Chương 138: Thiên Linh Chân Tâm Đan, thần đan nghịch thiên trong truyền thuyết (thượng)



Thế nhưng sau khi bán cho một vị đại nhân vật của Giang Hán Quốc, thu được năm vạn năm nghìn địa sát thạch tệ. Tin tức này đã từng khiến Sở Vân ước ao tới đỏ mắt, bởi vậy sản sinh động lực, bắt đầu quan tâm tới thị trường buôn bán yêu binh cổ.

Sở Vân cầm đoạn Lưu Tinh Tiễn này cất vào trong ngực, lại chia các thiên tài địa bảo cho hai người. Sau khi ba người tìm kiếm một lần, xác nhận không còn bất cứ bảo vật nào lưu lại, lúc này mới thả Bạch Ngọc Tín Thiên Ông, thông báo cho thư viện phái người tới tiếp ứng.

Thời điểm trở lại thư viện đã là buổi sáng hôm sau.

- Không hổ là Trĩ Hổ đại nhân, nhiệm vụ tiêu diệt đàn Hắc Mộc Nha khó khăn như vậy mà chỉ dùng thời gian một ngày một đêm đã hoàn thành được rồi.

- Cũng không nhìn là ai? Chỉ là thành tích một ngày nửa đêm cũng quá mức kinh khủng đi. Nghe nói đàn Hắc Mộc Nha kia còn mạnh mẽ hơn nhiều so với nhiệm vụ miêu tả.

- Các ngươi không thấy sao? Lúc này Trĩ Hổ đại nhân trở về, thu hoạch hơn ba trăm quả trứng yêu thú Hắc Mộc Nha. Trừ thứ này ra còn có rất nhiều Hắc Vũ Mộc.



Trong Tạp Vụ đường, mọi người dùng ánh mắt kính nể nhìn về phía kết quả nhiệm vụ đệ trình của ba người Sở Vân, lĩnh toàn bộ phần thưởng học phân.

- Học phân còn thiếu bao nhiêu?
Rời khỏi Tạp Vụ đường, Sở Vân liên hỏi Kim Bích Hàm. Hắn biết đối phương có mục đích, đó chính là một pháp môn ngự yêu tuyệt phẩm, cần lượng học phân cao tới một ngàn để đổi.

- Còn kém sáu trăm bốn mươi sáu học phân.
Kim Bích Hàm phun ra một ngụm khí bẩn, đáp. Muốn tích lũy được một ngàn học phân không phải là chuyện dễ dàng, thực đường, chương trình học, đan được, tất cả đều cần phải tiêu hao học phân tiến hành đổi.

So sánh mà nói, Sở Vân thảm hại hơn nhiều. Học phân của hắn căn bản không giữ được. Trường kỳ duy trì trên dưới năm mươi học phân, không ngừng di động. Tuy rằng lần này thu được phần thưởng mười ba học phân, chỉ là hắn đã nhìn trúng một quyển đạo pháp trong tàng kinh các, cần phải tiêu tốn năm học phân để đổi.

- Kỳ thực huynh hoàn toàn có thể khiêu chiến ta, sau khi bại dưới tay huynh, huynh có thể nhận được một nhóm học phân thưởng cho rồi.
Sở Vân đề nghị nói.

Kim Bích Hàm lắc đầu, cũng cự tuyệt:
- Nguyên bản có kế hoạch này, chỉ là hiện tại uy tín của Sở huynh long trọng như vậy, giống như mặt trời giữa trưa. Nếu như bại dưới tay ta, đối với danh vọng của
huynh quả thực có đả kích không nhỏ. Đây là do huynh rất vất vả mới tích lũy được, ta làm sao có thể làm chuyện ác nhân này.

- Kỳ thực danh vọng không tính là cái gì, hy vọng một ngày nào đó huynh sẽ thay đổi suy nghĩ.
Sở Vân thở dài một hơi, thấy thần tình chăm chú của Kim Bích Hàm, không tiếp tục khuyên can nhiều.

Trên thực tế, đề nghị này hắn đã đề cập qua nhiều lần rồi, đều bị Kim Bích Hàm cự tuyệt. Cũng may còn có nhiều nhiệm vụ, phần thưởng học phân cũng tương đối nhiều. Ba người Sở Vân, Kim Bích Hàm, Nhan Khuyết cùng một tổ, hiệu suất hoàn thành nhiệm vụ rất cao, cường cường liên hợp, thu được học phân tương đối khả quan.

Sau khóa luyện đan buổi chiều, Bạch Mi Đan Sư để Sở Vân lưu lại, nói:
- Chỗ ta có một nhiệm vụ bí mật hạng nhất, nếu như có thể hoàn thành, thưởng cho một trăm năm mươi học phân, có hứng thú sao?

Là nhiệm vụ gì, phần thưởng nhiệm vụ có thể cao tới một trăm năm mươi học phân?

Sở Vân thiếu chút nữa cho rằng chính mình nghe lầm rồi, nhưng khi thấy biểu tình chăm chú của Bạch Mi Đan Sư, hắn rất nhanh ý thức được nhiệm vụ này nhất định không tầm thường.

Thần tình của Bạch Mi Đan Sư nghiêm túc:
- Lần này là một nhiệm vụ bí mật, trong Tạp Vụ đường không công khai, thu được học phân cũng không công bố ra ngoài.

- Nhiệm vụ bí mật, đệ tử đã từng nghe nói qua. Các tiên sinh sẽ chọn một ít học sinh phù hợp tiêu chuẩn, trước tiên hỏi, chỉ có tiếp nhận nhiệm vụ rồi mới có thể thông báo cho biết nội dung nhiệm vụ. Nghĩ không ra ta cư nhiên cũng nhận được một nhiệm vụ bí mật.
Sở Vân sờ sờ mũi, nở nụ cười.

Bạch Mi Đan Sư quét mắt nhìn hắn, ngữ khí hơi vui mừng:
- Không cho ngươi thì cho ai? Ngươi là đệ tử đắc ý nhất của ta, cũng là đệ nhất nhân danh đúng với thực của Thiên Ca Thư Viện. Nhiệm vụ này, ngươi tiếp hay không tiếp?

- A, tuy rằng không thể biết được nội dung nhiệm vụ, thế nhưng có thể biết được nghiêm phạt khi thất bại nhiệm vụ hay không?
Sở Vân không vội vàng trả lời, mà hỏi ngược lại một câu.

Trong mắt Bạch Mi Đan Sư hiện lên vẻ tán thưởng. Kỳ thực điều hắn thưởng thức nhất không phải là thiên phú và nỗ lực của Sở Vân, mà là phần khí độ trầm ổn và lãnh tĩnh của hắn.

- Nhiệm vụ bí mật này, không có nghiêm phạt thất bại. Đọc Truyện Kiếm Hiệp
Hắn nói.

- Không có nghiêm phạt thất bại?
Sắc mặt của Sở Vân trở nên nghiêm trọng, hắn không lo lắng tiếp nhận nhiệm vụ có nghiêm phạt, nhưng lại rất kiêng kỵ loại nhiệm vụ không có nghiêm phạt này. Bởi vì thường thường nhiệm vụ không có nghiêm phạt là nhiệm vụ rất nguy hiểm.

Quả nhiên Bạch Mi Đan Sư nói tiếp:
- Nếu như chết trong lúc làm nhiệm vụ, như vậy nghiêm phạt còn có ý nghĩa gì đây? Vì vậy thẳng thắn không thiết lập nghiêm phạt, ngươi có tiếp nhận hay không?

- Tiếp, không làm đại sự sao có thể chân chính lớn lên? Được rồi, có thể tìm kiếm đồng bạn cùng nhau hoạt động sao?
Sở Vân không có do dự, đổi thành các thư sinh khác rất có thể sẽ bị "nguy hiểm sinh mệnh" hù dọa. Nhưng hắn kiếp trước đã liên tục qua lại ranh giới sinh tử suốt hai mươi năm, tâm trí kiên nghị, không sợ hãi phiêu lưu.

Đương nhiên, không e ngại là dũng khí, lý trí vẫn phải có.

"Nếu như thử nghe được nội dung nhiệm vụ, thực sự quá nguy hiểm, vậy thì chơi xấu, sống chết không làm. Dù có phá hủy quan hệ giữa chính mình và Bạch Mi Đan Sư cũng không có cách nào. Mọi việc phải lượng sức mà đi, mạng là của chính mình, chỉ là đánh giá một chút, nhiệm vụ của thư viện ban bố, tính phiêu lưu sẽ không lớn quá mức. Nếu như thư sinh tử vong trong thời gian học tập, đối với danh dự của Thiên Ca Thư Viện sẽ có đả kích rất lớn."
Trong lòng Sở Vân cũng có tính toán.

Bạch Mi Đan Sư thỏa mãn gật đầu:
- Có thể tiến hành tổ đội thực hiện nhiệm vụ, nếu như hoàn thành, mỗi người đều được thưởng một trăm năm mươi học phân.

Bạch Mi Đan Sư biết, Sở Vân nhất định sẽ gọi Kim Bích Hàm, càng biết được mục đích quan trọng nhất của Kim Bích Hàm tới thư viện chính là bởi vì thu được một ngàn học phân, đổi lấy pháp môn ngự yêu tuyệt phẩm Chấn Cửu Tiêu. Đơn giản buông ra cánh cửa, âm thầm chiếu cố.

Sở Vân nghe được tỏa sáng hai mắt, nhấc cao đuôi lông mày:
- Thỉnh đan sư giảng giải chi tiết nội dung nhiệm vụ.

Chí Tôn - Chương #138


Báo Lỗi Truyện
Chương 138/792