Chương 612: Trấn áp cường thế



- Việc này có ảnh hưởng trọng đại, chi bằng cẩn thận làm việc. Thư Gia xưa đâu bằng nay, Sở Vân lại có giao hảo với Tửu Hào Vương, Tiên Nang Vương, Vạn Độc Vương. Hiện nay ngay cả Vô Song đại sư, cũng gia nhập Thư Gia. Cho dù lúc này Lục Kình Vương đến khiêu chiến, chỉ sợ cũng là một trận long tranh hổ đấu.

- Quan trọng là chúng ta không có chứng cớ. Cho dù Túy Nhất Sinh đại sư, chính là Thái Sơn Bắc Đấu giới Toán sư. Nhưng lời nói của một mình hắn có thể tính là chứng cớ sao?

- Muốn chứng cớ còn không phải đơn giản sao? Trong khai quốc đại điển của Thư Gia lần này, do ta ra mặt tham gia thỉnh Chân Tâm Linh Lung Thạch, trực tiếp chất vấn Sở Vân. Đến lúc đó, các Hào Kiệt kiêu hùng, đều là người làm chứng tốt nhất!
Thiện Quân nói.

- Hay, phương pháp này hay.

- Không tồi. Cứ vậy mà làm!

Tinh lịch ngày 10 tháng 10 năm 756.

Ngày này, gần như toàn bộ người Tinh Châu, đều hướng ánh nhìn về phía Chư Tinh Quần Đảo.

Ngày này, thế giới giống như một sân khấu lớn, mà Thư Gia lại là diễn viên.

Khai quốc đại điển!

- Chư Tinh Quần Đảo, từ sau khi Ngũ Đức Vương ngã xuống, liền lâm vào nội loạn. Mấy trăm vạn năm quang âm, cuối cùng thắng được nổi loạn đi đến được bước trọng đại như hiện nay!

Tiểu Thần Tiễn Mông Phi dẫn đầu hơn mười người, làm đại biểu Mông Nguyên quốc, tiến đến xem lễ lần này.

- Thư Gia có thể nhất thống Chư Tinh Quần Đảo. Quả thật là kỳ tích triệu năm qua, nằm ngoài dự kiến của mọi người. Anh hùng không quan trọng xuất thên. Thế sự thật vô thường.

Đại biểu Liên minh Thư Viện, phát ra cảm khái.

- Hừ, cũng chưa biết được có thể lập quốc thành công hay không. Thư Gia còn có một khó khăn phải vượt qua. Lục Kình Vương đã nói là làm. Hắc Sơn Man Quân ta thật muốn nhìn, Thư Gia hắn làm thế nào qua được cửa ải khó khăn này.

Không chỉ là Dao Sơn Quốc Hắc Sơn Man Quân, còn có Cửu Mệnh Yêu Quân của An Định Quốc, Phi Vũ Kiếm Quân của Giang Hán quốc, Lang Lão Quân của Thiết Nham quốc, Hoang Long Hội Lực Long Địa Quân của Đại Hoang quốc, Thiếu bang chủ Tôn Viêm của Dung Nham Bang, Hạ đại thành chủ Quỷ Lệ của Cửu U thành, Thiện Quân của Khổ Đà Tự...

Hào Kiệt Kiêu Hùng đến từ các đại quốc đảo, các Thư Viện, các môn phái du hiệp, hoặc là nhân tài kiệt xuất trẻ tuổi, hoặc là cường giả bí mật thế hệ trước, hôm nay đều tới tề tụ ở Hỏa Đức Thành chủ đảo Thư Gia. Trong lúc nhất thời, nhân văn tập trung, võ tinh tranh nhau phát sáng, khai sáng Tinh Châu rầm rộ chưa từng có suốt mấy trăm năm qua.

- Các vị, mời theo ta đến.
Nghênh đón bọn họ chính là Hoa Anh. Hôm nay toàn thân hắn mặc trường bào với tay áo rộng, tươi đẹp mà lại lỗi lạc. Bản thân vốn giỏi về giao tiếp, chính là nhân vật sinh hoa trong miệng.

- Hừ! Tư thái đón tiếp của Thư Gia thật cao. Nghênh đón bản quân, lại chỉ một tiểu quỷ Hào Hùng cấp. Thư Thiên Hào đâu? Vì sao hắn không tới đón tiếp ta? Không, hắn cũng chỉ là một kẻ yếu nửa Quân Cấp mà thôi. Gọi Túy Tuyết Hồ Quân ra. Chỉ có hắn mới có tư cách đối thoại với ta.
Một vị cường giả Quân cấp kêu gào nói.

- Người này là ai?
Sở Vân đứng ở giữa sườn núi, từ trên cao nhìn xuống, thu hết tất cả những điều này vào trong mắt.

- Vị này đến từ Đại Hoang quốc, Đà Bối lão quân xuất thân từ Âm Dương Lâu. Hắn là người cẩn thận, tính cách âm ngoan. Là một trong trong ba cường giả Quân cấp trong Âm Dương Lâu, lại trụ cột cấp nguyên lão.
Nhan Khuyết ở bên cạnh Sở Vân, giải thích.

Sở Vân cười lạnh một tiếng:
- Hóa ra Đà Bối lão quân. Ta cũng nghe nói qua về hắn. Trước đây hắn từng sửa lại tác phong. Không ngờ lại ở trong này hô to gọi nhỏ, rõ ràng là hành động thăm dò đối với Thư Gia chúng ta. Những người này ngoài mặt là tới xem lễ, thật ra phần lớn đều là bụng dạ khó lường. Có người muốn xem náo nhiệt, có nghĩ muốn thò một cước vào. Có người nghĩ ngư ông đắc lợi...

- Tuy nhiên, muốn đuổi đi bọn họ, không cho bọn họ tiến vào Chư Tinh Quần Đảo, thật sự là không được, cũng có vẻ Thư Gia ta keo kiệt. Ngược lại không bằng mời bọn họ đến Hỏa Đức Thành, đặt dưới mí mắt để giám thị. Dù sao minh thương dễ tránh.
Nhan Khuyết ở bên cạnh cũng phụ họa theo.

- Những chuẩn bị khác đã thỏa đáng hay chưa?
Sở Vân hỏi một câu.

- Yến hội đại sảnh, đã sớm chuẩn bị thỏa đáng. Bản thân Hỏa Đức Thành chính là một tổ hợp yêu binh. Các loại cạm bẫy trong thành, tiễn tháp đều đã mở ra. Ba mươi nghìn con Hỏa Đồng Khôi Lỗi đều đã vận sức chờ phát động. Cho dù bọn họ bỗng nhiên bạo động, cũng có thể kéo dài thời gian nửa khắc. Nếu thật sự không được, Du Nha đại sư cũng đã bày ra một phương pháp cuối cùng, nổ kíp nổ núi lửa, hy sinh Hỏa Đức Thành ngọc nát đá tan. Nếu nổ, bọn họ không chết cũng phải trọng thương.

Dừng một chút, Nhan Khuyết lại báo cáo tiếp.
- Tuy nhiên vừa rồi có mật thám đến truyền tin tức tình báo. Một số hạm đội của Giang Hán quốc, đã lặng lẽ được điều động. Tuy nhiên điều này đã nằm trong dự kiến của chúng ta.

Hiện nay Quốc chủ Đôn Hoàng quốc tự mình Thống soái hạm đội, đã dừng lại bên cạnh hải vực Chư Tinh Quần Đảo, phòng ngự sức mạnh này.

- Thì ra là thế.
Sở Vân âm thầm thở phào nhẹ nhõm. Vừa rồi hắn không thấy Kim Bích Hàm trong đám người, trong lòng hắn còn có chút lo lắng, sợ là bị Mộng Ngôn Sư thần bí ám toán. Hóa ra Giang Hán quốc có hành động khác lạ, cỗ lực lượng đến từ Đôn Hoàng quốc này, không thể không dừng ở hải ngoại.

- Giang Hán quốc chủ là tay cáo già, vẫn mơ tưởng tới Chư Tinh Quần Đảo ta. Lúc trước trong cuộc chiến thống nhất, chính hắn đã phái Cuồng Nho Tướng Quân. Hiện tại Lục Kình Vương cùng Đông Hải Phái tấn công, lại khiến hắn nhìn thấy được hy vọng. Về phương diện thế lực khác, cũng vì điều này mà bắt đầu rục rịch. Đà Bối lão quân chỉ là người đầu tiên nhảy ra. Cũng được, giết gà dọa khỉ. Trước hết ta bắt ngươi để khai đao.
Nói tới đây, trong mắt Sở Vân chợt lóe ánh sáng sắc lạnh, khóe miệng hiện lên ý cười băng hàn. Hắn vỗ tiên nang. Trong phút chốc, trong tiên nang bay ra một đạo kỳ quang màu trắng.

Vèo!

Đạo bạch quang, nhanh như tia chớp, nhanh được không thể tưởng tượng được, thoáng cái liền xé rách không khí, vượt qua khoảng cách trăm trượng. Gần như trong nháy mắt, hiện ra trước mặt Đà Bối lão quân.

Sắc mặt Đà Bối lão quân đột nhiên thay đổi. Lần này, hắn đứng ra khiêu khích, chính là muốn thăm dò Thư Gia. Cũng dự đoán được sẽ có người ra tay, nhưng lại thật không ngờ, bất ngờ có người nổi điên, hạ sát thủ như vậy!

Bạch mang như hằng tinh chói mắt, đâm thẳng vào cổ họng Đà Bối lão quân.

Tại đây, trong nháy mắt, Đà Bối lão quân cảm thấy một hàn khí bàng bạc cuồn cuộn, ùn ùn kéo đến bao phủ hắn lại.

Trong lòng hắn cảm thấy kinh hoàng. Với kinh nghiệm chiến đấu phong phú nhiều năm, khiến thân thể hắn theo bản năng hành động trước.

- Huyền Quy Trọng Giáp Thuẫn!
Trong lòng hắn hét lớn một tiếng, lập tức trước mắt bùng lên một ánh sáng màu đen.

Hào quang rất dày, trong nháy mắt hình thành một lá chắn kiên cố, bảo hộ cả phía trước và phía sau hắn.

Ầm!

Ngay sau đó, một tiếng nổ mạnh khiến sóng khí quay cuồng. Hào quang đen trắng chợt hiện, phát ra ánh sáng khiến mắt người nhìn cảm thấy đau đớn.

Thân hình mọi người như điện, cấp tốc lùi lại, thấy Đà thân ảnh Bối lão quân, như bao tải nổ tung, bắn ra những vệt máu tươi. Cuối cùng phịch một tiếng mất tinh thần ngã trên mặt đất.

- Ách... Phụt!
Lông mày Đà Bối lão quân dựng thẳng, hai mắt trừng lớn, muốn đứng nay dậy, kết quả ngược lại ngửa cổ mở miệng phun ra một ngụm máu.

- Lão quân!
Những người đi cùng vội vàng hô to gọi nhỏ vây quanh.

Một cảm xúc khiếp sợ, giống như cơn lốc quét ngang nội tâm của những người khác.

- Sao có thể như vậy? Đà Bối lão quân, chính là cường giả thế hệ trước, lại chỉ một chiêu đã đánh bại!

- Không thể tưởng tượng được! Huyền Quy Trọng Giáp Thuẫn chính là lợi khí phòng ngự nổi tiếng Tinh Châu, tu vi cao tới tám mươi vạn năm. Chính là yêu binh chủ lực của Đà Bối lão quân, không ngờ không có tác dụng.

- Đến tột cùng là ai đã ra tay?!

Lúc này mọi người mới nhìn về hướng vừa công kích tới. Vừa nhìn qua, lập tức họ đều rùng mình. Bọn họ nhìn thấy giữa sườn núi, Sở Vân toàn thân áo trắng, ngạo nghễ đứng thẳng.

Hắn!

Thiếu chủ Thư gia, được mọi người gọi là Túy Tuyết Hồ Quân Sở Vân!

- Hắn quả thực tấn chức thành cường giả Hầu cấp. Nếu không, sao có thể ngay tại chỗ đánh bại Đà Bối lão quân.
Hắc Sơn Man Quân nhíu mày thật sâu, cảm nhận được tốc độ trưởng thành đáng sợ của Sở Vân.

Khi hắn gây khó dễ cho Sở Vân ở thế giới Long Môn, Sở Vân vẫn chỉ vừa tấn chức Quân Cấp không lâu. Thật không ngờ, lần thứ hai gặp lại, Sở Vân cũng đã thành cường giả Hầu cấp, vượt lên trên cả mình.

- Không đúng. Mặc dù là cường giả Hầu cấp, cũng không thể một đòn đánh thắng. Sức phòng ngự củ Huyền Quy Trọng Giáp Thuẫn vô cùng kinh người. Có thể khiến các cường giả Hầu cấp đều phải đau đầu. Sao Sở Vân có thể chỉ một chiêu đã công phá được?

Trong việc này nhất định có cổ quái. Không sai, nhất định là hắn thi triển quỷ kế nào đó!

Trong lòng Cửu Mệnh Yêu Quân kêu lên. Hắn không tiếp nhận được hiện thực như vậy.

Khi trong Tinh Châu có tin đồn là Sở Vân tấn chức Hầu cấp, hắn cười nhạt, tuyệt đối không tin tưởng. Hiện nay tuy rằng chính mắt nhìn thấy một kích thần uy của Sở
Vân, nhưng hắn vẫn không chịu thừa nhận khả năng này.

Nhưng ngay sau đó, một hiện thực hoàn toàn vững chắc, đánh tan nghi ngờ trong lòng Cửu Mệnh Yêu Quân.

Một cỗ linh áp Hầu cấp mạnh mẽ từ trên sườn núi phát ra, xông thẳng tới, quét ngang bốn phương tám hướng.

Sắc mặt Cửu Mệnh Yêu Quân chợt trắng bệch, những người khác cũng hoàn toàn lộ vẻ xúc động.

- Linh áp Hầu cấp, linh áp Hầu cấp hàng thật giá thật!

- Sở Vân thật sự tấn chức lên Hầu cấp. Ông trời ơi, quả thực lời đồn cũng không phải là hoàn toàn vô căn cứ.

- Linh áp này thật mạnh, như núi nặng đè xuống, linh quang trong cơ thể ta cũng run rẩy.

Đây tuyệt đối không phải là Hầu cấp sơ đoạn, ít nhất là Hầu cấp trung đoạn, thậm chí là Hầu cấp cao đoạn!
Mọi người khiếp sợ được đến mức không thể hơn được. Có người đổ mồ hôi trán, có người sắc mặt tái nhợt, có người thân hình run rẩy, có người hầu kết lên xuống liên tục, cúi đầu không tiếp tục nhìn Sở Vân.

Mà những người còn đang nhìn về phía Sở Vân, giờ phút này đều lộ vẻ rung động, kinh ngạc, bối rối, sợ hãi, hâm mộ vân vân.

- Hôm nay, Thư Gia ta lập quốc, hoan nghênh các bằng hữu ngũ hồ tứ hải tiến đến xem lễ. Ta mong các ngươi trân trọng thiện ý này. Nếu tự tiện khiêu khích, thăm dò điểm mấu chốt của Thư Gia, Sở Vân ta tuyệt không tiếp khách khí.
Sở Vân thản nhiên nói.

Giọng nói của hắn không lớn, nhưng mãi vang vọng trong toàn bộ Hỏa Đức Thành, to như tiếng chuông.

- Thiếu chủ uy vũ! Thiếu chủ uy vũ!
Trong Hỏa Đức Thành, vô số thị vệ nghe được tiếng nói này, lập tức phát ra tiếng hò hét điên cuồng vang vọng đất trời.

Sắc mặt Hoa Anh ửng hồng, lập tức cảm thấy lưng thẳng lên. Hắn nhìn về phía Đà Bối lão quân, trong ánh mắt hiện rõ vẻ trêu tức và trào phúng, không chút nào che dấu. Đây là một sự ngạo mạn, khiêu khích không tiếng động.

Nhưng vừa rồi, Đà Bối lão quân còn hô to gọi nhỏ, vẻ mặt miệt thị, kiêu ngạo hống hách, hiện tại trước sự khiêu khích này lại nhìn như không thấy, không giống như lúc mới tới.

Hắn kinh sợ!

Trong lòng hắn còn đang chấn động, bên tai dường như còn có tiếng vọng ong ong.

Hắn suy nghĩ cả trăm lần cũng không giải thích được điều này:
- Thoáng cái đã phá được phòng ngự Huyền Quy Trọng Giáp Thuẫn của ta ! Sao có thể?

Trong một khắc khi công kích đến, ta giống như mất đi khống chế đối với Huyền Quy Trọng Giáp Thuẫn. Đây là một phương pháp gì!

Bất tri bất giác, mồ hôi đổ ra ướt đẫm. Hắn hoàn toàn nhìn không thấu được thủ đoạn của Sở Vân. Điều này khiến hắn vô cùng sợ hãi. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.

- Dùng Tiên Thiên Túy Tuyết Đao chủ công, lại dùng Thông Linh Xà quấy nhiễu Huyền Quy Trọng Giáp Thuẫn. Có thể nhận được chăm sóc như vậy, coi như là vinh hạnh của ngươi, Đà Bối lão quân...

Quan sát những người này ngoan ngoãn đi theo sự hướng dẫn của Hoa Anh tiến vào thành, trong lòng Sở Vân phát ra một tiếng cười lạnh.

Huyền Quy Trọng Giáp Thuẫn của Đà Bối lão quân là Kiếp Yêu có tu vi tám mươi vạn năm. Nhưng tu vi Túy Tuyết Đao, Thông Linh Xà của Sở Vân, đều đã tăng vọt tới mấy trăm vạn năm. Sở Vân dùng dao mổ trâu cắt tiết gà, cũng không hạ sát thủ. Nếu không, Đà Bối lão quân hắn còn có thể sống sao?

Dù sao đây cũng là khai quốc đại điển, có cường địch là Lục Kình Vương. Nếu thật sự giết Đà Bối lão quân, hành động điên cuồng này sẽ lập tức khiến những người khác cảnh giác, cũng bằng vô cớ trêu chọc cường địch Âm Dương Lâu.

Tuy nhiên phải xuống nặng tay, giết gà dọa khỉ, mới có thể tạm thời trấn ap những Hào Kiệt Kiêu Hùng đang rục rịch, bụng dạ khó lường.

- Hiện nay Thư Gia giống như xiếc đi dây, mạnh mẽ dọa sợ bọn đạo chích, mới có thể trấn áp được cục diện. Một mặt không thể yếu đuối, nhưng đồng thời cũng không nên tạo ra quá nhiều cường địch. Đà Bối lão quân khiêu khích, trước tạm thời ghi nhớ, sau sẽ quay lại chậm rãi tính sổ.

Sở Vân đi xuống sườn núi, theo bố trí, hắn sẽ là chủ trì quốc yến, chuyên đối phó với những "khách quý".

Chí Tôn - Chương #612


Báo Lỗi Truyện
Chương 612/792