Chương 411: Vạn thú thống ngự, Đại Hoang bí ấn



- Lão đại, quả thực người quá lợi hại. Xuyên suốt ba ngày ba đêm ah! Tiểu thực sự kính phục, không có ngôn từ nào để diễn tả.

Bạo Động Viên dựng thẳng ngón tay cái lên, tán thán Sở Vân, nói.

- Lẽ nào ta đã ngủ ba ngày ba đêm? Bạo Động Viên này, tại sao gọi ta là lão đại? Đã có chuyện gì xảy ra, tại sao ta không nhớ rõ?

Sở Vân cảm thấy đầu óc hỗn loạn. Đối với chuyện tình trong ba ngày qua, hắn hoàn toàn không biết.

- Đám người Vân Sí Hổ đâu rồi? Nữ tử này... Oạch, thê tử của ta?

Thực ra hắn vẫn còn nhớ rõ tràng cảnh trong lúc đấu rượu. Nhưng Bạo Động Viên nói không có rõ ràng, cho nên hắn kêu bọn họ nói rõ tình hình cụ thể.

Toàn thân Bạo Động Viên chấn động, thần tình hiện rõ vẻ kính phục, nói:

- Lão đại, vốn ta đánh giá thấp người, nhưng quả thực người quá lợi hại, quá lợi hại! Chuyện này, là do ta gọi các nàng tới!

Thấy Bạo Động Viên biểu hiện như vậy, Sở Vân lại càng cảm thấy kì quái. Nhất định đã có chuyện gì đó quan trọng xảy ra, cho nên Bạo Động Viên mới có biểu hiện như vậy.

- Thiếu chủ không biết chuyện gì đã xảy ra?

Trông thấy Sở Vân tỉnh lại, các Kiếp Yêu đều ngơ ngác nhìn nhau.

- Đúng là, rượu khí của Tâm Động Tửu vô cùng kinh khủng, trước kia ta cũng rơi vào tình trạng này.

- Thiếu chủ đã uống quá nhiều Tâm Động Tửu, khó trách biến thành tình cảnh như vậy.

Các Kiếp Yêu than vãn một hồi, đang định trả lời. Bỗng nhiên Hoa Mai mở miệng nói:

- Quả thực, ngươi đã đấu rượu thắng lợi, khiến các hầu tử kia vô cùng khâm phục, nhận ngươi làm nhị Đại Vương. Rượu khí của Tâm Động Tửu quá kinh khủng, huynh ngủ ba ngày ba đêm là trở lại bình thường. Bây giờ huynh cảm thấy thế nào?

Sở Vân nhắm mắt ngưng thần một chút:

- Thật quái lạ. Ta cảm thấy hồn phách được cô đọng vượt xa lúc trước. Thân thể cũng rất yếu, toàn thân không có chút sức lực nào.

- Đó chắc chắn là do uống quá nhiều rượu, cho nên mới biểu hiện như vậy. Sở Vân huynh hãy tĩnh dưỡng cho tốt, sau đó chúng ta sẽ trở về.

Hoa Mai nói.

- Được.

Sở Vân gật đầu, trong lòng cảm thấy rất kỳ quái.

- Vì sao Hoa môn chủ, tựa hồ rất khác trước kia, hình như dung quang tỏa sáng. Các Kiếp Yêu khác, thấy thế nào cũng thấy nhãn thần nhìn ta rất cổ quái.

- Tỷ tỷ, không thể kể lại sự thật cho Sở Vân sao?

- Rõ ràng Sở Vân công tử không có nhớ rõ, chuyện này...

Các nữ tử có liên quan vây quanh Hoa Mai, thay nhau lên tiếng. Các nàng đều có biểu hiện khác nhau, có người thấp thỏm lo âu, có người buồn bã...

- Có gì đáng nói, chúng ta đều là nữ nhân trong giang hồ, làm việc thẳng thắn, không câu nệ chuyện nhỏ. Chuyện này, nếu đã xảy ra, không thể thay đổi, hãy để nó qua đi.

Hoa Mai trầm giọng nói.

- Phù... Như vậy là hay nhất, coi như nó là giấc mộng, cũng chẳng có gì đáng nói.

Dịch Yên khẽ nói, dường như có cảm giác chút được gánh nặng.

- Thế nhưng, chuyện này có thực, vì sao không phát sinh?

Có nữ tử khóc lóc, nói.

- Nếu như ngươi suy nghĩ thấu đáo? Còn phải cảm tạ Sở Vân công tử. Nếu không có hắn cứu, e là các ngươi còn thê thảm hơn gấp bội. Thế nhân đều biết, Sở Vân công tử trọng tình trọng nghĩa, hắn không biết được là điều hay nhất. Nếu như nhớ ra, hắn biết làm thế nào cho phải? Đừng để ân nhân của

chúng ta phải khó xử. Chuyện này, ta không muốn các ngươi nhắc lại.

Hoa Mai khẽ quát.

Chúng nữ trầm ngâm, suy nghĩ một hồi lâu, đều cảm thấy như vậy là đúng.

Sở Vân không phải là cố ý, cho dù cố ý, một thiếu niên anh tuấn trẻ tuổi như vậy, chính mình sẽ cự tuyệt sao?

Môn chủ nói không có sai.

Nếu như nói rõ sự tình, quả thực chính là lấy oán báo ơn, khiến tất cả mọi người phải xấu hổ. Huống hồ, tất cả đều do tình thế bắt ép. Trong lúc sinh tử, các du hiệp còn có thể coi mạng sống như không. Do vậy, đơn giản chỉ coi đó là giấc mộng mà thôi.

- Các vị đều là những người lưu lạc tứ phương, sau này các vị dự tính làm gì? Không bằng hãy gia nhập Yên Chi Môn của chúng ta. Hẳn là các vị đều biết, lúc này Yên Chi Môn của chúng ta đã thu được tài sản của Vạn Thú Vương, trong thời gian có thể quật khởi đã không thành vấn đề. Vả lại, môn chủ của chúng ta đã có hiệp ước cùng Sở Vân công tử, trở thành người phát ngôn của Thư gia đảo...

Đúng lúc này, Dịch Yên đứng ra nói, khiến chúng nữ đều động lòng. Những nữ tử bị bắt giữ, có một bộ phận là thành viên của Yên Chi Mông, còn lại phần lớn đều là các nữ tử du hiệp.

- Thành thật mà nói, Yên Chi Môn là môn phái ta chú ý từ lâu rồi.

- Ta cũng vậy. Một môn phái do các nữ tử cấu thành, mới đầu ta cũng không có xem trọng ah.

- Bất quá, hiện tại có truyền thừa của Vạn Thú Vương, hơn nữa còn có Sở Vân công tử đứng phía sau giúp đỡ. sắp tới nhất định sẽ trở thành thế lực nhất lưu.

Các nữ tử thay nhau nói, càng nói càng xúc động.

Trong thế giới du hiệp, cạnh tranh vô cùng kịch liệt, hơn nữa còn tràn ngập mưu mô toan tính. Thân là nữ tử du hiệp, bản thân các nàng trong thế giới tranh đấu, trời sinh đã rơi vào địa vị yếu kém.

Nhiều khi, khuôn mặt xinh đẹp chính là nguyên nhân dẫn tới tai họa. Bởi vì chính khuôn mặt xinh đẹp, đã khiến cho những kẻ cùng giới du hiệp có ráp tâm ám toán, những ví dụ như vậy trong giới du hiệp cũng không có gì là lạ.

Bởi vậy rất nhiều nữ tử du hiệp xinh đẹp đều là tán nhân, không gia nhập bất cứ môn phái du hiệp nào, độc lai độc vãng.

Yên Chi Môn, chẳng qua chỉ là môn phái tam lưu. Thế nhưng, được rất nhiều nữ du hiệp âm thầm quan tâm. Các nàng một thân một mình lai vãng trong thiên hạ, cho dù có thực lực cao siêu, nhưng rất khó có thể ứng phó nhiều chuyện, cho nên vẫn đến một tập thể hỗ trợ.

- Ta gia nhập!

- Ta cũng muốn gia nhập, tuy nhiên có một vấn đề. Xin hỏi, sau này có tuyển nam nhân không?

- Sẽ không. Điều thứ nhất trong môn quy của Yên Chi Môn, chính là chỉ tuyển nữ nhân du hiệp.

Hoa Mai quả quyết nói.

- Được, ta cũng muốn gia nhập!

- Nói thực ra, từ lâu ta đã hi vọng có một môn phái hoàn toàn thuộc về nữ tử chúng ta.

Cùng cảnh ngộ như vậy, nhất thời khiến các nàng hòa hợp thành một thể thống nhất. Lúc này, tràng cảnh trở nên sôi động, Dịch Yên và Hoa Mai ghi tên, sắp xếp từng người từng người một. vất vả đến nỗi trên mình ướt đẫm mồ hôi.

- Những du hiệp này, đều có tố chất phi thường. Sau khi tuyển chọn nhóm người này, nhất định thực lực của Yên Chi Môn chúng ta sẽ thay đổi!

Sau nửa ngày sắp xếp đâu vào đấy, Dịch Yên tuy mệt mỏi, thế nhưng thần tình cũng rất phấn chấn.
Hoa Mai thản nhiên nói:
- Chuyện này mới chỉ là bắt đầu. Lúc này đây, dựa vào hành trình tại Khu rừng vô tận, chúng ta đã thay đổi hoàn toàn. Có được bảo tàng kia, lại có Thư gia đảo đứng phía sau giúp sức. Chỉ cần ba tháng. chúng ta có thể trở thành thế lực nhất lưu trong giới du hiệp.
- Nhanh như vậy? !
- Ngươi không nên coi thường nhân tâm. Hiện nay, có rất nhiều nữ tử du hiệp đang lai vàng trong thiên hạ. Chỉ cần Yên Chi Môn dốc toàn lực kêu gọi, tin tức sẽ lan truyền ra ngoài. Khi đó chúng ta không cần chủ động chiêu mộ, cùng sẽ có rất nhiều nữ tử du hiệp từ khắp nơi kéo đến. Đây chính là vì Yên Chi Môn chúng ta không có ai cạnh tranh!
Trong mắt Hoa Mai tỏa ra quang mang, trong ánh mắt hiện nên vẻ tự tin.
- Bất quá. thực lực của cá nhân quá mạnh, cùng không phải chuyện tốt. Vả lại chuyện này còn mang đến phiền phức. Môn phái mãi mãi là một thể thống nhất, cho nên Yên Chi Môn không thể chia nhỏ. Ngày hôm nay, tuyển chọn nhóm người này, ta dự định sẽ bồi dưỡng các nàng thành lực lượng nòng cốt. Sau khi các nàng trở thành lực lượng nòng cốt, sẽ từ từ mở rộng thêm. Gốc dễ mạnh mẽ, thu ngp mới thuận lợi.
Hoa Mai nhìn xa trông rộng. Đầu tiên nói về chuyện trước mắt, sau đó lại nói đến chuyện tương lai.
- Nhóm người này, nhất định sẽ trở thành lực lượng nòng cốt.
Dịch Yên gật đầu. Cho dù không phải là những người cũng cảnh ngộ, nhưng những người này cũng khiến nàng thương cảm. Huống chi còn cùng sở hữu một giấc mộng tao ngộ. Đọc Truyện Online
Dựa theo đó mà nói, quả thực Sở Vân chính là cơ sở cấu thành lực lượng nòng cốt của Yên Chi Môn.
- Tất cả chuyện này, chúng ta còn phải cảm ơn hắn. Không biết Dịch Yên nghĩ thế nào?
Đột nhiên Hoa Mai hỏi.
Dịch Yên nhún vai, lắc đầu. ánh mắt hiện lên đầy vẻ phức tạp:
- Chuyện này nhất định phải lưu tâm. Dù sao hắn cũng cướp đi tấm thân xử nữ của ta. Bất quá. về phương diện khác, ta cũng không để ý, thế nhưng tỷ tỷ cũng biết giấc mộng của ta. Ta muốn tìm tòi nghiên cứu bí mật của toán sư. Thành thực mà nói, sự tình này phát sinh khiến ta thấp thòm lo âu, không biết nên làm thế nào để đối mặt với thời gian sắp tới. Nhưng mà, biết được hắn không nhớ rõ việc này, ngược lại giúp ta thở phào nhẹ nhõm. Cứ như vậy, ta là ta, còn hắn là hắn. Ta đi truy cầu mộng tưởng của ta, hắn vẫn là thiếu đảo chủ Thư gia, là Tiểu Bá Vương được mọi người kính nể.
- Vậy còn tỷ tỷ?
Sau cùng, Dịch Yên lại hỏi ngược lại.
-Ta?
Hoa Mai khẽ cười.
- Ta cùng không phải tiểu thư con nhà quyền quý, ảo tưởng vinh hoa phú quý gì đó. Từ nhỏ ta đã mất đi mẫu thân, theo phụ thân đến khi trưởng thành. Ta đã từng chứng kiến rất nhiều cảnh sinh ly tử biệt, càng hiểu được nỗi thống khổ của nữ tử du hiệp. Cho nên, ta dựa vào đó mà sáng lập ra môn phái hoàn toàn thuộc về chúng ta.
- Từ trước tới nay, ta chưa bao giờ nghĩ sẽ sinh hoạt cùng nam nhân. Sở Vân là nam nhân đầu tiên của ta, cũng là người cuối cùng. Chuyện này, ta sẽ chôn sâu trong ký ức. Qua thời gian dài, hóa thành hư ảo. Ta chính là ta, còn hẳn là hắn.
Dịch Yên gật đầu, trầm mặc một hồi, tiếp đến lại muốn mở miệng nói.
- Muội lo lấng cho Tiểu Phi Yến sao?
Hoa Mai biết nàng muốn hỏi điều gì.
- Không cần phải lo lấng. Phi Yến là ta kiếm được từ trong chiến trường. Từ nhỏ đã trải qua rất nhiều thứ đó, tuy ngày thường có chút mơ hồ, nhưng nàng đã học được cách chấp nhận sự thực, đồng thời có thể tự bảo vệ chính mình.
- Dường như ta cảm thấy phát sinh chuyện gì đó...
Trong sơn đông khô ráo, đươc bố trí tỉ mỉ. Sở Vân đang nằm trên giường đá, trong lòng cảm thấy điều gì đó bất an.
Bất quá, hắn không thể hồi tưởng lại. Trong trí nhớ có một đoạn không rõ, tối đen như mực.
- Lần này, ta uống nhiều quá.
Hắn thở dài một tiếng, chợt ánh mắt lóe sáng.
- Chỉ là cũng có nhiều điểm tốt!
Chỉ cần hồn phách tăng trưởng, đã khiến hắn vui vẻ. Huống hồ, còn thu được quyển trục tâm đắc của Vạn Thú Vương.
Quả thực có được quyển trục này, cũng không hề dễ dàng. Nghe các Kiếp Yêu nói, ngay cả trong lúc Sở Vân say rượu, hãy cũng nắm chặt quyển trục này, không lúc nào buông lòng.
Lời nói này, cũng không phải không có cơ sở.
Sau khi Sở Vân tinh lại, quả thực phát hiện quyển trục này vẫn nằm trong tay của chính mình.
- Vạn thú thống ngự, Đại Hoang bí ấn!
Khi hắn mở quyển trục ra, đầu tiên chính là mấy chữ lớn màu bạc bướng binh đập mạnh vào tầm mắt hắn.
Đây chính là một bộ thủ ấn, chỉ có 4 động tác cơ bản, đơn giản dễ hiểu. Thế nhưng, ghép lại với nhau lại tạo ra 8 bộ khác nhau. Toàn bộ bộ thủ ấn, tản mát ra một đạo khí tức rất cổ xưa.
Sở Vân tiếp tục nhìn xuống phía dưới, trông thấy dòng chữ:
- Vạn thú thống ngự, Đại Hoang bí ấn, dựa theo Tinh Thánh di thư. Không đạt tới linh quang Quân cấp không thể đụng tới, hiệu dụng vô cùng huyền bí, có thể nhanh chóng khơi thông linh quang của yêu thú, hàng phục được toàn bộ yêu thú.
- Cái gì? Bộ vạn thú thống ngự Đại Hoang bí ẩn, dựa theo Tinh Thánh di thư?
Xem tới đây, toàn thần Sở Vân chấn động.
Hắn vừa mừng vừa sợ, biết rằng bộ thủ ấn này có giá trị rất lớn, có thể dọa chết cả biển người. Nhất định có đầy đủ công hiệu, đáng tiếc hiện tại, linh quang trong cơ thể hắn chỉ đứng trên DỊ Sĩ bảng. Tất nhiên, trong khoảng thời gian ngắn, hồn phách cường đại sẽ sản sinh linh quang, có thể đẩy hắn lên Kỳ Nhân bảng.
Cho dù như vậy, khoảng cách tiến tới Quân bảng vẫn còn quá xa.
- Có được, nhưng không thể dùng được!
Sở Vân giông như còn mèo nhỏ, móng cong tim ngứa. Hắn không dám tùy tiện dùng thử, linh quang rất quan trọng, nếu như không có khả năng thành công, tuyệt đối không thể mạo hiểm.
Hắn lại tiếp tục nhìn xuống phía dưới.
Toàn bộ quyển trục cũng chỉ rộng bằng nửa cánh tay, dài bằng cánh tay. Thế nhưng lại ghi lại vô số văn tự, Sở Vân vừa mới đọc xong một thiên văn tự này, tại chỗ trống trên mặt giấy lại hiện ra một thiên văn tự khác.
Giấy trắng mực đen, vô cùng bắt mắt.
Trong văn tự, ghi chép lại quá trình tu hành của Vạn Thú Vương, còn có rất nhiều thể hội tâm đắc. Đối với Sở Vân mà nói, nó giống như ngọn đèn chiếu sáng trên con đường u tối, vô cùng quý giá.
Lời cuối cùng trong văn tự, rốt cục Vạn Thú Vương đã để lộ ra bí quyết khống chế nghìn vạn yêu thú của hắn.
Sở Vân thích thú đọc tròn một ngày một đêm. Cho đến khi bóng đêm dày đặc, lúc này hắn mới phun ra một ngụm trọc khí, lại nhìn qua quyển trục một lần nữa, sau đó mới khép lại.
- Vạn Thú Vương, không hổ là cường giả Vương cấp. Nhân vật xưng bá một phương, rõ ràng đã lĩnh ngộ được linh quang cao thâm như vậy! Thật sự khiến kẻ khác phải bội phục.

Chí Tôn - Chương #411


Báo Lỗi Truyện
Chương 411/792