Chương 659: Thiên Ngoại Tinh Ma



Đây là bởi vì năm mươi lăm Yêu vật Tiên Thiên tạo thành mắt trận, có rất nhiều đều chỉ là thứ phẩm thay thế tạm thời. Từ nay về sau, Sở Vân còn cần thu thập không ít Yêu vật Tiên Thiên, để tiến hành thay thế chúng.

Ví dụ như nói Cửu Cung Trận, đây là dùng để làm vững chắc thiên địa, ngăn cản chiến trận rời xa hoặc khép lại thiên địa. Cần các loại yêu vật cấp quan trọng như Ly Sơn, Dịch Cân Tẩy Tủy Đỉnh để có thể trấn giữ. Hiển nhiên, hiện tại Hồng Yêu bảy màu cùng với hai Long Nhãn Hoa Chi, cũng không phải là lựa chọn thích hợp.

Hơn nữa, bầu trời tuyết trắng, là do Túy Tuyết Đao biến thành. Túy Tuyết Đao chính là lợi khí sát phạt, khiến bầu trời cũng mang theo sự lãnh khốc và vô tình, băng hàn thấu xương, sát khí sâu nặng. Cũng không thích hợp làm yêu vật sinh sôi nảy nở, cần thay đổi.
Còn có rất nhiều ví dụ. Thái Cổ Kim Thân Giáp trong Lưỡng Nghi Trận. Kim Sa kỳ thư trong Ngũ Hành Trận, vân vân, cũng không là yêu vật thích hợp. Chỉ sau khi thay những yêu vật này, thế giới tiên nang mới mưa thuận gió hòa, bốn mùa thay đổi, khắp nơi lộ ra sức sống, mới có thể di chuyển rất nhiều yêu vật, cùng với nhân loại vào trong.

Đương nhiên, muốn hoàn thành những điều này, cũng không thể chỉ giải quyết trong chốc lát. Cần ít nhất hơn mười năm, thậm chí mấy trăm năm, hơn một nghìn năm không ngừng tích lũy, thu thập.

- Được rồi, hiện nay mười đại chiến trận hòa hợp một thể, thế giới tiên nang được vững chắc. Các Yêu vật Tiên Thiên cũng tu dưỡng gần một canh giờ, thương thế cũng gần như hồi phục. Chúng ta cùng nhau ra ngoài, giành đại cục.

Giờ phút này, Sở Vân cảm thấy thoả thuê mãn nguyện.

Không giống với các Tiên Thiên Chân Tinh.

Túy Tuyết Đao nhận được Tiên Thiên Kim Tinh, đao phong sắc bén vô song, sức mạnh vô địch, lực công kích tăng lên rất nhiều, lập tức trở thành lợi khí sát phạt đứng đầu.

Mà Tiên Thiên nguyên tinh, lại tăng sức sống của yêu vật, khôi phục sức khỏe. Yêu vật trong tay Sở Vân, đều có Tiên Thiên nguyên tinh. Bởi vậy năng lực khôi phục cực kỳ biến thái. Không đến một canh giờ, yêu vật bị trọng thương đã chuyển thành vết thương nhẹ. Yêu vật bị thương nhẹ đã khỏi hẳn.

- Tốt, Long Đế đã không đáng lo nghĩ. Dạ Đế bại bởi Long Đế nên bỏ chạy, tất nhiên cũng thế suy sức yếu. Lần này chúng ta ra ngoài, nhất định Càn Khôn. Từ nay về sau, Tinh Châu không còn chiến sự!

Tửu Hào Vương càng cười ha ha, hăng hái.

- Ai có thể nghĩ ra, Song Đế tranh chấp, cuối cùng người thắng cũng chỉ là một vị Vương giả?

Trong lòng Quái Tiên đầy cảm khái. Trong lúc nhất thời cũng không biết nói gì cho phải.

Lúc này, ba người ra khỏi thế giới tiên nang, trở lại Thiên Không Chi Thành.

Tất nhiên Long Đế đã mất tích. Điều này cũng không ngoài dự liệu của ba người.

- Trực tiếp tiến vào khu trung tâm của Thiên Không Chi Thành. Tất nhiên Dạ Đế đang ở đó. Hắn có thể thao túng Thiên Không Chi Thành, tất nhiên là có mật thược thành trì.

Giọng điệu Quái Tiên đầy phấn chấn, ngụ ý chính là muốn cướp đoạt tòa Thiên Không Chi Thành này!

Đối với đề nghị của Quái Tiên, Sở Vân và Tửu Hào Vương cũng không có ý kiến gì khác. Hiện nay chiến lực đã hùng hậu.

Đã hình thành ưu thế tuyệt đối. Chiến lược tự nhiên phải thay đổi.

Ba người một đường chạy nước rút. Trên đường không thấy bất kỳ sự ngăn cản nào.

Dạ Đế nắm Thiên Không Chi Thành trong tay, hẳn là đã biết Sở Vân có được tiên nang tuyệt phẩm, đánh bại Long Đế. Đối mặt với tiên nang tuyệt phẩm, thêm nhiều yêu vật cơ quan cũng chỉ là đưa thêm đồ ăn. Hắn không tác gây ra bất kỳ sự chống đối nào.

- Đây là?

Ba người một đường tiến về hướng trung tâm Thiên Không Chi Thành, bỗng nhiên dừng bước.

Con đường phía trước đã bị phá hủy hoàn toàn.

Hình thành chiến trường phế tích với phạm vi khoảng trăm trượng.

Nơi này vừa trải qua một trận đại chiến. Tường đổ, khắp nơi đều là xác của Đao Thú, Sách Trúc Kiếm vân vân.

Ngửa đầu nhìn lại, vốn là bức tường chắc chắn, nay đã bị phá thành một lỗ hổng lớn, lộ ra không gian tối đen phía bên ngoài thành.

- Không tốt, Thiên Không Chi Thành đã bay đến không gian Thái Hư trên trời xanh!

Quái Tiên thấy cảnh này, lập tức kinh ngạc kêu lên thất thanh.

Bởi vì Thiên Ngoại Tinh Ma, tồn tại bên trong không gian Thái Hư.

- Có thể tường thành bằng Vân Anh Cự Thạch đến bộ dạng như vậy, chắc chắn là một trận đại chiến!

- Là Dạ Đế mai phục Long Đế, hai bên lại triển khai đại chiến sao?

- Không hẳn như thế...

Trong lòng ba người đều xuất hiện chút bất an. Đây rất có thể là do Thiên Ngoại Tinh Ma đột kích!

Dạ Đế bị bại bởi Long Đế, Long Đế bại bởi Sở Vân. Hiện nay, xem ra chiến lực của Sở Vân đứng đầu thiên hạ. Nhưng không phải là vô địch thiên hạ. Hắn còn có một kẻ địch của chính hắn, Thiên Ngoại Tinh Ma hùng mạnh đến khó có thể tưởng tượng được!

Đại địa Tinh Châu, nơi nào Sở Vân cũng có thể đi. Nhưng không gian Thái Hư phía trên trời xanh là là hiểm cảnh của hắn.

- Tiếp tục truy sát giải quyết dứt khoát? Hay quyết định buông tha lập tức sử dụng tiểu bảo thạch mật môn?

Tửu Hào Vương hỏi.

Trong tay hắn có tiểu bảo thạch mật môn, xuyên qua mật môn, có thể tức khắc trở lại Chư Tinh Quốc.

Ánh mắt Sở Vân lóe ra, nhưng trong thời điểm hắn do dự, một thanh âm truyền đến:

- Khụ khụ, cuối cùng các ngươi cũng đã tới.

Trong bóng tối, Lãnh Kiếm Vương đi ra.

Áo của hắn vốn màu trắng, đã nhuộm thành một màu đỏ tươi chói mắt. Trên người đầy vết thương lớn. Từ vai trái kéo dài đến tận bụng. Vết thương này vô cùng quỷ dị.

Vết thương trên mặt ngưng kết một lớp băng với vô số ánh sao lấp lánh tỏa ra sự lạnh lẽo âm u.

Xuyên qua lớp băng, ba người Sở Vân thậm chí có thể thấy xương và nội tạng của Lãnh Kiếm Vương.

- Thấy rồi sao? Đây là vết thương do Thiên Ngoại Tinh Ma tạo thành. Chỉ cần bị nó đả thương, thân thể, hồn phách, linh quang của Ngự yêu sư đều cùng lúc bị thương tổn, hình thành vết thương như vậy. Khắp thiên hạ không có bất kỳ phương pháp nào có thể hoàn toàn trị được vết thương này. Lần trước, ta cũng bị thua bởi loại công kích này.

Trên mặt Lãnh Kiếm Vương lộ ra một màu xanh lam quỷ dị. Khí tức của hắn nhanh chóng yếu đi, đã bước nửa chân vào quỷ môn quan. Nhưng bên miệng hắn, lại lộ ra một nụ cười mỉm.

Trong nụ cười này, lộ ra vẻ lĩnh hội dào dạt, dường như trút được gánh nặng, lại có phần như muốn khoe khoang.

- Ngươi đã tiêu diệt được Thiên Ngoại Tinh Ma của mình?

Quái Tiên lộ vẻ xúc động.

- Ha ha khụ khụ.

Lãnh Kiếm Vương ngửa đầu, đang cười bỗng nhiên cúi lưng xuống, tay che miệng lại, ho ra rất nhiều máu màu lam.

Giờ phút này, biểu tình của hắn tràn ngập vẻ hưng phấn và điên cuồng.
- Khổ tâm tính kế mấy nghìn năm. Ha hả, từ nay về sau ta lại nắm giữ Tinh Châu. Thiên địa đều phải bị ta dẫm nát dưới chân. Ngay cả Tinh Thánh cũng không làm gì được ta! Ha ha ha ha.

Tiếng cười điên cuồng chợt im bặt.

Mảng băng màu lam nhanh chóng lan tràn. Trong nháy mắt bao trùm toàn thân Lãnh Kiếm Vương khiến hắn hóa thành tượng điêu khắc lam tinh.

Hắn đã chết.

- Mật thược của Thiên Không Chi Thành!

Quái Tiên thở nhẹ một tiếng, con mắt nhìn chăm chú vào tay phải của Lãnh Kiếm Vương. Ngón trỏ, ngón giữa, ngón áp út tay bên phải chính là bộ nhẫn mật thược.

Thiên Không Chi Thành là một tổ hợp yêu binh thật lớn. Chỉ có mật thược mới có thể thống nhất được Yêu binh này. Cho dù Sở Vân thu Thiên Không Chi Thành vào trong túi, trở thành chủ nhân của Thiên Không Chi Thành, cũng không thể phát huy sức chiến đấu của Thiên Không Chi Thành đến mức lớn nhất.

Chắc chắn phải có mật thược.

Quái Tiên nhảy ra, bước nhanh đến tượng điêu khắc lam tinh trước mặt, vươn tay định lấy ba mật thược này.

Vì giờ phút này, hắn đã tốn ước chừng một năm rưỡi, gian khổ thăm dò trong Thiên Không Chi Thành. Thời khắc chờ đợi bao ngày cuối cùng đã đến.

- Chờ một chút.

Trong lòng Sở Vân chợt cảm thấy không ổn, muốn ngăn cản, nhưng đã muộn.

Mật thược bị lam băng bao bên ngoài. Ngón tay Quái Tiên chỉ hơi đụng tới lớp lam băng băng, lập tức bị dính chút băng lam sắc băng lên ngón tay.

Chút băng nhỏ đó giống như tự sinh trưởng, nhanh chóng lan tràn. Trong chốc lát đã biến cổ tay Quái Tiên thành một lớp tuyết màu lam.

- Đáng chết!

Dưới sự biến đổi quá nhanh đó, Quái Tiên sợ hãi đến mức khóe mắt muốn rách ra.

Hắn cũng là người quyết đoán, lập tức lấy ra một yêu binh, chém đứt cánh tay phải của mình.

Trong lúc nhất thời, máu tươi phun ra, Quái Tiên vội lui lại.

Cánh tay phải bị chặt bỏ còn đang ở trên không trung liền biến thành bông tuyết màu lam. Khi rơi xuống mặt đất, phịch một tiếng, bị vỡ nát.

- Không ngờ lam băng này bá đạo như thế!

Tửu Hào Vương mở trừng hai mắt, lộ ra vẻ khiếp sợ.

- Trúng kế!

Trong lòng Sở Vân trầm xuống. Dạ Đế quả thật là đa mưu túc trí, vào thời điểm cuối cùng cũng muốn tính kế với mình. Nếu không phải Quái Tiên nhanh chân đến trước, nếu hắn tiến lên kết cục tất nhiên cũng vô cùng khốc liệt.

- Quái Tiên, vết thương của ngươi thế nào? Ăn thêm ba viên đan dược.

Sở Vân lại lấy ra thánh phẩm chữa thương thượng đẳng, trực tiếp đưa cho Quái Tiên.

- Đáng tiếc. Trước kia ta từng đoán mình có kiếp số thân thể tàn phế, không thể tưởng tượng được lại ứng với lúc này.

Quái Tiên ảm đạm thở dài, tiếp nhận ba viên đan dược, nuốt vào, thương thế lập tức đỡ hẳn, không còn chảy máu. Sau mấy hô hấp vết thương đóng miệng.

Hắn mất đi một tay, tu vi lập tức từ Hầu cấp đỉnh phong, giảm đến Hầu cấp trung đoạn.

Bởi vì mất rất nhiều máu, sắc mặt hắn tái nhợt, còn lưu lại vẻ kinh hãi.

- Dạ Đế giết chết Thiên Ngoại Tinh Ma của mình, lại hy sinh một phân thân Vương cấp. Không ngờ Thiên Ngoại Tinh Ma kinh khủng như thế. Thật sự khiến người ta kinh hãi.

Tửu Hào Vương nhìn Lãnh Kiếm Vương đóng băng, cùng với lớp băng màu lam, hắn đã mất đi vẻ thong dong.

- Kỳ lạ. Lam băng giống như chỉ nhằm vào nhân thể, đối với Thiên Không Chi Thành hoàn toàn không có hiệu quả. Dạ Đế âm ngoan giả dối, ngay cả khi phải chết cũng muốn thiết lập cạm bẫy này với chúng ta, muốn chúng ta cũng bị tê liệt mất cảm giác như vậy.

Tinh quang trong mắt Sở Vân chợt lóe ra.

- Ôi ta là thật sự sơ ý. Trong lam băng này ẩn chứa vận rủi dày đặc chỉ nhằm vào nhân loại, đối với yêu vật cũng không có hiệu quả cường đại như thế.

Lúc này Quái Tiên vận dụng Vọng Khí Thánh Đồng nhìn lại, liền thấy vận rủi màu đen lượn lờ cuồn cuộn quanh lam băng.

Linh khí Yêu vật cải tạo thành Vọng Khí Thánh Đồng, có thể thấy khí vận vô hình trên người Ngự yêu sư.

Thông qua khí vận, thậm chí có thể phỏng đoán ngược ra yêu vật khí vận trong tay Ngự yêu sư.

Tinh Châu to như vậy, chỉ có một mình Quái Tiên có được Vọng Khí Thánh Đồng này.

- Ôi, ba chiếc nhẫn mật thược đều bị nằm trong lớp lam băng, bị vận khí rủi ăn mòn. Rốt cuộc không thể sử dụng được nữa. Chúng ta vẫn nên rời khỏi nơi này thôi.

Quái Tiên bóp cổ tay thở dài, lắc đầu không ngớt.

Nơi đây không thể ở lâu. Tửu Hào Vương đang muốn lấy tiểu bảo thạch mật môn ra, bỗng nhiên một đạo tinh quang bàng bạc chiếu đến, bao phủ toàn bộ Thiên Không Chi Thành, tập trung chặt chẽ trong không gian này.

Ầm!

Ngay sau đó, một viên Lưu Tinh từ trên trời giáng xuống đâm vào trong chiến trường phế tích trước mặt ba người Sở Vân.

Trong bụi mù cuồn cuộn, một đạo thân ảnh như tia chớp tiến ra, lao thẳng tới Quái Tiên.

Tốc độ của nó nhanh đến mức không thể tưởng tượng được, gần như là di chuyển trong chớp mắt, đã hiện ra trước mặt Quái Tiên.

Năm trảo lớn bổ xuống không trung vẽ ra năm đạo hồng quang đáng sợ, chém xuống yêu binh phòng ngự của Quái Tiên, lập tức tuôn ra một loạt đốm lửa.

Quái Tiên hét lớn một tiếng, vừa vội vàng lui lại, vừa gọi ra toàn bộ yêu vật, tiến hành ngăn cản.

Tửu Hào Vương cũng đồng thời ra tay, gọi ra hơn mười con yêu vật vây quanh con vật to lớn màu lam ở giữa sân.

Lúc này, Sở Vân mới thấy rõ hình dáng to lớn của nó.
Nó cao hai trượng năm, giống hình người. Trên đầu có sừng cong dài. Hai chân giống như chân dê, phía sau có một cái đuôi dài, giống như một cái roi sắt. Toàn thân nó có lân giáp che kín. Vảy sắt lóe ra tinh quang. Trong mắt Quái Tiên, toàn thân nó đều bao phủ vận khí rủi nồng đậm đen tối.

Thiên Ngoại Tinh Ma!

Không hề nghi ngờ, đây là Thiên Ngoại Tinh Ma của Quái Tiên. Hai mắt nó, vẫn nhìn chăm chú vào Quái Tiên, coi Sở Vân và Tửu Hào Vương như không tồn tại. Trong trận chiến mãnh liệt, nó chỉ nhìn thẳng vào Quái Tiên, nhưng vô số lần đều bị Quái Tiên và Tửu Hào Vương hợp lực vây phá.

- Thiên Ngoại Tinh Ma thật lợi hại!

Sở Vân ở một bên quan sát trận, nhìn thấy trận chiến giữa sân, trong lòng giật mình không thôi. Đọc Truyện Kiếm Hiệp

Dưới sự bao vây tấn công của gần mười con Kiếp Yêu, Thiên Ngoại Tinh Ma vẫn mãnh liệt như hổ, mạnh mẽ như rồng, thoáng chiếm thượng phong. Tốc độ của nó quá mau, giống như chỉ di chuyển trong chớp mắt. Lân giáp màu lam có sức phòng ngự tuyệt vời. Sơn Hà Tuế Nguyệt Đại Tửu Hang Tửu Hào Vương đánh vào trên mặt, chỉ phát ra những đốm lửa.

Toàn thân nó tản ra ánh sáng, có thể quấy nhiễu không gian pháp tắc xung quanh. Yêu vật của Tửu Hào Vương không thể tạo thành chiến trận. Chỉ có thể triển khai chiến đấu trong Thiên Không Chi Thành.

Điều khiến Sở Vân chấn động nhất chính là, trong khi chiến đấu, Thiên Ngoại Tinh Ma lộ ra trí tuệ, rõ ràng đã không thua cường giả Hầu cấp trung đoạn.

Chí Tôn - Chương #659


Báo Lỗi Truyện
Chương 659/792