Chương 569 : Lục kình



Hắn thuận thế hướng về phía trước liền thấy cách đó không xa có một đóa bảo quang màu hoàng kim, lóng lánh. Hào quang phát ra đến loá mắt.

- Thật lớn, màu vàng tuyệt đẹp! Bảo bối tốt à!
Tiếu Tiểu Hiền nhất thời phát ra một tiếng sợ hãi.

Hắn lại quay đầu, ở hướng tây bắc cũng phát hiện có ba đóa bảo quang vàng óng ánh, đang dao động tỏa sáng. Quang cầu ít hơn, mức độ sáng ngời cũng lộ vẻ bạc nhược.

- Sao, tuy nhỏ, nhưng sống động gấp mười phần. Đường cong này, độ cong này, chậc chậc...
Tiếu Tiểu Hiền thấp giọng thì thào, vẻ mặt si mê.

Hắn nhìn quanh một vòng, đang muốn nhắm mắt, bỗng nhiên toàn thân chấn động. Ở trong tầm nhìn độc đáo của hắn, hắn phát hiện phía bắc, lại có một đoàn bảo quang óng ánh vàng. Số lượng nhiều như thế, cho nên khi hội tụ lại, giống như một con sông hoàng kim, cuồn cuộn tiến về phía trước.

- Ta kháo! Màu vàng tuyệt đẹp, thật nhiều, rất hùng vĩ! Chính là nơi đó, chính là nơi đó.
Tiếu Tiểu Hiền khôi phục tầm nhìn bình thường, liên tục nháy mắt, chỉ vào hướng bắc, cảm xúc vô cùng kích động.

- Uy, các ngươi làm sao vậy? Khẩn trương khởi hành nha!
Thấy vẻ mặt ba người khác cổ quái nhìn về phía mình, Tiếu Tiểu Hiền không hề phát hiện, gấp đến độ muốn dậm chân.

Nửa canh giờ sau, cuối cùng bốn người tiếp cận mục tiêu Tiếu Tiểu Hiền đã chỉ.

- Thiên Mã! Trời ơi, đàn Thiên Mã hoang dã!
Đôi môi anh đào của Kim Bích Hàm hé mở, hoàn toàn kinh ngạc.

Ba người còn lại cũng mở to mắt, kinh ngạc không nói lên lời.

Xuyên qua mây mù mỏng manh, bọn họ thấy mấy nghìn con Thiên Mã hoang dã, mặc sức phi nhanh trong biển mây.

Toàn thân chúng nó trắng như tuyết. Bốn chân thon dài mạnh mẽ, cơ thể rắn chắc, hai cánh màu bạc, là tinh linh tự do bay trên không trung được con người ưa thích.

Không dưới năm nghìn con Thiên Mã, bốn vó bay vút lên, cấp tốc chạy trốn trên bầu trời. Hai cánh trên lưng ngựa, rộng lớn mạnh mẽ, trắng như tuyết, sáng lạn như kim ngân.

Mỗi một lần vỗ cánh, Thiên Mã chớp mắt đã di chuyển được một đoạn ngắn.

Thiên Mã, là yêu thú có sẵn thuộc tính vân và thuộc tính không gian!

Tuy rằng nó lấy thuộc tính vân là chính, thuộc tính không gian là phụ. Hơn nữa cũng chỉ sẽ một loại đạo pháp thiên phú di chuyển chớp mắt trong không gian. Nhưng trong lịch sử Tinh Châu, nó cũng là yêu thú không gian duy nhất sống quần cư.

Thiên Mã đã sớm biến mất trong Tinh Châu. Lúc này ở trước mắt đã có hơn năm sáu nghìn con.

Chúng nó phi nhanh trong đám mây, lãng mạn giống như một bài thơ.

Cảnh tượng Thiên Mã phi nhanh thật bao la hùng vĩ, rung động tâm linh mọi người.

- Năm đó Đường Cẩm quốc được tôn xưng là cường quốc đứng đầu, chính là bởi vì có một đoàn sáu nghìn kỵ binh Thiên Mã. Tung hoành thiên hạ, mọi việc đều thuận lợi. Nếu có thể bắt được đàn Thiên Mã, chiến lực của Thư Gia ta sẽ lập tức tăng lên một cấp bậc!
Sở Vân động tâm.

Cho dù là Yêu thú cùng loại, đối với những người khác nhau, sẽ có giá trị không giống nhau.

Đối với Nhị Lang Thiên Quân, Tiếu Tiểu Hiền mà nói, Thiên Mã là một loại Yêu thú phi hành, khéo về sự chịu đựng và tốc độ, nhưng có cũng được không cũng chẳng sao.

Nhưng đối với Sở Vân và Kim Bích Hàm mà nói, Thiên Mã chính là một loại tài nguyên mang tính chiến lược!

Một đội mấy nghìn tinh binh Thiên Mã, có thể tăng
lực lượng quân sự của quốc gia lên một cấp bậc mới.

Năm đó đoàn kỵ binh Thiên Mã, được xưng là tinh binh đứng đầu. Vinh quang của thời đại đều bao phủ ở trên người mỗi một kỵ sĩ Thiên Mã, chất chứa sự huy hoàng của mỗi một tấc đất của Đường Cẩm Quốc.

Tuy nhiên muốn bắt được đàn Thiên Mã này tuyệt đối không dễ dàng.

Kiềm chế cảm xúc vui mừng, Sở Vân nhíu mày, phát hiện, trong đàn Thiên Mã có mười lăm đầu Kiếp Yêu, gần nghìn con Linh yêu, trong đó Linh yêu đỉnh phong có ba trăm con. Còn lại đều là Đại Yêu. Ngay cả một con Tiểu yêu thú cũng không có!

- Loại thực lực này, quả thực là khủng bố. Mười lăm con Kiếp Yêu, số lượng này thật khó có thể tưởng tượng được. Đây mới chỉ là một Yêu thú nhỏ. Biển mây rộng lớn như thế, không biết tồn tại bao nhiêu Kiếp Yêu?

Kim Bích Hàm suy nghĩ một chút, cảm thấy không thể tưởng tượng được.

- Cho tới bây giờ không có Ngự yêu sư nào có thể đặt chân tới thế giới tầng thứ bảy.
Từ thời Thượng cổ, luôn phát triển, tích lũy cho tới bây giờ, nội tình đã thâm hậu đến mức độ vô cùng khủng bố. Đàn Thiên Mã này, chúng ta muốn nuốt vào, cũng không dễ dàng gì.

Sở Vân nhíu mày.

Bắt một hai Thiên Mã, cũng không khó khăn.

Tuy nhiên nó lại không có giá trị. Trong bốn người không thiếu Yêu thú phi hành.

Muốn bắt, đã bắt trọn một đám. Sau khi trở lại Tinh Châu chậm rãi bồi dưỡng, hình thành đoàn Tinh binh Thiên Mã. Một ngày kia, đưa lên chiến trường, có thể khiến bốn biển phải kinh sợ!

Thậm chí, ngay cả phương pháp bồi dưỡng đoàn Tinh binh Thiên Mã, Sở Vân cũng không thiếu.

Phương pháp này được nắm giữ trong tay các Cực Nhạc Tiên Phi.

Nói cách khác, chỉ cần bắt được đàn Thiên Mã này, qua thời gian, chắc chắn có thể hình thành lực lượng. Lực lượng này, mặc kệ là đối với Chư Tinh Quần Đảo vừa được thống hợp, hoặc là Đôn Hoàng quốc vừa trải qua nội loạn đều vô cùng cần thiết.

Một mặt tiềm hành theo dõi đàn Thiên Mã từ phía xa, một mặt bốn người cùng thương nghị, cần có phương pháp chiến thuật, mới có nhiều khả năng bắt được mấy
nghìn Thiên Mã này.

Nhưng, kết quả thương nghị cũng không lý tưởng.

Đối mặt với đàn Thiên Mã có được mười lăm con chiến lực Kiếp yêu đoàn kết chân thành, lấy chiến lực của bốn người giết chết chúng cũng khó khăn, đừng nói tới bắt sống.

Càng quan trọng hơn, tầng thế giới này rộng lớn vô ngần, khó có thể lợi dụng địa hình.

Cho dù dùng không gian trận pháp, cũng không khiến Thiên Mã bị khốn đốn được.

Thiên Mã có thể di chuyển trong chớp mắt, phá vỡ không gian tiến ra.

Tuy rằng chúng không thể lĩnh ngộ bất kỳ đạo pháp không gian gì, chỉ có thể vận dụng loại đạo pháp thiên phú "Thuấn Di" này, nhưng cũng đã đủ khủng bố.

Tinh binh Phi Mã năm đó, chính là bằng chứng tốt nhất cho điểm này.

- Thiên Mã gần ngay trước mắt, lại bất lực. Trừ phi là ba Hầu cấp liên thủ, hoặc là một Vương giả ra tay, nếu không khó có thể bắt giữ đàn Thiên Mã này.
Kim Bích Hàm thầm thở dài một hơi, cảm thấy hối hận.

- Nhìn thấy được, ăn không đến! Ôi, số ta thật khổ...
Tiếu Tiểu Hiền nắm tóc, vô cùng buồn bực.

- Các ngươi chưa phát hiện được điểm gì kỳ quái sao?
Trong mắt Sở Vân lóng lánh đốm lửa trí tuệ.
- Trong đàn Thiên Mã hoang dã này, không có một con nhỏ. Chỉ có ngựa trưởng thành. Hiện tượng này cũng không bình thường.

- Không sai. Biển mây rộng lớn, không phải mây chính là sương. Thiên Mã muốn sinh tồn được, không có khả năng màn trời chiếu đất. Chúng nó nhất định có nơi sinh sống.
Nhị Lang Thiên Quân cũng chú ý tới điểm này.
- Đi theo chúng!
Sở Vân nói như đinh đóng cột.

Hồng Yêu không màu, Ám Độ Toa đồng loạt thi triển. Thân hình bốn người biến mất, theo sát phía sau đàn Thiên Mã.

Một lát sau, giữa biển mây bỗng nhiên xuất hiện một bóng đen khổng lồ.

- Đảo nhỏ trong biển mây!
Tiếu Tiểu Hiền kêu ra tiếng, vui mừng vì bất ngờ.

- Thật hấp dẫn.
Kim Bích Hàm cũng nhếch khóe môi lên, lộ ra vẻ tươi cười. Đàn Thiên Mã này chạy thẳng về hướng bóng đen. Rất rõ ràng, đây chính là nơi chúng sinh sống ở giữa biển mây.

Không khó có thể đoán được, ở nơi sinh sống này, nhất định có ngựa con cấp Ấu yêu, cấp Tiểu Yêu.

Bốn người Sở Vân không có năng lực đi săn đàn Thiên Mã trưởng thành này, nhưng bắt một vài ngựa con trở về, tốn một ít thời gian, cũng có thể bồi dưỡng ra tinh binh Thiên Mã.

- Không đúng, đây không phải đảo nhỏ.
Tới gần đảo nhỏ, bỗng nhiên Sở Vân biến sắc.

- Đây là Lục Kình!

- Trời ơi, thật sự là Lục Kình.

Ba người còn lại cũng phát hiện ra điểm này, vội dừng bước.

Xuyên qua đám mây mù nhàn nhạt thấy một con Yêu thú cá voi, chậm rãi dập dềnh trong biển mây.

Nó khổng lồ như thế, thân hình rộng lớn, tương đương với hai Thư gia đảo xác nhập lại cùng một chỗ. Từ trên cao nhìn xuống, quả thực là một đại lục nhỏ.

Lục Kình là một loại Yêu thú kỳ lạ, hình thể nó cực kỳ khổng lồ, nhưng tính cách lại vô cùng hiền lành. Nó có sẵn thuộc tính ngũ hành kim mộc thủy hỏa thổ, những thuộc tính cấu thành một loại tuần hoàn kỳ diệu, khiến nó tản mát ra sức sống bừng bừng.

Con Lục Kình trước mặt, trên lưng có bướu gù, giống như đất phì nhiêu nhất ở địa thế. Trên lưng đầy khe rãnh ngang dọc, có ngọn núi cao ngất, cũng có thảo nguyên bằng phẳng, mặt trên trải dài đầy hoa cỏ, cây cối.

Thậm chí còn có sông nước. Nước sông trong suốt theo dòng chảy, tạo thành mạng lưới dày đặc, phân bố trên toàn bộ thổ địa, mang đến sức sống vô hạn.

Đầu nguồn con sông là một suối phun bàng bạc tới tận trời. Con suối này chính là do Lục Kình phun qua lỗ khí.

Vô số loài thú, sinh sống ở trên lưng nó, tạo thành dây vòng tròn vật đặc biệt có ở biển mây.

Sở Vân truy tìm tung tích của đàn Thiên Mã. Sau khi ở trên không trung vòng quanh Lục Kình một vòng, cũng từ từ hạ xuống phía dưới.

- Hình thể Yêu thú lớn đứng đầu Thiên hạ, quả thật là danh bất hư truyền. Mặc dù ta có thể thu phục con Lục Kình này, nhưng tiên nang của ta lại không chứa nổi.
Sở Vân tán thưởng nói.

- Lục Kình trong Tinh Châu đã sắp bị tuyệt chủng. Nghe nói sát biên giới Hải Chi còn sinh tồn một hai con. Một con Lục Kình duy nhất được Ngự yêu sư chúng ta nắm giữ trong tay có tu vi Kiếp Yêu tám trăm vạn năm. Người này chính là Lục Kình Vương, một trong Thất Vương.
Kim Bích Hàm nói.

- Trên lưng Lục Kình căn bản không còn Thiên Mã nhỏ. Các ngươi nói xem tiếp theo nên làm gì?
Tiếu Tiểu Hiền hỏi.

- Nghe nói trong cơ thể Lục Kình, tương đương với một động ngầm khổng lồ. À, ta có chút hiểu ra rồi. Các Yêu thú đều an bài nuôi nấng các Ấu yêu trong cơ thể Lục Kình. Mà Yêu thú trưởng thành thì sinh tồn trên lưng Lục Kình. Khi nguy cơ tiến đến, những Yêu thú sẽ xuất lực, tiến hành chiến đấu bảo vệ.
Hai mắt Nhị Lang Thiên Quân sáng ngời, phỏng đoán nói.

Bốn người chợt trầm mặc không nói gì. Điều Nhị Lang Thiên Quân nói vô cùng có khả năng. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenyy.com

Không thể nghi ngờ, thiên nhiên huyền bí đã thể hiện sức hấp dẫn của mình qua cách thức tồn tại kỳ lạ này. Con người so với toàn bộ trời đất, thật sự rất nhỏ bé. Tự nhiên huyền bí, luôn thăm dò bất tận.

Sở Vân ha ha cười:
- Khó trách năm đó Du Hoàng siêng năng, thám hiểm xung quanh. Ta có chút hiểu tâm tính của vị này cường giả. Còn chờ gì nữa, xâm nhập trong cơ thể Lục Kình. Không chỉ có Ấu Yêu của Thiên Mã, còn có Ấu yêu khác đều đang chờ chúng ta!

- Chúng ta cùng nhau tiến vào trong cơ thể nó!
Tiếu Tiểu Hiền hưng phấn la lên.

Thừa dịp Lục Kình mở cái miệng khổng lồ ra, nuốt mây hút sương, bốn người Sở Vân thuận lợi tiến vào trong.

Trong cơ thể Lục Kình, cũng không tối. Ngược lại, trên vách dài đầy các loại Yêu thực rêu cỏ, trong bóng đêm tản mát ra đủ mọi màu sắc rực rỡ, nhuộm xung quanh thành thế giới ly kỳ mộng ảo.

Hồng Yêu không màu bọc bốn người, trôi nổi, từ từ tiến về phia trước.

Máu của Lục Kình như dòng nham thạch chảy trong huyết quản, mang đến nhiệt lượng ấm áp lan tỏa khắp nơi.

Dọc đường đi, quả thực nhìn thấy đủ loại Yêu thú. Phần lớn, đều là những loài hiện tại đã biến mất trong Tinh Châu.

Những Yêu thú, Yêu thực, đều có tu vi tương đối thấp. Cao nhất là Linh yêu, Đại Yêu. Tiểu yêu chiếm phần lớn.
Chúng nó đều tuân theo quy luật tuần hoàn của tự nhiên, theo dây chuyền sinh vật chặt chẽ.

Con mồi và kẻ săn mồi, tồn tại đủ mặt trên người chúng.

Lãnh địa nuôi nấng Yêu thú cỡ lớn được phát hiện đầu tiên, cũng không phải là Thiên Mã, mà là Hoàng Nê Long Thu.

Đây là Yêu thú loài rồng, đại danh lừng lẫy trong Tinh Châu, được gọi là Tiểu Thổ Long. Đứng sau mười yêu vật ưu tú Tuyệt Long.

Ở Tinh Châu, loại Yêu thú này có giá trị rất cao. Theo Tiếu Tiểu Hiền giới thiệu, một con Ấu yêu Hoàng Nê Long Thu, có thể bán đấu giá đến mười vạn Thiên cương thạch tệ.

Chú ý là Thiên cương thạch tệ, mà không phải là Địa Sát thạch tệ!

Cái giá này bằng thuế thu được trong mấy năm của Thư Gia chủ đảo.

Nhưng hiện tại, mấy trăm con Ấu yêu Hoàng Nê Long Thu, đang bơi lội thỏa thích trong vũng bùn. Loài rất hiếm có này hiện tại lại giống như rau cải trắng trong chợ.

- Còn chờ gì, làm thôi!
Tiếu Tiểu Hiền mài đao soàn soạt, đang muốn thu hoạch lớn, lại bị Sở Vân ngăn lại.

- Không nên hành động thiếu suy nghĩ.
Sắc mặt Sở Vân nghiêm trọng. Hắn mở Thiên Nhãn ra, thấy năm tổ nguyên khí thật lớn, bện chặt ở sâu trong vũng bùn.

Có năm con Kiếp Yêu Long Thu đang bảo vệ chỗ này! Năm con Kiếp Yêu này cũng không là Long Thu bình thường. Sở Vân có thể cảm thấy trên người chúng, lộ ra một phần tử khí mờ ảo.

Đây là năm con Kiếp Yêu đã tới cực hạn, sắp chết già.
Chúng nó chính xác là gần đất xa trời, vì toàn bộ tộc đàn, yên lặng tản ra ánh sáng và năng lượng cuối cùng.
Nhưng nghìn vạn lần không thể xem thường chúng.
Sắp chết quay trở lại phản công thường khiến cho người ta ngạc nhiên. Nhất là Yêu thú tu vi Kiếp Yêu đỉnh phong!

Sau khi Sở Vân giải thích một phen, mọi người đều hoảng sợ không thôi.

Tiếu Tiểu Hiền ngồi xổm trên mặt đất, ôm đầu, vô cùng thất vọng và thống khổ:
- Nói như vậy, chẳng phải là chúng ta ngồi xem bảo sơn gần trong gang tấc, cũng chỉ có thể quay về tay không sao?

Chí Tôn - Chương #569


Báo Lỗi Truyện
Chương 569/792