Chương 467: Thiếu chủ, dựa vào vũ dũng của người



- Đây là loại lâu thuyền gì vậy? Tại sao có thể uy lực như vậy?
Đám người Thư Thiên Hào trông thấy chín lâu thuyền này, bộc phát ra vô số điện quang, bao phủ một mảnh hải vực. Nguyên bản chiến hạm trong quân dày đặc, bị điện quang chiếu vào, liền lộ ra vẻ yếu đuối, dường như sụp đổ.

Trong tiếng sấm sét nổ vang, những chiếc lâu thuyền gắt gao xé tan chiến tuyến của Thư gia, không có bất kỳ chiến hạm nào có thể ngăn cản nổi.

Trên trán Hoàng Hiếu ướt đẫm mồ hôi lạnh:
- Giang Hán Quốc là một nước có thực lực hùng mạnh, một mực nghiên cứu ra một loại chiến hạm kiểu mới. Đây chính là thành quả của bọn họ sao? Tuyệt đối không thể xem thường!

May là tốc độ của chúng rất chậm, để Hoàng Hiếu có đủ thời gian để phản ứng. Hắn vội vàng triệu tập hơn mười vị võ tướng, từ bao vây từ bốn phía, ngăn cản lâu thuyền tiến tới.

- Ha ha, chẳng qua vừa mới động thủ mà ngươi đã không thể chống đỡ được.
Cuồng Nho Tướng Quân cười ngạo nghễ, nhìn liên quân đang triệu tập tướng lĩnh, do đó trận hình có vô số kẽ hở, trong mắt liền lộ ra huyết quang.

- Ngươi nghĩ, ta sẽ cho ngươi thời gian để chỉnh đốn đội hình sao? Dạ Phong Tướng Quân mau thống lĩnh kỵ binh Tiễn Ngư xuất kích!

- Rốt cục đã đến lượt Dạ Phong ta xông trận. Đối với loại trận hình hỗn loạn này, chính là cơ hội tốt để kỵ binh của ta tung hoành. Giết, giết, giết!
Dạ Phong điên cuồng gào thét, đầu tàu gương mẫu, thống lĩnh một ngàn tám trăm tên kỵ binh bổ sóng
chém gió xông tới. Giống như một chiếc dùi, xuất phát từ cánh tả, hung hăng đâm vào giữa trận địa.

Thiết gia không kịp phòng bị, bị kỵ binh Tiễn Ngư lướt qua, chiến hạm bị đánh tan, mấy nghìn sĩ tốt phải lưu lại sinh mệnh của chính mình.

- Kỵ binh của ngươi nhanh chóng tấn công, nghĩ rằng có thể ép chúng ta vào chỗ chết sao? Cuồng Nho Tướng Quân, ngươi có ý tưởng rất hay.
Trong mắt Hoàng Hiếu lóe ra thần quang, nguy hiểm trước mắt, lại càng kích khởi ý chí chiến đấu của hắn tăng lên.

- Hoa Anh quân sư, xin hãy thống lĩnh tinh binh Hoa Tiễn, ngắm bắn kỵ binh Tiễn Ngư của đối phương!
Hoàng Hiếu vung chiến kỳ trong tay, tâm ý truyền xuống phía dưới.

- Yên tâm, có Hoa Anh ta ở đây, bọn chúng chỉ có đi mà không có về!
Hoa Anh lĩnh mệnh đi ra, đứng trên Mãnh Nha Hào, cùng toàn bộ tinh binh Hoa Tiễn trên thuyền đang chờ lệnh xuất phát.

- Xuất kích! Hãy để thế nhân biết đến trí dũng của Hoa gia chúng ta!
Mãnh Nha Hào bắn ra, chiến thuyền này nguyên bản là chiến thuyền đoạt được từ Phương gia, dưới sự cải tạo cảu Du Nha Đại Sư, tốc độ không gì sánh bằng, chính là chiến hạm có tốc độ nhanh nhất trong hạm đội của Thư gia. Nguồn truyện: TruyệnYY.com

- Ghê tởm! Lúc này chúng ta cần phải làm gì cho phải?
Dạ Phong tức giận đến nổi thổ huyết, Mãnh Nha Hào lượn quanh người hắn, nhưng không có tới gần. Trên thuyền phi tiễn bay như mưa, đều là tên bí chế, hơn nữa phòng ngự của kỵ binh Tiễn Ngư rất kém, liền bị bắn chết một mảng lớn, thương vong thê thảm.

- Ngươi là đạo tặc phương nào, có dũng khí tới giao đấu với ta a!
Dạ Phong nổi giận đùng đùng, thúc dục yêu thú bay thẳng lên trời, áp sát Mãnh Nha Hào.

- Muốn chết!
Hoa Anh cười nhạt, hạ lệnh:
- Cuồng Tâm Tiễn, Tấn Lôi Tiễn, Du Du Tiễn, tam liên xạ, mục tiêu võ tướng của đối phương.

Xoạt xoạt xoạt!

Hơn một ngàn tinh binh Hoa Tiễn, động tác rất nhịp nhàng. Đầu tiên Loạn Tâm Tiễn bắn ra, tiễn ảnh cực nhanh, rất khó phân biệt, bắn tới Dạ Phong. Sau đó Tấn Lôi Tiễn bắn tới, sấm sét nổi lên ầm ầm, khiến Dạ Phong mệt mỏi chống đỡ. Tiếp đến Du Du Tiễn giống
như hàng vạn người cá, quay xung quanh hắn, từ mọi hướng bắn tới hắn.

Bỗng nhiên sắc mặt Dạ Phong trở nên xám xịt, điên cuồng thúc dục đạo pháp phòng ngự của Yêu Khải.

Trong lúc chống đỡ, yêu nguyên áo giáp của hắn không còn, đành phải hạ xuống mặt biển.

- Con bà nó, thiếu chút nữa bị loạn tiễn bắn chết. Đại quân đối chiến, quả thực không thể cậy mạnh!
Toàn thân ướt đẫm mồ hôi lạnh, trong lúc hắn còn đang vui mừng, bỗng nhiên một mũi tiễn không tiếng động, bắn vào ***g ngực, xuyên thủng tim hắn.

- Ách!
Hắn dùng chút hơi thở cuối cùng, trừng lớn hai mắt nhìn về phía Mãnh Nha Hào, chỉ trông thấy Hoa Anh đang chậm rãi hạ tiễn trên tay xuông.

Đây chính là tràng cảnh cuối cùng mà hắn thấy.

Ngay sau đó, tõm một tiếng, hắn rơi xuống biển, chết không nhắm mắt.

- Đây chính là hậu quả của một kẻ sùng bái vũ lực.
Hoa Anh thì thào trong miệng, bỗng nhiên vung tay lên, điên cuồng thét lớn:
- Địch tướng đã bị Hoa Anh ta bắn chết!

Chuyện này cũng không hắn có ý định khoe khoang, mà thi thể địch tướng có tác dụng rất lớn trong việc kích thích sĩ khí quân đội.

Ầm!

Quả nhiên, chỉ sau một khắc, toàn bộ sĩ tốt liên quân trên hải vực đều trở nên hưng phấn, sĩ khí đại chấn.

Ngược lại, trận hình kỵ binh Tiễn Ngư đã trở nên hỗn loạn. Giống như con ruồi không đầu, quay cuồng trên biển.

Từ lúc khai chiến tới nay, Dạ Phong chính là tướng lĩnh cao cấp đầu tiên phải ngã xuống, quả thực chuyện này có ảnh hưởng rất lớn tới tình hình chiến.

- Rất tốt!
Hoàng Hiếu thấy vậy, khóe miệng khẽ nhếch lên, liên tục huy động chiến kỳ trong tay. Rất nhanh đã điều động hạm đội, xông tới bao vây toàn bộ kỵ binh Tiễn Ngư.

- Thật đáng ghét! Tên Dạ Phong này, thật quả quá lỗ mãng, không những không lập công mà còn chôn vùi một đội kỵ binh tinh nhuệ của ta!
Cuồng Nho Tướng Quân vô cùng căm phẫn, hắn không phải không nghĩ cách cứu viện, thế nhưng kỵ binh đột nhập quá sâu, Hoàng Hiếu cũng không cho hắn cơ hội, lập tức vây kín, rất nhanh những tinh binh này đã bị tiêu diệt hoàn toàn.

Kỵ binh Ngư Tiễn bị tiêu diệt, đại quân Thủy gia của hắn chẳng khác nào một gã không lồ mất đi một cánh tay.

Cuồng Nho Tướng Quân phun ra một ngụm khí bẩn, bỗng chốc xoay người, hướng về phía Trinh Hữu Tài hỏi:
- Vậy là thế nào? Đối phương vẫn chưa phái Sở Vân xông trận hay sao?

Trinh Hữu Tài toàn tâm toàn ý thúc dục hai yêu vật trong tay, vừa che lấp thiên cơ, vừa dốc toàn lực suy tính.

Trong chiến tranh, toán sư cũng có vị trí vô cùng quan trọng. Bọn họ đều có thể dựa theo đầu mối mà suy tính ra bước tiếp theo của quân địch.

Loại ưu thế này quả thực quá lớn. Giống như chơi cờ, biết được bước đi tiếp theo của đối phương, như vậy có thể dễ dàng không chế. Nếu như trong quân đội có một toán sư, quả thực có thể biết trước, có thể mạnh mẽ ép đối phương vào chỗ chết.

Bất quả, hiện tại bên Sở Vân cũng có Dịch Yên là toán sư. Các tướng sĩ đều liều mình chém giết, trong lúc đó hai toán sư cũng quyết đấu không phát ra tiếng động.
Nghe được câu hỏi của Cuồng Nho Tướng Quân, lúc này Trinh Hữu Tài mới từ từ mở miệng nói:
- Trước mắt, đối phương không có dự định để Sở Vân xông trận. Tướng quân yên tâm, một khi có manh mối về chuyện này, ta nhất định sẽ thông báo cho tướng quân.

Hắn nói xong liền ngậm miệng không nói gì nữa, chăm chú đầu nhập vào cuộc quyết đấu giữa hai toán sư.

Đương nhiên Dịch Yên cũng tạo nên áp lực rất lớn đối với hắn.

- Hừ! Đối phương quả thực biết nhịn.
Cuồng Nho Tướng Quân hừ lạnh một tiếng, cũng biết không thể tùy ý quấy rối trận đấu giữa các toán sư, sau đó hắn lại tiếp tục tập trung ánh mắt tới chiến trường, tiếp tục chỉ huy.

Hắn không phải sợ hãi Sở Vân xuất thủ, mà là đang mong đợi Sở Vân xuất thủ. Hắn đã sớm chuẩn bị cuộc đọ sức này, để trả lời Sở Vân.

Thế nhưng hiện tại, Sở Vân vẫn chưa xuất thủ, khiến hắn không thể phát huy tác dụng.

Cứ như vậy, chẳng khác gì Sở Vân có thể chống đỡ được chiến lực của hắn.

Chiến tranh, liều mạng chính là sức chiến đấu, càng liều mạng là trí tuệ.

Sở Vân không ra tay, ngược lại lại có hiệu quả hơn xuất thủ rất nhiều. Đây chính là dùng nhu để chế cương.

Trong chiến tranh, song phương đều có những con bài chưa lật, mỗi con bài đều có những thủ đoạn khác nhau. Dựa theo tính toán, để sử dụng thủ đoạn tương ứng với con bài chưa lật của đối phương, con bài chưa lật vừa xuất thủ, hẳn phải phát huy tác dụng gì đó.

Trong lòng đều đã chuẩn bị phương thức gì đó để phá hủy biện pháp đối phó của đối phương.

Cuồng Nho Tướng Quân và Hoàng Hiếu, quả thực giống như hai cao thủ đánh cờ, không chỉ có chỉ huy chiến đấu, hơn nữa tư tưởng mau lẹ như điện quang, trong thời gian ngắn đều có thể tính toán ra biến số, và suy xét được kế hoạch của đối phương.

Thời gian trôi qua rất nhanh. Nguyên bản mặt trời vừa mới nhô lên, lúc này đã treo lơ lửng giữa không trung, mặt trời chói chang chiếu rọi xuống phía dưới.

Trong lúc này, lần lượt Thủy gia đầu nhập một lực lượng cường đại bao gồm tinh binh Toàn thuẫn, tinh binh Phi Hầu, vài nghìn chiến hạm, và hơn mười vị tướng lĩnh, ý đồ trực diện đột phá.

Liên quân dưới sự chỉ huy của Hoàng Hiếu cũng đầu nhập vào tinh binh Hải Giao, tinh binh Chuông Đồng, quân lực và chiến hạm không hề thua kém đối phương, chống lại thế tiến công cường đại của Thủy gia.

Băng băng băng!

Tiếng nổ dồn dập, bỗng nhiên từ trong trận Thủy ra bay vụt ra bốn mươi chín nỏ tiễn khổng lồ. Mỗi một
nỏ tiễn đều dài tới hai trượng, to như cái bát lớn.

Những thần tiễn này bay giữa không trung, giống như bốn mươi chín tia chớp, mau lẹ không thể tưởng tượng được.

Uy lực của thần tiễn vô cùng mạnh mẽ, liên tiếp bắn thủng hơn hai mươi chiến hạm của liên quân, mạnh mẽ khiến trận địa mở ra một đường máu.

Phá Thiên Xạ Thần Nỏ!

- Rốt cục hắn không thể kiềm chế được, đành phải lấy ra con bài chưa lật!
Trông thấy vậy, trong lòng Hoàng Hiếu trầm xuống, hạ quyết tâm, vung Vương Sư Trung Nguyên Kỳ lên.

- Thiếu chủ, ta phải mượn vũ dũng của người để chỉ huy!
Sau một khắc, giọng nói của Hoàng Hiếu vang lên trong đầu của Sở Vân.

- A? Rốt cục đã đến lượt ta xông trận? Túy Tuyết Đao liên tục rung lên, nó đã đợi nửa ngày rồi.
Sở Vân khẽ cười một tiếng.

- Mời thiếu chủ xuất thủ, nhất định phải tận dụng mọi khả năng để đánh chìm Nộ Lôi lâu thuyền.
Thanh âm từ trong lòng Hoàng Hiếu lại truyền ra.

- Được.
Sở Vân ưng thuận, nhìn về phía xa xa. Nguyên bản có chín Nộ Lôi lâu thuyền, chiến đấu tới bây giờ, cũng chỉ còn lại sáu Nộ Lôi lâu thuyền.

Thế nhưng sáu lâu thuyền này đứng rất vững vàng, tập kết bên trong rất nhiều tàu bảo vệ. Đồng thời từ từ tiến lên phía trước, đây chính là nơi tạo lên áp lực khổng lồ của quân địch.

Liên quân vẫn không bỏ cuộc, tiến hành tấn công vào lâu thuyền của địch, thế nhưng vô số sĩ tốt hy sinh tại điện quang, thậm chí còn có năm vị tướng lĩnh phải gã quỵ dưới hỏa lực dày đặc.

Sáu lâu thuyền này, chính là sáu cái đinh, ảnh hưởng rất lớn tới thế trận của Hoàng Hiếu.

Nếu như để chúng tiếp tục tiến tới, nhất định sẽ trở thành đòn trí mạng đánh vào liên quân.

- Nộ Lôi lâu thuyền nhất định phải rút ra! Hạm đội xuất kích, trận chiến này sẽ giúp danh tiếng của Thư gia vang vọng trong thiên hạ!
Sở Vân hạ lệnh một tiếng, lập tức có ba mươi chiến hạm, hai bảo thuyền, mười lăm chiến thuyền đại phúc, còn lại đều là chiến hạm tinh xảo giương buồm, thúc dục trống trận, đánh thẳng vào Nộ Lôi lâu thuyền.

Đồng thời, trong quân Thư gia, hai mắt Dịch Yên lóe ra tinh mang, khẽ quát một tiếng:
- Thủy mộc tương sinh, bao phủ thiên cơ!

Cùng lúc đó, thúc dục Hà Lạc Đồ, nhất thời toán lực tăng vọt bảo vệ cho Sở Vân tiến lên phía trước.

Mặc dù Sở Vân có Tiểu Tự Vô Tướng Thuật, thế nhưng cũng chỉ bảo hộ chính hắn.

Hạm đội này của hắn, người đông thế mạnh giống như cây lớn trước gió, nếu như không được che giấu kỹ lưỡng nhất định sẽ bị Trinh Hữu Tài tính ra.

- Thiên Hồ, Hỏa Đức Chân Thân! Túy Tuyết Đao, Tăng Quang Thiểm Thải đại Tuyết Nha!
Hạm đội dần dần tiếp cận, tiếng nổ vang trời, Sở Vân mạnh mẽ hóa thành một người hỏa diễm khổng lồ, cầm chiến đao khổng lồ trong tay, bay khỏi khoang thuyền. Trong lúc mọi người không kịp phòng bị, Sở Vân mạnh mẽ chém xuống một đao.

Giết!

Một tiếng nổ vang kinh thiên động địa, ánh đao sáng như tuyết sắc bén không gì sánh bằng, thoáng chốc chém một Nộ Lôi lâu thuyền cao tới năm tầng thành hai nửa.

Ầm!

Sau khi chém xuống, thế lực của chiến đao dư thế không giảm, đao khí đập mạnh xuống biển, nhất thời phát ra tiếng nổ. Bọt sóng trắng như tuyết bắn lên tận trời, thoáng chốc cuốn hai nửa lâu thuyền chìm vào trong biển.

- Một đao chém xuống, chém nát một Nộ Lôi lâu thuyền!

- Trời, đây là quái vật gì vậy?

Không phải tất cả mọi người đều biết được Hỏa Đức Chân Thân. Có rất nhiều tướng lĩnh Thủy gia bị một kích này của Sở Vân dọa kinh hồn bạt vía.

- Hỏa Đức Chân Thân? Là thiếu đảo chủ!

- Thiếu đảo chủ đã xuất thủ!

- Giết, chúng ta hãy theo thiếu đảo chém giết quân địch, đánh cho bọn chúng không còn mảnh giáp!

Thế nhưng Hỏa Đức Chân Thân đối với tướng sĩ Thư gia đã trở nên rất quen thuộc.

Lực kêu gọi của Sở Vân có hiệu lực vô cùng lạ thường, thoáng chốc, các trong mắt các tướng sĩ đều tỏa ra quang mang, sắc mặt sáng ngời, gào thét ầm ĩ, thế tiến công trở lên mạnh mẽ gấp bội.

- Đây là chuyện quái quỷ gì vậy? Dường như đối phương có thay đổi gì đó!

- Đó chính là Tiểu Bá Vương trong truyền thuyết đó sao? Quả thực rất lợi hại, có thể biến thành một người hỏa diễm to lớn như vậy!

Sĩ khí quân Thủy gia bị kìm hãm, trước kia bọn chúng luôn chiếm thế chủ động, đây chính là lần đầu tiên bọn chúng bị rơi vào thế hạ phong.

- Đây chính là bách chiến bách thắng, tạo lên uy nghiêm. Hiện tại đã đi sâu vào lòng người, không hổ là thiếu đảo chủ a!
Hoàng Hiếu cũng vô cùng phấn chấn, hắn trông thấy một người hỏa diễm to lớn cầm Túy Tuyết Đao trong tay, đang tiếp tục chém xuống lôi lâu thuyền tiếp theo.

Chí Tôn - Chương #467


Báo Lỗi Truyện
Chương 467/792