Chương 124: Bách Hoa Liễu Loạn, chèn ép không được còn bị ngược (hạ)



Sở Vân một lần nữa giơ đao nhào lên, lần này thôi động Tuyết Nha, Túy Tuyết Đao cuồng tăng, lớn gấp ba lần, ánh đao như tuyết, mọi người nhìn vào đều cảm thấy lạnh lẽo.

Thân đao trong không trung vẽ lên một đạo thải hồng tuyệt đạo, khí thế uy mãnh tới cực điểm, vố số người đồng thời hít một ngụm khí lạnh.

Đối mặt với công kích như vậy, con ngươi của Hoa Anh đã bị thu nhỏ thành hạt đâu, trái tim đập mãnh liệt, kiên trì giơ thân đao lên đỉnh đầu.

Oanh!

Tiếng bạo tạc cực lớn, ánh đao Túy Tuyết Đao sáng như tuyết bạo tán ra, che kín tầm mắt mọi người.

Hoa Anh chỉ cảm thấy một cỗ lực lượng không thể chống đỡ từ hai cánh tay truyền tới. Cánh tay của hắn tê rần, cũng không thể cầm được Bách Hoa Cung, mắt mở trừng trừng nhìn nó thoát ra khỏi bàn tay, bay ngang văng đi.

Đồng thời, phạm vi nhìn của hắn điên đảo trên dưới kịch liệt, bị một đao của Sở Vân đánh bay, thân thể giữa không trung vẽ lên một đường cong, lúc này mới phịch một tiếng rơi xuống mặt đất.

Theo đó, lập tức biến thành hồ lô lăn lông lốc, thuận thế lăn không biết bao nhiêu vòng, rốt cuộc ngừng lại. Hắn đầu choáng não váng, hai mắt nổ đom đóm, xiêm y trắng noãn đã tràn đầy cáu bẩn, khuôn mặt anh tuấn co quắp, thân thể giống như cái giá, đau đớn từ cơ thể truyền tới khiến hắn hít sâu một hơi.

Hắn giãy dụa lấn tới, sắc mặt tái nhợt dại ra cùng với vẻ phong lưu phóng khoáng ban đầu hình thành đối lập vô cùng rõ rệt, khiến mọi người đều cảm thán thổn thức vô hạn.

Bỗng nhiên hắn cảm giác trước mắt tối sầm, ngẩng đầu lên, con ngươi lập tức nhỏ đi vài phần.

Sở Vân đứng trước mặt hắn, không chút biểu tình, ánh mắt sắc bén so với Túy Tuyết Đao còn lạnh hơn.

Hoa Anh nửa quỳ trên mặt đất, sắc mặt vàng vọt, ngẩng đầu nhìn lên như vậy. Trong lòng của hắn phi thường áp lực, cảm giác Sở Vân giống như một ngọn núi lớn vắt ngang trước mặt hắn!

Trước ngọn núi khổng lồ này, Hoa Anh chưa từng có cảm giác nhỏ bé như vậy.

- Ngươi thua!
Sở Vân chậm rãi thu Túy Tuyết Đao vào trong vỏ, khí tức bình thản, chỉ ba tiếng ngắn ngủi giống như ba mũi tên đồng thời bắn ra khỏi cung, mạnh mẽ cắm sâu vào trong nội tâm Hoa Anh.

- Thua? Ta cư nhiên thua?
Hoa Anh nhất thời chấn động toàn thân, thân thể cứng còng không thể nhúc nhích, nhãn thần ngu ngốc, không thể tiếp thu được đả kích sự thực tàn khốc tới như vậy. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.

Toàn trường ầm ầm!

Ai cũng không ngờ tới, trận chiến đấu này sẽ biến thành tình cảnh như vậy.

- Đệ nhất nhân, thư viện đệ nhất nhân! Không còn người nào là đối thủ của Sở Vân nữa rồi!
Có người lớn tiếng sợ hãi rống.

- Trĩ Hổ quá mạnh mẽ rồi, đao thế như sét đánh sóng to, tấn công tấn công vẫn là tấn công, cho tới bây giờ chưa hề nhìn thấy hắn phòng thủ qua một lần.
Có người khẽ run toàn thân, trong ánh mắt nhìn về phía Sở Vân mang theo kiêng kỵ thật sâu.

- Then chốt nhất vẫn là đao thuật của hắn, sâu không thể đo lường! Rốt cuộc hắn có bao nhiêu đao pháp? Đao pháp kết nối không hề có khe hở, một đao đánh tới, xé rách không khí, giống như thiên địa đổ nát!
Có người cảm khái.

- Tại sao có thể như vậy! Tại sao có thể như vậy!
Nội tâm rung động chân chính nhất chính là Trữ Y Y.

Nàng trợn trừng hai con mắt, khó có thể tin nhìn chằm chằm, trên dung nhan từ trước tới nay vô cùng xinh đẹp, hiện tại có vẻ tràn đầy quái dị.

- Không có khả năng! Kịch bản không phải là như thế này a!
Nàng nhớ tới Hoa Anh toàn thân mặc bạch y, ngọc thụ lâm phong, văn tú tuấn nhã luận về đạo lý ba thắng ba bại. Lúc này mới trôi qua bao lâu? Đã biến thành bộ dạng như vậy rồi?

Trữ Y Y cảm giác chính mình đang trong ác mộng, người nửa quỳ trên mặt đất, tóc tai bù xù, thần tình dại ra đích thực là Hoa Anh vừa rồi sao?

- Trong hai hiệp, bản công tử có thể chiếm chủ động. Trong bốn hiệp liền có thể áp chế đối phương. Tám hiệp mở rộng ưu thế, mười hiệp xác định thắng cục.

Trong đầu Trữ Y Y lại hiện lên bộ dáng mặt quan như ngọc, ánh mắt thần quang, tự tin phi phàm, nắm chắc thắng lợi trong tay của Hoa Anh.

Thế nhưng hiện tại thì sao?

Hoa Anh hiện tại toàn thân cáu bẩn, sắc mặt tái nhợt như tờ giấy, khiến mọi người không thể tin tưởng được Hoa Anh phong vật, kinh tài tuyệt diễm vừa rồi là cùng
một người.

- Kịch bản không phải như thế này a!
Trong lòng Trữ Y Y kiệt lực hét lên tiếng chói tai. Ngay từ đầu kịch bản đã tan vỡ rồi, Sở Vân vừa ra tay, toàn bộ cục diện chủ động đều rơi vào trong tay hắn.

Hoa Anh?

Càng nhiều thời gian không phải hắn tiêu tốn bởi giương cung bắn tên, mà là bị Sở Vân truy đuổi chật vật chạy trốn!

Tất cả mọi thứ bên tai đều là trào phúng nổ vang, Hoa Anh gian nan chuyển đầu, lọt vào tầm mắt chính là các thư sinh chỉ trỏ đối với chính mình.

Đau đớn!

Tâm tinh thực giống như bị kim châm đâm trúng!

Đau đớn!

Lòng tự trọng đã bị thúc giục nghiêm trọng, một cỗ phẫn nộ nhất thời từ tận đáy lòng bốc lên phun trào.

- A! Ta không cam lòng, Sở Vân, chúng ta đánh lại!
Cũng không biết lấy khí lực từ đâu, Hoa Anh đứng bật dậy.

- Thua không chịu nổi!
Sở Vân phun ra bốn chữ này, nhưng không rút Túy Tuyết Đao một lần nữa, mà mạnh mẽ vung quyền, bịch một tiếng, hung hăng đánh mạnh vào khuôn mặt trắng nhỏ của Hoa Anh.

Một quyền này, lực mạnh thế trầm, nhất thời khiến mũi đối phương gãy nát, máu mũi tung bay, đau tới mức nước mắt chảy giàn dụa.

Phịch…

Hắn lấy tốc độ nhanh gấp đôi đứng lên, ngửa đầu ngã quỵ xuống dưới đất.

- Ta không cam lòng!
Hoa Anh không còn phong độ ngày xưa, ba một tiếng đứng bật dậy, một tay phí công xua loạn giữa không trung, nghĩ muốn bắn được cái gì đó.

- Ta để ngươi cam tâm.
Sở Vân giẫm chân tại chỗ, ôm lấy cánh tay đang quơ loạn của Hoa Anh, dùng chút lực đã nhấc bổng hắn lên.

Ầm…

Hắn một lần nữa vung quyền, hung hăng đánh vào hai gò má Hoa Anh, lúc này trực tiếp đánh hắn gãy mấy cái răng.

Bịch…

Lại một quyền nữa, Hoa Anh như bị diệt giật.

Phanh!

Lại một quyền, Hoa Anh chuyển thành mắt trắng, bị đánh tới thần trí hôn mê.

Bịch bịch bịch…

Sở Vân túm loạn cánh tay phải của Hoa Anh, đồng thời quyền phải lực mạnh quyền trầm, nắm tay như tật phong mưa rào.

Từng quyền từng quyền đánh vào da thịt, mỗi một thanh âm vang lên khiến toàn bộ mọi người vây xem run lên, không tự giác, toàn bộ đấu trường hoàn toàn yên tĩnh.

Trái tim mọi người đập nhanh hơn, nhìn Hoa Anh bị Sở Vân đánh thành đầu heo, trong lòng phát hàn ý khắp người.

Trĩ Hổ Sở Vân quá hung tàn rồi!

- Buông tha Hoa Anh học trưởng đi…
Rất nhiều nữ thư sinh dấy máu trong lòng, các nàng bình thường rất ngưỡng mộ Hoa Anh, lúc này nhìn thấy Hoa Anh thong dong ưu nhã bị người khác đánh một trận giống như đống bùn nhão, không còn bất cứ phong độ nào đáng nói.

Chí Tôn - Chương #124


Báo Lỗi Truyện
Chương 124/792