Chương 601 : Gian dối?



Hai người đi vào tửu lâu, tìm được một bàn ngồi trong góc.

- Nếu là bí mật, vậy thường thường đại biểu cho lợi ích rất lớn. Không biết vãn bối có thể được chia một chén canh hay không?
Sở Vân khẽ cười một tiếng, thử thăm dò nói.

- Đề nghị của lão phu, không phải là một phần lợi ích rất lớn sao?
Tiên Nang Vương vừa nói, vừa kêu tiểu nhị lại, gọi hai phần rượu và thức ăn.

Sở Vân khẽ nhíu mày, trong lòng âm thầm thở dài:
- Hữu nghị của một người sắp chết, có ích lợi gì? Cho dù hắn là Vương giả, Đế giả, cũng không có lợi ích gì đáng nói. Tiên Nang Vương này, vốn ta nghĩ dưới tình huống
này có thể trợ giúp ngươi thoát khỏi tử kiếp trong kiếp trước, nhưng hiện nay ngươi giữ chặt bí mật, khiến ta không thể nào xuống tay...

Sở Vân cũng không biết trong kiếp trước, vì sao Tiên Nang Vương chết. Nhưng rõ ràng có thể cảm giác được, điều đó có quan hệ với nguyên nhân Tiên Nang Vương thu thập tiên nang thượng đẳng ở khắp nơi.

Nhưng Tiên Nang Vương cũng không muốn tiết lộ bí mật này trước bất kỳ ai. Sở Vân có nghĩ trợ giúp Tiên Nang Vương, cũng có lòng không có sức, không có biện pháp nào.

Dù sao dò hỏi bí mật của một người, là phạm tối kỵ. Huống chi là Tiên Nang Vương là Vương giả như vậy chứ? Quan trọng là, giao tình giữa Tiên Nang Vương và Sở Vân, cũng không phải thâm sâu như với Tửu Hào Vương. Rất nhiều điều, không thể nói ra.

Tiên Nang Vương thấy Sở Vân trầm mặc không nói gì, còn tưởng rằng là lợi thế của mình quá ít, không khiến đối phương đồng lòng. Trầm ngâm một chút, lại lấy ra một tiên nang:
- Đây là tiên nang thượng đẳng của lão phu, Tiên Huyết Bình Nguyên, có thể trao đổi với tiểu hữu.

Sở Vân càng cảm thấy kỳ lạ:
- Tiền bối không phải người luôn thu thập tiên nang thượng đẳng xung quanh sao? Hiện nay lại lấy tiên nang thượng đẳng tiến hành trao đổi. Đây là đạo lý gì?

- Lão phu tự tay chế tiên nang không có tác dụng. Điều thực sự cần là những tiên nang thượng đẳng do người khác chế tạo. Trong tay lão phu vốn có ba tiên nang
thượng đẳng do mình tự tay chế tạo. Hiện nay cái này đã là cái cuối cùng. Còn mong tiểu hữu cho lão phu một chút thể diện.
Tiên Nang Vương nói đã đến mức này, Sở Vân cũng chỉ đành gật đầu đáp ứng.

Tiên nang Tinh Hải Long Cung đã đi theo hắn một thời gian dài. Hắn cũng không tính đổi đi. Thôn Thiên Đại là tiên nang của Tham Lang Vương, nếu lấy ra, bí mật mình giết chết Tham Lang Vương sẽ bị tiết lộ. Tất nhiên cũng không thể dùng. Còn lại, cũng chỉ có tiên nang Thế Ngoại Thiêu Nguyên của Đa Tình Vương.

Dù sao là trao đổi đồng giá, Sở Vân cũng không phiền. Trên thực tế, không gian của tiên nang Tiên Huyết Bình Nguyên so với tiên nang Thế Ngoại Đào Nguyên còn lớn
hơn một chút. Cái trước thích hợp chuyên chở Yêu thú, cái sau thích hợp trồng Yêu thực.

- Không biết tiểu hữu có thể đổi tiên nang Tinh Hải Long Cung cho lão phu được không?
Lão phu có thể ra giá thu mua, đồng thời xuất lực cho ngươi, trong khai quốc đại điển ngăn cản Lục Kình Vương.
Tiên Nang Vương được voi đòi tiên, càng chú ý tới tiên nang Tinh Hải Long Cung của Sở Vân.

Sở Vân cười khổ lắc đầu:
- Nói thật, vãn bối đã mời Tửu Hào Vương ra tay. Và Vạn Độc Vương cũng có lời từ trước, việc ngăn cản Lục Kình Vương hẳn là không thành vấn đề. Tuy nhiên yêu cầu của tiền bối, vãn bối cũng không muốn lập tức từ chối. Nếu tình huống có biến, khi đó thật sự còn mong tiền bối ra tay chiếu cố giúp.

Hắn nói những lời này cực kỳ thành khẩn, Tiên Nang Vương trầm ngâm một lúc, cũng chỉ đành đồng ý.

Tiên nang thượng đẳng quan hệ đến việc hắn có thể tiến thêm một bước hay không. Nếu là những người khác, nói không chừng hắn không nể mặt, tới cướp đoạt.

Nhưng người ngồi đối ngồi chính là Sở Vân. Mọi người đều biết về tiềm lực của hắn sâu không lường được, chỉ cần không có gì bất ngờ xảy ra nhất định tương lai sẽ là
Vương giả mới. Hơn nữa sau lưng hắn còn có Tửu Hào Vương và Vạn Độc Vương.

Bởi vậy Sở Vân không đáp ứng, Tiên Nang Vương cũng chỉ có thể bất đắc dĩ.

Từ tửu lâu trở về, theo thường lệ Sở Vân ngâm dược tắm. Tỉnh lại một đêm ngủ sâu giấc, lại đi tới khu nam tham gia tỷ thí giao lưu.

Hôm nay đã là ngày thứ sáu của đại hội Thư viện, cũng là ngày thứ ba bắt đầu luận bàn giao lưu.

Dựa theo sự bố trí, trận luận bàn đầu chính là hạng mục phong ấn.

Sở Vân đã đến đúng giờ, khiến nhân viên Thư viện chủ trì rất kinh ngạc. Lúc này tuyển thủ Vô Song lại không đến muộn!

Mà lúc này đối thủ của hắn, không phải ai khác, chính là thiếu niên ngạo khí Lý Nhị ở chỗ báo danh.

Lý Nhị rất khẩn trương, rất kích động. Ngược lại không phải bởi vì Sở Vân, hắn còn không biết chi tiết về Sở Vân, mà hắn thấy Mi Đao Đại Sư và Quỳ Hoa đại sư đứng bên sân luận bàn.

- Trời ơi! Hai vị đại sư quyền uy trong giới phong ấn. Ta lại may mắn có thể nhận được sự ưu ái của bọn họ sao?
Cảm xúc Lý Nhị dâng trào.

- Hôm nay thật khác thường, không ngờ bên đại hội lại ẩn núp xung quanh đây rất nhiều cơ sở ngầm.
Mi Đao Đại Sư thầm nhìn xung quanh một vòng, khẽ nói với Quỳ Hoa đại sư.

- Đó là điều tất nhiên. Biểu hiện của Vô Song quái vật như vậy, sớm hay muộn cũng sẽ khiến cho bên đại hội Thư viện chú ý.
Quỳ Hoa đại sư không thèm để ý.

- Thật ra đối thủ lần này của hắn, rất yếu nếu là vị đại sư nào đó thì tốt rồi.

- Xem ra, đứa nhỏ cũng được coi là tân tinh trong giới phong ấn. Chỉ mong lần này không bị đả kích quá lớn, mất đi niềm tin.
Mi Đao Đại Sư lo lắng liếc mắt nhìn Lý Nhị một cái.

Toàn thân Lý Nhị kích động đến run rẩy, hạnh phúc đến độ muốn ngất đi. Trong lòng hắn thầm rống to:
- Hai vị đại sư nhìn về phía ta. Ánh mắt bọn họ nhìn về phía ta là ánh mắt cổ vũ! Lý Nhị, ngươi nhất định phải cố gắng, đánh bại vở hài kịch phía đối diện xuống, không được phụ sự kỳ vọng của hai vị đại sư!

Hắn xiết chặt nắm tay, cố khích lệ bản thân mình.

- Đề thi lần này, là kết ba đạo phong ấn trên quyển trục để trống. Phong ấn chia thành ba hệ thuộc tính là hỏa, thủy, thổ. Thời gian ba canh giờ, lấy mức độ mạnh mẽ của phong ấn là tiêu chuẩn tham khảo chính. Bắt đầu đi.
Nhân viên Thư viện chia cho Sở Vân và Lý Nhị, mỗi người một phần quyển trục trắng.

Nhìn hai người lần lượt tiến vào mật thất hai bên, Quỳ Hoa đại sư nói:
- Ngươi nói lần này hắn có thể giải quyết một lần là xong. Trong bao lâu sẽ thiết lập phong ấn?

- Sao ta biết được?
Mi Đao Đại Sư tức giận lườm Quỳ Hoa đại sư một cái. Cảm xúc của nàng rất phức tạp, có chờ mong, lại không muốn Sở Vân thật sự giải quyết được trong chốc lát.
Đương nhiên Sở Vân không thể khoảnh khắc hoàn thành đề thi này, Hóa Đạo chi pháp chỉ có thể dùng cho giải trừ phong ấn. Nhưng lập phong ấn, còn phải dựa vào các tiên phi đại sư trong Cực Nhạc Hoan Hỷ Thuyền.

Cuối cùng, hắn tốn nửa canh giờ, từ trong mật thất đi ra, giao tác phẩm của mình.

- Thủ đoạn tốt! Ba đạo phong ấn hỏa, thủy, thổ, chồng lên một khối, tạo thành một hệ thống, khiến mức độ phong ấn tăng gấp ba. Nhưng đây cũng không phải phong ấn hợp hình, khó khăn không cao, thời gian tiêu hao rất ít.
Tuy rằng Quỳ Hoa đại sư rất đàn bà, nhưng dù sao cũng là đại sư, ánh mắt vẫn tinh tường.

Từ xa liếc mắt nhìn một cái, liền thưởng thức ra sự ảo diệu trong đó.

- Không hề nghi ngờ, đây thật sự là dấu vết của cấp đại sư.
Mi Đao Đại Sư cũng cảm thán nói.

Lại qua hai canh giờ, Lý Nhị ngẩng đầu ưỡn ngực đi ra mật thất, trong lòng tràn ngập khát vọng đối với thắng lợi.

Nhưng sự thật lại tàn khốc.

- Sao, sao có thể?
Khi thấy thời gian hoàn thành tác phẩm của Sở Vân, Lý Nhị thoáng giật mình tỉnh mộng.

Hắn khó có thể tin được nhìn về phía thiếu niên trước mắt này. Đây rõ ràng là dấu vết của cấp đại sư. Đối phương là quái vật sao?

Trận luận bàn này không hề có điều gì đáng lo lắng, Sở Vân chiến thắng Lý Nhị với ưu thế thật lớn.

- Thiếu nữ xinh đẹp của ta, tiền đồ của ta...
Vừa nghĩ vừa quan sát hai vị đại sư ở bên cạnh, Lý Nhị khóc không ra nước mắt. Sao mình có thể gặp tên Sở Vân biến thái này.

- Không, không có khả năng! Ngươi và ta không chênh lệch nhiều về tuổi tác, sao có thể lợi hại như thế! Ngươi gian dối, nhất định là gian dối!
Lý Nhị rống to lên, ngón tay chỉ vào Sở Vân, lông mày dựng thẳng, trong mắt lộ ra sự tức giận.

Sở Vân cũng không thèm liếc hắn một cái. Loại người thua không chịu nổi này, ngay cả khả năng chấp nhận thất bại cũng không có, căn bản không có tư cách trở thành đối thủ của hắn. Hiện tại như thế, tương lai cũng như thế.

- Đúng vậy, đúng vậy! Ngươi gian dối điên cuồng, ngươi còn muốn rời khỏi? Ngươi phải giải thích rõ ràng, mình gian dối như thế nào. Tranh thủ đại hội thư viện xử lý nhẹ tay.
Thấy Sở Vân rời khỏi, Lý Nhị vội bước tới, lớn tiếng khiển trách, đứng chặn ở trước mặt Sở Vân.

Sở Vân gian dối sao?

Đương nhiên không có!

Bản thân Ngự yêu sư chính là ỷ lại yêu vật trong tay. Mặc kệ là luyện binh, luyện đan vân vân, đều cần dựa vào yêu vật, tiến hành chế luyện.

Chỉ là yêu vật của Sở Vân đặc biệt một chút. Năm đó, Đường Cẩm Quốc chủ đã phải trả giá diệt quốc để tạo ra Cực Nhạc Hoan Hỷ Thuyền. Kiếp trước, phần lớn Cực Nhạc Tiên Phi, đều là thiên chi kiêu nữ cấp đại sư, các nàng trả giá bằng sinh mạng của mình, trở thành yêu binh. Tài nghệ bản thân cũng được kế thừa xuống.

Sở Vân trực tiếp dựa vào các nàng, tiến hành luyện binh, luyện đan các loại, tính chất giống với những người khác, đều là dựa vào yêu vật. Lý Nhị cũng không thể chỉ dựa vào mình, đi vẽ phong ấn. Chắc chắn phải dùng đến yêu vật, thi triển đạo pháp.

Căn bản Sở Vân không gian dối, chỉ các Cực Nhạc Tiên Phi, thật sự là quá cường đại, quá độc đáo. Có được các nàng, sẽ có được vô số đại sư làm hậu thuẫn cho mình.
Ai kêu những người khác không có các Cực Nhạc Tiên Phi trợ giúp?

Sở Vân căn bản không gian dối. Nếu nói hắn gian dối, chẳng phải rất không công bình đối với chủ nhân của Cực Nhạc Hoan Hỷ Thuyền? Ngay cả Đường Cẩm Quốc chủ dưới suối vàng có biết, chắc cũng nhảy ra phản bác - mụ nội nó, năm đó lão tử trả giá thảm khốc như vậy, tạo ra Cực Nhạc Hoan Hỷ Thuyền trước chưa từng có, sau cũng không có, mới có được những ưu đãi đó.

Làm sao, nhìn không quen? Nhìn không quen thì ngươi cũng tạo ra một cái xem!

Quỳ Hoa đại sư cùng với Mi Đao Đại Sư đều không hẹn mà cùng nhíu mày.

- Đứa nhỏ này cố tình gây sự. Khí lượng nhỏ hẹp, đánh mất phong độ phong ấn sư chúng ta. Không thể chấp nhận được người cùng thế hệ cường đại hơn so với mình. Thành tích tương lai khẳng định cũng sẽ rất có hạn.
Quỳ Hoa đại sư nói.

- Quan trọng là hắn nói càn, không có bất kỳ chứng cứ chính xác nào. Hiển nhiên chỉ vì không tiếp nhận được sự thất bại của mình, mà muốn tìm một cái cớ, để an ủi mình, tìm lý do khác để biện minh cho sự thất bại của mình.
Mi Đao Đại Sư khẽ lắc đầu, tương đối thất vọng đối với Lý Nhị.

Đúng lúc này, một đám người xuất hiện trước mặt Sở Vân. Bạn đang đọc truyện được copy tại TruyệnYY.com

- Tuyển thủ Vô Song phải không? Chúng ta là nhân viên công tác của đại hội thư viện. Ngài liên tiếp tham gia mười tám hạng mục, luôn chiến không bại, biểu hiện vô cùng kinh diễm, quả thực là vang dội cổ kim. Chúng ta cũng biết làm vậy là vô cùng mạo phạm, nhưng có ý đến nói vậy ngài cũng nhất định hiểu cho. Mong tha thứ cho sự mạo phạm của chúng ta. Bởi vì biểu hiện của ngài, thật sự là rất khiến người ta nhìn với cặp mắt khác.
Người tới khom người hành lễ, giọng điệu vô cùng uyển chuyển và khách khí.

- Ta hiểu được, muốn ta phối hợp với các ngươi như thế nào? Thứ ta nói thẳng, muốn ta triển lãm quá trình chế luyện là tuyệt đối không có khả năng.
Sở Vân mỉm cười nói.

Hắn cũng không bất ngờ. Đối với như vậy tình cảnh, hắn đã sớm có dự đoán.

Biểu hiện của hắn, thật sự là quá mức siêu nhân rồi, vượt lên trên người thường một bước, thường thường sẽ khiến cho người ta ghen tị. Cái gọi là cây cao đón gió. Vượt quá người thường mười bước, sẽ khiến cho người sùng bái, trở thành thần tượng trong lòng mọi người.
Nhưng quan trọng là, Sở Vân siêu việt người thường nhiều lắm, đã không phải mười bước, mà là trăm bước.

Vượt qua một bước, mười bước, vẫn phạm vi con người, là mức độ sức người có thể đạt tới. Người đời sẽ ghen tị hâm mộ.

Nhưng vượt quá trăm bước, đó là không thuộc về con người. Nhân lực không thể đạt tới, quả thực là không thể tưởng tượng. Cứ như vậy, cảm xúc đầu tiên của mọi người là hoài nghi.

Điều này sao có thể? Con người không có khả năng làm được. Nhưng hắn làm được, giải thích duy nhất còn có thể là gì?

Gian dối!

Khiển trách và hoài nghi của Lý Nhị, thật ra đại biểu tiếng lòng của rất nhiều người.

- Cái gì! Mười tám hạng mục toàn thắng?
Nghe nhân viên Thư viện nói, Lý Nhị cười điên cuồng lên, ban đầu trong lòng hắn còn lo lắng, nhưng hiện nay lại hoàn toàn tự tin. Hắn vươn ngón tay, chỉ vào mặt Sở Vân, lớn tiếng kêu lên.
- Ngươi quá kiêu ngạo, quá bừa bãi. Người gian dối cũng không thể như ngươi. Ngươi làm vậy chính là khiêu khích đối với đại hội Thư viện thần thánh! Ta là một thư sinh, một thành viên của đại gia đình Thư Viện, không thể dễ dàng tha thứ, không thể dễ dàng tha thứ!

Chí Tôn - Chương #601


Báo Lỗi Truyện
Chương 601/792