Chương 662: Lý do sống lại



- Sau khi Dạ Đế sống lại, cô đọng các loại Hóa Đạo Chi Pháp thành một thể, hình thành đạo pháp thần thông – "Hóa Đạo". Ôi, đạo pháp này đối với lưới pháp tắc là mối nguy hại quá lớn. Ta cũng biết tầm quan trọng của lưới pháp tắc đối với thế giới tiên nang. Nhờ có lưới pháp tắc mới có thể khởi động trật tự không gian trong Hỗn Độn Hải. Một khi Dạ Đế động thủ, hóa đi lưới pháp tắc, Tinh Châu sẽ bị hủy diệt, thương tổn không gì sánh nổi. Đến lúc đó, Hỗn Độn Hải gào thét, cắn nuốt tất cả.

- Ta đã chuyển sang Chuyển Sinh Hợp Đạo. Tinh Châu chính là ta, ta chính là Tinh Châu. Một khi Hỗn Độn Hải đến, ta cũng sẽ bị thương nặng. Ta không thể dễ dàng tha thứ Dạ Đế tiếp tục kiêu ngạo, vừa vặn ta tìm được Long Nguyện Thụ. Long Nguyện Thụ có thể tiêu hao Long Tình, yêu vật hoàn thành ước nguyện thần kỳ của loài long. Nguyện vọng của Thương Lam Hải Long trước khi chết, là trở lại hai mươi năm trước.

Nguyện vọng này quá lớn, chỉ dựa vào Long Nguyện Thụ và long tình của Thương Lam Hải Long cũng không thể hoàn thành. Ta đã triệu tập khí vận Tinh Châu, thu vào Long Nguyện Thụ. Khiến cho thời gian Tinh Châu lùi lại hai mươi năm, một lần nữa bắt đầu. Đồng thời, ta cũng lựa chọn ngươi làm người chống lại Dạ Đế.

Sở Vân nghe được những lời ấy, trong lúc nhất thời trừng mắt, vẻ mặt ngây ngốc choáng váng.

Cuối cùng, việc sống lại đã thực sự được làm sáng tỏ. Mà hắn, đã có phần không tiếp nhận nổi.

Năng lực của Tinh Thánh vượt qua tưởng tượng của hắn. Không ngờ thật sự có thể khiến thời gian Tinh Châu, lui lại hai mươi năm. Tuy nhiên điều này cũng không phải khó có thể lý giải.

Thật ra Sở Vân cũng đã làm được đến bước này.

Trong trận chiến đấu giữa hắn và Long Đế, hắn đã vận dụng Nguyệt Thỏ, kết hợp lực của thế giới tiên nang, dùng thời gian hồi tưởng, thành công sống lại ba con yêu vật bên ta, do đó giành được cục diện chiến thắng.
Tinh Thánh cũng làm tương tự như thế, chỉ là năng lực của hắn cao hơn nhiều so với Sở Vân, trực khiến cả Tinh Châu to lớn như vậy lui lại hai mươi năm. Sở Vân đoán rằng, trong số Yêu vật Tiên Thiên Tinh Thánh dùng làm mắt trận, tất nhiên cũng có loài thuộc tính thời gian giống Nguyệt Thỏ.

Điều Sở Vân chân chính khó có thể lý giải chính là, Tinh Thánh lấy thân phận Thánh cấp, muốn đối phó với Dạ Đế, vì sao còn muốn tốn công tốn sức như vậy? Trực tiếp động thủ diệt Dạ Đế không phải là được rồi sao?

- Lại nói tiếp, Thánh giả bất quá là cũng chỉ là một cảnh giới của Ngự yêu sư, không phải vạn năng.

Tinh Thánh tiểu hài tử khẽ thở dài một tiếng.

- Nhất là Thánh giả sau khi Hợp Đạo, đồng thời ngôn xuất pháp tùy cũng phải tuân thủ pháp quy thiên đạo. Thánh giả tức là thế giới. Nếu Thánh giả trái với pháp tắc, chính là tự mình phản đối mình. Quan trọng nhất chính là, Cửu Châu trong thiên hạ có cửu thánh. Cửu thánh kiềm chế lẫn nhau, rút giây động rừng. Nhất là trong các Tinh Châu, thế giới tiên nang của ta là trẻ tuổi nhất trong Cửu Châu, có sức sống nhất. Bởi vậy Thánh giả các châu đều mơ ước. Bất kỳ lúc nào ta cũng cần trấn giữ Tinh Thánh điện.

Thiên hạ có chín Đại Thánh giả, cũng không phải thực sự hòa thuận với nhau. Mối liên quan với nhau rất phức tạp. Khi là đối địch, khi thì liên minh. Hiện nay kiềm chế
với nhau, giống như một ván cờ phức tạp, hạ xuống trở thành một cân bằng chết.

Bởi vậy, Thánh giả thường trấn giữ ở trung tâm thế giới, trung tâm lưới pháp tắc, quản lý toàn bộ thế giới tiên nang. Nếu không có thánh nhân quản lý, thế giới tiên nang giống như đồng ruộng thiếu nông phu trồng trọt, tổn thất lớn hơn cả thu hoạch.

Thánh nhân không dễ dàng rời núi, một khi rời núi chắc chắn phải là vì tình thế đã hiểm ác đến cực hạn, nếu không ra tay, thế giới cũng phải sụp đổ hủy diệt.
Nhất là Tinh Châu chính là thế giới trẻ tuổi nhất, tám châu khác đều có Thánh nhân âm thầm can thiệp, muốn bước một chân kéo dài đến trong Tinh Châu.
Trong Tinh Châu, có rất nhiều người của châu khác. Khổ Đà Vương ngày xưa chính là ví dụ điển hình. Hắn tới Tinh Châu, sáng lập Khổ Đà Tự, giống như là Đà Châu tấn công đội quân canh gác phía trước của Tinh Châu. Tuy rằng Cửu U Vương là người trong Tinh Châu, nhưng khi ở Quỷ Châu bị xúi giục, thành lập Cửu U thành, cũng là căn cứ tiền tuyến của Quỷ Châu ở Tinh Châu.

Thật ra, sau lưng việc này đều có Đà thánh, Quỷ thánh ở phía sau màn bày bố. Đây là Thánh nhân. Bọn họ lấy thiên hạ làm bàn cờ, lấy sinh linh vạn vật làm quân cờ, tồn tại cao nhất ở phía sau màn thao túng vận mệnh.

- Địa phương nào có người sẽ có giang hồ. Địa phương có giang hồ thì có tranh chấp. Thánh giả cũng không phải tiêu dao như các ngươi tưởng tượng... Tương lai
khi ngươi quản lý thế giới tiên nang sẽ phát hiện, sinh mạng di chuyển càng ngày càng nhiều, sẽ càng ngày càng phải quan tâm, công việc sẽ càng ngày càng nặng nề, thời khắc đều không được phân tâm.

Tiểu hài tử Tinh Châu khẽ nhíu mày, trong giọng nói bao hàm vài khổ ý.

Sở Vân luôn cố gắng lắng nghe tất cả các thông tin qua giọng nói của Tinh Thánh.

Khi nghe được điều này, hắn cũng không khỏi nhíu mày:

- Ta dường như có hiểu một chút. Tuy rằng cường giả Thánh cấp chính là mức độ cuối của Ngự yêu sư. Nhưng thứ nhất phải trấn thủ và quản lý thế giới tiên nang, thứ hai phải đối phó với Thánh giả khác. Phần lớn tinh lực đều phân tán. Bởi vậy muốn đối phó Dạ Đế, ngược lại có vẻ lực bất tòng tâm.

- Đây không phải lực bất tòng tâm.

Tiểu hài tử Tinh Thánh lắc đầu.

- Ngươi mới chỉ là Vương cấp cao đoạn, có chút không hiểu cũng phải. Thánh giả như người chơi cờ, sinh linh là quân cờ. Phương pháp Thánh giả thường dùng nhất, rốt cuộc đã không phải là tự mình ra trận, đánh đánh giết giết. Mà là khéo léo bố cục, thông qua khổ tâm bố trí, đạt được mục đích của chính mình...

Khi trở thành Thánh giả, nhất là thánh nhân đã Chuyển Sinh Hợp Đạo, đã đạt tới trình độ bất diệt nào đó. Thế giới chính là hắn, hắn chính là thế giới.

Hai Thánh Nhân khai chiến, chính là hai thế giới công kích với nhau, chính là thế chiến. Nếu Thánh Nhân bị buộc đến đường cùng, tự mình lên sân khấu, vậy nhất cử nhất động đều có uy lực khủng khiếp, có thể nghiêng trời lệch đất, hủy thiên diệt nguyệt.

Thánh nhân cũng không nguyện thấy tình huống phải ra tay. Bởi vì một khi như thế, thế giới tiên nang đã khổ công bày bố sẽ tổn thất cực kỳ nghiêm trọng. Là đả thương địch thủ một nghìn tự hại mình tám trăm. Tổn hại người lại không lợi cho mình là một chuyện ngu xuẩn.

Sở Vân nghe được cái hiểu cái không, xét đến cùng vẫn do tu vi của mình, cách Thánh cấp quá mức xa xôi. Nguồn: http://truyenyy.com
Hắn cũng chỉ hiểu qua loa đại khái, nhưng đã cố gắng nhớ kỹ những lời Tinh Thánh nói hôm nay Tinh Thánh, chờ đợi về sau khi tu vi cảnh giới đều tăng lên, lại tiếp tục tìm hiểu.

- Đúng rồi! Dạ Đế đã thành công giết chết được Thiên Ngoại Tinh Ma, chân chính sống lại. Nói như vậy, chẳng phải ta cũng đã thất bại? Tinh Thánh tiền bối chẳng lẽ còn có thể hồi tưởng thời gian sao?

- Ha ha.

Tiểu hài tử mỉm cười vài tiếng.

- Ngươi nghĩ hồi tưởng thời gian dễ dàng như vậy sao? Ta bất đắc dĩ mới dùng một lần, hao phí rất nhiều khí vận mới nghịch chuyển được hai mươi năm. Hiện nay quay lại một lần nữa, vậy ta cũng gánh vác không dậy nổi tổn thất về khí vận đó. Dạ Đế đầy tài hoa. Ngay cả Cửu Châu cũng không có nhiều người như vậy. Có thể lấy thân phận Đế cấp, ảnh hưởng đến bố cục kỳ tài của Thánh Nhân. Nhưng khi hắn ngưng tụ thành thần thông "Hóa Đạo", chung quy hắn không thể tấn chức đến Hoàng giả. Đây là một con đường sai lầm.
- Đây cũng không phải là thất bại. Ta để ngươi sống lại cũng không phải là muốn giết chết Dạ Đế. Chỉ cần ngươi thả Long Đế ra, để Tinh Châu có giữ cân bằng với sức mạnh của hắn, cũng đã đạt tới mục đích của ta. Đáng tiếc ở kiếp trước, ta nâng đỡ Trữ Phàm Trần, nhưng không đủ để khiến hắn trưởng thành đến trình độ chống lại Dạ Đế. Hắn cũng không thành công đánh thức Long Đế. Kiếp này, ngươi không chỉ có thả ra Long Đế, thậm chí có tiên nang tuyệt phẩm, có thể chống lại Dạ Đế. Đã thành công vượt qua kế hoạch ban đầu của ta.

Tinh Thánh cười tủm tỉm nói.

Giết chết Dạ Đế, ngược lại sẽ làm kế hoạch thất bại.
Bởi vì có tồn tại Quỷ Châu, hồn phách Dạ Đế sẽ trở về Quỷ Châu. Điểm này, Tinh Thánh từng tự mình thử. Hắn phái Thiên Ngoại Tinh Ma đối ứng Dạ Đế giết chết Dạ Đế trong thành Dạ Đế. Nhưng cách này thực sự không được. Dạ Đế lại từ Quỷ Châu trở về.

Mục đích thực sự của Tinh Thánh chính là tạo ra một nhân vật có thể chống lại Dạ Đế, không cho cục diện Tinh Châu bị mất cân bằng như vậy. Hắn đã hoàn toàn thành công.

Nhìn bộ dạng tươi cười của Tinh Thánh, bỗng nhiên linh quang trong đầu Sở Vân chợt lóe. Trong phút chốc hắn hiểu được - thì ra Tinh Thánh cũng không muốn hoàn toàn tiêu diệt Dạ Đế!

Tuy rằng Dạ Đế chết ở trong tay Thiên Ngoại Tinh Ma, nhưng hoàn mỹ giữ lại xác chết.

Chẳng lẽ đây là sai lầm của Tinh Thánh sao?

Không phải.

Hắn cố ý làm như vậy.

Nếu hắn thật sự phá hủy thân thể Dạ Đế, hoàn toàn bấm diệt hủy diệt ngọn lửa hy vọng sống lại của Đế, Dạ Đế cũng chỉ có thể sinh tồn ở Quỷ Châu. Nói cách khác, trở thành quân cờ cho Quỷ Thánh.

Thánh Nhân bố cục thiên hạ, Đế Giả, Hoàng giả đều là một quân cờ. Tinh Thánh sao có thể bỏ qua?

Trên lịch sử, Tinh Thánh liên tiếp đánh xuống Tinh Thánh di thư, cho cường giả thích hợp quan sát, khiến bọn họ tăng thực lực của chính mình. Trong đó, có cả Dạ Đế. Hắn biểu đạt thiện ý với Dạ Đế, nhưng Dạ Đế không cảm kích, ngược lại phong ấn Tinh Thánh di thư, đi theo con đường "Hóa Đạo".

Tinh Thánh liền đánh xuống Thiên Ngoại Tinh Ma, đem hồn phách Dạ Đế đánh vào Quỷ Châu. Ở Quỷ Châu, Dạ Đế chiếm được trợ giúp của Minh Đế, Minh Đế là ai? Minh Đế là Đại Đế ở Quỷ Châu, tất nhiên cũng quân cờ của Quỷ Thánh.

Nhưng Dạ Đế không ở lại Quỷ Châu, mà là xông ra quỷ môn quan, muốn sống lại ở Tinh Châu, tìm về năm đó. Sau lưng việc này, thật ra là một trận so tài trí tuệ giữa Tinh Thánh và Quỷ thánh.

Cuối cùng Dạ Đế quay trở về Tinh Châu, hắn một lần nữa trở thành quân cờ của Tinh Thánh. Chỉ là Tinh Thánh biết, quân cờ này có chút đặc biệt, không quá nghe lời. Cần một người để giữ cân bằng.

Vì thế hắn muốn bồi dưỡng Trữ Thiên Vương, nhưng Trữ Thiên Vương thất bại. Tiếp theo, hắn liền âm thầm trợ giúp Sở Vân. Sở Vân thành công, không chỉ có tiên nang tuyệt phẩm của mình, có thể chống lại Dạ Đế, hơn nữa còn thả ra Long Đế.

Đây là uy lực của thánh nhân!

Loại uy lực này, không phải dời núi lấp biển, không phải hủy thiên diệt địa.

Loại sức mạnh này, là tiềm ẩn. Chỉ có tầm nhìn và tu vi đạt tới trình tự rất cao, mới có thể mơ hồ lĩnh ngộ ra.
Loại sức mạnh này lại vô cùng mạnh mẽ, so với sức mạnh hủy diệt càng khiến tâm trí con người phải dao động.

Loại sức mạnh này là thao túng, giống như bàn tay khống chế nắm bắt quân cờ đang chơi cờ. Đây là một loại đánh cờ, rốt cuộc không phải trực tiếp đọ sức thô tục dã man. Cuộc đọ sức này rõ ràng lộ rõ trí tuệ uyên bác của Thánh cấp.

Người thắng chân chính, không phải Sở Vân, không phải Dạ Đế, cũng không phải Long Đế.

Mà là Tinh Thánh, vẫn là vị cao cao tại thượng này, là Tinh Thánh ở Tinh Thánh điện bày mưu nghĩ kế với thiên hạ.

"Cho dù là người tài năng giống như Dạ Đế, cũng không thoát được lòng bàn tay của Tinh Thánh. Có lẽ bây giờ còn hắn đang dương dương tự đắc, đã chân chính sống lại, nghịch thiên thành công. Không biết, đây cũng là kế hoạch của Tinh Thánh. Vậy còn ta?
Ta không phải cũng là một quân cờ của Tinh Thánh sao?"


Nghĩ đến đây, vẻ mặt Sở Vân biến hóa không ngừng, tâm tình hoàn toàn chấn động.

Tinh Thánh thấy vẻ mặt hắn, đã biết tâm lý của hắn giờ phút này, vội vàng trấn an nói:

- Sở Vân, ngươi không cần tự coi nhẹ mình. Ngươi có thể trưởng thành đến nước này, ta cũng không phải là nhân tố chủ yếu. Mặc dù là Thánh Nhân, cũng không thể hoàn toàn thao túng vận mệnh sinh linh. Ta chỉ cung cấp một cơ hội, còn ngươi thông qua tài hoa và cố gắng của mình đã nắm chắc lấy nó. Đây là thành tựu của bản thân ngươi. Nếu không nắm chắc, sẽ giống như Trữ Phàm Trần. Hay ví dụ như Long Đế, ta chỉ cung cấp
Ly Sơn như vậy, sàng lọc ra hạt giống thành Đế chân chính. Cuồng Long Vương đến nơi đó chết rồi sau đó sống lại, tất nhiên hắn có chỗ hơn người. Hắn thông qua nỗ lực của bản thân mình chiếm được cơ hội này.

Tinh Thánh nói những lời đó, giống như dòng suối tẩy rửa nội tâm, thân hình Sở Vân lập tức chấn động.

Đúng vậy, bản thân mình không nỗ lực của và giao tranh, sao có được thành tựu như hôm nay? Thành tựu của mình, tuyệt đối không phải do người khác đưa tặng, là mình dùng máu và mồ hôi tranh thủ được. Mình đi từng bước một, đi đến bước như hiện tại, làm gì phải hoài nghi chính mình?

Nghĩ như thế, khóe miệng Sở Vân chợt hiện ra một nụ cười mỉm.

- Như vậy là tốt rồi, không hổ là Sở Vân.

Tiểu hài tử Tinh Thánh gật đầu, trong mắt lóe ra hào quang tán thưởng. Tiếp theo, khuôn mặt nhỏ nhắn mũm mĩm của hắn, bỗng nhiên nhíu lại.

- Tốt lắm, vậy chúng ta nói vào chuyện chính. Ngươi có nguyện ý ký kết minh ước trận doanh với ta hay không?

- Cái gì là minh ước trận doanh?

- Ngươi đã biết, thiên hạ phân thành Cửu Châu, tất nhiên có chín Thánh Nhân, cũng chính là chính đại trận doanh. Bình thường Ngự yêu sư tới Đế cấp, Hoàng cấp đều gặp phải lựa chọn như vậy.

Chí Tôn - Chương #662


Báo Lỗi Truyện
Chương 662/792