Chương 309 : Mục đích thực sự của Phi Hổ (hạ)



- Thỉnh tiên tử đại gia chỉ bảo, để cho ta mở mang tầm mắt!
Sở Vân thử dò xét, cố ý nói lấp lửng. Hồng Thường Tiên Tử khẽ lắc đầu, cũng không phát hiện ra ý trong đó, chỉ thực thà nói:
- Thuật phong ấn trên những yêu binh này quá mức rườm rà. Muốn giải khai một kiện trong đó, có lẽ cũng phải tốn thời gian ít nhất là ba ngày ba đêm.

"Quả nhiên là như vậy! Ba kiện đồ cổ này đều là yêu binh bị đạo pháp phong ấn, những yêu binh này đến tột cùng là thứ gì?"
Sau khi giải quyết được một vấn đề trong đầu Sở Vân lại xuất hiện một vấn đề khác.

- Sở thiếu đảo chủ đã cho ta thấy được thành ý. Hợp tác này vẫn có thể tiếp tục, ta đến đây cũng mang theo một vài thứ đều là vật tư chiến đấu đoạt được từ trong tay Trữ gia. Trừ những thứ này ra còn có một viên long tinh của long thú tuyệt phẩm cũng tặng cho thiếu đảo chủ.
Sau khi Phi Hổ lựa chọn một ít vật tư từ trên thuyền của Sở Vân, ấn tượng đối với Sở Vân đã hoàn toàn thay đổi. Bởi vậy lại tặng thêm một khỏa long tinh nữa cho Sở Vân.

Sở Vân vui vẻ, không khỏi tò mò hỏi:
- Long thú tuyệt phẩm đã vô cùng hiếm thấy, long tinh tuyệt phẩm lại càng là thế gian trân bảo. Không ngờ tiên tử lại có trong tay?

Chỉ cần một khỏa long tinh này, Sở Vân đã hoàn toàn có lãi. Huống chi còn rất nhiều vật tư chiến đấu của Viêm gia, những thứ này bởi vì nhân số ít, sử dụng không hết, bởi vậy đều để lại cho Sở Vân. Lần giao dịch vụng trộm này quả thực là để Sở Vân kiếm được một
vốn bốn lời. Những thu hoạch khác đều không trọng yếu, thậm chí ngay cả long tinh tuyệt phẩm, cũng có thể bỏ qua. Mấu chốt nhất chính là vẫn có thể tiếp tục hợp tác cùng Phi Hổ. Có một đoàn hải tặc cường đại như vậy quấy phá vùng hậu phương, sẽ liên lụy rất
lớn dến một bộ phận lực lượng quân sự của Viêm gia.

- Từ xưa mỹ nữ xứng anh hùng. Mỹ danh của Hồng Thường Tiên Tử, tất cả mọi người trong Chư Tinh Quần Đảo đều biết đến. Thật không ngờ Tiên Tử đại gia lại
nhìn trúng Thiếu đảo chủ. Có thể thấy được, Thiếu đảo chủ quả nhiên là anh hùng xuất thiến niên…
Cáo biệt Hồng Thường Tiên Tử, đại quân lại tiếp tục lên đường trở về, Vương Trạch Long lập tức tiến lên nịnh nọt Sở Vân.

Sở Vân nhìn Vương Trạch Long một cái thật sâu, tuy rằng phản cảm với việc vuốt mông ngựa, nhưng hắn cũng sẽ không vô cớ trách cứ người khác muốn lấy lòng bản thân mình. Hắn chỉ nhẹ hừ một tiếng, tiện thể nói:
- Vương Trạch Long, biểu hiện của ngươi trên Trữ gia đảo quả thực không tệ!

Thân thể Vương Trạch Long lập tức chấn động, thầm nghĩ:
"Coi như không tệ! Quả nhiên lúc đó chính là khảo nghiệm đặt ra cho bản thân mình!"

Lập tức quỳ xuống nói:
- Đều do Thiếu chủ thần uy, mạc tướng mới giữ lại được cái mạng này!

- Ừ...
Sở Vân trầm ngâm một tiếng, đột nhiên hỏi:
- Chết không ít tinh binh sao?

Trên trán Vương Trạch Long toát mồ hôi lạnh, vấn đề này quả thực là không biết có nên trả lời hay không. Sau một hồi đắn đo suy xét, mới cẩn thận từng li từng tí một hồi báo:
- Dạ, chết mất một ít tinh binh. Bất quá đã là chiến tranh, sẽ phải có người chết. Điều này là việc không thể tránh khỏi!

Tinh binh của hắn vốn có hơn một trăm hai mươi người, nhưng giờ chỉ còn lại gần ba mươi người, có thể nói là thảm trọng.

- Ngươi minh bạch được đạo lý này thì tốt. Quả nhiên có tố chất là một thượng tướng.
Sở Vân cười rộ lên:
- Bất quá ngươi yên tâm, lần này ta thu được hơn năm trăm quả trứng yêu thú Hải giao, sau này cũng sẽ tiếp tục thu thập thêm nữa... Ta sẽ đào tạo ra một đám tinh binh Hải Giao, giao cho ngươi thống lĩnh. Ngày sau, cứ biểu hiện thực tốt vào!

- Mạc tướng tạ ơn thiếu chủ!
Vương Trạch Long nhịn không được sắc mặt vô cùng vui mừng, âm thanh cung kính nói lời tạ ơn.

- Rồi, lui xuống đi!
Sở Vân phất phất tay. Truyện Tiên Hiệp

Vương Trạch Long lĩnh mệnh lui xuống, đợi cho đến khi bản thân bước xuống khoang giữa, mới phát hiện ra sau lưng mình đã đầm đìa mồ hôi lạnh.
- Tinh binh trước kia đều là lựa chon từ những người trung thành và tận tâm nhất.
Nếu không, một lực lượng như vậy lại để người khác nắm ở trong tay, chẳng phải là chuyện quá nguy hiểm hay sao? Trận chiến công đảo mấy hôm trước, Thiếu đảo chủ cố ý tiêu hao tinh binh của ta, lại có ý định muốn huấn luyện thêm một đợt tinh binh mới. Mục
đích chính là khiến cho tinh binh Hải Giao, sẽ không còn là tư binh của ta nữa, mà chỉ là tinh binh của Thư gia hắn mà thôi! Làm như vậy, ta sẽ không có quyền lãnh đạo tuyệt đối với tinh binh, cho dù ngày sau thoát ly Thư gia, cũng sẽ không mang được đi. Tổn thương đối với Thư gia cũng sẽ không lớn.

Tuy bị Sở Vân đối đãi như vậy, nhưng Vương Trạch Long lại không sinh ra một tia oán hận nào.
"Quả thực là thiếu niên nổi danh vô địch. Tiểu Bá Vương đúng là danh bất hư truyền...
Hắn năm nay mới bao nhiêu tuổi? Mười bốn tuổi, không ngờ đã có thể tinh tường một cách thấu triệt giữa lợi và hại như vậy. Không ngờ có thể hy sinh gần trăm tinh binh một cách quyết đoán đến như vậy, nghĩ lại mà thực cảm thấy đáng sợ..."


Vương Trạch Long càng nghĩ, lại càng thấy Sở Vân lợi hại. Trái tim không những không sinh ra oán hận, thậm chí càng hắn lại càng kính sợ Sở Vân. Loại kính sợ này không chỉ là phát ra từ sự sợ hãi đối với chiến lực của Sở Vân, mà còn là kính sợ đối với trí tuệ của hắn.
"Vương Trạch Long ta từ khi xuất đạo đến nay, đã lăn lộn trong Chư Tinh Quần Đảo trong một quãng thời gian dài như vậy? Rốt cục cũng bước lên một con đường nhân sinh khác hay sao? Không biết phía cuối con đường này sẽ là cái gì, bất quá đi theo bên cạnh một vị chủ nhân như vậy, nhất định sẽ là không thiếu đặc sắc."

Tháng 12 năm 753 Tinh lịch.

Thiết gia giao chiến cùng liên minh mười một nhà trên Hoài An đảo cùng Hưng Long đảo.

Thiết gia thể hiện nội tình thâm hậu của đệ nhất tộc trong Thượng cổ ngũ tộc, không ngờ có thể ngăn chặn liên quân, chiếm tư thế thượng phong. Nhưng mà cũng là một trong Thương cổ ngũ tộc, Viêm gia lại thất bại khắp nơi, bại nhiều thắng ít. Bị Thư gia dần dần đẩy lùi, chiến tuyến ngày hôm nay đã vượt qua hơn phân nửa vùng biển của Viêm gia.

Ngày 17 tháng 12, Vương Trạch Long lãnh tinh binh Hải giao, đại phá hạm đội đóng tại Vĩnh Thanh đảo. Do đó tháo gỡ được cục diện bế tắc, xé rách phòng tuyến trên biển mà Viêm gia đã tỉ mỉ bố trí.

Ngày 23 tháng 12, một trong Thư gia tam lão Lão Hồng Thương Hồng Hi chém đầu thượng tướng Viêm gia Viêm Vô Chân, tiêu diệt hạm đội thứ ba của Viêm gia. Khiến cho Viêm gia khổ vốn đã rét vì tuyết, nay lại giá vì sương (tai họa liên tiếp đổ xuống đầu).

Chí Tôn - Chương #309


Báo Lỗi Truyện
Chương 309/792