Chương 66: Trực tiếp cự tuyệt, phụ tử đồng lòng (hạ).



- Được rồi, con không cần vuốt mông ngựa nghĩa phụ!

Thư Thiên Hào cười mắng một tiếng. Sở Vân vội vàng lắc đầu, giọng điệu nghiêm trang nói.

- Lời này của người sai rồi. Nghĩa phụ là Chư Tinh Mãnh Hổ. Hài nhi không phải là đang vuốt mông ngựa, mà là đang vuốt mông hổ!

- Ha ha, tiểu tử!

- Ha ha.

Hai cha con nhìn nhau cười lớn, bầu không khí hòa hợp, không chút nào ngăn cách.

Cười to một tiếng, Thư Thiên Hào khoát tay, nghiệm mặt nói.

- Tốt rồi. Con cự tuyệt Trữ gia cầu thân. Việc này có lợi mà cũng có hại. Nghĩa phụ còn đang phân vân, việc này cứ theo ý con là được. Nếu đáp ứng, con có một lão bà đại mỹ nữ, còn có thể mượn nhờ lực lượng thương nghiệp của Trữ gia. Nếu con cự tuyệt, sau này Thư gia đảo phải dựa vào chính con tự mình chèo chống rồi. Ngày sau ngươi muốn khai thông thị trường, thành lập tuyến đường giao thương hàng hải chỉ sợ sẽ gặp phải sự chèn ép từ Trữ gia đảo.

- Con nên suy nghĩ cho thật kỹ. Ngày sau, Thư gia đảo sẽ là của con, nghĩa phụ ta già rồi, thay con quản thêm vài năm, sau đó lui xuống an dưỡng tuổi già. Cả ngày cùng mấy người Lão Hồng Thương uống rượu luận bàn thế sự. Tốt hơn là con nên sớm cho lão già ta được bế tôn nhi, tôn nữ.

Lời nói thâm tình, khiến cho Sở Vân nghe xong chợt sững sờ. Hắn vội nói.

- Nghĩa phụ, người nói cái gì vậy? Người không già, Chư Tinh Mãnh Hổ phải tiếu ngạo Thiên Địa, còn cả bá nghiệp thiên thu đang chờ người chinh phục.

Thư Thiên Hào giơ tay vỗ vỗ cáu ót của Sở Vân nói.

- Tiểu tử con cũng dám đầu độc lão tử? Cái gì mà bá nghiệp thiên thu? Mấy lời này chỉ hữu dụng với đám thiếu niên trẻ tuổi, nhiệt huyết dương cương các con mà thôi. Nghĩa phụ già rồi, giờ chỉ muốn nhìn con thành gia, kiến công lập nghiệp, là chuyện vui vẻ nhất rồi.

Sở Vân thở dài một tiếng. Hắn biết rõ, tuy rằng đã cứu được tính mạng của nghĩa phụ, nhưng kinh qua một kiếp này, chiến ý của Thư Thiên Hào đã triệt để lụi tàn. Hơn nữa Túy Tuyết Đao đổi chủ, biểu hiện của Sở Vân khiến hắn vô cùng thỏa mãn, Thư gia đảo có người kế tục, hùng tâm tráng chí đều đã tan thành mây khói.

"Không, tuyệt đối không! Ta đã cứu được tính mạng của nghĩa phụ, cũng muốn cứu Chư Tinh Mãnh Hổ! Hơn nữa đối với cái ngôi vị đảo chủ này, ta không có một chút hứng thú nào. Trọng sinh kiếp này, ta muốn đền bù tất cả nuối tiếc kiếp trước, sau đó dốc toàn lực truy tìm cảnh giới ngự yêu sư đỉnh phong. Xem ra, lúc này trực tiếp khuyên bảo là không có tác dụng rồi. Đành phải đáp ứng trước sau đó từ từ nghĩ cách vậy! Tóm lại ta muốn đánh thức hùng tâm tráng chí của nghĩa phụ!"

Trong nội tâm thầm suy xét một phen, Sở Vân cười nói.

- Đã như vậy, nghĩa phụ cứ vui vẻ an hưởng tuổi già, xem hai nhi tung hoành thiên hạ như thế nào cũng được!

Thư Thiên Hào cười to một tiếng.

- Đây mới là hảo hài tử của nghĩa phụ!

- Bất quá…

Sở Vân tiếp lời.

- Trong 3 năm hài nhi theo học tại Thư Viện Thiên Ca, nghĩa phụ người phải thay hài nhi trông giữ tốt Thư gia đảo, lưu lại cho hài nhi một nội tình tốt mới được. Đọc Truyện Online

- Yên tâm, chuyện cần làm lão đa ta tuyệt đối sẽ hoàn thành.

Thư Thiên Hào vỗ ngực cam đoan.

Sở Vân nhếch miệng nở một nụ cười, tràn đầy ý vị thâm trường nói.

- Có những lời này của nghĩa phụ là hài nhi an tâm rồi.

Thư Thiên Hào nghe ra có chỗ không đúng, vuốt vuốt cằm mình, dò xét.

- Sao ta cảm thấy lời này có cái gì không đúng nhỉ? Tiểu tử không phải ngay cả nghĩa phụ cũng tính kế?

- Hài nhi sao dám! Bất quá trước mắt quả là có một kỳ ngộ. Nếu bắt được, Thư gia đảo chúng ta sẽ trở thành long đầu trong ngành sản xuất muối trong toàn bộ Chư Tinh Quần Đảo. Nghĩa phụ người có làm không?

Nói xong, Sở Vân rút ra từ trên người một bản kế hoạch đưa cho Thư Thiên Hào.

- Quái bệnh Bích Lạc Hải Đái, con phỏng đoán sẽ biến thành dịch bệnh lan ra khắp Chư Tinh Quần Đảo? Còn có thể dẫn phát thị trường chấn động?

- Cái gì? Con đã nghiên cứu ra phối phương chữa trị loại quái bệnh này? Sao con có thể làm được?

- Cái gì? Là người Mèo mù đụng phải chuột chết? Tùy ý mà tạo ra?

Càng nghe, con mắt Thư Thiên Hào lại càng trợn lớn.

- Ta nói tiểu tử con cười quá gian trá, thì ra là có ý nghĩ này. Nghĩa phụ tin tưởng con, bất quá nếu quả thực đúng như con phỏng đoán. Nếu dựa vào một phương Thư gia chúng ta mưu lợi, chỉ sợ sẽ vời đến tai họa, được không bù nổi mất. Phải tìm minh hữu, mà trong Chư Tinh Quần Đảo minh hữu đáng tin cậy. Aizzz...

Thư Thiên Hào thở dài.

- Nhắc đến minh hữu, hài nhi có thể đưa cho người một đề nghị rất tốt.

- Ah, đề nghị gì?

Thư Thiên Hào kinh ngạc nhìn Sở Vân, lúc này trong thư phòng đèn đuốc sáng trưng. Nhưng Thư Thiên Hào lại cảm thấy, vô luận là ánh sáng huy hoàng đến cỡ nào, cũng không bằng thần thái trong mắt Sở Vân lúc này.

Tròng mắt đen bóng, trong suốt, sâu bên trong tràn đầy hùng tâm tráng chí, tự tin phi thường.

Nhìn Thư Thiên Hào, Sở Vân hít sâu một hơi, sau đó phun ra bốn chữ.

- Thiên, Ca, Thư, Viện!



Ào ào ào ào…

Thủy triều đánh vào hai bên sườn mạn thuyền, tiếng thủy triều lên xuống liên tiếp, ý nhị dài lâu. Thân tàu trong sóng biển xóc nảy lay động, sắc trời màu trạm lam, hỗn hợp với ba quang màu thâm lam của nước biển phản xạ ngược trở lại, xuyên thấu qua song truyền hình tròn, chiếu rọi quang cảnh mộng ảo mơ màng.

Trong một gian phòng, phòng thủy thủ đơn với các phương tiện đơn xơ đơn điệu, làm nổi bật hơn một phần ý nhị biến hóa.

Trên chiếc giường thủy thủ, chăn đậm hơi chuyển sang sắc vàng, Sở Vân ngồi xếp bằng.

Hắn nhắm mắt suy nghĩ, Túy Tuyết Đao để trong lòng, ánh đao như nước, nhộn nhạo ánh ba quang.

Hô… Hấp…

Mỗi một lần hô hấp đều rất dài lâu, một cỗ linh khí từ Túy Tuyết Đao truyền qua, trải rộng tứ chi bách hài toàn thân Sở Vân, lặng yên cải tạo thân thể và khí chất của hắn.

Thế giới này, nguyên khí dư thừa nồng đậm tới cực điểm, tạo nên thế giới yêu linh phồn vinh như lụa. Dã thú, đồ vật, thực vật, mặc kệ là cái gì, chỉ cần dưỡng dục thành một phần linh quang nhất định là có thể siêu thoát bản chất, tấn cấp thành yêu thú, yêu binh, yêu thực.

Yêu linh biết cách hấp thu nguyên khí, thân thể yêu linh cường tráng, đã có linh tinh, nhưng trí thuệ tương đối nhỏ.

Thân thể con người yếu đuối nhưng trí tuệ xuất chúng, không giống như yêu binh, yêu thú, yêu thực, trực tiếp hấp thu nguyên khí thiên địa. Thế nhưng có thể trong góc bù hợp tác với nhau, mượn thân thể của yêu linh, hấp thu phần nguyên khí tinh hoa nhất, ôn thuần mà vô hại.

Những linh khí này trải rộng toàn bộ cơ thể của ngự yêu sư, lặng yên cải tạo, lặng yên biến hóa. Có thể khiến tố chất thân thể của những ngự yêu sư này không ngừng biến mạnh, kéo dài tuổi thọ. Nếu là yêu linh cấp bậc tuyệt phẩm trở lên, ngoại linh khí dưỡng dục bản thân ra, còn có thể giúp ngự yêu sư có một số năng lực đặc thù.

Chí Tôn - Chương #66


Báo Lỗi Truyện
Chương 66/792