Chương 647: Nhân Đạo! Nhân Đạo!



Hồng Thường Tiên Tử cũng bị thu hút, cúi đầu vừa thấy, lập tức đôi môi đỏ mọng thành hình tròn. Trong mắt hiện lên chút bối rối và sợ hãi.

Vào lúc này, Sở Vân vươn hai tay, chạm vào ngực nàng.

Lập tức thân thể mềm mại của Hồng Thường Tiên Tử liền chấn động, sự chú ý bị chuyển rời. Sở Vân chuyển động thân thể, xâm nhập vào nơi nóng ấm kia.

- Hí...

Hồng Thường Tiên Tử hít một hơi lạnh. Hàm răng trắng như tuyết cắn lên bờ môi.

Theo bản năng thân thể dùng sức, ôm chặt lấy Sở Vân. Hai bàn tay mảnh khảnh vẽ mười đường dài trên lưng Sở Vân.

Sở Vân bắt đầu phát lực, lấy một tiết tấu huyền diệu nào đó, không ngừng vận động.

Hồng Thường Tiên Tử cắn chặt răng, ban đầu là đau đớn kịch liệt, nhưng dần dần, một khoái cảm tê dại xuất hiện.

Theo hai người rơi vào cảnh đẹp. Mặc kệ là Sở Vân hay là Hồng Thường Tiên Tử, toàn thân đều phát ra hào quang trong suốt. Hào quang của hai người quấn lấy nhau, dần dần bao quanh hai người, biến thành hình Thái Cực.

Thái Cực liên tục thay đổi.

Âm khí và dương khí dây dưa lẫn nhau, đại trận Cực Lạc Hoan Hỷ Loạn Chuyển chuyển động, tuân theo thiên địa chí lý, bắt đầu nảy sinh một loại biến hóa huyền bí khó có thể nói nên lời.

Tiên Thiên Chi Khí tràn ra, khởi điểm chỉ từng đợt từng đợt khí tức như có như không, nhưng theo tốc độ của Sở Vân nhanh hơn, lực đạo tăng lớn. Thái Cực liên tục thay đổi, tốc độ cũng càng lúc càng nhanh. Một cỗ Tiên Thiên Chi Khí không ngừng tràn ra, giống như sương mù, chậm rãi tràn ngập xung quanh.

Chúng tiên phi lộ vẻ vui mừng, biết đại trận thấy hiệu quả, nảy sinh Tiên Thiên Chi Khí.

Tiên Thiên Chi Khí, tên như nghĩa, chính là khí tức còn sớm hơn so với thiên địa. Đây là khí tức chất phác nhất, không dính chút bụi bặm. Cũng khí tức thần thánh cao nhất quý, có sức sống vô cùng.

Trước khi thiên địa còn chưa được tạo thành, Tiên Thiên Chi Khí đã tồn tại. Ở Hỗn Độn hải, thiên địa mở ra, các loại Tiên Thiên Chi Khí dây dưa lẫn nhau, sinh sôi nảy nở, hóa ra vạn vật, không ngừng hao tổn.

Bởi vậy, theo thời gian trôi qua, Tiên Thiên Chi Khí càng ngày càng ít. Yêu vật Tiên Thiên cũng càng ngày càng hiếm thấy. Cuối cùng chỉ thấy Hậu Thiên, mà không thấy Tiên Thiên.

Nhưng vạn vật sinh sôi, thiên địa tuần hoàn, đều không phải chỉ có thể từ Tiên Thiên chuyển sang Hậu Thiên, cũng có thể từ Hậu Thiên chuyển sang Tiên Thiên.

Đây là âm dương song sinh, từ trong thai nghén ra một cỗ Tiên Thiên Chi Khí, lấy Hậu Thiên mà quay ngược trở lại Tiên Thiên, chưa bao giờ sinh ra.

Mọi người đều biết, cơ thể mẹ thai nghén ra thai nhi, đều chứa Tiên Thiên Chi Khí. Chỉ là sau lại sinh ra, hít thở Hậu Thiên khí, mới dần dần từ thân thể Tiên Thiên biến chất thành Hậu Thiên.

Phàm là có sẵn Tiên Thiên Chi Khí, đều là thân thể Tiên Thiên, vượt lên trên lưới pháp tắc thiên địa, Thiên Kiếp trong thân không gia tăng, có sự tiêu dao vô hạn và tự do tự tại.

Lúc trước, Đường Cẩm Quốc chủ tiếp nhận đề nghị của Bạch Tiểu Thánh, chính vì nguyên nhân này, ý đồ căn cứ vào đạo lý âm dương song sinh, từ Hậu Thiên trở lại
Tiên Thiên. Do đó đạt tới thân thể Tiên Thiên, tiêu dao trong vũ trụ.

Đây là bí mật vĩnh sinh trong Cực Nhạc Hoan Hỷ Thuyền!

Nhưng Đường Cẩm Quốc chủ thất bại. Trong một khắc khi lắp ráp Cực Nhạc Hoan Hỷ Thuyền, nghênh đón Thiên Kiếp vô cùng vô tận. Nhưng lý niệm của hắn cũng đã thành công.

Thiên Kiếp đã đến. Đây chính là bằng chứng tốt nhất.
Ngay cả trời xanh cũng phải sợ hãi, không thể cho phép Cực Nhạc Hoan Hỷ Thuyền được tạo thành. Bởi vì một khi lắp ráp nó thành công, nó có thể không ngừng sản sinh ra Tiên Thiên Chi Khí. Điều này đi ngược lại quy luật vận chuyển thiên địa tự nhiên.

Cực Nhạc Hoan Hỷ Thuyền ở dưới lưới pháp tắc Tinh Châu không có khả năng lắp ráp thành công, tuyệt đối sẽ không có một ngày như vậy. Nhưng hiện tại, nó dưới cơ duyên xảo hợp, cũng lắp ráp xong trong tiên nang tuyệt phẩm.

Bởi vì nó đối mặt không phải là lưới pháp tắc Tinh Châu hoàn chỉnh, chặt chẽ, cuồn cuộn, uy nghiêm, mà là pháp tắc hỗn loạn mất trật tự không chịu nổi, kiềm chế lẫn nhau, dây dưa cùng một chỗ.

Mặc dù có tạo thành Thiên Kiếp, trong nháy mắt cũng bị Hỗn Độn hải rít gào cắn nuốt.

Trong đại trận Cực Lạc Hoan Hỷ Loạn Chuyển, sương mù Tiên Thiên càng ngày càng đậm.

Ở trung tâm sương mù, có một quả cầu Thái Cực không ngừng xoay tròn. Hào quang bắn xuyên qua Thái Cực cầu tản mát ra xung quanh, mơ hồ có thể thấy bên trong có hai thân ảnh đang không ngừng dây dưa.

Cuối cùng, âm dương Thái Cực cầu "ầm" một tiếng, sụp đổ.

Hồng Thường Tiên Tử đổ mồ hôi đầm đìa, bất lực thở hổn hển. Nàng thoát khỏi Sở Vân, chậm rãi phiêu trở lại vị trí, ngồi xếp bằng xuống, nhắm mắt dưỡng thần.

Khí tức phát ra từ toàn thân nàng, đã xác định - nàng tấn chức thành Yêu binh Tiên Thiên!

- Thành công!

Các vị tiên phi reo hò.

- Tiếp theo, đến ta...

Hạ Phàm tiên tử khẩn trương đến mức mím môi, thân thể không tự chủ được nhẹ nhàng bay về hướng Sở Vân.

Hạ Phàm tiên tử có phong cách khác với Hồng Thường Tiên Tử. Truyện Sắc Hiệp

Toàn thân nàng mặc áo lụa mỏng màu ngọc bích, tay áo tung bay.

Da thịt nàng trắng mịn như tuyết. Tóc dài ngang lưng, mấy cái trâm trân châu gài trên mái tóc đen. Toàn thân có vẻ thanh thuần như nước, động lòng người một cách khác thường.

Tính cách của nàng và Hồng Thường Tiên Tử cũng khác nhau. Người này nhiệt tình như lửa, tính tình nàng lại dịu dàng như nước.

Sở Vân vừa chạm vào thân thể của nàng, toàn thân nàng run lên.

Nàng sợ hãi đến mức nhắm hai mắt lại, một đôi lông mi nồng đậm cong dài, khiến Sở Vân không tự chủ được hôn lên đó.

Hôn mi mắt nàng, hôn hai má nàng, hôn cổ nàng, đồng thời đi một đường xuống dưới...

Khí tức phát ra từ thân thể nàng không nồng đậm giống Hồng Thường Tiên Tử, mà tươi mát chất phác, khiến người ta cảm giác giống như rừng trúc sau cơn mưa, núi xanh nước biếc.

Sở Vân đề thương lên ngựa, lại chinh phạt. Thái Cực Cầu tái hiện, không ngừng sản sinh Tiên Thiên Chi Khí. Những Tiên Thiên Chi Khí vừa sản sinh, phần lớn đều trực tiếp dũng mãnh tiến vào trong thân thể Hạ Phàm tiên tử và Sở Vân, theo căn nguyên nâng cao tố chất thân thể bọn họ.

Rất nhanh, Hạ Phàm tiên tử cũng tấn chức thành Yêu binh Tiên Thiên. Nàng mở miệng thở dốc, mí mắt vô cùng trầm trọng, thể lực hao hết, gần như muốn buồn ngủ.

Đại trận tự hành tiễn chân nàng, ngay sau đó lại đưa Phi Dương Tiên Tử tới.

Phi Dương Tiên Tử, toàn thân mặc váy màu vàng nhạt, khiến người ta cảm giác thanh thoát mà lại ấm áp.

Mi tâm của nàng điểm một điểm chu sa, kiều mỵ động lòng người. Một đôi đôi mắt trong suốt như nước, lông mi dày. Nàng duyên dáng yêu kiều, chậm rãi bay vào trong ngực Sở Vân, bờ môi non mềm như đóa hoa nhanh chóng bị Sở Vân dùng miệng bao lại, không ngừng hút vị ngọt lành.

Động tác Sở Vân càng thêm thành thạo, một tay đặt lên hai bầu ngực, một tay đặt trên eo Phi Dương Tiên Tử, sau đó cởi bỏ đai lưng bằng gấm màu bạch ngọc bên hông nàng...

Một lát sau, hắn xâm nhập hoa viên, tiến hành thăm dò. Trong lúc đó, Phi Dương Tiên Tử nhắm mắt thừa nhận. Tóc mai nàng nhanh chóng ướt vì đổ mồ hôi, dính trên gương mặt.

Tóc nàng rối loạn, bộ diêu cắm trên đầu cắm dao động, rạng rỡ phát sáng, trong động tác của Sở Vân, không ngừng lắc lư.

Nhất động nhất tĩnh, nhất động nhất tĩnh.

Trong lúc đó, thần sắc Sở Vân và Phi Dương Tiên Tử, cũng thoát khỏi sung sướng nông cạn, mà thăng hoa đến một loại cao quý và thần thánh.

Linh quang trong cơ thể Sở Vân phát ra sáng rực loá mắt, chói sáng xưa nay chưa từng có.

Cảnh giới Nhân Đạo của hắn vốn vướng ở Vương cấp trung đoạn, vẫn trì trệ không tiến, lúc này lại đang không ngừng tăng vọt.

Rất nhanh, Phi Dương Tiên Tử cũng rời trận, vị thứ tư tiên tử bay qua.

Sở Vân càng đánh càng mạnh mẽ, động tác không ngừng, hắn thể ngộ tới chí lý trong động tĩnh:

"Vận động của vạn vật trên thế gian, cũng chỉ có hai loại, một là động, hai là tĩnh. Động mà sinh dương, động cực mà tĩnh, tĩnh mà sinh âm, tĩnh cực phục động. Một động một tĩnh, chính là gốc rễ..."

Trong động tĩnh, có học vấn, vô cùng ảo diệu.

"Nam tử là dương, nữ tử là âm. Âm dương song sinh, lấy không sinh có. Vô cực mà Thái Cực, vạn vật cứ thế hoá sinh... Trong đạo âm dương, ẩn chứa tinh túy của Nhân Đạo!"

Giờ phút này, linh quang của Sở Vân đặc biệt phát sáng, hắn mở hai mắt, thò tay vào trong sương mù không thấy năm ngón tay, sáng lên như hai tia chớp!

Hắn ngộ đạo!

Nhân Đạo, Nhân Đạo!

Người đời thường nói, công năng đánh mất phương diện nào đó chính là không thể Nhân Đạo. Tuy rằng cách nói không hoàn toàn chính xác, nhưng cũng có thể xem như một đạo lý.

Đó là âm dương giao hợp, Vô Cực mà Thái Cực, chính là phần quan trọng nhất trong Nhân Đạo.

Đường của Sở Vân chính là nhân đạo. Trong quá trình này, hắn không ngừng nghiệm chứng và thể ngộ, thu hoạch lớn đến mức khó có thể tưởng tượng. Cảnh giới
đột nhiên tăng mạnh, từ Vương cấp trung đoạn, bắt đầu một đường tăng vọt...

Không cần phải dùng lực vào thân thể, để nó theo luật vận động của tự nhiên mà chuyển động. Sở Vân thu toàn bộ tinh thần, đưa vào trong cảm ngộ ngàn năm một thuở.

"Thế gian tang thương, mà Nhân Đạo vĩnh hằng. Nhân Đạo là vĩnh hằng, bởi vì người liên tục không ngớt. Tuy rằng sinh mạng một người ngắn ngủi, nhưng nhân tộc lại không ngừng lớn mạnh, sinh sản. Một đám tính mạng mới, được thai nghén ra đời. Bọn họ mang theo tâm huyết và ký thác của phụ mẫu trưởng bối, thăm dò đi xuống, sinh ra một thế hệ khác, Nhân Đạo kéo dài vĩnh hằng."

"Xét từ quan điểm này, con người vốn vĩnh sinh. Trong cơ thể của mỗi một sinh mạng mới, đều có máu của song thân bọn họ, của tổ tiên bọn họ. Dấu vết trong huyết mạch, là tiếp diễn của tiền bối đã chết của bọn họ, đây là một hình thái khác của vĩnh sinh. Con người, chính là bắt nguồn sâu xa như thế, là một dòng chảy dài xuống phía dưới."

"Con người vốn yếu ớt không chịu nổi. Sức mạnh của con người, không hùng mạnh. Răng nanh con người, không sắc bén như hổ. Sự chịu đựng của con người không bằng lạc đà. Con người không thể bay, không thể sống màn trời chiếu đất như thực vật. Người chỉ có thể lặn xuống nước trong một thời gian, không thể giống con cá tự do hít thở dưới nước. Khi đối mặt với núi lửa phun trào, mãnh thú tập kích, núi băng tuyết lở,
lũ lụt mãnh liệt vân vân khi nguy nan, con người không thể chống lại, chỉ có chạy trối chết."

"Dưới sức mạnh to lớn của thiên nhiên, người đã chết sóng trước đi sóng sau tới, nhỏ bé đến mức ngay cả con kiến cũng không bằng. Nhưng dưới hoàn cảnh tàn khốc như vậy, con người chẳng những sinh tồn, còn không ngừng phát triển lớn mạnh, trở thành nhân vật chính trong thế giới. Đó là dựa vào cái gì?"

Nhân Đạo!

Thế hệ trước hy sinh rồi ngã xuống, sức mạnh mới không ngừng xuất hiện lớn mạnh.

Con người giãy dụa trong khổ hải, lương hỏa tương truyền.

Khi con người còn sống, khổ nhiều sướng ít. Khoái cảm âm dương giao hợp nổi lên trong sự đau khổ, càng có vẻ là một loại sung sướng. Mà là phía sau cảm giác sung sướng này, cũng một loại sứ mệnh nặng nề, một loại truyền thụ tinh thần đấu tranh, sinh sôi không ngừng!

Con người, không ngừng sinh sôi, vĩnh viễn không thỏa hiệp, phấn đấu đấu tranh.

Đây là hào quang của ý chí nhân đạo!

Vạn vật phụ âm mà ôm dương, trùng khí làm tường hòa...

Hai khí giao cảm, hóa sinh vạn vật. Vạn vật sinh sôi mà biến hóa vô cùng...

Từng đợt từng đợt cảm ngộ, nảy lên trong nội tâm. Không biết qua bao lâu, khi Sở Vân lại chậm rãi mở hai mắt, tất cả Cực Nhạc Tiên Phi đều tấn chức thành Tiên Thiên.

Sương mù Tiên Thiên, cũng lan tràn phạm vi mấy trăm dặm. Thân thể Sở Vân thân ở nơi sâu nhất trong sương mù. Hắn chậm rãi vươn hai tay. Trong lòng bàn tay đã bị sương mù dày đặc làm cho ướt nhẹp, ngưng tụ thành một giọt chất lỏng.

Những chất lỏng, trong suốt như nước, phát ra những ánh sáng lấp lánh.

Đây là Nguyên tinh Tiên Thiên.

Nguyên tinh Tiên Thiên và Tiên Thiên hỏa tinh, Tiên Thiên Thủy Tinh, Tiên Thiên tinh tinh vân vân đặt song song, đều là một loại Chân Tinh Tiên Thiên.

Phạm vi áp dụng những Nguyên tinh Tiên Thiên càng rộng rãi, yêu vật thiên hạ chỉ cần có được đủ Nguyên tinh Tiên Thiên, có thể tấn chức thành Yêu vật Tiên Thiên. Đương nhiên yêu vật có tu vi càng cao, nhu cầu đối với lượng Nguyên tinh Tiên Thiên lại càng lớn.

Nói cách khác, có Cực Nhạc Hoan Hỷ Thuyền, Sở Vân có thể không ngừng chế tạo ra Nguyên tinh Tiên Thiên. Có Nguyên tinh Tiên Thiên, hắn có thể bán sỉ Yêu vật
Tiên Thiên!

Tất cả bảy mươi hai vị tiên phi tấn chức lên Yêu binh Tiên Thiên. Trong Cực Nhạc Hoan Hỷ Thuyền đầy Nguyên tinh Tiên Thiên dạng khí. Thậm chí ở đáy khoang thuyền có không ít Nguyên tinh Tiên Thiên ở trạng thái lỏng.

Sau khi nghỉ ngơi hồi phục một lúc, các Tiên phi nhất tề liên thủ, phát ra ánh sáng Tiên Thiên, khiến dòng chảy Hỗn Độn tránh xa khách điếm.

Thoáng cái, khách sạn Long Môn có trợ giúp cường đại, lập tức vững chắc như núi, sừng sững không động. Mặc cho Hỗn Độn hải cuồng bạo như thế nào, cũng khó lay động được nó.

- Tạm thời an toàn. Tuy nhiên, hiện nay pháp tắc bên ngoài hỗn loạn, muốn thoát khỏi nơi này, phương pháp duy nhất chính là chải vuốt lại sợi pháp tắc, rèn thành công tiên nang tuyệt phẩm này, đồng thời trở thành tiên nang đứng đầu. Cứ như vậy, chúng ta không những tự do ra vào, cũng có được một thế giới nhỏ tùy thân.

Tinh Vũ tiên tử suy tính một phen, đề nghị.

Nghe nói vậy, lúc này Tửu Hào Vương cười, đề cử Sở Vân đảm đương trọng trách này. Ngụ ý, chính là để Sở Vân trở thành chủ nhân của tiên nang tuyệt phẩm.

Chí Tôn - Chương #647


Báo Lỗi Truyện
Chương 647/792