Chương 381: Bách Long kiếp


- Trời cũng giúp ta! Thực sự là trời cũng giúp ta!
Sở Vân vui mừng quá đỗi, tinh thần mạo hiểm khiến hắn lập tức thôi động Hồng Yêu không màu, bao phủ lấy mình.

Hắn một mặt dùng Hồng Yêu không màu thi triển đạo pháp ẩn thân, một mặt đánh ra Túy Tuyết Đao, thi triển hóa ám đạo pháp, lần thứ hai lẻn vào rừng cây Điện Mang Lôi Mao Thụ.

Hóa Ám đạo pháp này chính là đạo pháp thượng đẳng có được trong di tích, là một phần trong hóa đạo màu sắc truyền kỳ, có thể hóa giải tất cả đạo pháp ám hành.
Con Hủ Độc Bích Hổ cấp số Kiếp Yêu, chính là ám, độc song chúc. Lần này hắn lại dùng đạo pháp ám hành "Ám Mạc Trọng Trọng".

Sở Vân lập tức lợi dụng khe hở này, lần thứ hai tiến nhập vào trong rừng cây. Trước mặt của Hóa Ám đạo pháp, Ám Mạc Trọng Trọng mất đi tác dụng. Nhưng hành động của Sở Vân cũng không nhanh. Bạn đang đọc truyện tại TruyệnYY - www.truyenyy.com

Hắn cảm giác bản thân giống như rơi vào giữa đầm lầy bùn nhão màu đen. Khắp nơi đều là bùn nhão sền sệt ăn mòn, phảng phất hợp thành một chiếc võng lớn vô hình. Còn bản thân hắn lại là côn trùng rơi vào trong mạng nhện.

Hắn phải thừa dịp chủ nhân mạng nhện còn chưa phát giác, cướp lấy Kiếp Yêu tinh, sau đó chạy trốn. Đây là nguy hiểm mạo hiểm sinh mạng.

Thế nhưng theo Sở Vân phân tích, tỷ lệ thành công lại rất cao.

Quả nhiên hắn tiêu hao thời gian hai phút, đã tìm kiếm được địa điểm mục tiêu. Cái này phải cảm tạ chuyện hắn từng lẻn vào đây, có được kinh nghiệm lần đầu tiên, bằng không khó có thể tốc độ như vậy.

- Kiếp Yêu tinh!
Sở Vân cẩn thận trượt xuống đến hố sâu cực lớn.
Yêu tinh bình thường chỉ lớn bằng cánh tay, yêu tinh lớn nhất Sở Vân từng thấy là trong Tinh Hải Long Cung kiếp trước, Long yêu tinh do Thương Lam Hải long biến
thành, lớn bằng một khối thạch ma.

Thế nhưng lúc này, viên yêu tinh ở trước mặt hắn đã là thạch ma siêu việt, quả thực chính là một đình trụ cung điện được rút ngắn. Nó hình trụ, phải hai người trưởng thành ôm mới hết, cao bằng nửa người, cả vật thể màu xanh nhạt, mơ hồ bên trong có ánh sáng lấp lánh.

- Được rồi!
Sở Vân đặt yêu tinh giả này vào trong tiên nang, lập tức xoay người rời đi.

Hắn vừa mới chạy ra rừng cây, chợt nghe thấy trên đỉnh đầu, tử thứu mở miệng nói:
- Đừng đánh nữa. Chúng ta đều sợ Thiên Kiếp, bởi vậy chỉ có thể dùng hình dạng con người tác chiến. Sức chiến đấu của bản thân, phân nửa không phát huy được. Nếu cứ tiếp tục chiến đấu như vậy, căn bản là không có ý nghĩa.

Nói xong, hắn liền trốn sang một bên.

- Hừ, vậy ngươi nói làm sao bây giờ?
Hủ Độc Bích Hổ Kiếp Yêu cũng ngừng thế tiến công.

- Chỉ có phương pháp trong truyền thuyết kia. Chúng ta hãy dùng phương pháp đó, quyết định thắng bại!
Tử thứu vẻ mặt chăm chú kiến nghị nói.

- Phương pháp? Ngươi nói chính là phương pháp tiền chủ nhân Vạn Thú Vương truyền thụ lại cho chúng ta sao?
Hai mắt Bích hổ lấp lánh bất định.

- Chính là phương pháp đó.
Tử thứu gật đầu khẳng định.

- Được, vậy dùng phương pháp đó!
Bích hổ trầm ngâm một hồi, vẻ mặt nghiêm túc gật đầu.

Song phương khí thế bão táp, mang đến hai luồng áp lực cực lớn. Sóng khí quét ngang không gian xung quanh, Sở Vân nhất thời cảm thấy áp lực sống lại, không gian hình như ngưng trệ gấp trăm lần, bước đi khó khăn.

Đây là khí thế của Kiếp Yêu, hầu như đã cô đọng thành thực chất, thiếu chút nữa muốn trói buộc không gian này.

- Ra tay đi!
Bích hổ nói.

- Ngươi xuất thủ trước đi!
Tử thứu lắc đầu, trong mắt không ngừng tự suy xét chiến thuật.

- Đồng loạt ra tay, ta đếm, một hai ba. Chúng ta cùng phân thắng bại.
Bích hổ mở miệng nói.

- Được!
Tử thứu trịnh trọng gật đầu.

- Muốn ra chiêu sao? Tuyệt chiêu nhất định càn khôn?
Sở Vân ngửa đầu nhìn, Vạn Thú Vương sẽ truyền thụ cho bọn chúng đạo pháp gì đây?

Trong lòng hắn vừa chờ mong lại vừa khẩn trương, nhưng lo lắng hơn là đối chọi đạo pháp cường đại sẽ lan đến gần mình. Dù sao Hồng Yêu không màu mạnh về ẩn nấp và tốc độ, yếu ở phòng thủ.

- Một!
Bích hổ bỗng nhiên mở miệng, bầu không khí ngưng trọng lại gấp đôi.

- Hai!
Thanh âm của hắn vốn có chút âm nhu, nhưng lúc này lại có vẻ ngắn ngủi mà hữu lực.

Ực.

Tử thứu không nhịn được, khẽ nuốt một ngụm nước bọt, khẩn trương đến cực điểm.

Bích hổ nheo hai mắt lại thành một đường, trên trán lấm tấm mồ hôi.

Không khí quả thực muốn ngưng đọng, vạn vật trầm mặc, tĩnh mịch vô cùng.

- Ba!
Bích hổ kiên quyết vừa quát, dưới sự theo dõi của vạn chúng, ra tay như thiểm điện.

Song phương vừa xuất thủ vừa đỏ mặt tía tai cùng kêu lên rít gào:
- Thạch Đầu Tiễn Tử Bố!

Phịch!

Sở Vân choáng váng ngã xuống đất.

Gió núi ngừng thổi, sao sáng trên trời tựa hồ cũng không còn lấp lánh.

Thời gian phảng phất như dừng lại.

Ánh mắt mọi người đều tập trung trên bầu trời. Bích hổ giơ năm ngón tay, còn Tử thứu chỉ chìa ra ngón trỏ và ngón giữa.

- Ha ha ha, ta thắng rồi!
Sau thời khắc yên ắng ngắn ngủi, tử thứu Kiếp Yêu bỗng nhiên ngửa đầu cười to, đắc ý dào dạt.

- Ta, ta thua rồi…
Sắc mặt bích hổ đầy ủ rũ, hai mắt thất thần, trong miệng thì thào tự nói.

- Phương pháp quyết đấu trong truyền thuyết này, quả thực cường hãn đến rối tinh rối mù!
Sở Vân toát mồ hôi lạnh, không nói gì đứng lên, lập tức bắt đầu chạy vội.

Chiến đấu kết thúc cực nhanh, quá trình không thể tưởng tượng nổi, đã triệt để vượt qua tưởng tượng của hắn. Hiện nay bích hổ thất bại, nếu tử thứu phát hiện yêu tinh không cánh mà bay, vậy hắn sẽ trực diện đối đầu với lửa giận của một con Kiếp Yêu!

Lúc này không trốn, còn đợi đến lúc nào?

- Ngươi có thể giải trừ đạo pháp, kẻ thất bại.
Tử thứu từ trên cao nhìn xuống bích hổ, vừa rồi vẫn còn là đối thủ khó phân thắng bại, giờ đã giống như quả cà bị ngấm sương.

- Ài...
Bích hổ thở dài thật sâu, hé miệng, một lần nữa nuốt tấm màn đen vào bụng mình.

- Yêu tinh đâu?
Tử thứu biến sắc, giận tím mặt nhìn bích hổ trách mắng:
- Tiểu tặc bích hổ, ngươi lại dám giở trò.

Bích hổ đồng dạng cũng giữ vẻ mặt khiếp sợ, khó tin kêu lên:
- Không thể nào! Không thể nào! Yêu tinh tại sao có thể không cánh mà bay?

Hai tên Kiếp Yêu, đều lớn tiếng kêu gào. Thanh âm quanh quẩn giữa núi rừng, Sở Vân nghe thấy mà toàn thân mồ hôi lạnh chảy ròng ròng.

- Bích hổ, giao yêu tinh ra!
Tử thứu hung hăng trừng mắt nhìn bích hổ, trong hai mắt hung quang lóe ra, nó đã hoàn toàn phẫn nộ rồi.

- Đừng hiểu lầm, ta tuyệt đối không có lấy yêu tinh. Ngươi cũng biết, phương pháp này là tiền chủ nhân truyền thụ cho chúng ta, để Kiếp Yêu chúng ta phân ra thắng bại, tránh cho sinh linh đồ thán, khí thế bừng bừng phấn chấn còn có thể dẫn phát Thiên Kiếp
phủ xuống, hại người hại mình. Cách của chủ nhân công bằng như vậy, vì sao ta lại không tuân thủ?
Bích hổ vội vã xua tay giải thích.
- Ngươi nói không sai!
Lửa giận của tử thứu giảm đi một chút, nhưng lập tức càng thêm nổi giận:
- Tên tiểu tặc chết tiệt! Nhất định là ngươi, lấy trộm yêu tinh của bổn đại gia. Ngươi mau ra đây!

Ngươi mau ra đây.....

Mau ra đây...

Mau ra...

Đây...

Thanh âm của tử thứu như thiên lôi cuồn cuộn, vang vọng giữa núi rừng, vạn thú ngủ đông, tranh hoa điểu chớ có lên tiếng, thanh thế cực kỳ kinh khủng.

- Đi ra mới là ngu xuẩn!
Sở Vân nghe xong tiếng hét này, toàn thân chấn động. Chợt trong lòng hung hăng chửi bới một tiếng, chạy trốn nhanh hơn.

- A a a...
Thấy không ai đứng ra, tử thứu tức giận đến phát điên. Hắn tử phát Tùy Phong vũ điệu, nộ khí đằng đằng, như muốn đốt cháy chín tầng mây:
- Dám trộm yêu tinh của bổn đại gia, ta sẽ cho ngươi chết không tử tế!

Chết không tử tế….

Chết….

Không tử tế….

Chết a…

A…

Hồi âm rung động sơn cốc, đá vụn cuồn cuộn rơi xuống, ngọn núi cũng trận trận run rẩy dưới lửa giận của Kiếp Yêu.

- Luồng uy thế này….!
Trong lòng Sở Vân kinh hãi không ngớt, rồi lại cảm giác được sảng khoái và kích thích đến cực điểm. Toàn thân hắn run rẩy vì hưng phấn, ăn trộm trước mặt Kiếp Yêu, đây là chuyện trước nay chưa từng có.

- Ngươi cho rằng ngươi như vậy là có thể thoát được sao? Ngươi vọng tưởng rồi! Xem Ưng Nhãn Tứ Phía của ta đây!
Hai mắt tử thứu tử quang bạo bắn, hình thành hai đạo quang trụ, quét ngang mọi nơi.

Những nơi quang trụ chiếu đến, sóng khí bay ngang, núi đá bạo tạc, thủy dịch tung toé.

- Không xong rồi!
Sở Vân trầm xuống, ánh mắt di động cực nhanh, quang trụ này di động còn nhanh hơn.

Sở Vân dù có Hồng Yêu không màu, cũng không kịp phản ứng, bị quang trụ quét qua.

Chỉ quét qua một chút, Hồng Yêu không màu cấp số Đại Yêu nhất thời bị giải trừ. Ẩn thân đạo pháp bị bạo lực phá giải, Sở Vân hiển lộ ra thân hình.

- Là ngươi, là ngươi, chính là ngươi ăn trộm yêu tinh của ta. Tên trộm kia, ngươi thật giảo hoạt gian trá!
Tử thứu thấy Sở Vân, hai mắt lóe lên, thân hình mạnh mẽ lao đến.

- Lớn chuyện rồi!
Sở Vân thấy tử thứu lao về phía mình. Giờ khắc này hắn cũng biết sinh tử của bản thân sẽ bị thay đổi chỉ trong nháy mắt.

Hắn suy nghĩ cực nhanh, bỗng nhiên lấy quyển trục địa đồ ra, quát to:
- Dừng tay! Ta chính là người thừa kế của Vạn Thú Vương!

- Quyển trục này là...
Thân hình tử thứu dừng lại, chợt hừ lạnh một tiếng, tiếp tục lao đến:
- Cho dù ngươi là người thừa kế, cũng không có cách nào. Tiền chủ nhân trước khi chết, đã dặn dò qua chúng ta, phải "chiếu cố" trọng điểm một chút những người thừa kế các ngươi!

- Chết tiệt!
Sở Vân không thể làm gì khác hơn là lấy Ly Sơn Long Nhãn Hoa Chi ra. Phía trên quả mọc lúc lỉu, gần trăm quả long tình liên tiếp nháy động, hương thơm ngào ngạt.

- Long tình quả!
Thoáng chốc thứ này không chỉ hấp dẫn tử thứu, ngay cả Hủ Độc Bích Hổ đang ở một bên xem kịch vui cũng hai mắt sáng ngời, nuốt nước bọt.

Long tình quả, ngay cả con người cũng có thể dùng, càng không nói đến yêu thú.

Long Tình quả có thể tăng cường thể chất của yêu thú, càng có thể đề thăng khí lực.

- Con người kia, không ngờ ngươi lại có Long Tình quả, đưa đây!

- Những Long Tình quả này cho các ngươi ăn, quả thực lãng phí. Tất cả số quả này đều là của ta.

Hai đại Kiếp Yêu đồng thời lao về hướng Sở Vân.

Sở Vân cười nhạt, bỗng nhiên lại lấy ra Kiếp Yêu tinh.

- Hút!
Tay hắn dừng lại, cắm yêu tinh lên Ly Sơn Long Nhãn Hoa Chi. Trong nháy mắt hoa chi chập chờn sinh động, long tình liên tục nháy động, tu vi cấp tốc tăng vọt!

- Không… Yêu tinh của ta!
Tử thứu nhìn tình cảnh trước mắt, nhất thời xót xa kêu lên.

- Con người này thật sự quá giảo hoạt, mau ngăn cản hắn, mau ngăn cản hắn!
Hủ Độc Bích Hổ nhìn ra dự định của Sở Vân, trong lòng chấn động, muốn xông qua, nhưng rồi lại do dự.

Khí tức của Ly Sơn Long Nhãn Hoa Chi điên cuồng phi thăng. Nó vốn chính là Đại Yêu hơn chín trăm năm, hiện giờ chỉ hấp thu một tia yêu linh, nhất thời đột phá cực hạn, đến cấp số Linh Yêu.

Ầm!

Thiên địa giao cảm, kiếp vân đốn sinh.

- Ghê tởm! Ghê tởm!
Tử thứu liên thanh chửi bới, nhưng lại không có cách nào làm gì Sở Vân. Vẻ mặt kiêng kỵ liên tục lùi bước. Hắn là Kiếp Yêu, sợ nhất Thiên Kiếp. Nếu bị liên lụy, vậy quả thực là không may cực độ.

- A, đây là Bách Long kiếp! Chúng ta chờ ở chỗ này, nhìn hắn bị Thiên Kiếp đánh chết!
Hủ Độc Bích Hổ rốt cuộc vô cùng âm hiểm, lui về phía sau đến trình độ nhất định, đứng trên đỉnh núi, hung ác nhìn Sở Vân chằm chằm.

- Bách Long kiếp!
Sở Vân nhìn kiếp vân trên đầu biến sắc. Kế hoạch ban đầu của hắn vốn là dựa vào bộ phận đạo pháp trong mấy hóa đạo, có thể chống Thiên Kiếp, bỏ trốn mất dạng. Thế nhưng hiện giờ vừa nhìn, Thiên Kiếp lần này rõ ràng là Bách Long kiếp, không thuộc trong phạm vi Hóa đạo.

Gào…

Trong kiếp vân, vô số con cự long sinh thành. Hàng trăm con cự long liên tục điên cuồng hét lên, thiên địa run rẩy, long uy lừng lẫy, ánh mắt bạo liệt phẫn nộ, đều tập trung trên Ly Sơn Long Nhãn Hoa Chi.

- Ly Sơn Long Nhãn Hoa Chi!

- Đau đớn của long tộc chúng ta!

- Người đáng chết, rốt cuộc ngươi đã giết bao nhiêu long tộc!

Những con rồng này có ba con có long ảnh cực lớn, thân hình dài hơn mười trượng, uốn khúc trong kiếp vân, lộ ra cái đầu lớn bằng ngọn núi nhỏ, trong ánh mắt quả thực có thể phun ra lửa giận.

- Vạn Tái thanh long! Cực Địa băng long! Thương Mãng địa long!
Sở Vân nhìn kiếp vân, sắc mặt có chút trắng bệch.

Nghe đồn, long tộc cực kỳ thống hận Ly Sơn Long Nhãn Hoa Chi. Mà Bách Long kiếp, chính là Long Hồn từ trong hoàng tuyền âm u triệu hồi ra, lấy kiếp vân làm thân thể, không ở trong thiên địa ngũ hành. Bởi vậy không thể dùng hóa đạo diệt trừ.

- Thiên Kiếp mà thôi, cứ việc phóng ngựa qua đây! Nói cho các ngươi biết, ta không chỉ giết mấy trăm con long thú, sau này vượt qua Thiên Kiếp, còn muốn giết sạch
rồng trong thiên hạ.
Sở Vân cười ha ha, không hề sợ hãi, khí thế ầm ầm bộc phát, tràn ngập tinh thần không biết sợ.

Hắn ngửa đầu nhìn, lấy ánh mắt chiến ý hừng hực nhìn trăm con cự long trong kiếp vân, tràn ngập ý tứ hàm xúc khiêu khích.

Cự long đều phẫn nộ, trong đó ba con trường long cực đại nhất, tức thì bị kích thích điên cuồng, liên thanh rít gào, thanh âm chấn động thiên địa, thề muốn triệt để nghiền nát con kiến hôi Sở Vân.

- Này con người kia, người thật ra có khí chất của tiền chủ nhân chúng ta, dũng cảm không sợ!
Trong lòng Tử thứu quả thực đã có biến đổi ấn tượng về Sở Vân.

Thế nhưng sau một khắc, ấn tượng của hắn nhất thời lại phát sinh đột biến, Sở Vân trong lòng hắn lại biến thằng tên vô lại vô liêm sỉ.

Chỉ nghe Sở Vân lại hô lớn:
- Ta sợ cái gì? Ta sợ cái gì! Ta có hai con Kiếp Yêu giúp ta chém giết long thú, lại có Ly Sơn Long Nhãn Hoa Chi lớn mạnh. Các ngươi chỉ là Linh Yêu Thiên Kiếp mà thôi.
Ma Thiên Tử Thứu, Hủ Độc Bích Hổ, chúng ta nhất tề xuất thủ, oanh phá Thiên Kiếp này!

Gào…

Sở Vân lửa cháy đổ thêm dầu, đàn rồng đều bạo nộ rồi.

Chí Tôn - Chương #381


Báo Lỗi Truyện
Chương 381/792