Chương 641 : Yêu binh Tiên Thiên U Minh Tán



Tinh Nữ mỉm cười bao hàm thâm ý nói.

- Hơn nữa nơi này lại là Hỗn Độn Hải. Đại Đế ngài cũng hiểu, chiến đấu ở trong này sẽ nguy hiểm đến mức nào?

Tinh Nữ nói không sai chút nào.

Trong hoàn cảnh này, không thể sử dụng Yêu vật Hậu Thiên. Chỉ có thể sử dụng Yêu vật Tiên Thiên.

Mà có bao nhiêu Yêu vật Tiên Thiên chứ?

Mỗi người một con, dùng để tự bảo vệ mình, cũng đã rất miễn cưỡng. Huống gì chiến đấu?

- Ha ha...

Mộng Ngôn Sư cười dài không dứt.

- Tinh Nữ ngươi nói rất có đạo lý, một khi phát sinh chiến đấu kịch liệt, sẽ khiến cho Hỗn Độn Hải rung chuyển, dâng lên thủy triều Hỗn Độn, thậm chí là Hỗn Độn Hải. Đến lúc đó, một Yêu vật Tiên Thiên cũng không chắc có thể bảo vệ bản thân. Tuy nhiên...

Mộng Ngôn Sư thần bí nói tới đây, lại chuyển đề tài câu chuyện.

- Ai nói với ngươi, ta đến để chiến đấu? Chỉ cần cướp đoạt quyền khống chế tiên nang, ta có thể thao túng Hỗn Độn Hải. Đến lúc đó các ngươi chính là miếng thịt bò trên thớt gỗ, mặc cho ta xâu xé. Tinh Nữ, ngươi qua đây. Bản đế cảm thấy rất hứng thú với đạo Tinh Toán của ngươi. Ngươi đầu nhập bản đế, là bỏ gian tà theo chính nghĩa, có thể hưởng vô vàn vinh hoa phú quý. Cũng có thể phá vỡ sự ngăn chặn của thiên đạo, có hy vọng tấn chức Vương cấp!

Để mời chào Tinh Nữ, Dạ Đế không tiếc trau chuốt từ ngữ, cố gắng hết sức mê hoặc Tinh Nữ.

Ba người Sở Vân cũng không khỏi khẩn trương.

Ai cũng biết, Toán sư không thể thành Vương. Bởi vì Toán sư nghiên cứu lưới pháp tắc, trực tiếp nghiên cứu thiên địa Đại Đạo, có được phương pháp không thể tưởng tượng được, đã quấy nhiễu nghiêm trọng vận chuyển của thiên địa. Thí dụ như Chư Cát Văn Hầu, bất ngờ bóp méo vận mệnh, khiến Sở Bá Vương sa vào tình ái.

Theo phương diện nào đó mà nói, Toán sư quá mạnh mẽ, cho nên lưới pháp tắc Tinh Châu hết sức ngăn cản Toán sư. Chỉ có thể để Toán sư có thành tựu tới Hầu cấp đỉnh phong. Đây cũng là một tầng cuối cùng.

Dạ Đế lại còn nói, có thể thoát khỏi hạn chế của Đại Đạo, khiến Toán sư có thể trở thành Vương. Ba người Sở Vân suy bụng ta ra bụng người, đều hiểu đây là một loại mê hoặc cực kỳ mạnh mẽ. Ai có thể không động tâm?

- Tại đây, Tinh Nữ ta thề với lưới pháp tắc Tinh Châu, ở quá khứ, hiện tại, tương lai tuyệt đối không đầu nhập Dạ Đế, trở thành dưới trướng của hắn.

Đột nhiên Tinh Nữ phá vỡ sự trầm mặc. Nàng nói rất có khí phách, không ngờ trực tiếp phát ra lời thề với lưới pháp tắc Tinh Châu, lấy cách thức cương quyết như thế để từ chối lời mời chào của Dạ Đế, cũng thể hiện quyết tâm của mình với ba người Sở Vân.

- Tinh Nữ...

Trong lúc nhất thời, ba người Sở Vân nhìn Tinh Nữ với cặp mắt khác xưa.

Không hề nghi ngờ, đó là một kỳ nữ tú ngoại tuệ trong. Tại thời điểm này, đã lựa chọn một phương pháp thỏa đáng nhất, để thể hiện lập trường của mình.

Nhưng vì sao, nàng kiên quyết từ chối Dạ Đế như thế? Nàng và Dạ Đế có khúc mắc gì sao sao? Đến tột cùng vì lý do gì, khiến nàng có dũng khí như thế, từ chối lời mời của một Đại Đế.

- Rượu mời không uống lại thích uống rượu phạt! Vậy ngươi cũng đi chết đi.

Mộng Ngôn Sư thần bí thẹn quá hóa giận, hắn phất tay áo một cái, lập tức bay ra một đạo quầng sáng đen vàng, bắn vào không gian hình cầu mà đám người Sở Vân vừa mở ra.

- Không tốt, đây là đạo pháp thần thông của Dạ Đế, hóa thành đạo tơ lý tuyến, muốn cùng chúng ta tranh đoạt quyền khống chế tiên nang tuyệt phẩm!

Thấy cảnh tượng như vậy, lúc này Tinh Nữ kinh ngạc kêu lên một tiếng.

Đạo pháp thần thông của Dạ Đế, ngưng tụ thành pháp tắc, so với pháp tắc của Tiên Nang Vương càng thô, càng lớn hơn. Hơn nữa càng thêm rắn chắc, no đủ mượt mà hơn nữa. Nó vừa xuất hiện, đã đẩy pháp tắc của Tiên Nang Vương đi, rõ ràng hiện ra vẻ cao quý và hống hách.

Trong lòng Tiên Nang Vương cũng có chút lo lắng, vội vàng lấy từ trong người ra một tiên nang thượng đẳng.
Ngay sau đó, cái tiên nang trân quý có tiền cũng không mua được này, bị hắn ném trời cao. Ầm một tiếng. Lập tức đủ hào quang mọi màu sắc lóe ra, như pháo hoa phát nổ, như trăm hoa đua nở.

Trong hào quang sáng lạn, hơn mười đạo pháp tắc bị Tiên Nang Vương dắt ra. Một gốc cây hạ xuống, quấn lấy đạo pháp tắc thứ nhất của hắn. Ngay lúc đó, hợp thành một lưới pháp tắc đơn sơ đến cực điểm. Lấy ưu thế mạnh mẽ về số lượng, chen chúc với pháp tắc của Dạ Đế.

- Ha ha, cũng dám so đấu về số lượng đạo pháp thần thông với bản đế? Ngươi rất có dũng khí, nhưng ngu không ai bằng!

Mộng Ngôn Sư thần bí không ngớt cười lạnh, tay áo vung lên, một đám lớn pháp tắc bay ra đến. Thật giống như là con nhện phun tơ, bay vụt vào, cùng với pháp tắc hắc kim lúc trước tạo thành nhất thể, lại chiếm thế thượng phong tuyệt đối.

Dạ Đế quật khởi từ thời Thượng cổ, không biết đã tồn tại bao nhiêu năm. Tuy rằng hắn không có Thông Linh Xà, nhưng khi còn sống, thường xuyên thăm thế giới Thần tàng, đổi lấy đạo pháp thần thông bên trong.

Đồng thời, bản thân hắn là Đại Đế, đã có thể xuất phát theo con đường của mình. Theo con đường này, trên lưới pháp tắc Tinh Châu kéo dài ra bốn phía, không ngừng thăm dò đường khác.

Nội tình của hắn thật sự rất dày. Đám sợi tơ pháp tắc này có ít nhất gần trăm đạo!

Điều này khiến Tửu Hào Vương nhìn thấy cũng ngây người.

Sở Vân càng nghĩ lại càng không ngừng hoảng sợ. Nội tình Dạ Đế sâu dày giờ phút này càng thể hiện rõ ràng. Nhưng vì sao khi hắn truy sát mình, không có sử dụng một loại đạo pháp thần thông nào?

Tiên Nang Vương giận trừng mắt. Trán nổi gân xanh. Hắn lớn tiếng rít gào:

- Dạ Đế, ngươi quá coi thường ta. Để ngươi thấy vốn liếng của Tiên Nang Vương ta!

Sau đó, dưới ánh mắt kinh ngạc của mọi người, hắn lấy từ trong người ra một tiên nang thượng đẳng. Sau đó không chút do dự ném lên trời cao. Từng cái bắn ra, rút sợi tơ pháp tắc, quấn quanh trên đường chính pháp tắc.

Một tiên nang thượng đẳng, ít nhất có hơn mười đạo tơ lý tuyến. Tiên nang thượng đẳng Tiên Nang Vương vừa lấy ra, số lượng nhiều tới mức dọa người, vượt xa dự đoán của đám người Sở Vân, chừng mười tám cái! Bản thân Tiên Nang Vương lấy "Tiên nang" làm danh hiệu, lại chuẩn bị ước chừng hơn mười năm, tuyệt đối là hoàn toàn tự tin. Giờ phút này, Sở Vân thậm chí hoài
nghi, ngoại trừ Thôn Thiên Đại trong tay hắn ra, có phải Tiên Nang Vương đã cướp đoạt toàn bộ tiên nang đẳng trong Tinh Châu hay không?

Những tiên nang này, giá trị mỗi một cái đủ để có thể mua năm tòa hải đảo cấp thành vẫn còn dư dả. Chư Tinh Quốc bất quá cũng chỉ có một trăm lẻ tám tòa hải đảo cấp thành mà thôi.
Đây là một khoản tài phú nghịch thiên, một quốc gia trung đẳng mới có thể có được.

Tiên Nang Vương vất vả ngược xuôi hơn mười năm, nợ nần chồng chất, được ăn cả ngã về không, tích lũy mười tám cái tiên nang thượng đẳng, chính là vì giờ phút này.

- Dạ Đế, ngươi thất bại!

Tiên Nang Vương hưng phấn kêu to. Hắn cho nổ mười tám tiên nang, con mắt đến chớp cũng không hề chớp. Lúc này ánh mắt nóng như lửa, tràn ngập một cảm giác điên cuồng.

Chuẩn bị hơn mười năm, chính là vì giờ phút này.

Điên cuồng vì tiên nang đến như thế, thật không hổ danh là Tiên Nang Vương!

Tuy nhiên, lưới pháp tắc của Tiên Nang Vương, thô kệch mà lại phức tạp, lộn xộn. Trái lại lưới pháp tắc do Dạ Đế tạo thành, kết cấu chặt chẽ cẩn thận, tinh mịn có hứng thú, giống như mạng nhện. Chỉ nhìn một cách đơn thuần về điểm này, lập tức có thể phán ra cảnh giới cao thấp hai bên.

Nhưng lưới pháp tắc của Tiên Nang Vương, đã có một chút ưu thế về số lượng. Trong làn ranh giới, đã đặt lưới pháp tắc của Dạ Đế xuống dưới, vượt qua Dạ Đế một cái đầu.

- Lão phu thành Vương lấy tiên nang làm danh xưng, từ xưa đến nay chỉ một mình ta. Tiên nang là lĩnh vực của ta, là địa bàn của ta. Dạ Đế, cho dù ngươi là Đại Đế, ở đây, ngươi cũng phải thua ở trên tay ta!

Tiên Nang Vương hăng hái, thể hiện phong thái đặc biệt của riêng hắn. Giọng nói của hắn như sấm, khí thế như cầu vồng. Trong lúc nhất thời hắn trở thành diễn viên chính trong Hỗn Độn Hải, không người nào có thể vượt qua mặt hắn.

- Ha ha, xem ra... Ta thật sự là đánh giá thấp ngươi. Tuy nhiên, từ trước đến nay Dạ Đế ta mưu tính kỹ trước sau mới hành động, tính toán không bỏ sót. Từ khi xuất đạo tới nay, chỉ bại một lần bởi Thiên Ngoại Tinh Ma, đó là bại bởi Tinh Thánh, bại bởi thiên địa Đại Đạo. Tiên Nang Vương ngươi còn chưa có tư cách khiến ta bại. Hiện tại, đều mở to hai mắt nhìn kỹ cho ta. Nhìn xem cái gì gọi là thực lực chênh lệch. Hiểu rõ một chút về
cảm giác đau đớn khi bại vong đi.

Lời còn chưa dứt, Mộng Ngôn Sư thần bí lấy U Minh Tán ra.

Đây là Yêu binh Tiên Thiên tuyệt phẩm, tu vi mấy trăm vạn năm. Vốn với linh quang Hầu cấp đỉnh phong của Mộng Ngôn Sư căn bản không thể khống chế. Nhưng với thủ đoạn của Dạ Đế, chung quy là sâu không lường được, không ngờ có thể tự do sử dụng.

U Minh Tán là một chiếc ô đen như mực, trên mặt ô có một đạo hoàng tuyền, một đạo minh hà.

Hoàng tuyền đục ngầu, minh hà âm u.

Ở dòng sông hoàng tuyền và minh hà, sinh trưởng vô số đóa hoa lộng lẫy. Hoa Chi như bụi gai, đóa hoa màu đen, chính là Yêu thực đặc biệt của riêng Quỷ Châu - Quỷ Khấp Mạn Đà La.

Ở Tinh Châu, U Minh Tán cũng tiếng tăm lừng lẫy, như sấm bên tai. Nghe đồn, nó có thể câu thông với giới Quỷ Châu, gọi vong linh về.

Bởi vậy cường giả trong các thế hệ trước, đã mô phỏng một thanh U Minh Tán. Hy vọng vong hồn mình có thể thông qua này chiếc ô này, trở về cuộc sống, tiến vào chiếm giữ thân thể của chính mình, do đó lại sống lại, hưởng thụ vinh hoa phú quý trên nhân gian.
Lúc trước Sở Vân cùng Kim Bích Hàm xâm nhập thám hiểm hải vực Xà Tảo, từng xâm nhập huyệt mộ của Thiên La Hầu. Ở nơi đó, đã tận mắt nhìn thấy một chế phẩm mô phỏng theo U Minh Tán.

Đương nhiên, giờ phút này trong tay Mộng Ngôn Sư thần bí tất nhiên không phải là chế phẩm mô phỏng.
Chiếc U Minh Tán từ từ xoay chuyển. Ngay lập tức, dòng khí Hỗn Độn từ bốn phía nhận một áp lực vô hình, đều tản ra ngoài. Một đạo lốc xoáy âm khí màu lục thật lớn, xuất hiện phía sau Mộng Ngôn Sư. Một đạo quỷ ảnh, từ trong lốc xoáy đi ra.

- Sở Vân, chúng ta lại gặp mặt!

Giọng nói tràn ngập cừu hận.

Rõ ràng là Lục Kình Vương!

- Nghe đồn, U Minh Tán có thể câu thông với Quỷ Châu, đả thông thông đạo vong linh, khiến cho người chết sống lại, chẳng lẽ đây là sự thật?!

Thấy Lục Kình Vương xuất hiện, sắc mặt đám người Tửu Hào Vương, Tiên Nang Vương, đều không tự chủ được xuất hiện vẻ khiếp sợ.

Từ mấy tháng trước, Lục Kình Vương đã bị Sở Vân giết chết. Nhưng giờ phút này, hắn lại vượt qua lốc xoáy âm khí, xuất hiện trước mặt mọi người.

- Không đúng, có điều cổ quái!

Sắc mặt Sở Vân cũng ngưng trọng, thần quang trong mắt bùng lên. Hắn phát giác Lục Kình Vương trước mắt có chỗ không ổn. Tuy rằng trông hắn rất sống động, nhưng không có một chút khí tức. Ngược lại, tử khí vờn quanh thân hắn, vô cùng âm u. Đồng thời, thần sắc
trong mắt cũng không linh động, có vẻ cứng ngắc khác thường, giống như người ngu si.

- Sở Vân, ta phải giết ngươi!

Đôi mắt xanh biếc của Lục Kình Vương chỉ nhìn chằm chằm vào Sở Vân, không nhìn bất luận kẻ nào khác. Trong mắt hắn tràn ngập thống hận, sát ý và điên cuồng.

Nhưng hắn không lên tấn công, mà bị phân thần Dạ Đế ngăn cản.

- Ta hiểu được, Lục Kình Vương cũng không sống lại, mà bị chế luyện thành quỷ phó. Đọc Truyện Online

Tiên Nang Vương bỗng nhiên kêu lên.

- Quỷ phó?

Ba người khác cũng không nhịn được nhìn về phía hắn.

- Không sai. Pháp tắc Quỷ Châu và Tinh Châu một trời một vực. Hồn phách cấp thấp sẽ bị hồn phách cao cấp thu phục, chế luyện thành quỷ phó. Loại quỷ phó này chỉ lưu lại do chấp niệm lớn nhất trong cuộc đời, hoàn toàn phục tòng mặc cho chủ nhân điều khiển. Quỷ phó không thể xuất hiện châu khác. Nhưng nhất định lúc nãy, Dạ Đế thả ra pháp tắc, có pháp tắc Quỷ Châu. Xây dựng hoàn cảnh khiến quỷ phó có thể tạm thời xuất hiện.

Tiên Nang Vương giải thích.

- Ha ha, cũng biết không ít.

Phân thần Dạ Đế cầm trong U Minh Tán tay, phát ra tiếng cười vang vọng đến cực điểm.

- Xem ra vì phòng bị ta, ngươi tốn không ít công sức. Vậy chắc ngươi cũng biết ba cửa Quỷ Châu?

- Ba cửa Quỷ Châu? Chẳng lẽ nói...

Tiên Nang Vương lộ vẻ sợ hãi. Hắn ý thức được có điều không ổn, con ngươi mạnh mẽ co lại, chăm chú nhìn thẳng vào Lục Kình Vương.

- Không sai, hồn phách của người đã chết trên tám lục địa, tan biến ở bản thổ, đều tiến vào Quỷ Châu. Nhưng cũng không phải tất cả hồn phách đều có thể tiến vào Quỷ Châu. Quỷ Châu có ba cửa. Một là Quỷ Môn Quan. Hai là Độ Minh Hà. Ba là Hướng Sinh Lộ. Hồn phách có thể xông qua ba cửa này mới có thể tiến vào Quỷ Châu. Số lượng lớn như vậy, thường thường mười không được một. Nhưng một khi thông qua có thể sáng láng cả đời, hồn phách cô đọng đến mức tận cùng, cảnh giới tăng vọt. Cho nên...

Nói tới đây, Mộng Ngôn Sư thần bí chợt im bặt, không nói nữa. Mà sau đó, vì phân thân Dạ Đế cũng không nói gì, động tác của Lục Kình Vương ở bên cạnh đã trở thành lời thuyết minh tốt nhất nói.

- Lục Kình Chi Đạo – Vạn Lý Giang Sơn!

Lục Kình Vương hét lớn một tiếng.

Chí Tôn - Chương #641


Báo Lỗi Truyện
Chương 641/792