người của Hồ gia rời đi một hồi lâu, bọn họ mới có phản ứng.

Đoàn người như ong vỡ tổ, bàn tán xôn xao khắp nơi.
Có người đến giờ còn không thể tin được:

- Bát Vinh Vương vừa nãy không là giả trang đấy chứ?

Có người ôm đầu sợ hãi than:

- Khó có thể tưởng tượng được, thanh niên này lại có thể khiến cho Bát Vinh Vương lễ ngộ chiêu đãi như vậy... Không phải tận mắt nhìn thấy, ngay cả tưởng tượng ta cũng không tưởng tượng ra được!

Có người bừng tỉnh:

- Thảo nào thanh niên này lại có dám đối xử với Công Tôn thế gia như vậy. Hắn tuyệt đối có chỗ dựa.

Có người nghĩ mãi vẫn không hiểu:

- Rốt cuộc hắn là ai, cho dù là người thừa kế tộc trưởng của đệ nhất gia tộc cũng không đáng để Bát Vinh Vương hưng sư động chúng như vậy.

Người hả hê cũng không hề thiếu:

- Hắc hắc hắc, Công Tôn gia tiêu rồi, Triệu gia cũng tiêu luôn. Ngay cả Hồ gia cũng phải e dè, hai nhà bọn họ tính toán cái gì mà lại đi đắc tội với một đại nhân vật như vậy, những ngày tốt đẹp của bọn họ sắp tàn rồi.

Sắc mặt Công Tôn Uyển Nhi trắng bệch, không còn chút máu nào. Đám người sau lưng nàng, sắc mặt còn kém hơn cả nàng, quả thực giống như là người sắp chết.

Ai cũng không thể ngờ, cục diện sẽ chuyển biến nhanh như vậy! Lớn đến như vậy!

Triệu Phì càng tệ hại hơn, hai chân hắn run kịch liệt, gần như đứng không vững. Sắc mặt hắn đích đầy vẻ sợ hãi và khẩn trương, chấn kinh và tuyệt vọng.

Trong miệng hắn không ngừng lẩm bẩm như nói mớ, hồn phách bay đi đâu mất hết rồi:

- Tại sao có thể như vậy? Ta nên làm cái gì bây giờ? Sao lại biến thành như vậy?

Công Tôn Uyển Nhi nhìn hắn một cái, trên nét mặt khinh thường có kèm theo sự phẫn nộ, và cả sự bi ai đồng bệnh tương lân.

Nàng chẳng còn tâm tư nào ở lại đây, ngữ khí vô cùng nặng nề nói:

- Đi, lập tức trở về. Ta muốn đi thỉnh tội với phụ thân!

Sau khi nghe hạ nhân bẩm báo, Trần Vũ Tình cũng đứng ngồi không yên:

- Cái gì? Ngươi nói cái gì! Tộc trưởng Hồ gia đích thân đến mời Vô Danh, ngữ khí còn cực kỳ khách khí?

Nàng trượt khỏi ghế, đứng thẳng lên. Sắc mặt tái nhợt như tờ giấy, trong mắt lộ ra vẻ hối hận và sợ hãi tột độ.

Là Trần gia của nàng đá Sở Vân đi, nếu Sở Vân sau này về tính sổ, Trần gia cũng không thể bảo vệ cho nàng.

Không, Trần gia có còn tồn tại hay không cũng còn chưa biết.



Việc tộc trưởng Hồ gia đích thân mời một vị thiếu niên vô danh rất nhanh liền gây chấn động toàn bộ Bách Gia Đan Hội.

Mọi người tất nhiên là vừa kinh ngạc vừa nghi hoặc, nhốn nháo thăm dò. Truyện Tiên Hiệp

Rất nhanh, tranh chấp giữa Sở Vân và Trần gia, Công Tôn gia, Triệu gia liền bị mọi người biết rõ.

Buổi chiều hôm đó, tộc trưởng Trần gia liền lập tức dẫn cao tầng của gia tộc như Trần Vũ Tình đến nơi ở của Hồ gia thỉnh tội.

Theo sát phía sau là tộc trưởng Công Tôn gia, lão trói gô nữ nhi của mình là Công Tôn Uyển Nhi lại, công khai tuyên bố sẽ giao cho Sở Vân tự xử lý, xử trí thế nào thì
lão cũng không nhíu mày một cái.

Tộc trưởng Triệu gia là người cuối cùng biết tin.

Sau khi nghe đầu đuôi ngọn nguồn của sự việc, lão ói máu ngay tại chỗ, hận không thể chính tay bóp chết Triệu Phì.

Cái tên nghịch tử này, coi náo nhiệt cái gì? Chuyện của Công Tôn gia, Trần gia người ta, dựa vào cái gì mà xen vào, còn lôi kéo toàn bộ gia tộc của Triệu gia ta vào nữa?

Lão lập tức hạ lệnh, cắt đứt hai tay hai chân của Triệu Phì. Sau đó dẫn Triệu Phì nằm như một đống nhầy nhụa, vội vàng chạy đến nơi dừng chân của Hồ gia.

Ba vị tộc trưởng muốn cầu kiến Sở Vân, nhưng đều bị người canh cửa chặn lại.

- Vô Danh công tử đang tu hành, không muốn bị quấy rối.

Người trông cửa mặt lạnh như tiền, tộc trưởng của ba đại gia tộc thì thế nào, hắn đã được tộc trưởng Hồ gia chính miệng dặn dò.

Sở Vân quả thực đang tu hành.

Hắn ngồi xếp bằng trên boong tàu của Cực Lạc Hoan Hỷ Thuyền, bên người bày một lớp dầy Ngộ Đạo Thạch. Ở Đế Hoàng Ám Hội, hắn ồ ạt thu mua Ngộ Đạo Thạch, trong tay người khác có năm sáu viên thì là được rồi, còn hắn lại có tới bốn, năm mươi viên.

Dưới sự tăng cường của nhiều Ngộ Đạo Thạch như vậy, lĩnh ngộ về pháp tắc của hắn tăng lên vùn vụt đến mấy chục lần. Trước đây, bằng vào linh quang Đế Cấp, bảy ngày có thể hiểu thông một đạo pháp tắc. Hiện nay, trong vòng một ngày là có thể nắm giữ sáu bảy đạo.

Hắn không ngừng lĩnh ngộ, khả năng nắm bắt đối với pháp tắc cũng dần dần tăng cường, sự hiểu biết đối với bản chất thế giới cũng càng thêm thấu triệt.

Ngự yêu sư đạt đến Quân Cấp thì cần phải tìm kiếm đạo của bản thân mình, Hầu Cấp phát triển, Vương Cấp công thành. Đợi đột phá Vương Cấp, lên Đế Cấp thì cần lấy đạo của bản thân làm trung tâm, học tập các đạo khác, đạt đến cảnh giới như biển lớn có thể chứa cả trăm sông đổ về.

Chí Tôn - Chương #684


Báo Lỗi Truyện
Chương 684/792