Chương 537 : Kiếp Yêu trăm vạn năm – Kiến Mộc



Nhất thời Thiên Cẩu hét thảm một tiếng, Túy Tuyết Đao phối hợp, hóa thành đại đạo pháp, dễ dàng xé rách đạo pháp phòng ngự của nó, để lại trên lưng Thiên Cẩu một vết thương thật lớn dài đến hơn mười trượng. Máu đỏ cuồn cuộn kéo dài không dứt, mạnh mẽ phun ra.

Một đao chém xuống, Kiếp Yêu Thiên Cẩu trọng thương!

Thiên Cẩu vẫn là yêu thú chủ chiến của Nhị Lang Thiên Quân, thế nhưng lại không chịu nổi một đao bổ xuống của Túy Tuyết Đao.

Sự sắc bén của Túy Tuyết Đao không khỏi làm trái tim Nhị Lang Thiên Quân lạnh giá. Ngay cả Sở Vân cũng hơi sửng sốt. Đây là lần đầu tiên hắn chân chính xuất ra uy
lực lớn nhất của Túy Tuyết Đao.

Hắn không khỏi vừa mừng vừa sợ - Tiên Thiên Túy Tuyết Đao quả thật là chí bảo công kích, công phạt vô song!

- Thanh đao này có trộn lẫn chân tinh tiên thiên kim hành. Cừ thật, là Yêu binh tiên thiên.
Tửu Hào Vương vẫn luôn quan sát chiến trường cũng không tránh khỏi chấn động biến sắc.

- Yêu binh tiên thiên? Hắc, trên người tiểu tử kia có không ít thứ tốt!
Vạn Độc Vương cũng đành phải công nhận, càng khiến nàng nhìn Sở Vân với con mắt khác xưa.

- Tuy rằng Nhị Lang Thiên Quân có đạo pháp thần thông, nhưng binh khí không tốt, có đạo pháp hay không cũng vô dụng. Không thể chờ đợi thêm được nữa…
Tửu Hào Vương thoáng trầm ngâm suy nghĩ, trong lòng hạ quyết tâm.
- Vạn Độc Vương, cả ngươi và ta đều là tiến bối. Là tiền bối, cần phải có độ lượng. Hai người trẻ tuổi này, bất luận là người nào ngã xuống, đều vô cùng tiếc nuối.

Hắn bước về phía trước một bước, một cỗ linh áp cường đại ầm ầm bạo phát ra.

Thiếu nữ áo đen lập tức kêu lên một tiếng đau đớn. Trong cảm nhận của nàng, Tửu Hào Vương tại giờ khắc này, giống như một ngọn núi khổng lồ, đội trời đạp đất, khắp cửu thiên bát hoang đều tràn ngập khí thế của hắn.

- Hừ! Điểm ấy lão thân đương nhiên biết. Chỉ là hiện tại tách bọn họ ra vẫn còn hơi sớm. Cũng nên phân ra thắng bại, tới lúc đó bọn họ mới có thể tạm thời bỏ qua.
Vạn Độc Vương nói, cũng đồng thời tản mát ra linh áp.

Linh áp của nàng và Tửu Hào Vương khác nhau. Linh áp của Tửu Hào Vương cuồn cuộn như nước biển, phóng khoáng rộng lớn. Mà của nàng thì tràn ngập một loại âm trầm hiểm ác, có cảm giác đáng sợ, giống như loài độc vật hồng hoang ẩn nấp trong bóng tối, khiến người ta có cảm giác thần bí, kinh khủng, với nguy cơ trí mạng.

Nhưng mà, cùng với linh áp của Vạn Độc Vương tỏa ra, thiếu nữ áo đen trong lòng nàng cũng cảm thấy áp lực đột nhiên giảm đi, ảo giác trong mắt cũng không còn nữa. Khi nàng nhìn lại Tửu Hào Vương, toàn thân hắn áo lam tung bay trong gió, sắc mặt ngưng trọng, ánh mắt nhanh chóng co rút lại, trợn trừng nhìn nãi nãi của mình.

Mà nãi nãi Vạn Độc Vương của nàng, lại vẫn không nhúc nhích, giống như biến thành một bức tượng đá, một chút cử động cũng không có.

- Bọn họ chính là đang so đấu linh áp.
Thiếu nữ áo đen chợt tỉnh ngộ, khẩn trương vuốt ve bờ môi:
- Sở dĩ ta không cảm thụ được áp lực, là bởi vì nãi nãi bảo hộ ta. Nãi nãi và phải bảo vệ ta, lại vừa phải đối phó với Tửu Hào Vương, quả thực bị phân tâm…

Nàng không khỏi trở nên âm thầm lo lắng.

Tửu Hào Vương muốn lập tức xuất thủ, cứu Nhị Lang Thiên Quân. Vạn Độc Vương lại muốn phải đợi phân ra thắng bại mới tách bọn họ. Ngay khi hai vương một lời không hợp, đang trong quá trình liều mạng đấu linh áp, cuộc chiến đấu trong không gian chiến trận lại có biến hóa mới.

- Kiến Mộc!
Toàn thân Nhị Lang Thiên Quân đẫm máu, sắc mặt trắng bệch, hét lớn một tiếng, xuất ra con bài chưa lật cuối cùng.

Nhất thời huyền quang bạo khởi, từ trong tiên nang bay vút ra. Nguyên khí toàn thân trở nên sôi trào, một luồng sóng nổ giữa hư không. Yêu khí mênh mông cuồn cuộn như những đám hoa lửa màu xanh đầy rẫy, tràn ngập khắp không gian trận pháp này.

- Kiếp Yêu hai trăm vạn năm!
Sở Vân ngạc nhiên.

Yêu vật trong tay hắn tu vi cao nhất cũng chỉ là Kiếp Yêu Thông Linh Xà hơn chín mươi vạn năm. Thế nhưng Kiến Mộc trong tay Nhị Lang Thiên Quân lại đã là Kiếp
Yêu Hai Trăm Vạn năm. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenyy.com

Điều này cho thấy, linh quang của Nhị Lang Thiên Quân không chỉ vượt qua Sở Vân về phương diện cảnh giới, hơn nữa ngay cả trên phương diện tích lũy, cũng trở nên hùng hậu hơn mấy phần.

Kiếp Yêu Kiến Mộc hai trăm vạn năm, cao tới trăm trượng, hùng vĩ tráng lệ, muôn hình vạn trạng.

Kiến Mộc thập phần kỳ lạ. Nó không có cành cây, chỉ có một thân cây duy nhất. Nó còn được xưng là "Thông thiên thụ", trong truyền thuyết, là cầu nối giữa trời và đất. Nó có thể dài tới mấy trượng, thẳng tắp lên tận trời, so với đỉnh núi còn cao hơn nhiều. Nó là vương giả trong Yêu Thực, với thuộc tính Mộc thuần khiết, trời sinh có thể điều động nguyên khí Mộc xung quanh.

Quả nhiên, nó vừa vào cuộc, toàn bộ nguyên khí Mộc trong không gian trận pháp trở nên bạo động kịch liệt. Giống như ngàn vạn thần tử thấy quân vương, đều hướng về phía Kiến Mộc triều bái.

Nhị Lang Thiên Quân ngồi xếp bằng trên đỉnh Kiến Mộc. Thương thế của hắn rất nặng. Túy Tuyết Đao chém lướt qua trái tim hắn. Trong lúc kịch liệt giao phong, vận động mạnh, dẫn đến động mạch vỡ ra, máu tràn ra vô cùng nghiêm trọng.

Thế nhưng dưới vầng sáng màu ngọc bích bao phủ của Kiến Mộc, vẻ mặt hắn lại tràn đầy thanh khí, nguyên khí dâng tràn, ồ ạt mà đến. Nguyên khí bên người hắn hình thành dòng xoáy, đang chữa thương cho hắn.

Sắc mặt vốn trắng bệch của hắn, dần bắt đầu trở nên hồng hào với tốc độ mắt thường có thể thấy được.

Đồng thời, ánh sáng xanh trên Kiến Mộc mạnh mẽ tỏa ra, tụ lại thành dòng cuồn cuộn, tựa như biển gầm, lao về phía Sở Vân.

Ánh mắt Sở Vân trở nên ngưng trọng, trong lòng rõ ràng cảm nhận được áp lực.

Kiếp Yêu trăm vạn năm, quả thực không bình thường. Uy lực so với Kiếp Yêu mười vạn năm là hai chuyện hoàn toàn khác biệt.

Bất quá hắn một chút cũng không lo sợ, ngược lại còn hủy bỏ Ngũ Đức Chân Thân.

Hắn dựng thẳng Túy Tuyết Đao trước ngực mình, biểu tình trang nghiêm, chậm rãi nói từng tiếng một:
- Hóa… Mộc…

Ầm ầm …

Một dòng thác màu xanh mênh mông cuồn cuộn vô biên, giống như biển rộng tràn tới, sóng triều nổi lên ngập trời, thoáng cái đã hoàn toàn bao phủ lấy Sở Vân.

Thế nhưng ngay sau đó, ánh sáng màu xám nhạt từng chút một lấn át màu xanh, bành trướng khắp đại dương mênh mông, rất nhanh mở rộng chu vi ra hơn mười trượng.

Túy Tuyết Đao tản ra ánh sáng rực rõ, hình thành nên linh vực màu xám, như sóng to gió lớn, không thể nào ngăn cản được mảy may.

Sở Vân sừng sững bất động, như đá ngầm trên biển. Biểu tình yên lặng bình thản lại mang đến cho Nhị Lang Thiên Quân áp lực tâm lý thật lớn.

- Hắn đến tột cùng góp nhặt bao nhiêu loại Hóa Đạo Chi Pháp?
Tâm tư Nhị Lang Thiên Quân chợt trầm xuống. Hắn vẫn chưa hề dùng đến Kiến Mộc, cùng chính là vì lo lắng điều này.

Thật không ngờ, Sở Vân lại thực sự sở hữu Hóa Mộc chi pháp, có thể gắt gao khắc chế Kiến Mộc.

- Ai… Chung quy là không làm gì được hắn. Thảo Đầu Thần Tướng, đều xuất hiện đi.
Nhị Lang Thiên Quân thở dài một tiếng, triệu hồi ra bốn mươi chín Thảo Đầu Thần Tướng, thực hiện nỗ lực cuối cùng.

Những Thảo Đầu Thần Tướng này, đều đạt cảnh giới Linh Yêu đỉnh phong. Mỗi một đầu đều rất có địa vị, đều là Yêu Thực tư chất tuyệt phẩm, có Giáng Châu thảo, Ngọc thảo, Tuyệt Tình thảo, Đoạn Trường thảo ..v.v…dù không phải là kỳ vật thượng cổ, cũng là trân bảo hiểm thấy.

- Giết a…

- Bảo hộ chủ nhân! Chém giết đại địch!

- Xông lên! Nhất tề xông lên đi!

Các Thảo Đầu Thần Tướng dữ dằn như hổ lang. Bọn chúng hóa thành hình người, đều là chiến sĩ áo giáp. Theo dòng nước màu xanh, tấn công về phía lĩnh vực màu xám của Sở Vân.

- Nhị Lang Thiên Quân, ngươi thất bại rồi!
Ánh mắt Sở Vân bình thản, phát ra lời tuyên ngôn thắng lợi. Hắn nhận ra Nhị Lang Thiên Quân đã tiêu sạch mọi vốn liếng, nhẹ nhàng uốn cổ tay. Tiên Thiên Túy Tuyết Đao lập tức trút xuống đầy trời tuyết mang.
Tuyết mang sắc bén vô song, chém lên người Thảo Đầu Thần Tướng. Không người nào là không sụp đổ, cụt tay mất đầu…

Lượt đầu tiên, thế tiến công của Thảo Đầu Thần Tướng triệt để tan vỡ, thân chịu trọng thương, thậm chí có tên tử vong. Nguyên khí Mộc cuộn trào mãnh liệt, dưới sự điều phối của Kiến Mộc, hình thành bốn mươi chín vòng xoáy, bao quanh chữa thương cho bọn họ, nhưng mà hiệu quả cũng không cao lắm.

Nhị Lang Thiên Quân thấy vậy không thể không động dung, không nhịn được một lần nữa hỏi:
- Đây là đao gì vậy? Không ngờ có thể phá vỡ được đội hình tổ hợp của Kiến Mộc và Thảo Đầu Thần Tướng?

Cách đây không bao lâu, tại núi Ly Giang, Nhị Lang hắn thu được truyền thừa vương giả của Mộc vương, lấy được chủ yếu là Kiến Mộc cũng đội ngũ không trọn vẹn của Thảo Đầu Thần Tướng.

- Kiến Mộc, bao gồm nhiều mặt, cả công kích lẫn phòng thủ, còn có năng lực trị liệu, một nửa toàn năng của yêu thực. Hơn nữa lại phối hợp với Thảo Đầu Thần Tướng, hình thành tuyệt phối, quả thực là một đội quân Yêu Thực bất bại.

Trước đây, phương pháp này của Mộc Vương đã tung hoành thiên hạ, gặp phải cường địch, liền ngồi ngay trên đỉnh Kiến Mộc, chỉ huy Thảo Đầu Thần Tướng đối địch.

Kiến Mộc có thể coi là pháo đài, Thảo Đầu Thần Tướng cũng có các năng lực thiên phú.

Bộ tổ hợp này, trận thế mênh mông cuồn cuộn, cực kỳ giỏi về chiến thuật tiêu hao, khiến vô số đối thủ phải đau đầu.

Đây là con bài tẩy của Nhị Lang Thiên Quân, nhưng lại bị Sở Vân dễ dàng phá giải.

- Túy Tuyết niết bàn, tên là Tiên Thiên. Chân tinh tiên thiên kim hành, công phạt vô song. Những Thảo Đầu Thần Tướng này có thể chịu được một đao của ta mà không chết, đã là biểu hiện thượng giai.
Sở Vân chậm rãi tiến lên, đi về phía Nhị Lang Thiên Quân.

Hắn cầm Túy Tuyết Đao trong tay, dựng thẳng trước ngực, bổ ra như nước lũ, chân đạp hư không, từ trong biển xanh ngược dòng mà lên, tạo cho Nhị Lang Thiên Quân áp lực tâm lý cường đại.

- Tiên Thiên?
Nhị Lang Thiên Quân lần đầu tiên nghe thấy từ này. Thần sắc nghi hoặc lóe lên tức thì, hắn chợt ngửa mặt cười to:
- Ha ha ha… Sở Vân, ta bội phục tâm kế của ngươi. Từ trên người ngươi, ta học được rất nhiều điều. Ngươi muốn chém giết ta, tốt nhất tỉnh lại đi. Lần sau chúng ta tái chiến! Thảo giới Sâm Hải!

Hắn đứng dậy, nhẹ nhàng giậm chân, nhất thời Kiến Mộc cao chót vót như núi dưới chân trở nên kịch liệt run rẩy. Bốn mươi chín Thảo Đầu Thần Tướng bị nguyên khí
vây quanh, bay lên trên Kiến Mộc.

Những Thảo Đầu Thần Tướng này đều hóa thành nguyên hình, một đám cây cỏ quý hiếm kỳ lạ nhờ nguyên khí cuồn cuộn của Kiến Mộc, sinh mệnh lực kéo dài không dứt, điên cuồng tràn ra.

Kít … kít….

Đồng thời trên Kiến Mộc cũng sinh trưởng ra vô số phân nhánh cành lá. Chúng nhanh chóng bành trướng, từ chồi non, phút chốc đã biến thành đại thu che trời.
Cây đại thụ vốn cao chọc trời, ngay sau đó lại biến thành một gốc đại thụ bình thường, chậm rãi hạ thấp xuống, vẫn sinh trưởng không ngừng bằng tốc độ kinh người.

Đồng thời, những cành lá trên thân đại thụ này cũng theo biến hóa của thân cây mà sinh trưởng không ngừng, tràn lan ra bốn phía.

Ngoại trừ những cành cây này, bốn mươi chín loài yêu thảo kia cũng trải rộng ra bằng tốc độ kinh khủng, hình thành một biển cây cỏ thật lớn. Trong bản thể trên, cây cỏ giống như yêu ma, mỗi một bộ rễ đều dài tới hơn mười trượng.

Đây là Thảo giới Sâm Hải Chi Thuật.

Là đạo pháp đáy hòm của Bích Mộc Vương dùng để ẩn nấp.

- Gặp lại sau, Kiến Mộc!
Nhị Lang Thiên Quân cắn răng. Sau một khắc, hắn dứt khoát vận dụng Hư Không Kính, rời khỏi không gian trận pháp này.

Núi xanh còn đó, lo gì không có củi đốt.

- Ngươi thật sự cam lòng, có thể từ bỏ những Yêu Vật quý hiếm này? Thiên Không Hạc! Sở Vân cười lạnh một tiếng.

- Hử?
Hắn biến sắc.

Năng lực của Thương Không Hạc bị hạn chế. Không, chính xác là, không gian trận pháp này đã bị khóa lại rồi.

- Thông Thiên Thụ sao…
Hai mắt Sở Vân nheo lại, nhìn về phía Kiến Mộc:
- Không ngờ lại còn có tác dụng như vậy.

Xoát! Xoát! Xoát! Xoát!
Từ ngay phía sau, cây cối vô cùng vô tận tràn tới, giống như ngàn vạn yêu vương, mở rộng những cánh tay dài ngoằng của mình. Quả thực là phô thiên cái địa, liên miên không dứt.

Sở Vân chém tới một đao, nhất thời gỗ vụn nứt ra, lá cây bay tán loạn. Thế nhưng, lá cây ở phía sau lại rất nhanh lan tràn sinh trưởng qua đây, lấp đầy khoảng trống, bao phủ khổng lồ.

Phiền phức thật!

Thảo giới Sâm Hải Chi thuật, tập trung vào một phương không gian, phát huy tinh túy của chiến thuật tiêu hao đến mức tận cùng, dù Sở Vân có được Tiên Thiên Túy Tuyết Đao công phạt vô song, lúc này cũng nhíu chặt mày.

Hắn thử hủy bỏ Bát Quái Chiến Trận, nhưng tám vị tiên phi đều bị trói buộc bởi một cỗ lực lượng vô hình, dĩ nhiên không thể động đậy. Nói cách khác, toàn bộ không gian trận pháp đều bị Kiến Mộc "bắt cóc".

- Với loại tốc độ này, toàn bộ không gian trận pháp rất nhanh sẽ bị lấp đầy.

- Đây là "Thảo giới Sâm hải chi thuật", là con bài tẩy của Bích Mộc Vương năm đó. Đây là tu vi tiêu hao của Kiến Mộc và yêu thảo, bộc phát ra sinh mệnh lực cường đại. Có người nói, cuồng thảo sinh sôi không ngừng đã từng mạnh mẽ khiến một vị cường giả Vương cấp tiêu hao sinh lực đến chết.

- Một mực lui về phía sau cũng không phải biện pháp. Chỉ có đánh tan Kiến Mộc mới có thể phá vỡ vòng khóa này.
Từ đáy lòng Sở Vân truyền đến thanh âm lo lắng của các tiên phi.

- Không! Ta đã có biện pháp tốt rồi. Thông Linh Xà!
Sở Vân chuyển mục tiêu về phía Kiến Mộc.

Kiến Mộc nhất thời trở nên run rẩy kịch liệt. Sau ba lần hô hấp, nó ngừng chấn động xoay mình.

Chí Tôn - Chương #537


Báo Lỗi Truyện
Chương 537/792