Chương 229: Sao bay đầy trời



"Khặc khặc khặc…" Tiểu Lôi chỉ cảm thấy hai mắt nổ đom đóm, trước mặt là một biển lửa, chỗ nào cũng phảng phất màu đỏ hồng, làm sao có thể phân biệt được phương hướng? Thà nhắm mắt chạy loạn còn hơn.
Nhưng bộ y phục trên người lại là thứ tránh lửa rất tốt.
Bộ y phục thêu kim ti quả nhiên hỏa diễm bất xâm, tựa như lưỡi lửa tránh khỏi mình Tiểu Lôi khoảng một thước, không liếm vào người hắn, mặc dù nóng vô cùng nhưng vẫn có thể chịu được.
Bây giờ ta mới thông cảm với con vịt quay, tiểu gia ta thề nếu bình an ra ngoài, cả đời sẽ không ăn vịt quay nữa! Nhưng mà… nơi này có phương hướng gì đâu....
Trong lòng Tiểu Lôi không khỏi ca thán, chân không dám ngừng lại, đã chạy được nửa ngày nhưng chẳng thấy điểm cuối ở nơi nào, chung quanh đều là lửa.
"Ê, ngươi còn ở đây không?"
Hắn đột nhiên dừng cước bộ, lớn tiếng hỏi.
"Tiểu tử, ngươi sao vậy?" Tiểu Lôi cười ha ha: "Ngươi quả nhiên là vẫn ở đây quan sát ta sao?"
Không thấy trả lời.
Tiểu Lôi cười khổ nói: "Ngươi ít nhất nên nói cho ta biết phương hướng ta chạy có đúng không? Nếu sắp chết thì để ta biết tốt xấu mà chuẩn bị tinh thần, cho dù chuẩn bị khai đao chặt đầu cũng phải cấp đoạn hồn tửu mà uống chứ?"
"Vừa rồi là đúng." Thanh âm kia tựa hồ thở dài "Nhưng nửa canh giờ trước, ngươi không cẩn thận đi lệch về bên trái một chút, giờ đã sai đường rồi."
"A! Đi nhầm sao? Sao ngươi không nói sớm?" Tiểu Lôi hét lớn.
"Ngươi đã hỏi ta chưa?" Thanh âm kia thản nhiên hỏi.
Tiểu Lôi tức khí mắng: "Nói nhảm! Ta làm sao biết thế nào là phương hướng ở cái nơi quái quỷ này! Ngươi thấy ta đi nhầm cũng không nói một tiếng, sao không thiêu chết ta luôn đi!"
Nói xong hắn dứt khoát ngồi phịch xuống đất, mắng to: "Mẹ kiếp, không chạy nữa!"
Mông vừa chạm đất, hắn kêu rống lên một tiếng, nhảy lên mắng: "Nóng, nóng, nóng! Nóng quá! Gã gia hỏa này, muốn chơi ta phải không? Không chạy là không chạy nữa! Tiểu gia ta không đùa với ngươi đâu!"
Thanh âm kia trầm mặc một hồi, đột nhiên thở dài: "Thôi rồi, ta vốn nhìn ngươi bằng con mắt khác, biết ngươi tính tình nóng nảy lười biếng như thế, nếu muốn tu luyện vô thượng thần công, nhưng không có tâm chí kiên cường, làm sao thành công?"
Tiểu Lôi nói: "Ta đang bị lửa thiêu, bị khói hun ở chỗ này, chạy lung tung như thằng ngốc, ngươi nói thật quá đơn giản!"
"Ai…" Thanh âm kia chậm rãi nói: "Người trên thế gian này, từ trước đến giờ chưa có ai có tâm chí kiên cường vô thượng như đồ nhi kia của ta. Tiểu tử, ta hỏi ngươi, pháp lực của ngươi tu vi đến đâu rồi?"
"Đã đến Tu Pháp Kỳ rồi"
"Tốt lắm! Ngươi học chính là Viên Chân Diệu Quyết, trên trời dưới đất, thứ đó chính là vô thượng tâm pháp nhất đẳng, rất nhiều người tu hành mơ tưởng mà cầu không được, ngươi lại dễ dàng học được, có phải là vận khí của ngươi tốt không?"
Tiểu Lôi bĩu môi: "Là tiểu gia ta may mắn! Là vận may kiếp trước tu luyện được."
"Được… ta lại hỏi ngươi, những thứ Nghịch Thiên Quyết, Nghịch Thiên Kiếm này cũng là thần thông bá đạo vô song trên trời đất, có người ẩn tại Nga Mi sơn học ngàn năm chẳng được, nhưng ngươi dễ dàng học được, cái này có phải là may mắn không?"
"…" Tiểu Lôi tắc tị, thầm nghĩ nếu coi mình vận khí tốt cũng không giống lắm.
"Ngươi, một thân kiêm ba loại thần thông, bất kể là công pháp tu hành, kiếm thuật đều là hàng đầu, nhỏ tuổi như thế nhưng đã đạt được bán tiên chi thể, dễ dàng vượt qua ngàn vạn người tu hành mất cả đời không đạt được ngưỡng cửa đó, có phải thế không?"
Tiểu Lôi lớn tiếng nói: "Đúng, cho dù ta có chút tiện nghi, nhưng chẳng lẽ phải ở đây làm con vịt quay?"
"Thật đáng tiếc, đáng tiếc… cho dù ngươi có kỳ ngộ, không khuyết điểm, nhưng có một khuyết điểm là không có một lòng quyết tâm hướng đạo, ngươi cứ thế này, tương lai tu thành chính quả, thành tiên nhân tự nhiên không khó… nhưng trên thiên giới tiên nhân rất nhiều, nếu ngươi đến thiên giới, dựa vào tu vi của ngươi, cũng chỉ là một tiểu tiên hạ đẳng mà thôi, ngươi nguyện ý không?"
"Hả?" Tiểu Lôi nhất thời sững sờ, người này nói những lời này, hắn chưa bao giờ nghĩ tới cả, tự dưng tắc tị.
Thanh âm kia tiếp tục nói: "Dựa vào may mắn và cơ hội của ngươi, từ cổ chí kim tới nay chưa có người nào có thể có tạo hóa kỳ ngộ như vậy, mới có hai mươi tuổi đã có được nhiều thần công như thế, ta vốn có lòng muốn điểm hóa ngươi, nhưng không ngờ ngươi không kham được rèn luyện…"
Tiểu Lôi hét lớn: "Gì! Ngươi làm sao biết ta không có nghị lực? Khi ta bắt đầu học nghệ, đã trải qua không ít đau khổ!"
Hắn mặc dù nói vậy nhưng trong lòng phát sinh một chút tư vị mơ hồ.
Phải biết rằng tới giờ Tiểu Lôi vẫn có chút đắc ý kiêu ngạo vì hắn còn nhỏ tuổi nhưng đã sớm có bản lãnh kinh nhân, phóng mắt khắp thiên hạ không có người thứ hai, trong lòng không khỏi tự hào, nhưng hôm nay nghĩ lại mình đạt được đều là do vận khí tốt, tự mình nỗ lực không có bao nhiêu, nên tựa hồ nhận ra có chút không ổn..
Thanh âm kia chậm rãi nói: "Ta nói ra một người cho ngươi biết, người nọ trước khi học nghệ, một nửa điểm pháp lực cũng không có, hắn vốn tính kiên cường, hết lần này đến lần khác đều thể hiện nghị lực nhất tâm hướng đạo. Ngày đó khi hắn cầu nghệ đã trăm tuổi, lớn hơn ngươi rất nhiều! Hắn, một là không có tiên pháp thần công, hai không phải là tu chân cao thủ, ba là không có cơ hội thoát thai hoán cốt, không có bán tiên chi thể như ngươi… nhưng lại tự mình tìm một chiếc bè nhỏ, vượt trùng dương, đi khắp nơi! Phiêu bạt trong thiên sơn vạn thủy cả chục năm trời, hiểm nguy trùng trùng nhưng không lùi một bước, cuối cùng mới học thành một thân đạo pháp, trở thành một chuyện từ cổ chí kim không người đạt được! Hắn ban đầu không có cơ sở như ngươi, không có vận khí như ngươi, nhưng tâm chí nghị lực lại mạnh hơn ngươi gấp ngàn vạn lần!"
Tiểu Lôi động tâm hỏi: "Người ngươi nói là ai?"
"Còn có thể là ai.. lẽ nào ngươi chưa nghe qua tên của hắn? Chính là Tôn Ngộ Không!"
Tiểu Lôi thảng thốt: "Tôn Ngộ Không?"
Thanh âm kia cười nói: "Ngươi có thể suy nghĩ lại, nếu nghĩ thông rồi hãy cùng ta nói chuyện cũng không muộn"
Trong lòng Tiểu Lôi thấy kỳ lạ, trong sâu thẳm nội tâm tựa hồ đang xúc động, trong nhất thời lại không nhịn được…
Tôn Ngộ Không?
Tề Thiên Đại Thánh?
Đấu Chiến Thắng Phật?
Danh đầu này như sấm ngang tai, một cây kim cô bổng đánh toàn bộ yêu tinh trong thiên hạ chạy dài, đánh cho mười vạn thiên binh bó tay chịu trói, rúng động cả thiên đình của Ngọc Hoàng đại đế….
Nhiều người còn cho rằng đây là anh hùng đệ nhất tự cổ chí kim, mà ban đầu hắn có duyên kỳ ngộ gì không?
Tiểu Lôi nhớ rõ ràng trong truyền thuyết, tên hầu tử này là do thiên địa linh thạch biến thành khỉ đá, tại Hoa quả sơn xưng bá mấy trăm năm, không nói đến tiên thuật công pháp gì, mà một điểm căn cơ cũng không có!
Rồi sau mấy trăm năm, hắn đột nhiên cảm thụ được tính mạng trên đời vô thường, nổi lên đạo tâm, rồi một mình vượt biển, đi khắp thế giới cầu đạo!
Đúng vậy!
Gã hầu tử này có vận khí gì không?
Hắn từ trước đến giờ không tin cái loại anh hùng trong tiểu thuyết hạng ba, chỉ tùy tiện nhảy xuống vách núi là có thể thấy một quyển bí kíp, tùy tiện ăn một viên linh đan đã có mấy trăm năm công lực.
Hắn sinh ra không có sẵn một thúc thúc biết pháp thuật, cũng không phải 19 tuổi đã học được Viên Chân Diệu Quyết thiên hạ đệ nhất! Cho dù là bàn đào, khi hắn tại Hoa quả sơn chưa học nghệ, đâu có biết đến cái gì gọi là bàn đào? Đến Chấn Thiên Linh, Càn Khôn Kính gì đó, trước khi hắn học nghệ làm gì có pháp bảo nào, làm gì nhìn thấy pháp bảo nào? Hắn làm sao giống mình dễ dàng một cách kỳ diệu sở hữu bán tiên chi thể?
Hắn làm sao giống mình, có sư huynh sư đệ chủ động đưa bao nhiêu pháp bảo linh đan cho mình?
Hắn làm sao được một sư huynh thần thông quảng đại thiên hạ vô địch bảo hộ như mình?
Cẩn thận nhớ lại, Tôn Ngộ Không sở dĩ thành Tôn Ngộ Không là bởi vì hắn gặp Bồ Đề tổ sư học đạo.
Nhưng trước khi hắn đắc đạo, căn bản không hề có một chút căn cơ nào, không phải là một con khỉ đặc biệt gì.
Suy nghĩ kỹ, có rất nhiều người tu hành trong thiên hạ, số người có điều kiện tiên thiên mạnh hơn Tôn Ngộ Không rất nhiều lần, nhưng thành tựu của tên hầu tử này lại đánh bại tất cả thành tích của tiền thế.
Hắn đắc đạo là do lao tâm khổ tứ, không quản nguy hiểm, không sợ sinh tử, chỉ là một con khỉ nhỏ dám trèo núi vượt sông, vượt biển xa, trãi qua gian khổ chỉ vì một chữ "cầu"!
Năm đó Bồ đề tổ sư sở dĩ thu hắn làm đồ đệ bởi vì hắn một lòng hướng đạo, không ngại khó khăn gian khổ vì hai chữ "thành tâm".
Còn những thứ khác không hề có!
Tiểu Lôi tĩnh tọa một lúc lâu, đột nhiên thấp giọng nói: "Người.. người rốt cuộc là ai?"
Thanh âm kia chậm rãi nói: "Ngươi nghĩ thông suốt chưa?"
Tiểu Lôi nhíu mày, trên mặt tỏ vẻ tươi cười, không chút lo lắng, trịnh trọng nói: "Không có… hình như nghĩ thông được một chút, nhưng lại tựa như không có"
Hắn dừng một chút rồi cười nói: "Ta ngồi đây nghĩ ba ngày ba đêm có bị thiêu chết không? Ngươi nói phương hướng chính xác ở nơi nào?"
Âm thanh kia trầm mặc một chút: "Cửa ở trước mắt ngươi, nếu ngươi có thể tương thông, tự nhiên một bước sẽ qua, nếu không cho dù mười ngày tám ngày, ba năm năm năm cũng không tới"
Tiểu Lôi mỉm cười, nhắm mắt lại, vừa khép mi lại trong đầu đã sinh ra ảo cảnh…
Hắn tựa hồ không thấy mình đang ngồi trong biển lửa nữa mà phảng phất nhìn thấy các sự kiện của cuộc đời, từng việc trong chớp mắt lóe lên.
Lúc mười ba tuổi, khi Ngô Đạo Tử lừa hắn học một ít pháp môn điều khí nội tức kỳ quái, kỳ thực là bộ pháp "Đảo Thải Thất Tinh Bộ", Ngũ Hành Bát Quái, Kỳ Môn Độn Giáp, Phong Thủy Tướng Học, đều là những nhập môn công pháp chủ chốt của Tiêu Dao phái.
Lúc mười chín tuổi, khi lên Nga Mi Sơn, vào Tiêu Dao phái, Tiêu Dao tử tự mình dạy hắn pháp thuật, học các lộ thần thông của Tiêu Dao phái, Viên Chân Diệu Quyết và Phá Sơn Không của Khinh Linh tử.
Hầu như hết thảy là thuận theo tự nhiên, nhưng sâu trong lòng hắn biết là mình chưa bao giờ chính thức hạ quyết tâm làm điều gì, cuối cùng không biết mình có cầu "Đạo" hay không, cho tới giờ vẫn không thực sự nghĩ tới.
Hình như bọn họ dạy thì mình học, không dạy không học, rồi học xong tương lai như thế nào? Điều đó chưa bao giờ xuất hiện trong đầu hắn.
Đắc đạo thành tiên? Hình như mình đến giờ không có thực sự hứng thú.
Đúng, bọn họ dạy nên ta học, nếu họ không dạy ư? Ta có nên học không? Có nên cầu không?
Ngộ đạo, chính mình không biết muốn ngộ đạo như thế nào, mà thế nào mới ngộ được đạo?
Sau khi ăn chu quả, pháp lực tăng mạnh, linh khí trong bán tiên chi thể đã hóa thành pháp lực, tựa hồ trong một đêm biến thành cao thủ, rồi sau đó? Sau đó? Sau này thì sao?
Với tính khí của mình, hình như không thích lo lắng chuyện sau này, sự tình trước mắt túc tắc qua đi, sự tình tương lai nghĩ tới thật xa xôi.
Vậy đạo mà mình học, còn có ý nghĩa gì?
Hoặc giả nói mình không học đạo, có gì khác biệt? Lẽ nào học đạo có thể phi thiên nhập địa, tiêu dao khoái hoạt tại nhân gian? Bây giờ mình có tiền là tiêu dao khoái hoạt rồi, vậy học pháp thuật làm gì?
Sau trăm năm đắc đạo thành tiên, loại sự tình này mình có hứng thú không?
Mình học đạo, học pháp thuật quá nữa là trong lòng cảm thấy thoải mái như chơi đùa.
Tiểu Lôi cứ ngồi như vậy, trên mặt biến hóa liên tục, lúc cười, lúc thở dài, không lâu sau đột nhiên trợn mắt cười nói: "Ngươi còn ở đó không?"
"Ngươi nghĩ thông suốt rồi?"
Tiểu Lôi không chút do dự trả lời: "Vẫn chưa. Chưa nghĩ thông, cũng không muốn nghĩ nữa" rồi đột nhiên mắng: "Khỉ thật, vấn đề này thật nghiêm trọng, cho dù là sinh mạng đối với ta thế nào, ta đối với sinh mạng thế nào, vấn đề triết học quan trọng này ta không muốn nghĩ nhiều đến nó, chỉ cần ta sống tiêu dao là được, về phần cầu hay không cầu đạo, hãy nói sau. Sinh mạng trên thế gian, không cần phải cho mình chí hướng gì quá lớn… nếu để ta tự mình lựa chọn, vui vẻ khoái lạc là được rồi… nếu ngươi muốn tìm người một lòng hướng đạo, không sợ gian nan, tâm chí kiên nghị, sợ rằng tìm sai người rồi, ta không phải là người đó!"
Tiểu Lôi chậm rãi nói xong, thanh âm kia lại cười to ba tiếng nói: "Tốt lắm! Ngươi dĩ nhiên là chưa nghĩ xong, nhưng chí ít cũng coi là hiểu được"
Dừng một chút, hắn lại cười nói: "Ngươi biết không? Ban đầu khi Tôn Ngộ Không cầu đạo, hắn không nói đến cái gì cao xa nhất tâm hướng đạo gì cả, con khỉ đó cầu đạo bởi vì sợ chết, muốn học pháp thuật trường sinh, nên mới vượt biển đi tìm. Ta chỉ hi vọng ngươi hiểu được mình rốt cuộc là muốn gì, mục đích đó dù to hay nhỏ, cảnh giới cao hay thấp, chuyện đó là tạo hóa của mỗi người, cưỡng cầu cũng không được. Sợ nhất là trong lòng ngươi vẫn hồ đồ, không biết mình muốn làm gì, chuyện đó không phải là cực kỳ hỏng bét sao?"
Tiểu Lôi cười ha ha nói: "Bây giờ ta tin rồi, ngươi sẽ không thiêu chết ta."
Lời vừa nói ra, nhìn thấy ngọn lửa ngút trời bốn phía rít lên một tiếng, đều thu liễm xuống dưới, không gian xung quanh biến động, hắn hoa mắt, thấy mình đang ngồi trong một chỗ chỉ rộng chừng một thước vuông.
Ngọn lửa quanh thân vẫn cháy nhưng không làm thương tổn thân thể hắn, có bốn lỗ hổng nhỏ tại bốn phía, lửa không ngừng tiêu biến vào đó.
"Ý, sao vẫn ngồi trong lửa, có điều lò to biến thành lò nhỏ!" Tiểu Lôi cười khổ nói: "Người rốt cuộc là ai, nãy giờ ngồi trong biển lửa đã thôi rồi, ít nhất không gian còn rộng một chút, bây giờ làm sao biến thành địa phương nhỏ thế này, chân cẳng ta không thể duỗi thẳng được… ôi, ta không sợ hỏa, nhưng chỗ này quá nhỏ, thật bực mình."
"Tiểu tử vô tri, từ khi ngươi nhảy vào biển lửa, vẫn ngồi ở chỗ này, vừa nãy ngươi chạy qua lại hai bên nhưng thật ra đó là huyễn cảnh trong trận pháp mà thôi! Tiểu tử chớ nói nhiều, trong này, ngươi còn phải ngồi thêm ba ngày! Ta vì cứu cái mạng nhỏ của ngươi nên mới mượn lò bát quái luyện đơn của Thái Thượng Lão quân chính là để luyện hóa cái đồ vật trong tay ngươi. Ngươi hãy ngồi bên trong, chớ có lộn xộn nếu cái đồ vật kia sống lại cho dù Như Lai Phật tổ tới cũng không cứu được ngươi."
Lò bát quái của Thái Thượng lão nhân? Như Lai Phật tổ?
Mẹ nó! Đại ca, ngươi nói cái gì tai ta nghe không rõ! Ngươi rốt cuộc là ai?
Thanh âm bên ngoài lò cười nhạt, thấp giọng nói: "Tâm thị bồ đề thụ,minh kính diệc phi đài。Bản lai vô nhất vật,hà xử nhược trần ai. Đạo hiệu của ta là Bồ Đề, lẽ nào ngươi chưa nghe qua?
Tiểu Lôi vừa nghe đã nhảy dựng lên, nghe thấy "
đinh" một tiếng, trán đập mạnh vào đỉnh lò, tá hỏa tam tinh, miệng hét lớn: "Bồ bồ bồ bồ đề! Người là Bồ đề tổ sư, Tà Nguyệt Tam Tinh Động?"
"
Tiểu nhi vô tri!" Thanh âm bên ngoài trầm xuống quát: "Ngươi còn nói cái gì Bồ đề tổ sư! Mau gọi sư phụ!"
"
Sư… sư phụ?"Tiểu Lôi thấy trước mắt toàn là sao, thất thanh hô: "Sư phụ gì?"
"
Ài, nếu bây giờ ngươi không muốn gọi, đợi khi nào ngươi ra đây rồi gọi, vi sư trước tiên cho thêm ngươi một ít lửa!" Vừa nói xong, liền thấy tám đạo hỏa diễm từ lỗ hổng chung quanh mãnh liệt tiến vào, làm tóc trên đỉnh đầu Tiểu Lôi cháy sạch, hắn kinh hoảng hô: "Đừng đừng đừng! Đừng phóng hỏa nữa! Đốt nữa thiêu chết người đấy!"

Chí Tôn Vô Lại - Chương #229


Báo Lỗi Truyện
Chương 229/371