Chương 463: Số phận bi thương của Hồng Thường Tiên Tử


Nhưng Tiên Nang của Vạn Thú Vương không bị ràng buộc, bởi dung hợp với tự nhiên bên trong, cho nên vách tường không gian lực gần như đã bị tiêu tan, khiến cho người ta khó có thể cảm giác được.

Trong không gian yên tĩnh này là một khối đá ngầm cao hai trượng, vô cùng tô lớn.

Hãm Không Thạch Quái cấp Linh Yêu!

Thoáng chốc Sở Vân liền cảm nhận được một luồng khí tức gần giống với khí tức của Linh Yêu. Trên đường đi, hắn cảm thụ được hơn hai mươi luồng khí tức Thạch Quái Linh Yêu, thế nhưng đây chính là lần đầu tiên tiếp xúc với Thạch Quái cấp Linh Yêu.

Bề ngoài của nó ngăm đen, giống như một tảng đá ngầm tầm thường. Lúc này nó đang ngủ say, không hề có phản ứng gì. Trong lúc này, vô tình hình thành một bức tường, ngăn cản mọi tác động của bên ngoài.

Sở Vân cẩn thận đi qua nó. Một khi Hãm Không Thạch Quái ngủ say, chẳng khác gì chết, ngay cả đứng lên đầu nó giậm chân la lớn, cũng không thể đánh thức nó dậy.
Thế nhưng, một khi có ý định nhằm vào, hoặc là lực công kích cường đại chạm vào nó. Nó sẽ lập tức tỉnh giấc, bộc phát ra lực phản kích cường đại.

Tiếp cuộc hành trình, Sở Vân lại tiếp tục gặp phải ba Thạch Quái cấp Linh Yêu khác.

Nhưng mà là ngoài dự tính của hắn, trong khi hắn đạt được mục đích. Bỗng nhiên một Thạch Quái cấp Linh Yêu hiện ra trước mắt hắn.

Rõ ràng cấp tu vi của Hãm Không Thạch Quái này cao hơn rất nhiều so với những Thạch Quái hắn nhìn thấy lúc trước. Sở Vân dự đoán, ít nhất nó cũng phải là một đầu Linh Yêu đạt được 8000 năm tu vi.

Tình huống này, ngay cả Dịch Yên cũng không hề tính đến.

- Cuối đường, rõ ràng là một đầu Thạch Quái. Lẽ nào cơ duyên, chính là Hãm Không Thạch Quái này?
Sở Vân chau mày, trầm ngâm suy nghĩ.

Hắn cảm thấy không thích hợp, nhất định hắn đã quên địa phương nào đó.

Ký ức của kiếp trước, đã giúp hắn rất nhiều. Đột nhiên hai mắt hắn sáng ngời, thân hình lóe lên, trực tiếp đánh vào tảng đá lớn.

Ầm!

Sau một khắc, hắn đã tiến vào giữa tảng đá lớn.

- Hồng Thường Tiên Tử! Ngươi không nên phụ lòng tốt của ta. Nếu như ngươi nhận ta làm chủ nhân, ta sẽ cho ngươi tự do.

Ngay sau đó, hắn vẫn còn chưa thấy rõ cảnh tượng bên trong thạch đá, liền có một thanh âm rất lớn, vô tình truyền vào trong tai hắn.

Không gian bên trong Thạch Quái vô cùng u ám, không có bất cứ tia sáng nào. Nhất là loại không gian này không hề ổn định, có rất nhiều không gian lưu chuyển trong đó, có thể cảm nhận được nước ngầm cuộn trào mãnh liệt. Thậm chí bên cạnh đó còn có rất
nhiều lốc xoáy, một khi bị cuốn vào trong đó, cũng giống như rơi vào đầm lầy, không thể thoát ra được.

Sở Vân dùng Hồng Yêu không màu để ẩn thân, sau đó nhạy cảm lẻn vào vị trí an toàn.

Nhất thời phát hiện, trong bên khối thạch đá này, đã sớm có người ở trong đó.

- Hồng Thường Tiên Tử... Hóa ra là nàng bị nhốt ở đây. Thảo nào không thấy nàng xuất hiện.
Sở Vân kinh ngạc, trông thấy bên trong có một con thuyền hoa bị nhốt tại đây.

Hồng Thường Tiên Tử đứng hiên ngang trên mũi thuyền, trên người mang thương thế, vẻ mặt vô cùng trầm trọng.

Rõ ràng nàng đã trải qua một trận chiến kịch liệt, nữ thuộc hạ bên người cũng còn rất ít. Chỉ còn lại năm sáu người, toàn thân đẫm máu, đứng vòng quanh người nàng, biểu tình cứng rắn, ánh mắt đầy thù hận, nhìn chằm chằm vào đại địch của các nàng.

- Cuồng Sư, ngươi muốn ta nhận ngươi làm chủ nhân? Đúng là hoang đường! Đừng có mộng tưởng!
Hồng Thường Tiên Tử kiên quyết từ chối, đối mặt địch nhân đang chiêu hàng, cho dù đang trong tình thế cấp bách, nhưng vẫn không có chút do dự nào.

Địch nhân đứng đối diện xa xa với nàng chỉ có một người.

Thân hình hắn cao chín thước, cơ bắp cuộn lên như hòn đá, thân thể vô cùng hùng tráng, mũi cao miệng rộng. Trên mái tóc dài của hắn lóe ra ánh vàng, giống như bờm sư tử, phóng thoáng hùng vũ tới cực điểm.

Hắn có trong tay Kim Long Thôn Nhật Đao lừng danh.
Đại quan đao này, chỉ riêng chuôi đao đã dài tới tám thước. Trên chuôi đao được khắc một con Thương Long màu vàng, trông rất sống động, giống như đang bay lên trời.

Cuối chuôi đao là long vĩ, đoạn đầu chính là long đầu há miệng rít gào, phun ra thân đao sáng như tuyết.

Thân đao huy hoàng như mặt trời, bên ngoài kim mang lưu chuyển, giống như một khối mặt trời nhỏ, khiến người ta phải căng mắt mà nhìn.

Sau lưng hắn là một vòng tròn treo lơ lửng giữa không trung, từ từ xoay tròn, to như bánh xe thiên luân.

Đây chính là Ngũ Hành Thiên Luân nổi danh trên Chư Tinh Quần Đảo.

Kim Long Thôn Nhật Đao, Ngũ Hành Thiên Luân, tất cả những thứ này đều biểu lộ thân phận của hắn... Hắn chính là Cuồng Sư! Một trong ba hải tặc đứng đầu trên Quần Đảo Chư Tinh, xếp thứ hai mươi lăm trên Kỳ Nhân bảng.

Đây đúng là cường giả trong truyền thuyết còn lưu lại, là ác mộng của thương đội trên biển.

Ngay cả Yến Đông Lưu cũng chỉ có thể đứng trên Dị Sĩ Bảng mà ngước nhìn hắn. Bạn đang đọc truyện được copy tại TruyệnYY.com

"Cuồng Sư, tại sao hắn ở chỗ này? Hơn nữa vì sao muốn làm khó đối phương, mà đối phương còn là hải tặc Phi Hổ?"
Sở Vân cảm thấy bên trong có chuyện kỳ quặc, lặng lẽ tiếp cận, cũng không hề vội vàng xuất thủ.

- Hừ! Hồng Thường Tiên Tử, đến lúc này ngươi vẫn còn ngang bướng, như vậy có lợi ích gì? Nếu như ngươi theo ta, ta có thể giúp ngươi hoàn thành tâm nguyện, tìm bảy mươi mốt tỷ muội bị thất lạc của ngươi. Ngươi phải biết rằng, nếu như ta nói ra thân phận thực sự của ngươi. E là Tinh Châu rộng lớn như, ngươi cũng khó có thể đi được nửa bước.
Cuồng Sư vừa cứng vừa mềm, ý đồ muốn công kích tư tưởng của Hồng Thường Tiên Tử.

Hồng Thường Tiên Tử chậm rãi lắc đầu, cười đắng ngắt:
- Cuồng Sư, ngươi mãi mãi cũng không thể hiểu được hai chữ tự do có ý nghĩa như thế nào đối với tỷ muội chúng ta. Không có tự do, sống không bằng chết! Trước kia bảy mươi hai tiên phi chúng ta đã từng thề. Cuộc đời này tuyệt đối không nhận chủ, suốt đời sống cuộc
sống tự do!

- Hừ! Thật quá ngu xuẩn! Được, lúc này đây ta không muốn ép ngươi nhận ta làm chủ nhân. Nhưng tý nữa ta muốn ngươi phải quỳ dưới chân ta, thè lưỡi liếm ngón chân của ta, nhận ta làm chủ nhân. Ngươi chỉ là một Linh Yêu nho nhỏ của, còn dám có ý đối đầu với ta!
Cuồng Sư phẫn nộ, tóc vàng dựng ngược lên. Hắn bước một bước, giống như hung thần thời thượng cổ, huy động Kim Long Thôn Nhật Đao, mạnh mẽ chém xuống.

Ống tay áo của Hồng Thường Tiên Tử bay lượn, màu đỏ nổi lên cuồn cuộn, cực lực ngăn cản.

Song phương bạo phát đại chiến, đột nhiên phụt ra quang hoa tỏa sáng khắp trời, tiếng sấm nổ vang kéo dài không ngớt.

- Vốn Hồng Thường Tiên Tử chính là một đầu Linh Yêu. Hình bảy mươi hai tiên phi này ta cũng đã nghe nói qua...
Từ vài ba câu nói, Sở Vân đã có được một chút thông tin, thế nhưng lại càng thêm nghi hoặc.
Tại kiếp trước, cấp bậc của hắn còn quá thấp, chỉ biết Hồng Thường Tiên Tử chính là hải tặc Phi Hổ, không ngờ nàng lại có thân phận khiến người ta phải giật mình như vậy.

Bấy giờ ngẫm nghĩ một chút, trước kia chính mình phải tránh né lão tỗ Viêm gia truy sát, lão tổ Viêm gia trông thấy Hồng Thường Tiên Tử xuất thủ, cũng từng phát ra một tiếng kinh hô:
"Ngươi không phải là người!"

Hơn nữa Hồng Thường Tiên Tử là hải tặc Phi Hổ, quả thực hành động có chút quái dị. Nàng muốn cướp đoạt, thu thập không phải vì vàng bạc châu báu, ngược lại là những thứ đồ cổ tại thời kỳ Đường Cẩm Quốc.

"Chờ chút, Đường Cẩm Quốc, bảy mươi hai tiên phi, Cực Nhạc Hoan Hỷ Thuyền! Trời! Hóa ra thân phận của nàng là như vậy."

Thoáng chốc, trong đầu Sở Vân chợt lóe ra linh quang, toàn thân chấn động, bỗng nhiên hiểu rõ tất cả.

Tất cả hoàn toàn đã được sáng tỏ.

Trước kia Đường Cẩm Quốc là một cường quốc nhất lưu tại Tinh Châu, phồn hoa hưng thịnh, quân đội hùng hậu, nhân tài đông đúc. Tuy rằng Đường Cẩm Quốc Chủ
đã được thỏa mãn quyền lợi, nhưng hắn lại muốn được trường sinh bất lão, sống ngang trời đất.

Trước kia quốc chủ được vinh hoa phú quý, có uy quyền trong tay đều muốn tìm cách để được như vậy, thật khó có thể trách. Thế nhưng sự điên cuồng của Đường Cẩm Quốc chủ lại khiến thế nhân vô cùng phần nộ.

Nghe theo lời sằng bậy của Đường Cẩm Quốc Sư, hắn phát động toàn lực, cưỡng bức cám dỗ hoặc là mạnh mẽ cướp lấy. Sau đó cướp được bảy mươi hai vị kiều nữ đẹp nhất Tinh Châu.

Các nàng chỉ mười tám đôi mươi, tuổi còn xuân xanh, đều là những người con gái trinh trắng, tư chất xuất chúng, tài hoa hơn người. Có người là hậu duệ của đại sư luyện binh, có người là tân tinh trong giới đan sư, có người chưa tới mười sáu tuổi đã sở hữu chín đầu Linh Yêu...

Hắn liều lĩnh thu thập những nữ tử này, gọi chung là bảy mươi hai tiên phi. Sau đó dưới sự chủ trì của Đường Cẩm Quốc Sư, dùng người luyện khí, hình thành bảy mươi hai kiện yêu binh, tổng hợp thành con thuyền Cực Nhạc Hoan Hỷ Thuyền.

Dựa theo lời nói của Đường Cẩm Quốc Sư, chiến thuyền Cực Nhạc Hoan Hỷ Thuyền này có thể đi qua biển lửa, siêu thoát luân hồi, sống mãi muôn đời.

Nhưng mà thật chớ trêu, Cực Nhạc Hoan Hỷ Thuyền không thoát được khỏi ý trời, yêu kiếp mênh mông từ trước tới nay chưa từng có giáng xuống. Tuy rằng Đường Cẩm Quốc chủ sớm đã dự tính, dốc toàn bộ binh lực của Đường Cẩm Quốc chống lại Thiên Kiếp, nhưng vẫn thất bại trong gang tấc.

Tuy bảy mươi hai mỹ nhân luyện chế yêu binh thành công, thế nhưng tổng hợp thành một thể thống nhất lại vô cùng khó khăn. Điều này đã làm trái ý trời, khiến thiên địa phẫn nộ, đánh xuống vô số yêu kiếp vô cùng kinh khủng, không ai có thể chống được.

Con đường đi tới bất tử đã lâm vào ngõ cụt. Đồng thời, cũng bởi vì chuyện này mà Đường Cẩm Quốc chủ đã tạo nên rất nhiều cường địch, mất đi lòng dân.

Những người bị hại kết minh lại với nhau, cho dù quân lực của Đường Cẩm Quốc cường thịnh cũng đã bị Thiên Kiếp đánh tàn phế, cuối cùng đã bị liên quân tiêu diệt.

Đường Cẩm Quốc chủ bị giết chết, Đường Cẩm Quốc hưng thịnh cũng bị mai một theo thời gian. Sau nhiều năm trôi qua, vẫn khiến cho hậu thế phải cảm thán.

Mà mấu chốt chính là bảy mươi hai kiện yêu binh làm từ bảy mươi hai mỹ nhân, lại mất tích. Có người nói, nó bị Đường Cẩm Quốc Sư bí mật mang đi. Cũng có người nói, nó đã sớm bị Thiên Kiếp hủy diệt... Nói chung mọi lời nói chỉ là tin đồn, chưa thể kết luận được.

Nhưng quả thực, Cực Nhạc Hoan Hỷ Thuyền vẫn mãi ẩn chứa điều bí ẩn, thực sự không thể khám phá được.
Thật không ngờ Cực Nhạc Hoan Hỷ Thuyền này nhiều năm mất tích, lại có thể xuất hiện trên Chư Tinh Quần Đảo.

Hơn nữa, Hồng Thường Tiên Tử khiến vô số người ngưỡng mộ, si mê lại chính là một trong bảy mươi hai tiên phi kia!

- Có người nói, bảy mươi hai kiện yêu binh mỹ nhân kia đều đạt cấp số Linh Yêu. Vả lại bảy mươi hai vị Linh Yêu kia, đều có trí tuệ của các nàng, căn bản không cần tới ngự yêu sư chỉ huy chiến đấu!
Nghĩ tới đây, tim Sở Vân đập thình thịch. Rõ ràng hắn đã hiểu được duyên cớ kia chính là ứng với Hồng Thường Tiên Tử!

- Hồng Thường Tiên Tử, đừng giãy dụa vô ích! Không có sự trợ giúp của ta, các tỷ muội của ngươi không thể nào thức tỉnh. Để những tỷ muội này của ngươi phải lo nghĩ,
hẳn là ngươi không nên chống đối, mà hãy thần phục ta!
Cuồng Sư rống giận, hai mắt lóe ra quang mang toát ra đầy vẻ tham lam.

Chẳng trách Cuồng Sư phải động lòng. Vốn có tin đồn hắn dụ dỗ Hồng Thường Tiên Tử tới đây, lại tốn không biết bao khí lực, tâm huyết bố trí trận pháp vây khốn nàng.

Nguyên nhân chính là, nếu như có thể nắm giữ được Hồng Thường Tiên Tử, chẳng khác nào có được đầu mối về bảy mươi mốt vị Linh Yêu còn lại. Đồng thời có thể hợp thành một thể thống nhất, tạo ra Cực Nhạc Hoan Hỷ Thuyền bất tử.

Không chỉ nói cường giả Kỳ Nhân Bảng như hắn, mà ngay cả cường giả Vương Cấp, cường giả Hoàng Cấp, cường giả Đế Cấp đều phải động lòng. Chỉ riêng có cường giả Thánh Cấp, bởi đã có thể vĩnh sinh cho nên không để tâm tới.

- Thật không ngờ kết quả sau cùng lại như thế này.
Hồng Thường Tiên Tử bị kim mang lập lòe của Kim Long Thôn Nhật Đao đánh tan tác. Đứng trước tử vong, nàng cười rộ lên, đôi mắt lóng lánh kia toát ra đầy vẻ bị thương, ai oán, cùng với nỗi tuyệt vọng!

Tuy rằng chuyện cũ mãi là một ký ức buồn, thế nhưng Hồng Thường Tiên Tử cũng không quên thân phận của chính mình.

Nàng chính là người!

Dù đã biến thành yêu binh, nhưng nàng vẫn vững vàng tin điều này.

Đó chính là danh dự của con người. Đây chính là lý do, tới thời điểm sống chết niềm kiêu hãnh vẫn còn sót lại để bảo vệ nàng.

Để nàng nhận người khác làm chủ nhân của chính mình, đối với một thiên chi kiêu nữ như nàng, quả thực rất khó chịu và tuyệt vọng. Nhưng sự thực khắc nghiệt, một khi bị ký kết khế ước chủ tớ, dù trong lòng nàng không muốn, cũng không thể làm trái mệnh lệnh của chủ nhân.

- Không tự do, không bằng chết! Các tỷ muội, xin mọi người hãy tha thứ cho Hồng Thường ta. Quả thực ta đã cố hết sức...
Hồng Thường Tiên Tử tuyệt vọng, nàng cũng biết chính mình không phải đối thủ của Cuồng Sư.

Bay lượn giữa không trung, Hồng Thường Tiên Tử giống như đóa hoa hải đường trước khi chết giận dữ phóng ra. Giọt lệ thê thảm từ khóe mắt từ từ rơi xuống.
Trong lòng nàng đã quyết ý! Nhân lúc còn có khả năng tự chủ, thẳng thắn tự sát, nếu như rơi vào trong tay Cuồng Sư, sinh tử không thể tự quyết.

- Hả? Ngươi nghĩ có thể tự sát trước mặt ta? Ta đã sớm tính đến điều này, Ngũ Hành Thiên Luân, Ngũ Khí Cầm Nã Thủ!
Cuồng Sư đã sớm đề phòng tình huống này, lúc này hét lớn một tiếng. Ngũ Hành Thiên Luân phía sau lưng, ầm một tiếng, bắn ra năm màu lưu quang kim mộc thủy hỏa thổ.

Quang huy ngưng tụ thành một bàn tay to lớn, gống như một đám mây năm màu, ùn ùn kéo đến bao phủ tiến về phía Hồng Thường Tiên Tử.

Chí Tôn - Chương #463


Báo Lỗi Truyện
Chương 463/792