Chương 275 Dưới Bất Tận Mộc có Kiếp Yêu (hạ).


Ngày hôm nay, Bất Tận Mộc của Viêm Gia đã mắc phải quái bệnh, nguy cơ tràn đầy, đã sắp tử vong. Khí vận Vương giả là bí mật công khai trong tầng lớp cao tầng. Lúc này đã sắp có thể một lần nữa đạt được gốc Bất Tận Mộc tu vi cao tuyệt, đối với tòa bộ Viêm Gia mà nói, quả thực là không khác gì nắng hạn gặp mưa rào.
Mười bước cuối cùng, khó lại càng thêm khó. Truyện Sắc Hiệp
Sắc mặt Lão Tổ Viêm Gia cuối cùng cũng bắt đầu trở nên dữ tợn, nộ khí bốc lên, trong mắt chỉ còn lưu lại một tia thanh minh, đang dựa vào ý chí, cố gắng áp chế phẫn nộ trong lòng. Lại tiến thêm năm bước, nhưng đột nhiên lão kinh hãi, mạnh mẽ dừng cước bộ lại. Đôi mắt lão tràn đầy kinh hãi cùng khó hiểu, nhìn chằm chằm về phía trước. Lão nhìn thấy dưới gốc Bất Tận Mộc, rõ ràng lại có thân ảnh một người.
Đợi chút, không phải là người, mà là yêu thú!
Yêu thú hóa thành nhân hình, toàn thân giống như hắc thiết, mái tóc không ngờ lại là nộ hỏa đang thiêt đốt ngút trời. Điều kỳ lạ nhất, là nó lại có đến sáu cánh tay cực dài. Lúc nó ngủ say, khí tức của bản thân hoàn toàn bị thu liễm. Bởi vậy tất cả mọi người đều không phát giác ra. Mặc dù chỉ là nằm nghiêng thiếp đi, nhưng thân hình to lớn, cao ngạo tràn đầy khí lực kia vẫn khiến cho người khác cảm thấy áp bách mãnh liệt. Loại cảm giác áp bách mãnh liệt này, ngay cả Sở Vân cũng cảm thấy hãi hùng khiếp vía.

Đây là yêu thú gì?
- Nộ... Nộ Hỏa Minh Vương?!
Lão Tổ Viêm Gia nhìn chằm chằm vào yêu thú trước mắt, lắp bắp đầy khó tin, tuy rằng bản thân đang đứng giữa biển lửa ngập trời, nhưng giờ phút này lão lại cảm thấy cả người lạnh toát.
Nộ Hỏa Minh Vương, là yêu thú đản sinh từ phẫn nộ tâm hoả, thuần túy là do hỏa tinh ngưng tụ thành, phi thường hi hữu.
Đương nhiên, "hi hữu" không phải là nguyên nhân chân chính tác động đến Lão Tổ Viêm Gia. Điểm mấu chốt chính là, tu vi của Nộ Hỏa Minh Vương.
Kiếp Yêu!
Trăm năm Đại Yêu, nghìn năm Linh Yêu, vạn năm kiếp yêu!
Tu vi của đầu Nộ Hỏa Minh Vương này, chí ít cũng đã đạt đến mấy vạn năm. Là tồn tại đỉnh phong bên trong yêu thú. Đối mặt với Kiếp Yêu, Hôi Tẫn Mã run rẩy, Tâm Diễm Bút sợ hãi. Hai đại chiến lực cấp yêu linh từng tung hoành ngang dọc của Lão Tổ Viêm Gia, lúc này lại lộ ra bộ mặt yếu ớt không chịu nổi.
Đây là áp chế giai vị.
Nộ Hỏa Minh Vương đang ngủ say, bởi vậy mới ẩn dấu khí tức. Đến lúc này khoảng cách đã tới gần như vậy, hai đầu Linh Yêu lập tức trở nên sợ hãi, chiến lực bị giảm bớt không phát huy được đến một nửa.
- Lúc này còn không chạy thì còn đợi đến khi nào?
Sở Vân nội tâm chấn động, thần sắc lập tức trở nên kiên định. Lập tức dứt khoát quay người lại, co cẳng chạy bán sống bán chết, dần biến mất bên trong biển lửa
- Hắn vẫn còn bảo lưu thực lực?
Chứng kiến Sở Vân cước bộ như bay, thân ảnh dần dần biến mất, Thiếu Chủ Viêm Gia trợn mắt há hốc mồm, không thốt được lời nào.
- Hừ!
Phát giác ra Sở Vân biến mất giữa biển lửa mênh mông, Lão Tổ Viêm Gia chỉ nhíu mày, cũng không có lựa chọn ngăn cản, chỉ cần bản thân lão chiếm cứ cửa ra vào, Sở Vân không có yêu vật trợ giúp, sao có thể thoát khỏi bàn tay của bản thân.
Vấn đề mấu chốt trước mắt, không phải là chuyện của Sở Vân, mà là làm thế nào đoạt Bất Tận Mộc vào trong tay trước mắt Kiếp Yêu Nộ Hỏa Minh Vương. Đây mới là một cái nan đề cực lớn!
Lão Tổ Viêm Gia suy tư thật lâu, rốt cục cũng quyết định bỏ qua mẫu thụ, lùi một bước để tiến hai bước, chỉ cần trộm lấy được một ít cành của Bất Tận Mộc, tiến hành nuôi trồng. Nhưng mà khi ngón tay của lão vừa chạm vào Bất Tận Mộc, Nộ Hỏa Minh Vương đột nhiên mở hai mắt ra!
Ầm…
Một tiếng nổ cực lớn vang lên, vang vọng toàn bộ thế giới dưới lòng đât. Hỏa diễm bốc hơi, loạn thạch quần vũ, khí lãng bài không, nhiệt lượng cực lớn lập tức thôn phệ Hôi Tẫn Mã cùng Lão Tổ Viêm Gia. Tiếp đó bành trướng ra bốn phía, đem Thiếu Chủ Viêm Gia cùng những người có mặt, đốt thành tro bụi trong nháy mắt.
Toàn bộ Thư Gia đều rung chuyển, thế giới dười lòng đất, vạn vật đều trở nên câm lặng.
- Ách... Đây là nơi nào?
Sở Vân chậm rãi mở mắt, sau đó phát hiện ra không ở bản thân đang ở bên trong một tòa cung điện. Tòa cung điện này đã bị tàn phá khá nhiều, chỉ còn lại bộ khung . Bên trên nóc điện đã bị phá hủy tạo thành một cái lỗ khá lớn, cửa điện vỡ nát. Nhìn xuyên qua đó, Sở Vân có thể thấy được cảnh tượng phẫn nộ tâm hỏa vẫn đang hừng hực thiêu đốt như trước.
Cảnh tượng này lại khiến cho trong đầu hắn linh quang chợt lóe, hồi tưởng lại một tràng tại họa kinh thiên động địa vừa mới xảy ra. Một cỗ khí nóng cực mạnh bốc lên, khiến cho hắn cảm thấy trước mắt tối sầm, sau đó bay thẳng lên trời. Một khắc này, hắn chưa bao giờ cảm thấy cái chết lại gần bản thân đến như vậy.
- Hẳn là sóng khí đã cuốn bản thân mình đụng phải nơi này. Nhưng tại sao nơi này lại có một tòa cung điện? Còn bị tàn phá đến như thế?
Sở Vân nhíu mày, cảm thấy vô cùng khó hiểu. Hắn từ trên mặt đất gian nan đứng dậy, tập trung tư tưởng suy xét, bỗng nhiên cảm thấy toàn thân chấn động.
Đây không phải là một toà cung điện phổ thông!
Đây là một tiên nang thượng đẳng.
Giống như tiên nang Tinh Hải Long cung, sau khi tiến hành phát động, tiên nang sẽ hóa thành một tòa cung điện.
Không gian vòng bảo hộ của tiên nang đã ngăn cách sự tàn phá của biển lửa, cũng đã gián tiếp bảo vệ Sở Vân một mạng.
- Thực sự quá may mắn. Nếu không đụng vào nơi này, chỉ sợ là ta đã sớm chết rồi.
Sở Vân lau lau cái trán đầy mồ hôi lạnh, cảm thấy may mắn không thôi. Sau đó, hắn đi ra đại môn của cung điện, hướng mắt lên tấm hoành phi treo ở trên cửa điện.
Sưu Thần cung!
Ba chữ này là tên của tòa cung điện, cũng là tên của cái tiên nang này.
- Sao ba chữ này lại có chút quen thuộc nhỉ...
Sở Vân gãi gãi đầu, bỗng nhiên đờ người, đồng tử mạnh mẽ mở rộng, toàn thân giống như là điện giật.
- Ta xxx! Không phải chứ!
Sưu Thần cung, không phải là tên tiên nang của Thổ Hành Thần Sưu sao?
Hắn lập tức cảm thấy khiếp sợ tới cực độ.
- Chẳng lẽ, Thổ Hành Thần Sưu tiền bối hắn...
Trong giây lát nghĩ tới chuyện gì. Sở Vân lập tức vội vàng chạy ngược trở lại vào bên trong cung điện.
Tại một chiếc vương tọa sâu ở bên trong cung điện, hắn phát hiện ra một bộ xương khô. Bộ xương khô này hình thể thấp bé, cốt cách tinh kỳ, toàn thân tỏa ra ánh sáng bóng như ngọc. Hiển nhiên chủ nhân bộ xương khô này khi còn sống đã phục dụng không ít thiên tài địa bảo, mới có một khung xương cứng rắn như thế này. Tay phải bộ xương khô, nắm chặt một quả ngọc giản.

Chí Tôn - Chương #275


Báo Lỗi Truyện
Chương 275/792