Chương 590 : Tửu Hào Vương ngộ đạo



Đợi cho tới khi tu vi của Lục Dục Tâm Ma Hạt, tăng lên tới cấp số Đại yêu, chỉ kém Linh yêu một bước xa, Sở Vân nhận được thư gửi từ Tửu Hào Vương. Trong thư nói rõ sắp tiến hành ngộ đạo, cũng mời Sở Vân tiến đến xem lễ.

- Ta đang lo không tìm thấy tung tích của Tửu Hào Vương, không thể tưởng tượng được buồn ngủ gặp chiếu manh, hắn liền gửi thư mời đến đây. Xem ra khí vận của ta đã phục hồi được rất nhiều. Đã thấy được hiệu quả của việc thành lập Ngũ hành tuần hoàn.

Sở Vân cầm lá thư trong tay, trong lòng vô cùng vui mừng.

Hắn cũng không nghi ngờ tác giả của lá thư này. Bởi vì cuối lá thư có đánh dấu phù chiếu Vương giả của Tửu Hào Vương.

Khác với Lục Kình Vương, phù chiếu của Tửu Hào Vương tràn ngập một khí tức tung hoành thiên hạ, tiêu sái dũng mãnh. Trái lại phù chiếu của Lục Kình Vương, như hải rộng mông mênh, như núi lớn trầm ổn, khiến người ta có một cảm giác hít thở không thông.

- Không thể tưởng tượng được Tửu Hào Vương coi trọng Thiếu đảo chủ như vậy. Quan sát ngộ đạo của Vương giả, đối với Ngự yêu sư mà nói, là một thể nghiệm vạn phần khó gặp. Đối với lý giải này, cũng có trợ giúp rất lớn đối với việc tu hành sau này. Chỉ có điều, Thiếu đảo chủ ra ngoài vì việc này, còn cần phải cẩn thận đề phòng người thần bí kia ra tay. Trước hết, để lão phu vì Thiếu đảo chủ che lấp thiên cơ, phòng ngừa người thần bí kia đo lường tính toán ra hành tung của Thiếu đảo chủ.

Thụy Lão Nhân chủ động nói ra. Hiện tại Sở Vân chính là hy vọng của hắn. Tất nhiên hắn không để cho cho Sở Vân có gì sơ xuất.

Mấy ngày qua, thương thế của hắn đã khỏi hẳn, thậm chí bởi vì liên tiếp thân thể ngộ lưới pháp tắc Tinh Châu, mơ hồ đã phá vỡ bình cảnh của nhiều năm qua, chỉ kém một bước, có thể tấn chức đến Hầu cấp.

Trong lúc này, người thần bí và hắn lại giao thủ mấy lần. Thụy Lão Nhân có phòng bị, tuy rằng còn không thể ở trong Mộng Cảnh chiến thắng được người thần bí kia, nhưng vẫn có thể thực hiện được chiến lược rút lui.

Trên thực tế, dưới áp lực của người thần bí, Thụy Lão Nhân liên tiếp tiến bước, thực lực càng ngày càng thâm hậu hơn. Người thần bí cũng dần dần phát giác ra điểm này, đơn giản trực tiếp dừng tay, không muốn tiếp tục làm đá mài đao cho Thụy Lão Nhân.

Nếu đổi là trước kia, Thụy Lão Nhân muốn che đậy thiên cơ, ngăn cản suy tính của người thần bí, là vô cùng miễn cưỡng. Nhưng hiện nay, Thụy Lão Nhân đã chỉ kém Hầu cấp một bước, vẫn có thể tạm thời che đậy thiên cơ.

Có một vị Toán sư cường đại như thế, làm hậu thuẫn, hoàn toàn khác hẳn trước đây.

Bày mưu nghĩ kế, chiếm tiên cơ, đem lại lợi ích rất lớn cho Sở Vân.

Trước khi xuất phát, Sở Vân đã trợ giúp Lục Dục Tâm Ma Hạt thành công vượt qua Linh Yêu kiếp. Đồng thời Yêu kiếp lan ra xung quanh, sinh ra yêu tinh vô chủ, tất cả cũng bị chế thành Thiên Tinh Đan.

Phần lớn những Thiên Tinh Đan này được đầu tư trên người Nguyệt Thỏ, khiến Yêu thú thuộc tính thời gian này, từ tu vi hai mươi ba vạn năm, tăng lên tới ba mươi vạn năm. Truyện Sắc Hiệp

Một phần nhỏ Thiên Tinh Đan còn lại thì dùng cho Thông Linh Xà. Điều này khiến cho tu vi của Yêu thú phụ trợ, vốn từ chín mươi tám vạn năm, chính thức đẩy tới một trăm vạn năm.

Theo tu vi tăng thêm, linh quang phụ tải của Yêu thú đối với Ngự yêu sư lại càng lớn.

Tuy nhiên mấy ngày qua, Sở Vân cùng lúc không ngừng lợi dụng dược tắm. Về phương diện thể ngộ tấm lưới pháp tắc Tinh Châu, đồng thời lý giải nhân đạo cũng dũng mãnh tinh tiến. Linh quang trong cơ thể có tăng trưởng nhảy vọt, không còn giống trứng chọi đá như lúc trước kia.

Hắn không chỉ có thoải mái gánh vác những áp lực linh quang, hơn nữa còn cùng Thao Thiết của Tham Lang Vương, kết thành khế ước minh hữu.

Con Thao Thiết này bởi vì chiến bại bị trấn áp trong Trấn Yêu Tháp. Đã không thể mang Trấn Yêu Tháp theo người, Sở Vân liền dứt khoát ký kết khế ước minh hữu với nó.

Ngoài ra, hắn ký kết khế ước chủ tớ với Tham Cật Xà, chân chính nắm giữ con Yêu thú khí vận kỳ diệu trong tay mình.

Khí vận trên người Tham Cật Xà trong giây phút Tham Lang Vương chết đã tiêu hao gần hết. Nhưng trước khi Sở Vân rời đi, khống chế nó nuốt hút không ít khí vận ngũ hành.

Cứ như vậy, thật ra cũng đủ cho Sở Vân tạm thời tiêu hao.

- Lần này ra ngoài, tốt nhất là mời được Tửu Hào Vương rời núi trợ giúp. Về phần Vạn Độc Vương, thật ra không lo. Bởi vì trong tay của ta, đã có tiểu bảo thạch mật môn do nàng đưa tặng.

Một đêm khuya, Sở Vân bí mật rời khỏi Chư Tinh Quần Đảo, bí mật đi tới chỗ của Tửu Hào Vương.

Hắn có Vạn Lý Độc Hành Ngoa, lại có Hồng Yêu không màu phụ trợ gia tốc, tốc độ so với ban đầu còn muốn nhanh gấp hai. Chưa tới ba ngày, hắn đã tới một rừng nhiệt đới nguyên thủy, lại nhìn thấy khách sạn Long Môn của Tửu Hào Vương.

- Ha ha ha, ngươi đã đến rồi.

Khí sắc của Tửu Hào Vương thật tốt, hào khí vô song, hắn dùng sức vỗ vỗ bả vai Sở Vân, đưa hắn vào khách sạn Long Môn.

Tiến vào khách sạn Long Môn, Sở Vân phát hiện Nhị Lang Thiên Quân cũng đã tới.

Tửu Hào Vương ngộ đạo, mời cả hai người hắn và Nhị Lang Thiên Quân tiến đến tìm hiểu. Chuyện này, đã được viết tỉ mỉ trong lá thư mời.

- Ngự yêu sư bắt đầu từ Hầu cấp, sẽ tìm hiểu ra con đường của riêng mình, dọc đường cũng thăm dò đi xuống. Đây là điều quan trọng trong tu hành Hầu cấp. Tới Vương cấp, thì càng phải vượt mọi chông gai, chịu được cuộc sống vô cùng tịch mịch và cô đơn.

Đến một ngày, các ngươi đi đến cuối đạo của mình, đại biểu đã theo đuổi thành công một loại cực hạn. Không nói nhiều lời vô ích, cùng nhau đến.

Tửu Hào Vương thu hồi khách sạn Long Môn, dẫn hai người Sở Vân và Nhị Lang Thiên Quân, đi sâu vào trong rừng cây.

Toàn bộ quá trình ngộ đạo, mỗi người một khác.
Nhưng đều có một chỗ giống nhau, đó là trong quá trình này, Vương giả Thiên Nhân Hợp Nhất, linh quang hoàn toàn thuyên chuyển. Bản thân cũng không thể khống chế được yêu vật.

Lúc trước, sở dĩ Tham Lang Vương chết do bị Sở Vân đánh lén, cũng chính bởi vì điều này.

Về phương diện khác, Tửu Hào Vương có thể mời Sở Vân và Nhị Lang Thiên Quân tiến đến quan sát, đủ thấy vị này Vương giả rất tín nhiệm bọn họ.

Rừng cây rậm rạp đến cực điểm. Cổ thụ mọc cao che cả trời. Vô số Yêu thú, Yêu thực sinh hoạt tại nơi này. Càng xâm nhập rừng cây số lượng Linh Yêu càng nhiều.

- Chính là nơi này.

Ba canh giờ sau, lúc này Tửu Hào Vương mới dừng bước lại, quan sát bốn phía, khẽ gật đầu, xem ra rất hài lòng đối với khung cảnh xung quanh.

- Các ngươi chú ý, nếu không có gì bất ngờ xảy ra, tương lai các ngươi cũng sẽ đi đến một bước này. Trong quá trình ngộ đạo, Thiên Nhân Hợp Nhất, các ngươi tham ngộ một chút. Điều này có lợi ích rất lớn đối với tương lai các ngươi. Tuy nhiên cũng không nên miễn cưỡng, quá miễn cưỡng, ngược lại sẽ khiến chính mình bị tổn thương.

Sau khi Tửu Hào Vương dặn dò xong, cũng vô cùng dứt khoát, trực tiếp lấy ra một vò rượu, mở nắp, ngửa đầu uống.

Rầm rầm...

Hầu như chỉ trong nháy mắt, mùi Vạn Tái Thanh Mộc Tửu, liền tràn ngập khắp nơi.

Thậm chí ngay cả mắt thường có thể thấy được một trận mưa màu xanh nhạt.

Hầu kết của Tửu Hào Vương chuyển động lên xuống, uống càng nhiều, sắc mặt càng hồng, hai mắt càng phát sáng.

Sau mười mấy hô hấp, thân thể hắn đột nhiên chấn động. Đầu tiên hai mắt phát ra hào quang màu trắng rực rỡ, giống như hai thanh kiếm sắc, xuyên qua hư không, nháy mắt đã chiếu xa tới nghìn trượng, chiếu thẳng lên trời cao.

Tiếp theo, hai tai hắn, mũi hắn, miệng hắn mở lớn, đều toát ra ánh sáng trắng.

Trong nháy mắt, hào quang khuếch tán ra, bao phủ toàn thân Tửu Hào Vương đều hướng vào trong.

- Thì ra là thế! Những hào quang rực rỡ màu trắng, đều là linh quang của Tửu Hào Vương tiền bối. Khó có thể tin được, linh quang cường thịnh như thế, ngay cả thân
thể Vương giả cũng không che được, bắn xuyên qua, tràn ngập ra ngoài!

Nhị Lang Thiên Quân liên tục giật mình.

Hắn cũng thấy qua tình cảnh lúc Tham Lang Vương ngộ đạo, ngay lúc đó bạch quang thiếu chút nữa chọc mù hai mắt hắn. Hiện tại nhìn quá trình ngộ đạo của Tửu Hào Vương, lúc này hắn mới hiểu thì ra bạch quang lúc đó, không ngờ chính là linh quang trong cơ thể Vương giả.

Hào quang có thể chiếu rọi làm người bên ngoài nhìn muốn mù mắt - linh quang phát sáng mạnh mẽ tới cỡ nào!

Với thị lực của Nhị Lang Thiên Quân, Sở Vân hiện nay, cho dù nhìn thẳng vào mặt trời trên bầu trời, cũng là một bữa ăn sáng. Nhưng giờ phút này, bọn họ nhìn về phía Tửu Hào Vương, hai mắt, đều không mở ra được chỉ có thể gắt gao nheo lại thành một kẽ hở.

Căn bản, độ sáng linh quang Hầu cấp, không sánh bằng một phần trăm của Vương giả.

Giờ phút này, mặc kệ là Sở Vân hay Nhị Lang Thiên Quân, đều cảm nhận được giữa Hầu cấp và Vương cấp có một sự chênh lệch lớn tới mức khó có thể nói nên lời. Quả thực chẳng khác nào trẻ con và người khổng lồ.

- Lúc trước, ta ám sát Tham Lang Vương thành công, thật may mắn tới cỡ nào!

Sở Vân hồi tưởng lên, nghĩ mà thấy vô cùng sợ hãi.

- A…

Đột nhiên Tửu Hào Vương rít gào lên, giọng nói của hắn tràn ngập chí khí sục sôi, như Cự Long gầm vang, sấm sét nổ đùng đoàng.

Trong nháy mắt, trong trời đất đều vang vọng giọng nói của hắn.

Linh quang tiếp tục khuếch tán hướng ra phía ngoài, cả người hắn đều biến mất trong linh quang trắng xoá.

Một khí tức Đại Đạo sung thiên triệt địa, quét ngang phạm vi nghìn trượng. Vạn vật, bất luận là điểu thú đang bay, hay cổ mộc kiệt ngạo cao ngất, đều lặng im không tiếng động, ẩn mình, không có bất kỳ ý chí chiến đấu nào dám chống lại khí tức này.

Giờ phút này, Tửu Hào Vương chính là thiên địa!

Thiên Nhân Hợp Nhất!

- Lưới pháp tắc vô thượng của Tinh Châu!

Nhị Lang Thiên Quân kinh ngạc kêu lên một tiếng. Từ trong bạch quang, hắn mơ hồ thấy dấu vết của lưới pháp tắc Tinh Châu.

Trong quá trình ngộ đạo của Vương giả, lưới pháp tắc hiện ra, không ngờ có thể dùng mắt thường trực tiếp quan sát. Thảo nào có cách nói, đi xem cường giả Vương cấp ngộ đạo, đối với bất kỳ Ngự yêu sư nào mà nói, đều là một lần kỳ ngộ thật lớn.

Thiên Nhãn!

Việc này không nên chậm trễ. Sở Vân quyết đoán mở ra Thiên Nhãn. Phóng mắt nhìn qua, dấu vết lưới pháp tắc vốn mơ hồ, lập tức hiện lên rõ ràng trong tầm nhìn. Chỉ là đồng dạng, tìm hiểu lưới pháp tắc, khiến linh quang tiêu hao vô cùng kịch liệt.

Thông Linh Xà.

Sở Vân vỗ tiên nang, gọi ra Thông Linh Xà, hình thành linh quang cầu, liên thông hắn và Nhị Lang Thiên Quân. Thiên Nhãn phối hợp Trực Giác Chân Đồng là một tổ hợp tuyệt diệu, lại bắt đầu trình diễn.

Trong linh quang và hồn phách, hình thành sự tuần hoàn hoàn mỹ.

Thoáng cái, Sở Vân liền cảm thấy tốc độ tiêu hao linh quang trong cơ thể, chợt chậm lại. Ít nhất chậm lại một phần trăm so với ban đầu.

Hai người cũng không nói gì, chỉ chăm chú nhìn về phía Tửu Hào Vương. Nắm chắc kỳ ngộ khó có được này, tập trung toàn lực để tìm hiểu.

Ước chừng nửa khắc sau, linh quang của Tửu Hào Vương, dao động kịch liệt, dữ dội đạt tới cực điểm. Ầm một tiếng, như giao long rời bến, bắn ra một cột sáng rộng chừng hai trượng.

Trong ánh mắt Sở Vân và Nhị Lang Thiên Quân đầy vẻ kinh ngạc, cột sáng Nhất Phi Trùng Thiên, lên như diều gặp gió, trực tiếp chui vào lưới pháp tắc Tinh Châu.

Cột sáng xuyên qua lưới pháp tắc, càng ngày càng cô đọng, sau một lúc lâu, hình thành một sợi tơ quang học trong suốt.

Sợi tơ dây dưa trong lưới pháp tắc, lúc đầu còn dao động, có thể phân chia. Đợi một lúc sau, đã ổn định xuống, giống hệt với những sợi tơ xung quanh. Nếu không phải một đầu sợi tơ còn gắn kết Tửu Hào Vương, Sở Vân gần như đã nghĩ mình vừa mới thấy một ảo giác.

- Ta đã hiểu. Thì ra mỗi một tuyến dọc, mỗi một đường ngang cấu thành lên lưới pháp tắc Tinh Châu là một đường. Hàng vạn hàng nghìn sợi tơ nhánh đạo tuyến lý, hợp thành lưới pháp tắc Tinh Châu. Vương giả ngộ đạo, chính là đem đạo của mình, tinh luyện thành sợi tơ, dung hợp vào trong lưới pháp tắc Tinh Châu. Khó trách đạo pháp thần thông cường đại như thế. Theo phương diện nào đó mà nói, Vương giả đỉnh phong chính là
người phát ngôn của thiên địa!

Sở Vân chợt hiểu ra, đã nhận ra bản chất thực sự của Vương giả ngộ đạo.

Cũng bởi vậy, Vương giả đỉnh phong có thể nói là giới hạn hàng vạn hàng nghìn Đại Đạo nào đó. Uy lực cuồn cuộn, dời núi lấp biển dễ như trở bàn tay.

Lúc này, Tửu Hào Vương đã chấm dứt ngộ đạo, cô đọng thành đạo pháp thần thông của riêng mình.

Nhưng dưới Thiên Nhãn của Sở Vân, vẫn có thể thấy, một sợi tơ chân lý, xuất phát từ linh quang trong cơ thể Tửu Hào Vương, vẫn kéo dài đan vào lưới pháp tắc Tinh Châu.

Hắn nói cảnh tượng này cho Tửu Hào Vương.

Tửu Hào Vương lập tức tỉnh ngộ, nhưng có chút đăm chiêu nói:

- Khó trách ta đạt tới Vương cấp đỉnh phong, lập tức trong lòng cảm thấy vô cùng không rõ ràng. Rõ ràng linh quang tăng trưởng không nhiều lắm, nhưng có một loại trí tuệ lớn tăng mạnh, cảm giác loại suy. Đối với Đại Đạo khác, thường thường sinh ra một vài diệu tưởng và cảm ngộ. Hóa ra bởi vì linh quang của ta ngưng kết thành sợi tơ, câu thông với lưới pháp tắc Tinh Châu.

Điều này tuyệt đối là một loại tăng về chất. Linh quang câu thông lưới pháp tắc, hiệu quả tốt hơn nhiều so với quan sát tìm hiểu, chẳng khác gì trực tiếp lĩnh ngộ đến ý nghĩ thực sự của lưới pháp tắc trong Tinh Châu.

Chí Tôn - Chương #590


Báo Lỗi Truyện
Chương 590/792