Chương 64: “Thao” Chi Hữu Đạo



Tiểu Lôi càng cười sặc sụa, Morales càng giận đến phát run. Nhưng hắn cho tới bây giờ chưa có gặp qua loại tiên thuật trận pháp này của đông phương. Kỳ thật loại trận pháp này trong mắt của các tu hành giả đông phương, bất quá là một chút bản lãnh thô thiển, tối đơn giản mà thôi.
Đáng tiếc cho Morales tuy đã là thân vương cấp bậc hấp huyết quỷ trên ngàn năm, đối với bí quyết phá giải loại đông phương tiên pháp này cũng không hiểu. Chỉ có thể ở bên ngoài trợn mắt nhìn.
Tiểu Lôi ở bên trong trận pháp mặc dù cười sặc sụa, nhưng trong lòng lại thở dài: "Tên gia hỏa này quả nhiên lợi hại, cho dù là Quỷ Vương cũng không chịu nổi phi kiếm của ta chém liên tục vài nhát a! Cái dơi già này, không ngờ chịu được nhiều lần như vậy, hình như không bị chuyện gì… ài, tiểu gia ta chết cũng không ra. Công lực hiện tại của ta, ra ngoài cùng hắn đánh bừa, có lẽ một giờ ba khắc đã bị giết chết. Ô quy đúng là ô quy! Tiểu ô quy còn sống, chung quy so với đi ra ngoài biến thành tử ô quy còn khá hơn gấp trăm lần.
Vừa tới đây, đột nhiên cái tên nằm ở dưới chân Tiểu Lôi, chính là tên Lyon đang bị huyết võng khóa chặt giống như một đòn bánh tét, hắn đột ngột hét lên một câu: "
Thân vương điện hạ, không cần phải lo! Ma pháp trận gì cũng đều chỉ có hiệu lực trong một thời gian thôi! Cho dù là ma pháp trận cường đại hơn do chính tay vu sư bố trí, qua một lúc thì ma lực cũng bị tiêu hao hết…"
Tiểu Lôi lập tức nhấc chân hung hăng đá vào đầu hắn một cú, trúng ngay miệng của Lyon, khiến nửa câu sau của hắn ra tới cổ họng phải nuốt ngược về.
Morales đảo mắt, quả nhiên liền dừng chân bất động, lạnh lùng nhìn Tiểu Lôi: "
Không sai, tiểu tử, cho dù ta không phá được ma pháp trận của ngươi, nhưng theo niên kỷ của ngươi, cho dù ngươi là ma pháp sư, có thể có bao nhiêu ma lực để cung cấp cho ma pháp trận này tiêu hao chứ? Hừ hừ… Ta không lo, cái ta có chính là thời gian! Đợi cho ma lực ngươi tiêu hao hết, ta tự nhiên sẽ thừa cơ bẻ đầu của ngươi!"
Tiểu Lôi cố ý thở dài: "
Không sai, trận pháp này của ta đây, quả thật là sau một lúc sẽ mất hiệu lực, chỉ là ngươi có biết hay không biết cái tên tiểu tử Lyon này, hiện tại cái võng bó chặt trên người của hắn là thứ gì hay không?"
"
Đây là ma pháp vũ khí gì?"
Tiểu Lôi bĩu bĩu môi: "
Ma pháp vũ khí? Hừ, ma pháp tây phương của các ngươi làm sao mà có khả năng so sánh với tiên pháp của chúng ta? Ta nói cho ngươi hay, đây là "Phược Yêu Võng", chính là thượng cổ pháp bảo được truyền lại, phàm là yêu ma quỷ quái, bị cái lưới này trói lại, pháp lực toàn thân mất hết! Không đến hai giờ, Lyon sẽ trở nên "niên khinh" (trẻ lại)! Hấp huyết quỷ các ngươi càng lớn niên kỷ càng lợi hại phải không? Được rồi, vậy chúng ta hãy xem xem sao, xem xem sau hai giờ, cái tên Lyon tiểu tử này có thể biến thành hình dạng gì! Sợ rằng hắn có thể biến thành một con tiểu biên bức vừa mới sinh ra á!"
Hắn vừa dứt lời, liền nghe thấy Lyon kêu thảm một tiếng, thanh âm mang vẻ kinh hoàng: "
Trời ơi, là thật hả! Ta… răng của ta! Hàm răng của ta đang bị thoái hóa…"
Hấp huyết quỷ niên kỷ tăng trưởng thì mới có thể càng ngày càng lợi hại, mà qua vài trăm năm mới có thể mọc được thêm một cái răng nanh. Hàm răng loại này cùng với hàm răng của người bình thường có chỗ bất đồng, phải là hấp huyết quỷ vài trăm tuổi mới có thể mọc dài ra được. Trong huyết tộc, cái này chẳng những là tiêu chí cho pháp lực mạnh yếu, càng là tượng trưng cho vinh dự. Lyon chưa được tới ba trăm tuổi, hàm răng vừa mới mọc ra được một cái răng mà thôi.
Quả nhiên theo lời Tiểu Lôi vừa mới nói xong, Lyon lập tức nhận thấy cái răng trong hàm mất mấy trăm năm mới mọc ra được thật sự đang lung lay.
Morales nghe xong trong lòng chấn kinh, đối với ma pháp đông phương này của Tiểu Lôi càng thêm kiêng kỵ. May mà không phải chính hắn xông vào trong võng. Nói không chừng, giờ đây pháp lực bị thoái hóa có lẽ là chính hắn.
Tiểu Lôi thở dài: "
Ngươi xem, lão ô quy, chúng ta vô oán vô cừu, là các ngươi tự tìm tới cửa thôi. Không bằng chúng ta tiến hành một cuộc giao dịch nha. Ngươi thấy thế nào?"
"
Ngươi nói đi"
Tiểu Lôi cười híp mắt nói: "
Thế này đi, ta cũng không tính cùng các ngươi trở thành thù địch. Không bằng hai nhà cùng hòa hảo, các ngươi đi đường của các ngươi, chỉ cần các ngươi đừng bao giờ đụng chạm đến ta, ta liền đem tên tiểu biên bức này thả ngay, có quan hệ gì không? Ta lại không phải tự nuôi béo một con dơi…"
Morales nheo mắt, mục quang tựa hồ có chút do dự, trong lòng có chút suy tính riêng. Chính hắn trong lòng mặc dù không xem sanh tử của Lyon ra gì, nhưng phụ thân của tên tiểu tử này lại là đầu mục trọng yếu trong gia tộc. Nếu Lyon vì hắn mà chết hoặc giả bị trọng thương, sau khi trở về, có lẽ phụ thân của hắn cũng sẽ tìm mình gây phiền toái.
Đêm nay bất quá là tham tâm nhất thời của hắn, phát hiện trên núi này không ngờ có tư liệu ghi chép của Đông Phương Thần Xà, lòng tham nổi lên bèn lên núi tìm kiếm. Không ngờ là lại gặp được tên tiểu vô lại như vầy. Hiện tại đã thành cục diện giằng co, cho dù thả trước cho hắn một ngựa thì có sao chứ? Cùng lắm là sau này lại tìm hắn trả thù cũng tốt.
Tối trọng yếu là, nếu như Lyon chết tại nơi này, hoặc giả hắn thật sự bị thoái hóa đi, vậy sau khi trở về, chính hắn khi về lại gia tộc có lẽ sẽ bị trừng phạt nghiêm ngặt.
Nghĩ vậy, Morales liền nhíu mày, trầm giọng nói: "
Cái tên tiểu gia hỏa quá giảo hoạt nhà ngươi, ta làm sao tin được ngươi?"
Tiểu Lôi cười hì hì: "
Việc đó rất đơn giản, chỉ cần ngươi đáp ứng ta, ta trước hết sẽ thả Lyon, ngươi hoàn toàn yên tâm rồi chứ?"
Morales lập tức giơ tay lên, vẻ mặt nghiêm túc phát độc thệ, cam đoan sau khi Tiểu Lôi thả người liền lập tức bỏ đi vân vân…, nhưng trong lòng lại cười thầm: "
Người đông phương thật sự là khờ khạo tức cười. Người của huyết tộc phát thệ không ngờ cũng có người tin sao?"
Tiểu Lôi nhìn thấy trái lại có chút hài lòng, mắt thấy Morales phát xong lời thề nguyền, liền thật sự cúi người xuống giải khai cái võng "Phược Yêu Võng" trên người Lyon. Chỉ là động tác của hắn lại từ từ đến phát ghét, bàn tay lục lọi qua lại trên người Lyon hai lần, cũng không biết hắn dùng thủ pháp gì, rút một cái, cái võng lớn kia liền bị hắn nhẹ nhàng lanh lẹ rút đi. Lập tức không đợi cho Lyon kịp nhúc nhích, Tiểu Lôi phóng một cước đá hắn văng ra ngoài.
Morales cất mình nhảy tới, tiếp lấy Lyon, sau đó lạnh lùng liếc mắt nhìn Tiểu Lôi, hung dữ cười nói: "Tiểu tử, hiện tại ngươi không có gì để mặc cả uy hiếp ta phải không? Hôm nay ngươi còn tưởng được sống mà ly khai nơi này sao?"
Tiểu Lôi thở dài: "
Đã sớm biết là cái đám dơi súc sanh các ngươi tin không được mà…"
Hắn đột nhiên ngồi xuống, dùng song thủ bịt hai bên tai…
Morales đang lấy làm lạ, đột nhiên nhìn thấy trên người Lyon có dán lên hai đạo giấy màu vàng, trên mặt giấy cũng không biết dùng cái thứ gì vẽ lên bùa chú màu đỏ. Hơn nữa, trên mặt tờ giấy không ngờ còn ẩn ẩn chớp hiện ánh kim quang nguy hiểm…
Lập tức nghe "
ầm" một tiếng!
Một đạo thiểm điệm đột nhiên không biết từ đâu xuất hiện giữa không trung, nhắm thẳng tới Lyon và Morales bổ xuống. Hai tên hấp huyết quỷ một lớn một nhỏ vội vàng phi thân né tránh. Nhưng cho dù là sinh vật gì cũng vậy, tốc độ có lẹ tới đâu, sao lại có thể lẹ hơn thiểm điện chứ?
Sau một tiếng nổ, chỉ thấy một ánh kim quang tỏa ra từ giữa hai tên hấp huyết quỷ bị đánh bay ra ngoài. Lớp lớp khói đen, vốn là khói đen từ trên mặt đất bốc lên, các bụi cỏ nhánh cây chung quanh đều ẩn ẩn phát ra mùi vị cháy khét.
Lyon là xui xẻo nhất, bị Tiểu Lôi âm thầm động tay động chân, đem một đạo "
Dẫn Lôi Phù" đọc được từ trong bí cấp của Ngũ Hành Tông âm thầm dán lên người hắn. Sau khi Tiểu Lôi giải khai "Phược Yêu Võng" trên người hắn liền một cước đá hắn văng ra ngoài, một mặt là không cho hắn cơ hội lập tức phản kích, mặt khác, đúng là sợ tự nhiên bị sét đánh lên người.
Loại "Dẫn Lôi Phù" này chính là pháp thuật dẫn phát lôi điện công kích đối thủ của tu hành giả. Có điều dẫn phát lôi điện cần phải có một chút thời gian, nếu Tiểu Lôi quang minh chánh đại cùng đấu với Morales, thật sự không nắm chắc có thể đem một đạo linh phù dán lên người đối phương mà không bị đối phương đồng thời phát giác.
Chỉ thấy Lyon cả người đen thui, cơ hồ bị thiên lôi đánh thành cháy đen, có vẻ đã chết. Morales đau xót hét lên một tiếng, trên người hắn cũng bị cháy đen một mảng, mặc dù đã lanh lẹ tránh né được một chút, nhưng một nửa thân thể với thêm một cánh tay cũng cơ hồ bị nổ tan tành, cả nửa người đều là huyết nhục bầy nhầy.
Chỉ nghe hắn hét lên một tiếng, một tay ôm lấy Lyon, lập tức thét dài một tiếng, thân người đột nhiên chạy trốn ra xa. Hắn bị trọng thương dưới ám toán của Tiểu Lôi, nhanh chóng nắm lấy cơ hội, sợ rằng Tiểu Lôi thừa thắng truy kích, lập tức mang theo Lyon bỏ chạy.
Tiểu Lôi lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, vỗ vỗ Như Hoa lúc này đang sợ tới mức ngây dại, gắt gỏng nói: "
Bây giờ đã biết chưa? Lòng hiếu kỳ có thể hại chết người đó! Lần sau nếu như ngươi lại làm cái chuyện sai trái thế này, mang phiền toái đến cho một mình ngươi thôi, đừng hại người khác cùng ngươi chịu chết!"
Tình huống đêm nay thật sự có chút nguy hiểm, nếu như không phải chính hắn truy đến kịp thời, có lẽ hai tên này thật sự là đã rồi đời. Lúc này trong lòng Tiểu Lôi bất mãn, nói chuyện với Như Hoa cũng không lưu tình nữa.
Sắc mặt Như Hoa tái nhợt, ngớ ngẩn không biết nói gì ánh mắt lờ đờ nhìn qua phía Lôi Hống, há há miệng, tựa hồ như muốn phản bác lại hai câu, nhưng cuối cùng thì nói không ra lời gì.
Tiểu Lôi đột nhiên vỗ vỗ cổ mộ, kêu: "
Tiểu Thanh, xuất hiện đi! Hai tên gia hỏa đó đã bị ta đánh chạy mất rồi…"
Có vài tiếng động, nhưng lại không thấy bóng dáng của Tiểu Thanh, chỉ nghe thấy trong cổ mộ ẩn ẩn thanh âm nhỏ nhẹ của Tiểu Thanh truyền lại: "
Ta biết rồi, chàng… về trước đi…"
"
Gì?" Tiểu Lôi ngạc nhiên nói: "Nàng không phải là muốn đi cùng với ta sao?"
Tiểu Thanh trầm mặc một chút, chỉ nghe thấy nàng nói tiếp: "
Ta… ta… hôm nay không được… Ta…"
Thanh âm của nàng tựa hồ mang theo vài phần khẩn trương cùng với vẻ đau đớn ẩn ẩn. Tiểu Lôi tự nhiên là không biết Tiểu Thanh mấy hôm nay đang ở tình trạng lột da, chính là quan khẩu tối hung hiểm của xà tinh, tuyệt đối không thể bị ngoại giới quấy nhiễu. Hắn vừa mới nói được vài câu, lại có thanh âm đứt quãng của Tiểu Thanh từ trong cổ mộ truyền lại: "
Chàng về trước đi… Ta, ta sẽ đi tìm chàng…"
Trong lòng Tiểu Lôi cảm thấy có chút kỳ quái, nhưng có nói gì đi nữa, Tiểu Thanh cũng không hồi đáp. Hắn nhíu mày, kéo theo Như Hoa, thở dài nói: "
Đi thôi."
Như Hoa nghe thấy thanh âm người nói từ trong cổ mộ truyền đến, sợ tới mức hai chân như nhũn ra, run giọng nói: "
Ngươi, ngươi, vừa rồi ngươi cùng với quỷ nói chuyện hả?"
"
Ngươi mới là quỷ đó!" Tiểu Lôi gắt gỏng trả lại một câu.
Hết sức bóp lấy nhân trung của Lôi Hống, sau đó một đạo nội tức theo đó truyền qua. Lôi Hống lúc này mới mơ hồ tỉnh lại, hắt hơi một cái thật mạnh, sau đó đột nhiên thân người đứng vọt lên kêu: "
Quỷ quỷ quỷ!"
"
Thấy ngươi mới là đại đầu quỷ đó!" Tiểu Lôi hết sức đá tới một cước.
Ở dưới chân núi, tổ điều tra tìm kiếm khắp xung quanh đều không tìm thấy giáo sư Morales, rốt cuộc đám người này lo lắng, ngay đêm đó gọi điện thoại về nơi doanh trại đồn trú dưới chân núi, lập tức cho người tìm kiếm tứ xứ.
Đài truyền hình đóng dưới chân núi cũng đã phát hiện ra tình huống dị thường. Khứu giác nhạy cảm này của giới truyền môi lập tức phát hiện được khả năng có sự kiện tin tức mới có thể khai thác điều tra. Ngay đêm liền chuẩn bị máy quay phim, mà cầm đầu chính là người mà Tiểu Lôi đã thèm nhỏ dãi từ lâu Tân Văn tiểu thư.
Chỉ thấy nàng quấn quanh người một tấm chăn lông, trong tay cầm một cái micrô, đứng trước máy quay phim nghiêm trang tường trình:
"
Đêm nay, đội điều tra tìm kiếm ở Nam Sơn phát sinh sự cố, một trong các thành viên của tổ điều tra, chuyên gia sinh vật nổi tiếng đến từ Tây Ban Nha, giáo sư Morales cùng với trợ thủ Lyon tiên sinh đã mất tích trong núi. Trước mắt đã tổ chức đội truy tìm xuất phát tìm kiếm. Trả lời từ chính quyền địa phương cũng có vẻ vô cùng nghiêm trọng. Trước mắt cảnh sát địa phương đã bắt đầu…"
Phía sau nàng, là cảnh rối loạn ồn ào của trại đồn trú, chỉ thấy đội được cử đi truy tìm thứ ba đã chuẩn bị xuất phát. Vị tiểu thư xướng ngôn viên này đang muốn mang quay phim đến để phỏng vấn, nhìn từ xa xa trên sơn đạo, có vài nhân ảnh từ phía sau tuyến phong tỏa đi ra!
Trước mặt chính là một người tuổi trẻ tướng mạo thanh tú, thân người cao ốm, phía sau hắn là một tráng hán cùng với một nữ tử nhìn không rõ tướng mạo.
Ba người từ trong rừng cây đi ra, phía sau người tuổi trẻ là một nam một nữ nhìn y phục trên người tựa hồ rất xốc xếch, bồ dạng đầu tóc rối bù mặt mày lem luốc.
Thế mà cảnh sát trong đội truy tìm cũng không ngăn cản bọn họ lại để thẩm vấn.
Tiểu thư xướng ngôn viên lập tức ý thức được chuyện gì, liền mang theo quay phim phóng tới. Ống kính của camera nhắm ngay Tiểu Lôi, micrô của tiểu thư xướng ngôn viên cũng đã đưa tới trước mặt Tiểu Lôi.
"
Xin hỏi các bạn là ai? Vì cái gì mà trễ thế này vẫn còn xuất hiện trên núi?"
Giờ phút này trong lòng Tiểu Lôi có chút khó chịu. Hôm nay hắn vốn gặp được tiên nữ xà tinh Tiểu Thanh này, đối phương nguyên bản biểu lộ cùng chính hắn có "
duyên phận" gì đó, mỹ sự loại này, Tiểu Lôi tự nhiên là không kháng cự. Nhưng kết quả cuối cùng lại là người ta không đi theo hắn, trong lòng thật sự thất vọng, trừng mắt nhìn nữ lang phóng viên này: "Trên núi này không phải cấm địa quân sự, chúng ta vì cái gì mà không thể lên xuống chứ?"
Tiểu thư xướng ngôn viên giật mình, lập tức hỏi lại: "
Nhưng mà, nơi này đã bị phong tỏa rồi, hơn nữa tin tức trên TV cũng đã báo cho dân chúng không nên lên núi…"
Tiểu Lôi bĩu bĩu môi: "
Cô quản tới ta được à!"
Nói xong, liền mang theo Lôi Hống với Như Hoa bỏ đi.
Vị tiểu thư kia cũng không buông tha đi theo phía sau, micrô vẫn tiếp tục hướng về phía trước mặt của Tiểu Lôi: "
Xin hỏi ông đêm nay lên núi, rốt cuộc là vì cái gì? Ông có biết được sự tình của tổ điều tra hay không? Nghe nói hiện tại tổ điều tra có người bị mất tích, tình huống trên núi như thế nào?"
Tiểu Lôi dừng cước bộ, nheo mắt nhìn tiểu thư xướng ngôn viên, lúc này mới nhận ra đối phương chính là người hắn đã từng mơ tưởng vài năm trước, cười cười nham nhở, sau đó từ miệng nói: "
Cô hỏi chúng ta đang đêm lên núi để làm gì? Phải không?"
Dừng một chút, mục quang của hắn không kiêng kỵ gì nhìn thẳng vào bộ ngực của người ta, mỉm cười: "
Chúng ta lên núi để đánh dã chiến, cô quản được sao? XXX*!"
"
Cái… cái gì?" tiểu thư xướng ngôn viên trợn mắt.
Tiểu Lôi không kềm được: "
Nghe không rõ sao? Ta nói là "XXX"! Nếu cô còn muốn biết tường tận hơn, ta có thể cho cô hay, còn về vấn đề "XXX" này, ta thích nhất là nam trên nữ dưới!"
Sau đó hắn hung hăng quay mặt về phía ống kính máy quay giơ một ngón giữa, chĩa lên.
"
Mẹ nó, sao nhiều người đi tìm một tên hấp huyết quỷ như vậy ? Thật là một đám ngốc a…"
Vốn là có người còn muốn cản trở, chỉ là Lôi Hông nói với đối phương thân phận của hắn. Lôi Gia tại địa phương này thế lực thâm hậu, tự nhiên không có ai dám cản trở.
Sau khi trở về biệt thự, trong lòng Tiểu Lôi thật sự tức giận, lại đem Lôi Hống cùng với Như Hoa chửi suốt.
Mà càng làm cho Tiểu Lôi căm tức chính là, bản tin TV buổi sáng hôm sau, không ngờ đem cảnh Tiểu Lôi quay qua hướng ống kính giơ ngón tay giữa truyền bá ra ngoài! Hơn nữa cảnh hắn đối diện ống kính rõ ràng nói ra một chữ "XXX", được giới truyền thông nhanh chóng loan ra khắp cả thành thị…
Cho dù thế nào, trong lòng Tiểu Lôi cũng nghĩ về Tiểu Thanh, chỉ cảm thấy tối hôm qua cùng Tiểu Thanh lúc đó không hẹn mà gặp giống như trong một giấc mộng, ẩn ẩn hiện hiện một chút kỳ quái. Suốt cả ngày, cứ ngồi trên mặt đất ngây người nhìn về hướng Nam Sơn.
Đến tối, tỷ tỷ của Lôi Hống lại cho người đến, trao cho Tiểu Lôi một món đồ.
Sau khi Tiểu Lôi tiếp lấy món đồ mở ra nhìn, chỉ thấy một thẻ học sinh.
Lập tức, hắn điện thoại cho Lôi Hống tỷ tỷ.
"Tiểu Lôi, ngươi không quên giao dịch của chúng ta chứ?"
Tiểu Lôi thở dài: "
Lôi đại tỷ, cô nói Điền Kha Nhi tiểu thư sẽ tới nơi này, nhưng sau nhiều ngày như vậy, cả cái bóng quỷ cũng không được gặp á."
"
À… kế hoạch có chút thay đổi. Ta vốn muốn mang Điền Kha Nhi tới đó, nhưng lại xảy ra một điểm ngoài ý muốn… Chuyện này ngươi không cần quản tới, đồ ta đưa ngươi đã lấy được chưa?"
Tiểu Lôi nhìn vào thẻ học sinh trong tay, cười khổ nói: "
Lấy được rồi, xin cho biết ý tứ của cô là gì?"
Đầu điện thoại bên kia, tỷ tỷ của Lôi Hống mỉm cười nói: "
Chuyện này mà còn không minh bạch? Bắt đầu ngày mai, ngươi đi học ở Cơ Đức học viện! Đây là ta đặc ý an bài cho ngươi cùng với Kha Nhi có cơ hội tiếp cận. Kha Nhi nhân vì năm ngoái bị trọng bệnh một thời gian, đã ở nhà nghỉ ngơi một năm. Ngày mai nàng quay trở lại trường học. Ta đã giúp ngươi lo lắng mọi thủ tục nhập học… Hy vọng ngươi sẽ không làm ta thất vọng! Còn nữa… Điền Chấn tựa hồ biết Kha Nhi có gặp qua ngươi, hắn có khả năng sẽ mau chóng gặp mặt ngươi, hết thảy… ngươi tự mình cẩn thận đó."
Buông điện thoại xuống, Tiểu Lôi thở dài.
Nhìn thấy tỷ tỷ của Lôi Hống khiến thủ hạ mang sách vở tới, hắn không ngăn được cảm giác sống hai kiếp người.
Nghĩ tới thời gian sống phá phách bình phàm của hắn trong trường học, giống như là cả một kiếp người vậy.
Đi học? Cơ Đức học viện… ài… thấy sắp tới sẽ có chuyện thú vị a…
Tâm tình của hắn lại trở nên tốt hơn một chút. Ngồi tại chỗ đó cả người cười nhẹ hắc hắc.
Vì Như Hoa bị sự việc tối hôm qua làm kinh hãi, hôm nay tự nhiên là không tới trường. Nàng cũng rất thành thật, nhìn Tiểu Lôi cũng có hơn vài phần kính sợ, mắt thấy Tiểu Lôi sau khi buông điện thoại cười thầm, mặc dù trong lòng tò mò, cũng không dám hỏi tới.
Chỉ có Bảo Nhi níu y phục Tiểu Lôi, nhẹ giọng nói: "
Ba ba, người cười cái gì?"
Tiểu Lôi nghiêm trang nói: "
Bảo Nhi, ta phải đi học."
"
Đi học vui lắm sao?"
"
Rất là vui!" Tiểu Lôi gật gật đầu khẳng định, mỉm cười nói: "Sẽ vui phi thường, phi thường!"
*XXX: nguyên văn "
Thao - một câu chửi tục"

Chí Tôn Vô Lại - Chương #64


Báo Lỗi Truyện
Chương 64/371