Chương 457: Nhìn hình dáng của ngươi (thượng + hạ).



- Ta giết chết Yến Lưu Đông, đánh cho tinh binh Phi Kiếm tàn phế, rõ ràng cũng không thể khiến Cuồng Nho Tướng Quân này để ý tới. Người này đúng là đối thủ đáng gờm! Hắn đã nhìn ra mục đích của ta, thế nhưng vẫn giữ vững chủ ý, không hề lay động. Quả thực rất đáng sợ.

Phàm là thượng tướng, tất nhiên sẽ có điểm hơn người.

Cuồng Nho Tướng Quân có thể được Giang Hán Quốc Chủ ủy nhiệm toàn quyền xử lý kế hoạch tại Chư Tinh Quần Đảo, có thể dễ dàng thấy được tài năng của hắn.

Tuy rằng tính tình của hắn cuồng ngạo, được thế gian coi là kẻ cậy tài khinh người, thế nhưng không vì thế mà Sở Vân xem thường hắn.

Từ trước tới nay Sở Vân không hề xem nhẹ bất cứ địch nhân nào.

- Trước kia hắn từng là đệ nhất thiếu niên. Được xếp hạng cao thủ trên Kỳ Nhân bảng, những năm gần đây, địa vị vẫn không hề thay đổi. Thiết Ngao suy đoán, hắn đã có chiến lực cấp Kiếp Yêu, điều này cũng không phải là phán đoán vô căn cứ. Bất quá Du Nha Đại Sư đã cấu tạo được khung mật đạo, hiện nay đang kiến thiết thiên đàn. Không bao lâu nữa, bên ta cũng sẽ có chiến lực cấp Kiếp Yêu. Việc cấp bách trước mắt, chính là phải tạo nên biến động lớn, gây sự chú ý của Cuồng Nho Tướng Quân, để giảm bớt áp lực trên chiến trường Thiết gia.

Sở Vân âm thầm mưu tính, rất nhanh đã có được kế hoạch.

- Báo... Tại hướng đông nam, tây bắc, tây nam bỗng nhiên xuất hiện rất nhiều hạm đội, hướng về phía quân ta.
Trong hạm đội, bỗng nhiên có thám báo tiến lên, báo cáo quân tình.

- Hả?
Lập tức Sở Vân ngưng thần nhìn. Quả thực trông thấy từng cột buồm thuyền nối tiếp mọc lên trên mặt biển. Thoáng chốc từ ba hướng, có khoảng vài nghìn quân và rất nhiều chiến hạm của địch, hướng về phía Sở Vân vây công.

- Lệnh toàn quân, hướng về phía đông bắc đột phá vòng vây.
Sở Vân hạ lệnh nói.

Hắn còn chưa nói dứt lời, Thỏ Tướng Quân đứng bên cạnh thiếu chút nữa nhảy dựng lên, vội vàng khuyên nhủ:
- Không được a, thiếu đảo chủ! Đây chính là thế trận ba đánh một, đối phương chính là muốn chúng ta đột phá về phía đông bắc, tại nơi đó nhất định sẽ có mại phục.

Không thể không nói đến Thỏ Tướng Quân, mặc dù hắn không có bản lĩnh nhưng đối trực giác về nguy hiểm, ngược lại rất xuất sắc.

- Đương nhiên, ta biết.
Sở Vân liếc mắt nhìn Thỏ Tướng Quân, tiếp đến lại chuyển đến mặt biển phía đông bắc, khóe miệng khẽ nhếch lên.
- Hiện nay, phần lớn quân lực của Thủy gia đều tập trung tại chiến trường Thiết gia. Hạm đội này, chính là quân chủ lực của Thủy gia, chỉ cần đánh tan nó, Thủy gia sẽ không còn lực lượng vây hãm chúng ta.

- Hóa ra thiếu chủ đã có kế hoạch từ trước.
Quả thực Thỏ Tướng Quân không phải là kẻ ngu dốt.

- Đúng vậy. Ta giết chết Yến Đông Lưu, mấy ngày nay bế quan, trong lúc đó vô tình tạo ra. Tuy rằng ta giết chết Yến Đông Lưu, lại giả vờ bị trọng thương, đặc biệt là ngươi trên đường bị truy sát không có giao chiến mà chỉ thoái lui. Điều này càng khiến cho chủ tướng quân địch tin tưởng, muốn nhân cơ hội này phá vỡ mộng đẹp của ta. Hừ! Vừa vặn ta trải qua trận chiến ấy, hấp thụ yêu tinh, 8 đầu Linh Yêu trong tay ta không có yêu vật nào không đạt tới 9000 năm tu vi! Hắn muốn tìm đến cái chết, ta sẽ cho hắn được toại nguyện.
Sở Vân cười lạnh mà nói.

- Thiếu chủ thật sáng suốt...
Thỏ Tướng Quân bị khí thế của Sở Vân cảm hóa, khiến hắn nói không ra lời, câu nói này cũng chỉ có thể hiện ra trong đầu hắn.

Trong mắt hắn không thể giấu được vẻ tôn kính. Tuy rằng Sở Vân ít tuổi hơn hắn rất nhiều, thế nhưng thiên tư và chiến đã như vậy, sớm đã làm cho hắn tâm phục khẩu phục.

Đặc biệt là Thiết Ngao đích thân vứt bỏ Loa đảo, giao hắn cho Sở Vân, nguyên bản lòng trung thành của hắn đối với Thiết Ngao đã tiêu tan.

Sống chung với Sở Vân nhiều ngày, cùng nhau chiến đấu, nguyên bản hắn đã thay đổi thái độ, oán khí đối với Thư gia cũng đã tiêu tan.

Không thể nghi ngờ, Sở Vân chính là thủ lĩnh có khả năng thu phục lòng người so với Thiết Ngao tốt hơn rất nhiều. Hắn dũng mãnh không biết sợ, toàn thân tản ra một luồng khí tức hào hùng, khiến cho những người theo hắn cũng không có cảm giác bất an. Dường như chỉ cần theo chân hắn, chắc chắn sẽ có tiền đồ.

Trong lúc ngơ ngẩn, trong lòng Thỏ Tướng Quân phát ra một loại cảm giác an toàn. Vốn luôn luôn bỏ trốn, không dám đối mặt với hạm đội quân địch. Lúc này, đột nhiên không còn cảm giác sợ hãi như trước.

Thế nhưng, Sở Vân nói ra một câu nói, nhất thời cảm giác an toàn của hắn tan biến.
- Bạch Miễn, trận chiến kế tiếp, ta sẽ để ngươi công kích.

- A?
Hai mắt Thỏ Tướng Quân trừng lớn, sắc mặt hiện ra vẻ khốn khổ, khóc lóc nói:
- Thiếu chủ...

- Câm miệng!

...

Trương Nhuận Phong cảm thấy rất tuyệt vời.

Hắn là thủ tướng do đích thân Cuồng Nho Tướng Quân bổ nhiệm, phụ trách hệ thống phòng thử trận tuyến tại hải vực Thư gia. Niên kỷ của hắn đã không còn nhỏ, cho nên rất khát khao kiến công lập nghiệp.

Mấy ngày này đuổi giết hạm đội của Sở Vân, hắn đã cảm thấy chính mình đã gặp vận may.

- Đúng là số mệnh của chính mình được sủng ái, vốn còn tưởng rằng chính mình phải khốn thủ tại đại bản doanh, không có cơ hội kiếm công dựng nghiệp. Nhưng thật không ngờ hạm đội của Thư gia đã tới rồi. Nguyên bản tưởng rằng chính mình không phải đối thủ của Sở Vân, sớm muộn sẽ phải chết tại sa trường, nhưng thật không hắn lại bị thương nặng. Yến Đông Lưu, ngươi chết cũng rất có ý nghĩa, nếu như không có ngươi góp sức, ta làm sao có được công lao này? Giết chết Sở Vân, ta sẽ thu được cả danh lẫn lợi, trở thành danh tướng tại Tinh Châu!

Trong lòng Trương Nhuận Phong rống lớn, dường như đã thấy được tràng cảnh ngày sau danh chấn thiên hạ, vui mừng không sao tả được.

Nhất là lại nghe tin hạm đội Sở Vân đột phá từ phía đông bắc, lọt vào vòng vây của chính mình càng khiến cho hắn cảm thấy vui mừng.

- Đây đúng là ông trời chiếu cố, giúp ta có được công trạng, nhất định phải nắm chặt! Tiền đồ đang ở trước mắt! Các tướng sĩ, theo ta xung phong, giết!
Trong lòng cảm thấy con mồi đã sa lưới, Trương Nhuận Phong xung phong đi đầy, hung hãn phát động vây công.

Ô ô... Ô...

Nhất thời trong quân, trống trận vang lên, tiếng kêu như sóng gào, cuộn trào mãnh liệt ập đến. Từ chỗ Sở Vân nhìn ra, xung quanh đều là chiến hạm của địch, tạo thành trận địa vô cùng kín kẽ, sát khí đằng đằng giống như mãnh hổ xuống núi đang hợp lại đánh giết phe mình.

Phía sau trận chiến, Sở Vân liếc mắt có thể trông thấy nơi Trương Nhuận Phong đang đứng, lập tức hạ lệnh hướng về phía Trương Nhuận Phong tiến hành đột phá vòng vây.

Quân lệnh như núi, Thỏ Tướng Quân liền làm tiên phong, liều chết tiến về phía trước.

Trương Nhuận Phong trông thấy hắn, cảm thấy vừa tức vừa buồn cười. Truy sát nhiều ngày như vậy, với tư cách là địch nhân, đương nhiên Trương Thuận Phong cũng có thể hiểu được đại danh Thỏ Tướng Quân này.

Hắn tức chính là, Thỏ Tướng Quân này, người đúng như tên, trơn trượt nhẵn bóng như thỏ, tại sao đợi mãi cũng không đến. Chung quy lại hắn đều có thể tìm ra kẽ hở mà thoát khỏi vòng vây.

Vui chính là, kế sách lần này, rốt cục đã thu được hiệu quả. Đứng trước tuyệt cảnh, Thỏ Tướng Quân cũng chỉ còn cánh liều chết xung phong. Cũng phần nào trợ giúp kế sách cao minh của chính mình?

- Con thỏ nhỏ chết tiệt, rốt cục ta cũng đã đợi được ngươi tới. Khà khà khà...
Trương Nhuận Phong cười một tiếng âm hiểm, giống như ác hổ vồ mồi, đánh về phía Thỏ Tướng Quân.

Thỏ Tướng Quân sợ tới mức hồn bay phách tán, trong lòng rất muốn quay đầu bỏ chạy. Thế nhưng lại nghĩ tới Sở Vân ở phía sau, không thể làm gì khác hơn, đành phải nghiến răng nghiến lợi, hai mắt đỏ hoe, liều mạng chống đỡ.

Hắn cũng không phải đối thủ của Trương Nhuận Phong, rất nhanh không thể chống đỡ nổi, đành phải thoái lui.

Trương Nhuận Phong ngửa đầu cười đắc ý, càng đánh càng hứng thú, cảm thấy trong cuộc đời của chính mình, từ trước tới nay chưa bao giờ hăng hái như vậy.

Càng lúc Hắn càng cảm thấy khâm phục chính mình, thật anh minh thần võ. Có thể hiểu rằng, sau trận chiến này, phong cách tác chiến của hắn sẽ được lưu truyền trong thiên hạ, dùng khí phách oai phong khiến cho tướng địch không còn sức lực mà đánh lại. Truyện Tiên Hiệp

- Nam nhi tung hoành trong thiên quân, cho dù tan xương nát thịt, chết trên sa trường cũng không sợ hãi. Thỏ Tướng Quân, ngươi đầu hàng đi. Gặp phải Trương Nhuận Phong ta, ngươi thất bại cũng là chuyện thường tình.
Hắn lĩnh hét lớn.

Thỏ Tướng Quân cũng có nguyên tắc riêng của hắn, dù cho sợ hãi tới đâu, hắn cũng không bao giờ đầu hàng. Lúc này, toàn thân hắn ướt đẫm mồ hôi lạnh, thần tình rối loạn, trong lòng hoang mang, nói:
- Thiếu chủ, vì sao còn không ra tay. Nếu như không ra tay, mạng nhỏ này của ta sẽ không còn...

Trong lòng hắn không có ý chí chiến đấu, phòng thủ lơ đểnh. Lập tức bị Trương Nhuận Phong nắm được kẽ hở, liền huy động chiến thương cấp Đại Yêu trong tay đánh giết về phía Thỏ Tướng Quân.

- Xong đời rồi!
Thoáng chốc khuôn mặt Thỏ Tướng Quân giống như tờ giấy trắng, loạng choạng lùi về phía sau rồi ngã xuống đất.

Trương Nhuận Phong đứng sừng sững trên khoang thuyền, uy phong lẫm liệt, hắn từ trên cao nhìn xuống, thản nhiên bước từng bước hướng về phía Thỏ Tướng Quân.

Thỏ Tướng Quân vô cùng sợ hãi, thân thể run lẩy bẩy, mồ hôi lạnh chảy ra như mưa.

Trương Nhuận Phong dừng chân lại, đứng trước mặt Thỏ Tướng Quân, bỗng nhiên thở dài, khẩu khí vô cùng yếu ớt, nói:
- Đáng tiếc Tiểu Bá Vương bị thương nặng, bằng không, nhất định ta sẽ đánh một trận với hắn. Đâu đến lượt người này làm thằng hề trên sân khấu? Ai, trên Tinh Châu rộng lớn, bất quá có mấy người là đối thủ của ta. Trong đó có Tiểu Bá Vương, nhưng lại bị trọng thương. Ta cũng không muốn lợi dụng lúc người ta gặp khó khắn đi gây chiến...

Hắn cố ý nói lớn, muốn nhân cơ hội này tạo hình tượng trong thiên hạ. Nhưng mà hắn còn chưa dứt lời, Sở Vân bỗng nhiên xuất hiện trước mặt hắn, hững hờ nói:
- Ngươi chớ có gào thét nữa. Vừa vặn ta khỏi thương thế, đến đây đánh với ta một trận phân cao thấp.

Hắn lưng hùm vai gấu, mắt tỏa ra quang mang. Lúc này ôm song chưởng trước ngực, dù đang rất bận rộn nhưng vẫn thong thả nhìn Trương Nhuận Phong, trong giọng nói nhẹ nhàng thoáng hiện ra áp lực vô hình đè nén.

- Lạc lạc...
Tròng mắt của Trương Nhuận Phong thiếu chút nữa rơi xuống, không nén nổi sợ hãi liền lui lại phía sau một bước, cái miệng há lớn, yết hầu cuộn lên, phát ra âm thanh lộp bộp, giống như yết hầu bị người khắp bóp nghẹt.

- Tại sao ngươi không tiếp tục kêu gào nữa? Cười đi, tiếp tục cười đi! Nhìn dáng vẻ người này thật đáng sợ!
Thỏ Tướng Quân mạnh dạn xuất hiện, đứng phia sau Sở Vân. Hắn chỉ tay về phía Trương Nhuận Phong, lên tiếng cười nhạo, thản nhiên không biết biểu hiện vừa rồi của chính mình, còn đáng sợ hơn hắn gấp bội.

- Được, được, ngươi khỏi hẳn? Rất hợp với ý ta, đến chiến đấu đi thôi, Tiểu Bá Vương!
Trương Nhuận Phong ngoài mạnh trong yếu, rất muốn trấn tĩnh chính mình, thế nhưng thanh âm run run, sắc mặt trắng bệch đã hoàn toàn bán đứng hắn.

- Ngươi có thể chống đỡ chiêu này của ta, ta sẽ cho ngươi một con đường sống. Bát Quái trận, Đạo pháp Hồng Lưu!
Sở Vân vỗ Tiên Nang, 8 đầu Linh Yêu lượn quanh người, tạo thành Bát Quái Trận.

Trận pháp trên không ngậm mà không phát, trực tiếp đánh ra Đạo pháp Hồng Lưu.

Chỉ trong chốc lát, sấm sét rền vang, cuồng phong nổi lên cuồn cuồn, trong tiếng dữ dội, Trương Nhuận Phong dùng hết sức sinh để chống đỡ. Nhưng chỉ chống đỡ được nửa canh giờ, liền bị hồng lưu xóa bỏ hoàn toàn.

Các loại đạo pháp dung hợp lại một chỗ, cấu thành dòng nước lũ kinh thiên động địa, rửa trôi trong vòng ba trăm hải lý. Phá thủng khoảng không, ngăn cản đường đi của chính hạm, sĩ tốt, thậm chí ngay cả nước biển cũng đều bị cuốn trôi.

Trong nháy mắt, hình thành một hình trụ rỗng kéo dài trăm dặm, đường kính khoảng 10 trượng. Thoáng chốc, không khí và nước biển xung quanh, lúc này mới chảy ngược đến, phát ra tiếng nổ long trời nở đất.

Toàn bộ chiến trường đều tĩnh lặng.

Chỉ cần một kích này, đã tiêu diệt hơn 70 chiến hạm của quân địch. Uy lực quá khủng khiếp khiến cho quân địch chỉ có thể trố mắt đứng nhìn, khi đó vô cùng kinh hãi, trong chỉ có một ý niệm duy nhất là chạy trốn.

Bây giờ 8 đầu Linh Yêu của Sở Vân đều đạt 9000 năm tu vi, lại có Bát Quái Trận tăng phúc, trước kia trong một ngày Đạo pháp Hồng Lưu chỉ có thể sử dụng 3 lần, hiện này đã có thể sử dụng tới 5 lần, uy lục cũng mạnh hơn rất nhiều.

Sở Vân thừa thắng truy kích, đánh giết khắp nơi, đuổi địch địch nhân chạy xa 3000 hải lý. Trận chiến này, Sở Vân chiếm được hơn 80 chiến hạm, bắt được hơn 5000 tù binh, chém chết hơn 11 tướng, trong đó có 4 đại tướng có chiến lực cấp Linh Yêu. Bắt được 6 tướng lĩnh làm tù binh.

Sau trận đại thắng này, quân chủ lực phòng ngự của Thủy gia đã bị đánh cho tàn phế. Hơn nữa, vô ý tạo ra tuyến phòng thủ chắc chắn.

Bởi vậy, thực lực của Sở Vân từ Dị Sĩ bảng được đề thăng lên Kỳ Nhân bảng. 15 tuổi vinh danh trên Kỳ Nhân bảng, nhất thời hắn được công nhận là đệ nhất thiếu niên, được mọi người trong Tinh Châu ca tụng.

Tin tức hạm đội phòng thủ chủ lực bị đánh tàn phế khiến Cuồng Nho Tướng Quân giận tím mặt. Việc này rất ý nghĩa, hải vực Thủy gia rộng lớn như vậy, trở thành hậu hoa viên mà bất cứ kẻ nào cũng có thể dạo mát. Mỗi hạm đội tiếp tế của hắn, đều phải đối mặt với nguy cơ bị chiếm đoạt.

Chí Tôn - Chương #457


Báo Lỗi Truyện
Chương 457/792