Chương 492: Chia đều bảo tàng, ba phần đan dược lớn



- Cứu ta!
Sau một khắc, hắn liền hô lớn.

- Hả... Cái gì?
Tể tướng Thiết Sơn ngây ngẩn cả người. Bạch Toa Toa cùng thế lực của ba phía cũng kinh ngạc tới mức há hốc mồm. Họ còn cho rằng mình mới nghe nhầm.

- Thượng Quan Phong Dạ, ai cũng không cứu được ngươi!
Mọi người còn chưa kịp phản ứng, một bóng người từ trên trời từ từ hạ xuống! Ánh đao sáng như tuyết nhoáng lên. Trong nháy mắt toàn không gian trắng toát!

Nói thì chậm, nhưng thực tế rất nhanh!

Người ở phía sau giống như tia chớp, đuổi theo Thượng Quan Phong Dạ. Hắn giơ tay chém xuống, máu liền phun xa một trượng, một cái đầu liền bay lên.

Người đó đưa một tay ra, nắm lấy đầu Thượng Quan Phong Dạ. Ầm một tiếng, hắn nặng nề thả rơi xuống mặt đất, cũng là một tiếng động nặng nề rơi xuống tâm khảm mọi người.

- Không thể tin được! Người này là ai vậy? Không ngờ đuổi theo, giết chết Thượng Quan Phong Dạ!
Hai mắt Thái thượng trưởng lão mở lớn.

- Thượng Quan Phong Dạ đã chết?
Tể tướng Thiết Sơn hết sức khiếp sợ, không thể tin được cảnh tượng mà mình vừa chứng kiến.

- Sở Vân!
Chưa bao giờ Thạch Gia Minh lại cảm thấy mừng rỡ như lúc này.

- Không ngờ ngươi... Ngươi quả thực có thực lực khiêu chiến cường giả Hào Hùng. Ngay cả Thượng Quan Phong Dạ cũng chết trong tay của ngươi.
Bạch Toa Toa sợ run lên, phát ra một tiếng thở dài.

- Sở Vân! Hắn chính là Sở Vân, Tiểu Bá Vương đến từ Chư Tinh Quần Đảo!

- Tiểu Bá Vương giết Thượng Quan Phong Dạ? Điều này có thể sao? Hắn mới chỉ gần mười sáu tuổi mà thôi!

- Lẽ nào hắn đã có Kiếp Yêu trong tay sao?
Thể xác và tinh thần của mọi người đều chấn động mãnh liệt. Chấn động này quá lớn, tới quá đột nhiên.

Ba phía vốn đang giằng co, bầu không khí rất tế nhị mà lại khẩn trương. Bất kỳ phía nào có sự chuyển động kỳ lạ nào cũng trở thành kíp nổ dẫn tới sự hỗn chiến của ba phía.

Thượng Quan Phong Dạ đến, khiến Tể tướng Thiết Sơn hy vọng có thể nắm được quyền chủ động. Nhưng hy vọng này, mới chỉ là vừa mọc lên, chợt bị người khác đánh nát bấy.

Người này —— chính là Sở Vân!

- Ha ha ha, thực sự không uổng công. Thạch huynh, không ngờ huynh ở chỗ này.
Trước ánh mắt ngây ngốc của những người xung quanh, Sở Vân một tay nắm lấy cái đầu, một tay cầm chiến đao, đi về phía Thạch Gia Minh.

- Không ngờ Thượng Quan Phong Dạ này muốn giết ta? Hừ, cho rằng ỷ vào một Âm lôi khuyển cấp số Kiếp Yêu, là có thể hống hách lộng hành trong thiên hạ? Không biết tự lượng sức mình! Ta giết hắn, xem như lễ vật tặng cho huynh vậy. Ngươi dâng lên cho Đôn Hoàng công chúa, nhất định sẽ có ban thưởng, thậm chí còn có thể tăng quan tiến chức.
Sở Vân nhìn ra thế cục, cố ý nói với giọng điệu rất nhẹ nhàng tùy ý. Quả nhiên, những lời nói của hắn giống như động đất, không ngừng vang vọng trong tại mọi người.

- Quả thật hắn đã chém chết Thượng Quan Phong Dạ!

- Trời ạ, hắn là quái vật sao. Mới mười sáu tuổi mà có thể chém chết cường giả cấp Hào Hùng?

- Tiểu Bá Vương này là người rất kỳ lạ. Từ khi xuất đạo tới nay bách chiến bách thắng.
Lần này ngay cả một đại lão một phương như Thượng Quan Phong Dạ cũng thua bởi tay hắn.

...

Mọi người đều bàn tán. Sắc mặt Tể tướng Thiết Sơn tái nhợt. Sắc mặt Thái thượng trưởng lão cũng bối rối. Sở Vân và Thạch Gia Minh chuyện trò vui vẻ, hai nhóm bọn họ đứng đó mà không hề nể mặt, xem như không nhìn thấy.

Nếu như không có cái chết của Thượng Quan Phong Dạ, hai bên có thể nghĩ vị thiếu niên này cao ngạo, điên cuồng không coi ai ra gì.

Nhưng hiện nay, đầu Thượng Quan Phong Dạ còn bị Sở Vân nắm trong tay. Thi thể không đầu của hắn còn nằm trên mặt đất cách đó không xa, máu từ cổ vẫn còn đang không ngừng chảy ra.

Trong lúc nhất thời, mặc kệ là Tể tướng Thiết Sơn, hay Thái thượng trưởng lão, cũng không dám nhìn nhận Sở Vân như một hậu sinh vãn bối.

- Thanh Dương Cung? Thiên Sát bang các ngươi muốn độc chiếm sao?
Bỗng nhiên Sở Vân xoay người lại, nhìn về phía đám người Thiên Sát bang. Nghe Thạch Gia Minh nói, hắn đã hiểu được đại thể tình huống hiện tại.

Đầu lông mày của Thái thượng trưởng lão run lên. Hiện nay Sở Vân lại thêm Bạch Toa Toa, một bên yếu nhất lập tức chuyển biến thành một bên cực mạnh. Điều này khiến hắn phải thay đổi giọng điệu của mình: - Tiểu Bá Vương, ngươi muốn thế nào?

- Muốn thế nào? Ha ha.
Sở Vân nở nụ cười.
- Người thấy thì có phần, theo quy củ của giới du hiệp mà phân. Thanh Dương Cung gì đó, chúng ta sẽ chia đều làm ba. Nếu tiếp tục giằng co, đối với tất cả mọi người cũng không có lợi.

Thái thượng trưởng lão nghe hắn nói xong, nhất thời ngây ra một lúc. Ban đầu, hắn còn tưởng rằng Sở Vân sẽ ỷ vào thực lực của mình, sẽ dùng công phu sư tử ngoạm. Nhưng thật không ngờ, hắn lại nói như vậy.
Trên thực tế, hắn cũng đau đầu. Hiện nay ba bên đều giằng co, không buông, thì chuyện xấu lại càng nhiều. Lúc này có không ít cường giả tới đây. Hiện nay, đại trận Thanh Dương Cung đã bị bọn họ dùng mưu kế, biện pháp hóa giải. Hiện tại khác nào một đống thạch tệ, xếp ở trên đường để mọi người tranh mua.

Hiện tại mình cứ tiếp tục giằng co, cường giả tới càng ngày càng nhiều, cuối cùng, số tài phú cướp được sẽ càng ít.

- Được, đề nghị này rất công bằng, ta đồng ý.
Thái thượng trưởng lão xét tình thế, đưa ra lựa chọn phù hợp với lợi ích của mình.

Sở Vân gật đầu. Hắn cũng đoán chắc Thái thượng trưởng lão sẽ đồng ý. Người trên giang hồ càng già, lá gan càng nhỏ. Đây cũng không phải là nói dũng khí thực sự nhỏ, không có dũng khí, mà là lăn lộn trong giới giang hồ lâu như vậy, hiểu được nên tiến lui như thế nào, để sự tổn hao càng ít, mạo hiểm càng nhỏ, tính phiêu lưu cũng nhỏ, mà lại lấy được lợi ích lớn nhất.

- Chu Chính Phương, ngươi thấy thế nào?
Sở Vân lại nhìn về phía Tể tướng Thiết Sơn. Tể tướng Thiết Sơn thành danh đã lâu, cũng đã hai trăm sáu mươi sáu tuổi. Với tuổi tác của Sở Vân mà gọi thẳng tên đầy đủ của Tể tướng Thiết Sơn như vậy, dường như rất không có lễ phép, rất không tôn kính.

Nhưng mọi người ở đây, đều không nói gì. Thậm chí ngay cả bản thân Tể tướng Thiết Sơn, cũng không nghĩ có gì không thích hợp.

Sở Vân có thể chém chết được Thượng Quan Phong Dạ, thì hắn có tư cách nói chuyện ngang vai ngang vế với Tể tướng Thiết Sơn.

Tể tướng Thiết Sơn trầm ngâm không nói, trong lòng lại không ngừng suy tính:
"Tiểu Bá Vương này, thật là người không thể đoán trước được. Ta nhớ giữa hắn và Thiên Sát bang, có mối thù không thể bỏ qua. Hiện nay không ngờ lại dễ dàng buông tha chút lợi ích cho đối phương. Hơn nữa còn lấy quy củ của giới du hiệp, tránh nặng tìm nhẹ. Ta đã xem thường hắn rồi!"
Ban đầu Chu Chính Phương còn cân nhắc, nếu khi hắn mười sáu tuổi, đạt được thành tựu bách chiến bách thắng như Sở Vân vậy, cho dù chưa nói tới việc trong thiên hạ không nhìn thấy một người nào như vậy mà trong lòng có chút cuồng ngạo là không thể tránh khỏi. Truyện Sắc Hiệp
Đây là lẽ thường tình của con người.

Cho dù là ai, khi xuất đạo đều đã chiến tất thắng, cũng sẽ trở nên kiêu ngạo. Huống gì là thanh niên, nhiệt huyết sôi trào. Nhất là Sở Vân là nhân vật có chiến lực xuất chúng như vậy, càng thích dùng cơ bắp, mà không muốn dùng đầu óc để giải quyết vấn đề. Đây là bản tính trời sinh hiếu chiến của thanh niên.

Nhưng Sở Vân lại có biểu hiện trưởng thành, lại khiến Tể tướng Thiết Sơn được mở rộng tầm mắt. Trong lòng cũng kinh ngạc, càng thêm có phần kiêng kỵ đối với người thiếu niên có tuổi tác nhỏ hơn mình rất nhiều này.

"Tiểu Bá Vương này là do mọi người đặt cho. Chung quy từ trước đến nay cũng chưa hề khiến người khác có ấn tượng cuồng mạnh mẽ bá đạo. Kỳ thực là không công bằng. Hiện nay, nhìn người này tiến lui có chừng mực, xử thế trầm ổn, không vì tình riêng ân oán mà kích động, tâm tư điềm tĩnh, nhìn thấu thế cục. Tương lai tất sẽ thành châu báu..."

Một khi nghĩ tới đây, Tể tướng Thiết Sơn bắt đầu nảy sinh ý định muốn giết Sở Vân.

Loại thiên tài này nếu không bóp chết, chờ sau này hắn đã lớn hẳn, còn để những người như bọn họ tồn tại nữa hay không?

Tể tướng Thiết Sơn cũng cảm thấy một áp lực lớn.
Nhưng khi ánh mắt hắn nhìn thấy đầu Thượng Quan Phong Dạ còn nằm trong tay Sở Vân, nhất thời phải từ bỏ ý định này.

Người này hung mãnh, sợ rằng hiện nay không có chiến lực Kiếp Yêu, nhưng hoàn toàn có bản lĩnh vượt cấp chém chết Hào Hùng.

Tể tướng Thiết Sơn suy nghĩ, không phải điều gì khác, mà là Đại Kiếm Bộc thuật.

Đây là kiếm của Kiếm Vương Yến Nhất Kiếm trước kia đã lĩnh ngộ ra đạo pháp thần thông.

Uy lực siêu phàm thoát tục, lực công kích vô cùng mạnh mẽ khủng bố.

Tuy rằng Kiếm vương đã sớm qua đời, nhưng đạo pháp thần thông của hắn cũng được truyền theo huyết mạch. Chỉ cần là hậu nhân của hắn, giữ lại máu của hắn, khi sinh ra đều có đạo pháp thần thông Đại Kiếm Bộc, giấu trong linh quang.

Khi cơ duyên xảo hợp, hoặc là hậu tích bộc phát, cánh cửa đạo pháp thần thông sẽ thức tỉnh, sẽ được hậu thế của Kiếm vương nắm giữ. Yến Đông Lưu, chính là một hậu nhân của Yến Nhất Kiếm, bởi vì tích lũy đủ, đã nắm giữ được cửa đạo pháp thần thông này.

Thực ra, hiện tượng này cũng thường xuyên diễn ra tại Tinh Châu.

Trong yêu vật, hiện tượng này chính là thiên phú đạo pháp. Rất nhiều yêu thú vừa sinh ra cũng nắm giữ một loại đạo pháp, rất thích hợp với thuộc tính của bản thân. Đây là lĩnh ngộ do tổ tiên thông qua huyết mạch lưu truyền tới nay. Ví dụ tốt nhất, chính là Thông linh thuật của Thông Linh Xà.

Đương nhiên, Thiên Hồ cũng có loại thiên phú này. Chỉ cần tích lũy thiên phú đạo pháp, chí ít là khi mọc đủ chín đuôi, mới có thể thức tỉnh.

Ngự yêu sư phát triển tới cấp bậc vương giả, lĩnh ngộ đạo pháp thần thông. Chỉ cần lưu lại huyết mạch, là có thể qua cửa thần thông này truyền xuống phía dưới. Đại Kiếm Bộc của Kiếm Vương cũng như vậy. Cửa đạo pháp thần thông này, tạo phúc cho hậu thế của hắn. Cho dù huyết mạch không thức tỉnh, trời sinh có thiên phú sử dụng kiếm.

Con cháu của Kiếm vương dựa vào thiên phú, sáng tạo ra Yến Vương Kiếm phủ. Đây là thế lực siêu nhất lưu, trong đó có rất nhiều Hào Hùng cấp, thậm chí cả cường giả Quân Cấp.

Hiện tại, trong giới Du hiệp thuộc về tồn tại thái sơn bắc đẩu.

Sở Vân nắm giữ thông tin của Đại Kiếm Bộc thuật, là điều mà cả thành Tinh Châu đều sớm biết. Tại Đại Hải chiến, hắn nhờ đạo pháp này, vượt cấp chiến thắng Cuồng Nho Tướng Quân. Đưa hắn từ Kiếp Yêu đánh rớt đến cấp số Linh Yêu.

Điều đó đã được mọi người biết tới.

Có người còn nói tổng giá trị của số yêu kiếm bị hỏng là một con số cực lớn. Vì thế, đến nay Thư gia còn lưng mang nợ Mông Nguyên quốc một món nợ kếch xù.

Chỉ là nếu Sở Vân có thể thi triển một lần, thì cũng có thể thi triển lần thứ hai. Bởi vậy mới có chuyện của Thượng Quan Phong Dạ.

Hắn có thể thi triển lần thứ hai, tự nhiên cũng có thể thi triển lần thứ ba. Bởi vậy Tể tướng Thiết Sơn cũng hiểu được, bản thân mình cũng có khả năng rất lớn sẽ bị té ngã.

Về phần kết quả bị té nhào—— Tể tướng Thiết Sơn lại thoáng nhìn đầu Thượng Quan Phong Dạ —— kết quả này không cần nói cũng biết, hơn nữa vô cùng nghiêm trọng.

- Chu Chính Phương, bà mẹ ngươi, rốt cuộc ngươi thấy thế nào?
Lúc này, Sở Vân không nhịn được nữa quát hỏi.

- Cũng tốt, ta chấp nhận đề nghị này.
Sau khi Tể tướng Thiết Sơn suy nghĩ cặn kẽ một hồi, gật đầu đáp.

- Tốt! Trưởng lão, ngươi đi trước.
Sở Vân vỗ tay cười to.

- Đi theo ta.
Thấy đã thỏa thuận xong, Thái thượng trưởng lão Thiên Sát bang cũng thở dài một tiếng. Dù sao hỗn chiến đối với ba phía cũng không tốt. Cực kỳ dễ dàng bị người khác chiếm tiện nghi. Đồng thời hiện tại là ngày đầu tiên Sa Nhãn Đôn Hoàng mở ra. Sau còn năm ngày, chẳng lẽ lại không có gì mới để thu hoạch. Không nhất thiết phải đánh đánh giết giết làm suy yếu lực lượng phe mình.

Thanh Dương Cung là một đan điện, cửa cung mở ra, đập vào mắt chính là một loạt các giá gỗ. Trên mỗi một ngăn, đều có đặt một lọ đan dược. Rất nhiều bình đan dược bảy màu sặc sỡ đều bao phủ một tầng ngọc quang. Giữa ngọc quang có hàng chữ, ghi rõ tên gọi của đan dược.

Vừa rồi, Thiên Sát bang chỉ mới phá trận chưa đi vào.
Hiện nay ba bên chỉ điểm ba người, tổng cộng chín người, đẩy cửa lớn ra, chỉ đứng ở cửa thoáng liếc mắt nhìn có thể thấy được vô số đan dược. Phần lớn trong số đó là đan hoàn, nhưng thuốc bột, rượu, đan dược với các loại hương thơm cũng không phải ít.

Khiên Hóa sinh đan, Xuân Thu Bách Lý đan, Thất Dạ tán, Phổ Độ Độc Hải hoàn, Địa Nguyên tửu... tên gọi của đan dược rực rỡ muôn màu, khiến cả chín người đều không ngừng chấn động.

- Tất cả mọi người đứng yên không nên cử động. Trong cung điện có chín giá gỗ, chúng ta tổng cộng ba nhóm, mỗi một nhóm lựa chọn ba giá gỗ. Để tránh cho xung đột, chúng ta không thể đi tới kiểm tra kỹ. Cứ đứng ở chỗ này mà lựa chọn đi.
Sở Vân bỗng nhiên nói.

Đề nghị này vô cùng thỏa đáng, đúng trọng tâm. Trong quá trình lấy đan bảo, rất dễ khiến người ta đỏ mắt, do đó bí quá hoá liều, sinh ra sự cố. Thái thượng trưởng lão và Tể tướng Thiết Sơn thoáng cân nhắc một chút, cũng đều gật đầu đồng ý.

Đứng ở cửa, chỉ có thể nhìn thấy hai giá gỗ ở gần nhất, còn bảy giá gỗ khác đều không thể nhìn thấy rõ. Bản thân muốn nhìn thấy bảo vật gì, cũng phải vận khí để nhìn.

Điều này không liên quan đến trình tự trước sau. Sở Vân liền để hai phe kia chọn trước.

Ba phe đều tự mình thu nhập bỏ vào trong túi, không muốn lại xuất hiện tình huống mới.

Sau khi số đan dược bị dọn sạch, giá gỗ thứ mười mới chậm rãi nhô lên khỏi mặt đất.

Khác với chín giá gỗ kia, trên giá gỗ này chỉ có ba bình đan dược.

Bên trái một lọ màu trắng ngọc tỏa ra ánh sáng chói chang, hiện thành ba chữ —— Thiên liệu đan.

Một lọ ở giữa, thân là đồng đen, khắc ba chữ —— Thiên tinh đan.

Một lọ bên phải, bình đỏ như lửa, tản ra một khí tức mạnh mẽ nóng bỏng. Chính là Thiên bạo đan.

- A, dĩ nhiên là Thiên liệu đan! Loại đan dược này có thể trị gần như tất cả chấn thương ở Tinh Châu. Là thánh phẩm chữa thương tối cao! Tuyệt phẩm đan dược!
Tể tướng Thiết Sơn kinh ngạc kêu lên, trong mắt bắn ra ánh sáng, nóng bỏng tưởng chừng như có thể nung chảy cả sắt thép.

- Thiên bạo đan, đây là Thiên bạo đan! Dùng cho Yêu thú, có thể khiến chúng rơi vào trạng thái cuồng bạo. Lực công kích, lực phòng ngự, sinh mệnh, sự khôi phục sức khỏe vân vân đều tăng lên bội phần! Là bảo vật khi chạy trốn, vật cần thiết khi khiêu chiến vượt cấp. Linh
Yêu Đỉnh phong ăn một viên đan dược này loại, là có thể khiêu chiến Kiếp Yêu mười vạn năm. Hơn nữa có thể phát huy đầy đủ chiến lực, không bị Thiên Kiếp quấy rầy!
Thái thượng trưởng lão cũng chấn động. Hắn đã mấy trăm tuế, trải qua bao nhiêu sóng to gió lớn, nhưng lúc này cũng đánh mất sự ung dung ổn định của mình.

- Thiên tinh đan này là đan dược gì? Ta lại chưa từng nghe nói qua. Chỉ thấy nó được để ngang hàng với Thiên liệu đan, Thiên bạo thậm chí còn được đặt ở giữa. Có thể thấy nó rất trân quý!
Bạch Toa Toa cũng thở nhẹ một tiếng.

Mọi người nhìn nhau. Đối với Thiên tinh đan này, họ cũng đầu hàng, cũng không có người nào biết về nó.

- Chư vị, ta sẽ lấy bình Thiên liệu đan này.
Giọng điệu Tể tướng Thiết Sơn có chút gấp gáp. Kiếp Yêu của hắn có một tật, chiến lực thực sự chỉ có thể phát huy chưa đến tám phần. Đây là một bí mật mà chỉ có hắn biết được.

- Bình Thiên bạo đan kia nhất định phải là vật của chúng ta. Thỉnh các vị hiểu cho.
Thái thượng trưởng lão nhìn chằm chằm bình Thiên bạo đan, giọng điệu rất cứng rắn.

- Hừ! Các ngươi đều muốn tới cái tốt, để một Thiên tinh đan không ai biết công hiệu cho ta sao?
Sở Vân liên tục cười nhạt.

- Tiểu Bá Vương, Bạch thống lĩnh bên ngươi cũng nói, Thiên tinh đan được đặt ở giữa, hiển nhiên càng thêm trân quý. Tặng cho ngươi, đã là để ngươi chiếm tiện nghi rồi. Hà tất phải được voi đòi tiên chứ?
Giọng điệu Tể tướng Thiết Sơn âm trầm.

- Ngươi nói rất êm tai. Ta cũng muốn Thiên liệu đan. Chu Chính Phương ngươi cho rằng Thiên tinh đan càng thêm trân quý, vậy ta tặng cho ngươi.
Trong mắt Sở Vân chợt lóe sáng, không chịu nhượng bộ.

Hắn ở tình thế bắt buộc. Hắn cần Thiên liệu đan, có nó, thương thế của Thương Lam Hải Long có thể khỏi hẳn.

- Sở Vân, chúng ta không cần Thiên liệu đan. Thiên tinh đan, chúng ta nhất định phải lấy Thiên tinh đan! Nó có tầm quan trọng thế nào, công tử quả thực không thể tưởng tượng nổi! Có Thiên tinh đan, Nguyệt Thỏ trong tay ta có thể nâng cao tinh thần đến Đại Yêu đỉnh phong, thậm chí là tu vi Linh Yêu.
Đúng lúc này, giọng nói của Hạ Phàm Tiên Tử bỗng nhiên vang lên từ sâu trong nội tâm Sở Vân.

- Cái gì? Hạ Phàm Tiên Tử, nàng biết Thiên tinh đan ư? Nhưng ta rất cần Thiên liệu đan.
Sở Vân trả lời.

- Đan phương của Thiên liệu đan, ta cũng có. Hơn nữa loại đan dược này trân quý, là bởi vì dược liệu chủ để chế luyện Thiên liệu đan chính là Thanh Vương Long Sào quả. Khi chúng ta ở bảo điện trên mặt đất, cũng đã thu hoạch một viên. Sau này ta trở về sẽ chế luyện là được. Thiên tinh đan, vô cùng quan trọng, công tử sẽ không hối hận đâu.
Hạ Phàm Tiên Tử từ sâu trông nội tâm Sở Vân, lại nhấn mạnh sự trân quý của Thiên tinh đan.

- Được rồi. Ta chọn Thiên tinh đan.
Sở Vân trầm ngâm một chút, sau đó nhìn Thái thượng trưởng lão và Tể tướng Thiết Sơn nói.

Tuy không biết vì sao Sở Vân đột nhiên thay đổi chủ ý, nhưng hai phe khác cũng không kìm được mà thở hắt ra một cái. Dù sao cũng đạt được mục đích của mình.
Ba phe đều lấy được đan dược, đều tự đề phòng rời xa Thanh Dương Cung.

- Sở huynh, lần này nếu không phải ngươi xuất hiện đúng lúc, chỉ sợ sự tình sẽ vô cùng phiền phức. Được rồi, huynh làm thế nào mà chém chết được Thượng Quan Phong Dạ? Lẽ nào huynh có chiến lực Kiếp Yêu? Hay dựa vào Kiếm Bộc Thuật?
Thạch Gia Minh hiếu kỳ hỏi thăm.

- Ha ha, chuyện này nói ra thì dài lắm. Ta cũng chỉ làm ngư ông, chiếm chút tiện nghi.
Sở Vân cũng không có gì phải giấu diếm Thạch Gia Minh, thẳng thắn thành khẩn kể ra.

- Thì ra là thế. Huynh có Hóa lôi đạo pháp, vừa vặn khắc chế Âm lôi khuyển. Lại có Ngũ Đức Chân Thân, đối phương dùng Ngũ hành chiến trận ngược lại sẽ bị ngươi
ảnh hưởng. Then chốt nhất chính là, đối phương bị hao tổn về tâm niệm quá nhiều, bất lợi khi chỉ huy. Thượng Quan Phong Dạ cũng thật không may, đụng phải huynh.
Trong chuyến hành trình tới Sa Nhãn Đôn Hoàng lần này, ngươi đã thu được cả danh lẫn lợi. Chỉ cần trong tay của huynh có một yêu thú tấn chức đến Kiếp Yêu. Ngươi có thể leo lên Hào Hùng bảng!

Thạch Gia Minh hâm mộ nói.

- Chỉ là danh tiếng thôi. Chỉ là để độ kiếp lần này, ta còn phải tiến hành chuẩn bị một cách đầy đủ. Thạch huynh, Bạch thống lĩnh, trước hết chúng ta nên cố gắng tiêu hóa một ít thành quả. Sau đó tiếp tục thăm dò cũng không muộn. Các ngươi thấy sao?
Sở Vân kiến nghị nói.

- Được, đúng lúc trong thời gian này, chúng ta triệu tập nhân mã trở về.
Bạch Toa Toa gật đầu đồng ý. Trên thực tế, cũng đã được một phần đan dược trong Thanh Dương Cung, đã có thể thắng lợi trở về. Về phần tâm tư tiến sâu vào trong để thăm dò, ngược lại đã phai nhạt.

- Thì ra là trò quỷ của Sở Vân!
Trong góc phòng, hai mắt Tây Tiện Tiếu Tiểu Hiền chợt sáng lên đầy xảo quyệt.
- Được, thủ đoạn thật là lợi hại, lòng dạ quả thực rất sâu. Không ngờ có thể khiến Tiếu Tiểu Hiền ta té ngã. Tiểu Bá Vương, ngươi là người đầu tiên. Được, rất tốt.

Hắn nghiến răng nghiến lợi, đánh một trận ở Địa bảo điện, hắn cũng bị thương không nhẹ.

Nhưng lại không thu hoạch được gì, khiến hắn uất ức khó tiêu.

Từ khi xuất đạo tới nay, hắn ngang dọc ở Tinh Châu, chưa bao giờ mệt như vậy. Sau khi từ Địa bảo điện đi ra, hắn càng nghĩ càng không cam lòng, quyết tâm tìm cho ra kẻ hạ động thủ phía sau.

Hắn vận dụng thực sự vương bài yêu vật, tiềm hành lên, tiếp cận Thanh Dương Cung. Lúc này đây, ngay cả các tiên phi cũng không phát giác.

Chí Tôn - Chương #492


Báo Lỗi Truyện
Chương 492/792