Chương 585: Không thể cự tuyệt, âm thầm hiệp ước



Khi đạo của Vương giả đạt tới mức đỉnh phong chân chính, khi hoàn mỹ đại thành hắn phối hợp với thiên địa, Thiên Nhân Hợp Nhất, câu thông lưới pháp tắc, lĩnh ngộ ra đạo pháp thần thông của riêng mình.

Về phần theo Vương giả tấn chức Đế cấp, hoặc là Đế cấp tấn chức Hoàng cấp, Hoàng giả thành Thánh, đều là bí ẩn lớn nhất của giới Ngự yêu sư.

Lục Kình Vương đang đi trên đường Vương cấp, cách Vương giả đỉnh phong, còn một bước xa. Nhưng điều này tuyệt đối không khiến hắn bớt hứng thú đối với bí
mật Vương giả thành Đế!

Lịch sử Tinh Châu trên dưới nghìn vạn năm, vô số Tuấn Kiệt phong lưu, Anh Hào quái tài ùn ùn, như bầu trời đêm đầy sao, sông lớn nghìn dặm. Nhưng chỉ có bốn vị Đế giả, ba vị hoàng giả, một vị Tinh Thánh!

Dạ Đế phù chiếu cần sức mạnh hồn phách để tiến hành chế tác, bởi vậy tuyệt đối không thể giả tạo. Điều này đủ để chứng minh sự tồn tại của Dạ Đế.

Ba vị Đế giả khác đều được người đời xác minh đã chết. Nhưng Dạ Đế, cũng một trong những Đế giả có sự tồn tại thần bí nhất. Không ai biết tính cách, dung mạo của Dạ Đế. Hắn (nàng) xuất hiện thần bí, lại biến mất thần bí. Trên lịch sử Tinh Châu ghi lại, cũng mờ nhạt, ít một cách đáng thương.

Dạ Đế còn tồn tại!

Lục Kình Vương liếm liếm môi. Sau khiếp sợ ban đầu, hắn nhanh chóng tiếp nhận hiện thực này.

Dù sao Dạ Đế là một cường giả Đế cấp thần bí. Mà hiện tại, hắn (nàng) đưa ra một giao dịch khiến Lục Kình Vương không thể cự tuyệt.

Bí mật Vương giả lên chức Đế!

Điều này có sức hấp dẫn thật sự quá lớn.

- Thư Gia nhất thống Chư Tinh Quần Đảo, ngay cả Thiết Gia cũng chiếm đoạt rồi.

Hừ, người đời không biết, Lục Kình ta Vương có tên thực, chính là Thiết Đông Hải! Ta đáp ứng giao dịch này. Khi khai quốc đại điển, ta nhất định sẽ ra tay, dựa theo nội dung giao dịch, toàn lực thu hút sự chú ý của Thư Gia.

Lục Kình Vương trầm giọng đáp.

- Quyết định anh minh, Lục Kình Vương đại nhân. Tin tưởng khi chủ ta nghe được tin tức này, cũng sẽ rất cao hứng.

Người sứ giả mặc y phục màu đen hạ thấp người đáp lại.

- Chủ nhân của ngươi, chính là Dạ Đế sao?

Lục Kình Vương hỏi.

- Ha hả a.

Sứ giả mặc y phục màu đen phát ra tiếng cười ý vị sâu xa, không có khẳng định, cũng không phủ định, chậm rãi lui ra, từ biệt Lục Kình Vương.

...

Cây cỏ um tùm, trăm hoa đua nhở, liễu diệp thư chi, chim hót chiêm chiếp.

Nơi này là An Định Quốc, một quốc gia bốn mùa đều như mùa xuân.

An Định Quốc chủ, và Giang Hán quốc chủ, Mông Nguyên quốc chủ từng giá lâm Thiên Ca Thư Viện, tận mắt quan sát Sở Vân tham gia Tinh Thánh Đại Xạ lễ.

Tuy rằng An Định Quốc so sánh với Giang Hán quốc, Mông Nguyên quốc mà nói, chỉ là một tiểu quốc. Nhưng An Định Quốc chủ coi trọng sản xuất, nỗ lực kinh doanh
nhiều năm, hiện nay là một nước có thực lực cường thịnh. Ủng hộ môn phái du hiệp Chức Tú Phường, chính là một trong mười tám thế lực siêu nhất lưu ở Tinh Châu.

Sau những điều này, quan trọng hơn là An Định Quốc có Lạc Anh Vương, một trong bảy đại Vương giả trấn giữ. Bởi vậy quốc thổ không lớn, cũng là quốc đảo có quân đội nhất lưu trong Tinh Châu.

- Thế giới giống như xác một con ve trống rỗng, nhân gian thường biến đổi. Cây anh đào nở rồi lại rụng, chỉ trong chốc lát đã rơi cành.

Lạc Anh Vương nhìn ra ngoài cửa sổ, nhìn cảnh đẹp cây cỏ xanh ngắt, những bông hoa anh đào màu hồng nhạt lóng lánh bay thay làn gió, bùi ngùi than khẽ một tiếng.

Thật lâu sau, mới lại nghe hắn nói:

- Không thể tưởng tượng được Dạ Đế đại nhân vẫn khoẻ mạnh.

- Đúng vậy. Lạc Anh Vương đại nhân, ngài đã xem qua lá thư này. Không biết ngài trả lời lại thế nào…

Ngồi chồm hỗm trên mặt đất, cũng là một vị sứ giả mặc y phục màu đen.

Lạc Anh Vương còn chưa trả lời, Cửu Mệnh Yêu Quân ở bên cạnh lại đứng ngồi không yên, giọng điệu vội vàng nói:

- Phụ thân! Đây chính là Đế giả phù chiếu, không phải là giả.

Cửu Mệnh Yêu Quân ở thế giới Long Môn bị Tửu Hào Vương, và đoàn người Sở Vân bắt làm tù binh. Yêu vật trên người đều bị lấy hết. Sau đó Tửu Hào Vương tự mình đưa hắn tìm tới cửa. Lạc Anh Vương vì nhi tử duy nhất này, không thể không trả giá một vài giá đắt.

Sau khi trải qua điều này, khiến Cửu Mệnh Yêu Quân cảm thấy bị sỉ nhục, đồng thời cũng ghi hận đối với Tửu Hào Vương và đám người Sở Vân.

Hiện nay sứ giả hắc y thần bí đưa đến giao dịch này, khiến Cửu Mệnh Yêu Quân vô cùng động tâm.

Đã có thể trả thù kẻ địch Sở Vân này, có năng lực thu hoạch được bí mật Vương giả tấn chức thành Đế. Hắn là nhi tử duy nhất của Lạc Anh Vương, Lạc Anh Vương nhận được bí mật này, khẳng định sẽ chia sẻ với hắn.

Tưởng tượng tương lai có thể trở thành Đế giả, khiến hắn hưng phấn khác thường, khẩn cấp, hận không thể thay phụ thân mình đáp ứng.

Lạc Anh Vương thản nhiên liếc mắt nhìn hắn một cái. Cửu Mệnh Yêu Quân lập tức khép miệng. Cuối cùng cũng không dám hồ ngôn loạn ngữ.

Trong lòng Lạc Anh Vương phát ra một tiếng thở dài, cũng ngồi xuống, nhẹ nhàng mà nhắm hai mắt lại.

Hắn vận dụng linh quang Vương giả, phát huy trí tuệ lớn nhất của mình, để cân nhắc lợi hại được mất.

Sau một lúc lâu, hắn chậm rãi mở hai mắt, mắt trong như nước, trong sáng lóng lánh.

- Ta đáp ứng.

Trong phòng yên lặng, chỉ có giọng nói của hắn khẽ vang lên. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.

...

Quỷ Đằng quốc, Cửu U thành, Ám Thất ngầm.

- Lạc Anh Vương, Lục Kình Vương đều đáp ứng rồi sao?

Giọng nói thần bí mà lại lạnh như băng, vang lên một cách xa xôi trong Ám Thất.

- Đúng vậy, chủ thượng. Thất Vương trong Tinh Châu có Tửu Hào Vương, Vạn Độc Vương, Tham Lang Vương, Lạc Anh Vương, Lục Kình Vương, Tiên Nang Vương, Nhân Ngư Vương. Trong đó Tửu Hào Vương, Vạn Độc Vương thân cận với thế lực Thư Gia. Tiên Nang Vương vẫn tuân thủ nghiêm ngặt nguyên tắc trung lập, Nhân
Ngư Vương sau khi bại trong tay Sở Bá Vương, vẫn trọng thương chưa khỏi, dưỡng thương ở Nhân Ngư Đảo. Lạc Anh Vương, Lục Kình Vương đã trở thành trợ lực của chúng ta.

Nếu có thể liên lạc với Tham Lang Vương, chúng ta có thể nắm chắc hơn nữa!

Vô Thường Hầu quỳ trên mặt đất, vẻ mặt kích động nói.

Vô Thường Hầu có thể nghĩ tới việc liên lạc với Tham Lang Vương, lẽ nào chủ nhân của trong trong bóng tối lại không thể nghĩ tới?

- Tham Lang Vương?

Giọng nói trong bóng tối cười lạnh một tiếng.

- Ngươi không nên mong đợi vào hắn. Hắn đã chết.

- Cái, cái gì?

Vô Thường Hầu chấn động, theo bản năng chợt đứng thẳng lên. Trong lúc nhất thời hắn hầu như không thể tin được vào tai mình.

- Rất bất ngờ sao? Ta đã tính ra, hắn chết ở tại thế giới Long Môn tầng thứ bảy. Hơn nữa là chết trong tay Sở Vân.

Giọng nói trong bóng tối chậm rãi, giọng điệu vô cùng bình thản.

Vốn hắn cũng định liên hệ với Tham Lang Vương, nhưng theo tính toán, lại phát hiện bí mật kinh người này.

- Điều này, điều này có thể thật sao?

Vô Thường Hầu miệng há hốc, đủ để nuốt một quả trứng. Hắn kinh ngạc không nói lên lời, hầu như còn nghĩ mình nghe nhầm.

- Sở Vân giết Tham Lang Vương?

Hắn cực kỳ kinh ngạc, đến mức giọng nói cũng lạc đi, có vẻ vô cùng chói tai.

- Điều này chỉ có thể nói vận khí của đám người Sở Vân rất tốt, dưới cơ duyên xảo hợp làm ra một hành động kinh người. Tuy nhiên điều này cũng không có gì đáng ngạc nhiên. Vương giả cũng là người, chết cũng không có gì lạ. Hơn nữa lúc này vận khí của Sở Vân đã suy sụp tới cực điểm, không đáng sợ nữa. Khai quốc đại điển, chính là lúc chúng ta đồ sát Thư Gia, tiếp nhận Chư Tinh Quần Đảo.

Giọng nói lãnh khốc băng hàn, lại cao cao tại thượng, bày mưu nghĩ kế, rõ ràng thể hiện sự tự tin nắm chắc tất cả trong tay.

Vô Thường Hầu thì thào không nói gì, những tin tức này đều như một tiếng nổ mạnh kịch liệt, nổ tới mức hai tai hắn kêu ù ù, trong lòng nhộn nhạo.

- Hừ.

Thấy biểu hiện của hắn, giọng nói trong bóng tối, phát ra một tiếng hừ lạnh không hài lòng.

- Ngươi lui ra đi, trong mười ngày này ta còn muốn loại trừ một chuyện xấu cuối cùng, đừng tới quấy rầy ta.

- Chuyện xấu?

- Ha hả, một người trong Chư Tinh Quần Đảo, là đồng hành của ta.

Tiếng cười lạnh thấu xương, khiến Vô Thường Hầu rùng mình một cái. Hắn khom người trở ra, trong óc lại đang suy tư:

- Chủ thượng chính là một Toán sư. Người gọi là đồng hành, tất nhiên cũng Toán sư.

Toán sư trong Chư Tinh Quần Đảo, chẳng lẽ là Phó môn chủ Yên Chi Môn Dịch Yên?

Hắn đối với tin tức về Thư gia, có thể nó rõ như lòng bàn tay.

Nhưng hắn chợt lắc đầu, phủ định ý tưởng này.

- Dịch Yên còn chưa đủ tư cách trở thành đối thủ của chủ thượng. Trong Toán sư giới hiện nay, chỉ có bốn người mới có thể tạo thành một vài chướng ngại đối với chủ thượng. Chờ một chút, ta biết là ai - Thụy Lão Nhân!

Cùng lúc đó, trong bóng tối, một đôi bàn tay vô hình lặng lẽ đánh úp về phía Thư Gia.

Trong hoa viên Thiếu chủ phủ tại Hỏa Đức Thành.

- Đúng lúc.

Sở Vân ngửa đầu, dùng Thiên Nhãn nhìn qua thời tiết một chút, sau đó lấy ra trứng Yêu thú Lục Dục Tâm Ma Hạt.

Trong vạn vật sinh linh, không có loài nào có thể thông minh bằng nhân loại.

Người là trong vạn vật, là loài có có trí tuệ nhất, linh quang trong cơ thể dồi dào nhất, bởi vậy "Người" trở thành "Vạn vật chi linh".

Nhưng vạn vật cân bằng, thiên đạo chí công.

Trời xanh trao cho người linh quang tuyệt đỉnh, đồng thời cũng cho con người một thân thể gầy yếu, tuổi thọ ngắn ngủi, không thể trực tiếp thu hút nguyên khí tiến hành tu luyện đặc biệt.

Khi trời đất mới bắt đầu, nhân tộc cường thịnh, đi săn Yêu thú, quấy rầy Yêu thực kỳ dị, đau khổ giãy dụa, sinh hoạt trong cảnh nước sôi lửa bỏng.

Lúc này, một anh hùng tuyệt thế chưa từng có người nào sánh bằng, truyền kỳ vĩnh hằng xuất hiện.

Hắn chính là Tinh Thánh.

Sự xuất hiện của hắn, mang đến cơ hội cho nhân tộc vùng lên - phương pháp Ngự yêu!

Thông qua ưu thế linh quang, bắt được yêu vật, mượn yêu vật tiến hành chiến đấu.

Đồng thời được yêu vật truyền lại linh khí, còn có thể bị nhân loại hấp thu, tăng cường tố chất thân thể cho con người, nâng cao tuổi thọ của người.

Ngự yêu sư đã cải biến nhân tộc, cũng cải biến toàn bộ bố cục Tinh Châu.

Trải qua sự phát triển dài lâu, cho đến ngày nay, yêu vật ở trong tay nhân loại, đã không chỉ có dùng cho chiến đấu. Ngự yêu sư vốn chỉ chiến đấu đơn thuần, cũng bắt đầu hưng thịnh, nhàn nhã đi khắp nơi.

Nơi này là Mộng Cảnh của Thụy Lão Nhân.

Một con sông nhỏ nhẹ nhàng chảy xuôi. Núi xanh vờn quanh, chim hót líu lo. Bên bờ sông, có một ngôi nhà cỏ, nơi Thụy Lão Nhân từng sống thời thơ ấu. Trong Mộng Cảnh, trông nó rất sống động, cánh cửa khép hờ, chậm đợi người chủ ngày xưa trở lại.

Trong Toán sư, lại phân rõ thành ba lưu phái lớn: Tinh Toán sư, Quái sư, Mộng Ngôn Sư.

Thụy Lão Nhân là Mộng Ngôn Sư, có thể khống chế mộng, cũng thông qua Mộng Cảnh, tiến hành tính toán ra lời tiên đoán.

Tuy nhiên mộng cảnh này, không dùng để tính toán theo công thức.

Người già đều đã nhớ những kỷ niệm cũ.

Đó là một mộng đẹp.

Thụy Lão Nhân rút trí nhớ từ trong hồn phách, từ đầu chí cuối tạo dựng lại một cảnh tượng như xưa. Đứng ở bên bờ sông, trong lúc nhất thời, tinh thần Thụy Lão Nhân ngẩn ngơ, cảm giác thời gian lần lượt thay đổi, tình cảm thương nhớ cố hương đang vướng mắc ở trong lòng hắn, phức tạp không nói được tiếng nào.

Mỗi một người già, đều có rất nhiều chuyện xưa. Mà thời gian lắng đọng lại, khiến những chuyện xưa đã qua tản mát ra ý vị không giống bình thường.

Cố hương sớm bị phá huỷ từ lâu. Hiện tại cũng đã hoàn toàn thay đổi. Mấy trăm năm, đủ để thương hải tang điền. Tuy nhiên cho dù tồn tại, có năng lực thì có thể làm thế nào?

Trong giấc mộng của mình, lão nhân nhẹ nhàng thở dài một tiếng.

Hắn biết thời gian của mình không còn nhiều lắm.

Tuổi thọ của con người luôn bị hạn chế. Hắn ở trên Đằng bảng, xếp hàng Kỳ Nhân bảng, trên thực tế hắn sớm đã là nhân vật Quân Cấp. Nhưng đã đến đỉnh điểm, không thể tấn chức lên trên.

Đại nạn buông xuống, lão nhân thích làm một vài giấc mộng, cố đi tới đi lui khi mình còn sống.

Ở sâu trong trí nhớ, bồi hồi một lúc lâu, trong lòng lão nhân tràn ngập tư vị không nói lên lời.

Ở bờ sông mới thấy nguyệt, sông trăng vẫn như năm nào. Cả đời người đã trôi qua, trăng, sông hằng năm vẫn không đổi.

Thời gian là đại địch của người anh hùng thích. Cho dù là tuấn kiệt có tư thế hào hùng tài năng phát triển đến mức nào, cũng khó địch lại trước uy lực của thời gian. Một đám thế hệ sau sẽ tiến lên, họ sẽ hóa thành bọt nước trong dòng sông lịch sử.

Xem cả lịch sử Tinh Châu dài đằng đẵng, chỉ có Tinh Thánh được vĩnh sinh. Mà điều này, cũng chỉ là nghe đồn.

Trong lòng Thụy Lão Nhân biết rõ ràng về tình huống của mình, trong lòng cũng không mơ mộng quá đáng sẽ đạt được Thánh cấp.

Hắn chỉ một lão nhân gần đất xa trời, thời gian còn lại không còn nhiều, lẳng lặng hồi tưởng lại chuyện cũ, xem nhân sinh, tìm kiếm những cảm xúc đã mất.

Thật lâu sau, hắn thở dài một tiếng, đang muốn rời khỏi, bỗng nhiên cảm thấy xung quanh có biến đổi khác thường.

Vốn trời đang nắng, bỗng nhiên có một đám mây đen phiêu đãng tới, âm trầm u ám, trên đầu tối đen như mực, bao phủ hơn nửa dòng sông trong veo.

- Là vị đồng đạo nào tìm tới trêu đùa lão hủ?

Nhất thời ánh mắt Thụy Lão Nhân cứng lại, ngóng nhìn lên mây đen trên đầu chậm rãi nói.

Giọng nói của hắn không lớn, nhưng vẫn vang vọng dưới vòm trời.

Chí Tôn - Chương #585


Báo Lỗi Truyện
Chương 585/792