Chương 330 : Linh Yêu Thiên Hồ đăng tràng (hạ)



Trên mặt thủ lĩnh Dạ Vũ hiện ra dáng cười cực kỳ dữ tợn. Nàng biết rõ, một nhát chém này Ly Sơn Long Nhãn Hoa Chi trong tay Sở Vân hoàn toàn không thể ngăn nổi.

Đắc thủ rồi!

Trong mắt nàng hiện ra quang mang cực kỳ hưng phấn, phảng phất chủy thủ trong tay nàng đã trực tiếp cắm thẳng vào trái tim Sở Vân, mang theo hết thảy sinh cơ cùng hy vọng của hắn. Giống như đã nghe được thanh âm tuyệt vời khi chủy thủ đâm xuống, xé rách máu thịt, cắt nát xương ***g ngực hắn.

- Mơ tưởng có thể tổn thương con ta!
Thư Thiên Hào rống to, trợn lớn mắt đến mức khóe mắt nứt ra máu tươi nhỏ xuống, nhưng chuyện này nằm ngoài tầm tay hắn, hắn chỉ có thể trơ mắt nhìn chủy thủ giống như một dòng điện đâm xuống.

- Không!
Trong cảm giác của Thư Thiên Hào, lúc này thời gian dường như đã chậm đi vô số lần. Hắn gắt gao nhìn chằm chằm vào chủy thủ của đối phương, quét thành một vòng cung trên không trung, hướng trái tim của Sở Vân hung hăng đâm xuống.

Không riêng gì hắn, Kim Bích Hàm, Nhan Khuyết cùng Tam lão tướng quân đều chú ý đến chỗ này, nội tâm tuyệt vọng! Chìm vào đáy vực hắc ám nhất!

Không kịp nữa rồi...

Chẳng lẽ Tiểu Bá Vương Sở Vân sẽ vẫn lạc trong thời khắc này sao?

- Sở Vân ta trọng sinh, sẽ đặt dấu chấm hết lúc này sao? Không cam lòng, ta không cam lòng, ta vẫn còn chưa kịp trợ giúp Thiên Hồ đột phá cực hạn kiếp trước. Thiên... Thiên Hồ!

Đúng lúc này, trong mắt Sở Vân chợt bừng sáng. Trong một sát na này, thủ lĩnh Dạ Vũ vốn còn đang chuẩn bị thưởng thức một phen mỹ cảm, cảm thụ phẫn hận cùng bất cam trước khi chết của Sở Vân. Nhưng khi nàng chứng kiến ánh mắt của Sở Vân, lập tức giật mình, chợt cảm thấy được một nguy cơ khủng bố đến cực độ xuất hiện bao thủ toàn thân nàng!

Mỗi tế bào trong toàn bộ cơ thể nàng nhịn không được bắt đầu run rẩy!

- Dám tổn thương chủ nhân của ta! Muốn chết!
Một tiếng quát bỗng nhiên nổ vang bên tai nàng!

- Là ai?
Nội tâm thủ lĩnh Dạ Vũ cả kinh, nhưng lực đạo trên tay lại không hề giảm xuống, thậm chí tốc độ còn tăng thêm ba phần. Nàng muốn giết Sở Vân, cho dù bất cứ là ai, là thứ gì cũng không thể ngăn cản được nàng. Đây chính là thủ lĩnh thích khách Dạ Vũ, Ngự yêu sư hành tẩu trong bóng đêm, so với đại tướng phổ thông còn khó chơi, âm hiểm, hung ác hơn vô số lần!

Ầm!

Nhưng mà chỉ một giây sau, một tiếng nổ vang lên, khí lãng cực mạnh tỏa ra bốn phía, liệt diễm hừng hực, lập tức đánh bay thủ lĩnh thích khách ra ngoài. Nàng điên cuồng phun ra máu tươi, toàn thân kịch liệt đau đớn, cơ hồ khiến cho nàng gần như lâm vào hôn mê. Thân thể nàng ở giữa không trung bay ngược về phía sau, nhưng nàng nhịn không được cố gắng ngoảnh đầu nhìn lại. Dục vọng mãnh liệt thôi thúc nàng, nàng muốn xem rốt cục là thần thánh phương nào. Trong nháy mắt, đồng tử nàng co rụt lại, khuôn mặt hiện lên thần sắc khiếp sợ đến cực đoan, không thể tin được la lớn:
- Sao lại có thể như vậy?

Chỉ thấy giữa bầu trời đêm, một thiếu nữ thanh thuần trong một bộ váy áo màu trắng, bộ dáng đáng yêu, mái tóc như suối, rủ xuống tận bờ mông. Đôi mắt to tròn, giống như là bảo thạch tỏa ra ánh sáng rực rỡ, lúc này nhìn về phía Sở Vân trong ánh mắt đầy vẻ lo lắng, ỷ lại cùng ôn nhu. Vốn Viêm long đầy trời nhưng đã bị uy thế của thiếu nữ này chấn nhiếp, lúc này giống như là một đám cá trạch, uy thế đã hoàn toàn biến mất, dường như có xu thế chấm dứt công kích.

Thiếu nữ này đáng yêu như thiên sứ, quỳnh tị anh thần, bộ ngực thoáng hở ra, cánh tay trắng như ngà voi, vòng eo nhỏ nhắn, mềm mại đầy tinh xảo. Khiến cho người khác chú ý nhất chính là trên đầu nàng mọc ra một đôi tai của Bạch hồ, hồ vĩ màu trắng phiêu đãng ở phía sau lưng nàng.

Sở Vân nửa nằm trên mặt đất, cũng ngây người.

Bất thình lình thiếu nữ liền bay về phía hắn, lơ lửng trên đầu hắn. Từ góc độ của hắn nhìn lại, có thể thấy được bàn chân nõn nà, cùng tiểu khố dưới lớp váy màu trắng.

Không hề nghi ngờ, thiếu nữ này chính là Thiên Hồ.

- Đây chính là tiểu Thiên Hồ của ta sao?
Ánh mắt Sở Vân kinh ngạc, bỗng nhiên một nỗi nghi hoặc sâu sắc nổi lên trong lòng hắn.

- Tư chất tuyệt phẩm, thậm chí yêu thú có tư chất thượng đẳng, tại hậu kỳ của Linh Yêu kiếp sẽ sớm biến hóa. Điều này không hề kỳ quái, nhưng mấu chốt chính là, Thiên Hồ đến tột cùng là vì sao có thể sống sót đi ra từ bên trong Hỏa Thần Kiếp? Hơn nữa tấm thân đầy thương tích của nàng cũng được chữa trị toàn bộ, khôi phục đến trạng thái đỉnh phong, quả thực là không thể tưởng tượng nổi.

- Hỏa Đức Chân Thân, là Hỏa Đức Chân Thân! Đáng chết, không ngờ ta lại quên mất điều này! Đáng chết, đáng chết!
Thủ lĩnh thích khách dãy dụa đứng lên, khuôn mặt vặn vẹo đến cực điểm, hung hăng trừng mắt nhìn Thiên Hồ, trong mắt tràn đầy căm giận.

- Hỏa Đức Chân Thân?
Sở Vâng nghe xong nội tâm khẽ động.
- Hỏa Đức Chân Thân là đạo pháp Thượng cổ, lý giải của ta đối với nó cũng là căn cứ vào ngọc giản giới thiệu của Thổ Hành Thần Sưu. Mà đứng phía sau lưng của tổ chức Dạ Vũ là Thủy gia, Thủy gia lại là một trong Thượng cổ ngũ tộc, tất nhiên có được truyền thừa, càng thêm hiểu sâu hơn so với Thổ Hành Thần Sưu, điều này cũng không hề kỳ quái!

Thanh âm của thủ lĩnh thích khách, lại một lần nữa hấp dẫn sự chú ý của Thiên Hồ!

- Người xấu!
Thiếu nữ hồ vĩ, chăm chú mím môi, đôi mắt sáng trừng lớn, mang theo ngữ khí phì phì nói:
- Các ngươi muốn chủ nhân, tất cả đều là người xấu!

Thiếu nữ nổi giận. Nàng bỗng nhiên hít một hơi, cái miệng nhỏ nhắn khẽ phát ra tiếng ục ục. Sau đó dưới ánh mắt tràn đầy chấn động của Sở Vân, không ngờ phun ra một đóa hỏa liên.

Đạo pháp tuyệt phẩm, Diệt Thế Hồng Liên!

- Nhanh như vậy đã thi triển ra sao?
Thủ lĩnh thích khách sắc mặt trắng bệch, trong lòng chấn động mãnh liệt. Nàng cật lực né tránh, thân ảnh lập tức biến mất. Mỗi lần hiện thân lại cách chỗ trước đó hơn mười trượng. Nhưng Diệt Thế Hồng Liên lại càng nhanh hơn, theo sát ở ngay phía sau lưng nàng.

Ầm!
Một tiếng nổ cực lớn vang lên, nhiệt viêm cực nóng lập tức nhấn chìm thủ lĩnh thích khách, đốt nàng thành tro bụi. Linh Yêu chủ thủy cũng bị nổ thành một khối yêu tinh.

Một đám mấy hình nấm cực lớn, bốc thẳng lên bầu
trời. Đọc Truyện Online

Trong nháy mắt nổ tung, Thư gia đảo lập tức rung chuyển.

Vụ nổ qua đi, để lại trên mặt đất một cái hố sâu cực lớn, có đường kính đến hai mươi trượng. Dưới hố, cấu tạo và tính chất của đất đai bị nhiệt diễm nung đỏ trở
thành trạng thái thủy tinh.

Đây chính là uy lực của đạo pháp tuyệt phẩm!

Đại Yêu thú vẫn chưa thể đạt tới, nhưng trong tay Linh Yêu Thiên Hồ đã hiện ra lực công kích cực kỳ đáng sợ.

Híz-khà-zzz...

Trong lúc nhất thời, tất cả mọi người chứng kiến cảnh này không khỏi hít sâu một hơi... Uy lực này quả thực quá mức khủng bố rồi.

Chí Tôn - Chương #330


Báo Lỗi Truyện
Chương 330/792