Chương 544: Truyền thừa của Đa Tình Vương



Tạm biệt đám người Hoa Mai, Toàn Quy lại vội vã lên đường. Sau nhiều lần quay cuồng, ngược dòng mà lên, cuối cùng đã đi tới tầng thứ hai của Long Môn thế giới.
Long Môn này yên lặng đứng sừng sững trên mặt nước, cũng chạm trổ Thanh Long vạn năm, cùng một kiểu dáng như Long Môn tầng thứ nhất, chỉ là toàn thân lại màu vàng, cứng rắn dày dặn. Trên trụ cửa, không phải điêu khắc Thanh Long vạn năm mà là Thổ Long to lớn.

Đi qua Long Môn, cảnh tượng trước mắt từ thác nước trắng bạc trên đỉnh núi đổ xuống khe sâu, đột ngột biến hóa, trở thành sườn núi màu vàng đất.

Trời xanh vạn dặm, xanh thẳm bao la. Đại địa mênh mông, tất cả đều là màu vàng đất.

Một đàn tê giác ba sừng từ cách đó không xa chạy ào qua, cát vàng phía sau tung bụi mù mịt. Âm thanh bước chân ầm ầm, ngay cả mặt đất dường như cũng rung lên nhè nhẹ.

Ngoài ra, còn có đàn kên kên phiêu đãng bay trên không trung. Từng con từng con lông chim trên mình giống như cây bồ công anh, tung cánh trắng muốt. Chúng tuy đang bay mà thực tế lại giống như đang phiêu đãng theo gió…

Sở Vân híp mắt, đánh giá những con kên kên như phù vân này.

Những yêu thú này, tại Tinh Châu đã không còn được thấy nữa, chỉ có ở Long Môn thế giới mới có. Bọn chúng có trí tuệ cực cao. Rất nhiều người đều bị biểu hiện chậm rì rì của chúng lừa dối. Trên thực tế, khi chúng phát hiện con mồi, lông chim toàn thân sẽ đột nhiên ro rút lại, gắt gao dán lấy thân thể.

Sau đó, phần đuôi của chúng sẽ phun ra khí lưu mãnh liệt khiến chúng như tên rời dây cung, từ trên trời giáng
xuống, bắn thẳng đến con mồi.

Một số kên kên Phù Vân đạt cấp Linh Yêu có thể trực tiếp bắn thủng yêu thú cùng cấp, da dày thịt béo như tê giác ba sừng.

Đương nhiên, trừ những loại này ra còn có các yêu vật khác, như Long Xà Thổ Địa, Hủ Nhục Nha, Thảo Nê Mã, Quang minh Kim Cương, Cặn Mộc…vv…

- Ủa?
Ngay khi thấy mùi thơm, chiếc nhẫn chưởng môn trên ngón tay cái Sở Vân đột nhiên phát ra ánh sáng rực rỡ.

Long Môn thế giới tầng thứ nhất bất luận Ngự yêu sư nào cũng đều có thể thông qua.

Tới tầng thứ hai, chỉ khi gia nhập môn phái du hiệp mới có tư cách tiến vào.

Du Hoàng lương khổ dụng tâm, để phòng ngừa các môn phái tranh đấu lẫn nhau, thông qua khế ước môn phái trên chiếc nhẫn chưởng môn để tiến hành giám định những người tiến vào Long Môn, đưa tất cả người cùng môn phái vào một nhóm. Người của các môn phái khác nhau khi xuất hiện tại tầng thứ hai thường cách xa nhau vạn dặm.

Bởi vậy, khi chiếc nhẫn chưởng môn Thần Thâu Môn bỗng nhiên phát ra ánh sáng kỳ dị, bên cạnh hắn chỉ có hai người đệ nhất trưởng lão Tiếu Tiểu Hiền và khách
khanh trưởng lão Kim Bích Hàm.

- Đây là có chuyện gì… Truyền thừa của Đa Tình vương?
Dưới ánh sáng lờ mờ, từ trong chiếc nhẫn cũng truyền đến Sở Vân tin tức đầu tiên.

Đa Tình Vương, khoảng hơn mười vạn năm trước là một vị cường giả Vương Cấp, địa vị tương đương với Sở Bá Vương, là vương giả trong vương giả.

Hắn là người phong lưu phóng khoáng, tiêu sái không chịu gò bó, nổi danh nhờ du ngoạn nhân gian, am hiểu nắm bắt tâm tình nữ nhân.

Để lại cho người đời ấn tượng sâu nhất chính là, hắn thành lập hậu cung quy mô khổng lồ nhất trong lịch sử Tinh Châu, trong đó Vương Hậu có năm người, đều là cường giả Vương Cấp. Phi tần cấp Quân, Hầu có hơn trăm người. Ngoài ra, còn có người tình trải rộng khắp Tinh Châu.

Trong thời kỳ đó, hắn cơ hồ là đệ nhất tình nhân mộng tưởng trong lòng hầu hết nữ Ngự yêu sư, đồng thời cũng là công địch trong lòng tất cả nam Ngự yêu sư.

Cái này cũng thật kỳ quái.

Sở Vân biết, một vài du hiệp tán tu, trước khi đại nạn giáng xuống, sẽ thiết lập nơi truyền thừa tại Long Môn thế giới. Đây là bởi vì pháp tắc tại Long Môn thế giới sẽ có tác dụng bảo hộ tốt nhất. Thế nhưng vì sao, tin tức truyền thừa của Đa Tình Vương lại thông qua chiếc nhẫn chưởng môn của Thần Thâu Môn, truyền tống đến đây?

Khi Sở Vân nói lại thông tin này với hai người bên cạnh, Kim Bích Hàm cũng tỏ ra nghi hoặc. Tiếu Tiểu Hiền thì hưng phấn nhảy dựng lên.

Hắn reo lên:
- Chưởng môn có điều không biết a. Thổ Hành Thần Sưu tổ sư gia, là đại chưởng môn lần thứ bảy mươi hai của Thần Thâu Môn chúng ta. Mà Đa Tình Vương, là đại chưởng môn đời thứ sáu mươi sáu. Hắn đối với thuật trộm đạo còn có tài hoa khác thường, là siêu cấp thiên tài trong lịch sử Thần Thâu môn. Với khả năng của ta, quả thực xách giày cho hắn cũng không đủ tư cách. Nội bộ Thần Thâu môn đều xem hắn coi hắn đồng dạng như chưởng môn đời thứ nhất.

Tiếu Tiểu Hiền chậm rãi nói, nói tràng giang đại hải, quả thực là hoa chân múa tay.

Thần Thâu Môn truyền thừa đã lâu, là môn phái du hiệp nó nội tình thâm sâu. Trong đó, hai đời chưởng môn kiệt xuất nhất, lần lượt là Thần Đạo Vương đời thứ nhất, có người nói năm đó phong tư vô song, thuật trộm đạo quả thực là xuất thần nhập hóa, đổi trắng thay đen, hái sao bắt trăng, không ai có thể theo kịp, là ác mộng của tất cả mọi người Tinh Châu.

Mà chưởng môn đời thứ sáu mươi sáu, Đa Tình Vương, nghe đồn rằng thuật Trộm Đạo có lối đi khác, vô cùng độc đáo. Trong suốt cuộc đời hắn, cũng đều chưa từng ăn cắp qua, ngay cả những vật dụng nhỏ bé như tú hoa châm. Hắn tài hoa hơn người, tính tình cao ngạo, khi tiếp nhận vị trí chưởng môn liền tuyên bố muốn trộm thứ gì khó trộm nhất trên thế giới này.

Thứ khó trộm nhất trên thế giới này là cái gì?

Lòng người!

Lòng người luôn thay đổi, hắn lại muốn làm tên đạo tặc ăn trộm lòng người!

- Đa Tình Vương cực kỳ am hiểu chỉ huy yêu vật hệ Tâm. Có người nói hắn đã luyện thành Đào Hoa Nhãn độc nhất vô nhị. Chỉ cần nhìn chăm chú vào bất luận kẻ nào, đều có thể bắt được tâm hồn của người đó. Trong thời đại đó, hắn là Thiên Sứ, cũng đồng thời là Ác Quỷ. Hắn thực sự bị người người vô cùng đố kỵ, cừu hận. Ngay cả Thần Thâu Môn cũng không dám công khai tuyên bố hắn là chưởng môn. Bằng không, sẽ bị toàn bộ người trong Tinh Châu đối phó, san bằng sơn môn.
Tiếu Tiểu Hiền nói đến đây, nhịn không được thở dài một tiếng, đối với sự cường thịnh trước đây của Thần Thâu Môn tràn ngập hồi tưởng cùng cảm khái.

- Yêu vật hệ Tâm?
Sở Vân nhạy cảm nắm được điều này.

Thật ra mà nói, hắn rất muốn sở hữu một yêu vật hệ Tâm thuộc về chính mình. Mặc dù đã có Kim Ngọc Tiên Điệp, nhưng cái này là do Kim Bích Hàm đào tạo, trong kế hoạch của Sở Vân cũng thuộc về yêu thú có tính chất quá độ, thu phục nó chỉ là vì để chống lại Ngọc
Thanh Tâm Liên của Nhị Lang Thiên Quân mà thôi.

Nếu thực sự so sánh, Kim Ngọc Tiên Điệp tuy rằng cùng là yêu vật tuyệt phẩm như Ngọc Thanh Tâm Liên, nhưng bất kể trên phương diện tấn công hay phòng ngự đều yếu kém hơn Ngọc Thanh Tâm Liên.

Đương nhiên, điều này tuyệt đối không thể nói rõ rằng Kim Ngọc Tiên Điệp so ra kém hơn Ngọc Thanh Tâm Liên.

Cường giả Ngự yêu sư chân chính, đều hiểu rõ một đạo lý – vạn vật cân đối, tương hỗ khắc chế. Không có yêu vật cường đại nhất, chỉ có Ngự yêu sư cường đại nhất.

Một Ngự yêu sư ưu tú, có thể lấy dài bù ngắn, phát huy ra đầy đủ sở trường của yêu vật, tránh né khuyết điểm.

Sở trường của Kim Ngọc Tiên Điệp chính là quần chiến. Nếu như sức chiến đấu của một đầu Kim Ngọc Tiên Điệp là một, vậy thì của hai đầu phải bằng năm, ba đầu chính là mười lăm…

Bởi vậy trước đây Quốc chủ Đôn Hoàng bệnh tình nguy kịch, muốn đưa Kim Bích Hàm tới Thư Viện Thiên Ca, học tập pháp môn ngự âm tuyệt phẩm Chấn Cửu Tiêu môn.

Hiện nay trong tay Kim Bích Hàm có một đàn Kim Ngọc Tiên Điệp, Dao Cầm chỉ huy, có thể phá tất cả mọi chiến trận thế gian. Nếu chính thức đánh nhau, Sở Vân muốn chống lại Kim Bích Hàm so với Tiếu Tiểu Hiền càng khó khăn hơn nhiều.

- Từng môn phái, đều có tiền bối thiết lập truyền thừa tại Long Môn thế giới. Thứ nhất là Long Môn thế giới tương đối an toàn, thứ hai là khi môn phái suy yếu, có thể giúp đỡ hậu nhân một lần nữa quật khởi. Thần Thâu Môn hiện tại chỉ còn lại ba người chúng ta, công chúa Đôn Hoàng chỉ là khách khanh trưởng lão, nghiêm túc mà nói, chỉ còn lại hai người ta và chưởng môn. Tin tức truyền thừa của Đa Tình Vương xuất thế có lẽ chính là vì nguyên nhân này a…
Tiếu Tiểu Hiền suy đoán chân tướng cũng được khoảng tám chín phần mười.

Nếu Thần Thâu Môn cường thịnh, tin tức này có lẽ sẽ không xuất hiện. Thế nhưng hiện nay, Thần Thâu Môn suy thoái đến mức chỉ còn lại hai người, bởi vậy thủ đoạn lưu lại của Đa Tình Vương mới bắt đầu có tác dụng.

- Vốn là chuẩn bị bóp vỡ tín vật của Tửu Hào Vương, tập hợp mọi người cùng nhau hành động. Nhưng đã như vậy, chúng ta trước hết kế tục phần truyền thừa này đã rồi nói sau. Đi theo ta!
Sở Vân triệu hoán Hồng Yêu không màu, xoáy lên ba người, hóa thành một đạo Vô Sắc Hồng Quang mắt thường khó phân biệt được phóng lên cao.

Phi hành một mạch xuyên qua bão cát, rốt cuộc đi tới điểm đích.

Đây là một sơn cốc, bên trong bị thảm thực vật màu xanh phủ kín sắc đất vàng, giống như một ốc đảo. Bên trong sơn cốc là một hồ nước rộng tới trên một trăm mẫu, sóng gợn lăn tăn. Từ trên không trung nhìn xuống, giống như một khỏa thủy tinh bảo thạch.

Loại sơn cốc này cũng không hiếm thấy. Dọc đường Sở Vân tới đây, đã thấy không dưới năm cái, khoảng cách giữa mỗi sơn cốc khoảng mấy nghìn dặm. Ở đây cung cấp một lượng lớn nước, là trạm tiếp viện và nghỉ ngơi của đàn yêu thú trong quá trình di chuyển.

- Căn cứ vào tin tức ghi chép trong chiếc nhẫn chưởng môn, đây chính là nơi truyền thừa của Đa Tình Vương. Chúng ta mau xuống phía dưới.
Sở Vân đánh ra một đạo hồng quang, rơi xuống dưới sơn cốc.

- Có người!
Tiếu Tiểu Hiền đột nhiên nói.

- Ừ?
Sở Vân nhìn theo phương hướng ngón tay của Tiếu Tiểu Hiền, thấy có một tiểu đội khoảng hơn ba mươi người, dùng đạo pháp ngụy trang, mai phục tại khu vực phụ cận hồ nước.

- Nhìn trận thế này, bọn họ hẳn là muốn thu phục đàn tê giác ba sừng đến đây uống nước. Khẩu vị quả thật quá lớn đi.
Kim Bích Hàm mở miệng nói.

Tại lối vào sơn cốc, một đàn tê giác ba sừng khoảng gần một trăm đầu đang đi về phía hồ nước.

- Chọn vị trí mai phục rất tốt! Nơi đó chính là cửa vào truyền thừa.
Con mắt Sở Vân hơi nheo lại, một đạo hàn quang chợt lóe lên:
- Không cần lãng phí thời gian nữa. Chúng ta mau đuổi bọn chúng đi. Kẻ nào không thức thời, giết chết ngay tại chỗ.

Nhóm du hiệp này, ăn mặc theo lối phục sức của Thú Man hội. Thú Man Hội là thế lực siêu nhất lưu, được Dao Sơn Quốc nâng đỡ. Thành viên Thú Man Hội đều vô cùng bá đạo, xem trọng thực lực. Ở kiếp trước, Sở Vân cũng ăn không ít thiệt thòi từ bọn chúng.

Du hiệp giới là thế giới cá lớn nuốt cá bé, nơi cạnh tranh khốc liệt. Muốn thuyết phục đám người Thú Man Hội này, dùng vũ lực so với lời lẽ thuyết phục còn hiệu quả hơn nhiều.

- Chờ một chút!
Ngay khi Tiếu Tiểu Hiền đứng dậy định động thủ, Sở Vân bỗng nhiên đưa tay ngăn cản hắn:
- Tình huống có chút biến hóa. Có cường giả xuất hiện.

Tiếu Tiểu Hiền vừa muốn nói gì, liền cảm thấy một cỗ linh áp Quân cấp từ trên bầu trời phủ xuống.

Vạn vật nhất thời âm u, đàn tê giác ba sừng toàn thân run rẩy, nằm phủ phục trên mặt đất.

Sắc mặt thành viên Thú Man hội đang mai phục kịch biến, trừng ánh mắt kinh hãi nhìn lên trên không trung.

Một nam tử trung niên toàn thân mặc hoàng bào, mũi thấp, mắt tam giác, từ trên trời giáng xuống. Trong mắt hắn lóe ra quang mang hung ác. Hình tượng quả thực không ai dám khen tặng.

- Là Đông Dâm Tất Diệu Xá!
Tiếu Tiểu Hiền thấp giọng nói.

- Thì ra là tên ác đồ này!
Kim Bích Hàm hừ lạnh một tiếng. Truyện Tiên Hiệp

Tứ đại dâm tặc Tinh Châu lần lượt là: Đông Dâm, Tây Tiện, Nam Tao, Bắc Sắc. Trong đó, Đông Dâm dẫn đầu, là cao thủ Quân cấp làm loạn Tinh Châu mấy trăm năm qua.

Hắn có tiếng xấu, gian dâm, bắt người cướp của, ác danh lan xa, là bạn tốt của U Nghi Tà Quân.

- Đám chó má Thú Man Hội, không thấy tôn sư ta đại giá sao? Đều cút cho ta!
Phía sau Đông Dâm, một thiếu niên dáng dấp khoảng mười ba tuổi, cưỡi một đầu kên kên Phù Vân cấp Đại Yêu giọng điệu quát tháo, cáo mượn oai hùm nói.

- Đi!
Thành viên Thú Man Hội cũng nhận ra thân phận của Đông Dâm, vô cùng dứt khoát, không nói thêm một câu, lủi nhanh đi.

Khi đi ngang qua đàn tê giác ba sừng đang run rẩy phủ phục trên mặt đất, ngay cả nhìn cũng không nhìn một cái, cuối cùng biến mất khỏi tầm nhìn.

- Sư tôn quả thực uy danh tứ hải, kinh sợ thiên hạ. Đường đường là Thú Man Hội cũng không dám vuốt râu hùm của sư tôn.
Đồ đệ Đông Dâm nịnh nọt cười, vỗ mông ngựa rất kêu.

- Một đám kiến hôi bé xíu, vốn là muốn giết bọn chúng, tuy nhiên, truyền thừa của Đa Tình Vương sắp tới tay, bản Quân tâm tình tốt, coi như tha cho bọn chúng một con đường sống. Ha ha ha…
Đông Dâm ngửa đầu cười rộ lên, thanh âm như cú vọ, khó nghe đến cực điểm.

- Làm sao hắn biết truyền thừa của Đa Tình Vương?
Tiếu Tiểu Hiền vừa động, lại bị Sở Vân ngăn cản.

- Sư tôn lần này đại công cáo thành, kế thừa truyền thừa, từ nay về sau vô địch thiên hạ, thống ngự Tinh Châu!
Vẻ mặt đồ đệ của Đông Dâm đỏ bừng, cũng vô cùng hưng phấn nói.

- Bản Quân dùng tròn bảy mươi bảy năm khảo cứu, thăm dò mới tìm được nơi này. Lại dùng hai mươi bốn năm, tiêu hao tròn ba lần cơ hội tốt Long Môn thế giới mở ra, không ngừng đột phá thủ đoạn bảo hộ của Đa Tình Vương lưu lại. Hiện nay ở chỗ này, chỉ còn lại một trạm kiểm soát cuối cùng.

Chí Tôn - Chương #544


Báo Lỗi Truyện
Chương 544/792