Chương 173: Lên Côn Luân, ức hiếp người



Nơi này là cực tây, vốn nằm trong dãy núi Côn Luân, kỳ thật phân làm Chủ Côn Luân, Trung Côn Luân, và Tây Côn Luân. Muốn nói đến sơn môn Côn Luân phái, môn phái vũ học Côn Luân phổ biến trong truyền thuyết, kỳ thật chính là "Đông Côn Luân".
Núi này hình dạng như một cái móng, phân ra nam, trung, bắc. Giờ phút này Tiểu Lôi theo Khinh Linh Tử, chậm rãi đi vào một hạp cốc, hắn cho tới bây giờ chưa từng tới Côn Luân, lần trước là đến một nơi trên dãy Côn Luân, đó là khu rừng sâm của Côn Luân phái tự trồng. Kỳ thật còn cách rất xa Côn Luân sơn thật sự.
Chỉ là phong cảnh Côn Luân sơn, rất khác so với Nga Mi sơn.
Vốn dãy Côn Luân, được xưng là nơi bắt nguồn của trung hoa long mạch. Dãy Côn Luân, dài đến mấy ngàn dặm! Nga Mi sơn không thể so sánh được. Nơi này đã là khu vực tây bộ, khí hậu có vài phần lạnh lẻo, trên đỉnh núi, quanh năm tuyết trắng bao trùm, là cảnh tượng băng thiên tuyết địa.
Chỉ là hiện tại bên dưới hạp cốc, trái lại chỉ thấy một màu xanh rờn, khí hậu ẩm ướt, trở thành một căn nhà ấm thiên nhiên.
Có điều nhìn dãy núi phía xa, liên tục như bạch sắc du long trong những đám mây, muốn tìm đến sơn môn Côn Luân phái, đó là khó hơn lên trời.
Bất quá chuyện này đối với Khinh Linh Tử tự nhiên là không sợ.
Hắn vốn chính là đại danh đỉnh đỉnh Hoạt Diêm Vương. Từng lên Côn Luân sơn, một kiếm chém Côn Luân chưởng môn năm đó, tự nhiên là lão biết sơn môn Côn Luân phái ở nơi nào.
Khinh Linh Tử tay áo phất phơ, đi ở phía trước, theo hạp cốc đi lên, đường đi cực kỳ khó nhìn, mặc dù cũng hơi dốc, lại mờ mờ dường như là một "Thượng thiên thê". Tiểu Lôi cùng Diệu Yên đi ở phía sau, lần này có Khinh Linh Tử ra mặt. Tiểu Lôi tự nhiên là muốn đến xem náo nhiệt. Hắn đối với Côn Luân phái cũng không có ấn tượng tốt gì, đã có Khinh Linh Tử tọa trận. Đương nhiên là hắn muốn đi cùng.
Nhưng Khinh Linh Tử lại có một chút buồn bực.
Nguyên là hắn trong lòng không quên lời của Hoạt Bồ Tát mà Tiểu Lôi chuyển đạt, trên đường, đã cùng Tiểu Lôi đi một chuyến đến khu rừng đó, nhưng quả nhiên, Hoạt Bồ Tát đã không ở nơi đó. Có lẻ Hoạt Bồ Tát lẫn tránh Khinh Linh Tử, không muốn thấy lão. Mà Tiểu Lôi trong lòng cũng hơi thắp thỏm về giao long đại xà, có ơn với mình, không biết tại cửa cuối cùng nó có qua được không. Nếu vượt qua, thì sẽ hóa thành kim long đăng thiên, nghĩ đến ngày đó trong rừng, Côn Luân đệ tử mặc dù tham lam muốn bắt nó, nhưng bị mình và Tiên Âm kiềm chế, đại xà chắc đã đào tẩu rồi.
Khinh Linh Tử cùng Diệu Yên đều là người có pháp lực tu vi cao thâm, cho dù là Tiểu Lôi, cũng là rất có căn cơ, một đường trèo đèo lội suối. Cũng không cay đắng, ngược lại quá nửa còn có vài phần tâm tình xem xét phong cảnh. Dù sao Tiên Âm cũng không là người tốt gì, cũng không lo lắng đi cứu nàng.
"Chính là nơi này." Khinh Linh Tử đột nhiên dừng chân. Nhìn cây đại thụ trước mặt. Đại thụ đứng ở lưng chừng núi, rễ cây cắm sâu trong nham thạch thổ nhưỡng, lại có một nhánh lộ ra bên ngoài. Không biết sinh trưởng bao nhiêu năm, nhìn hình dáng, sợ rằng phải sáu bảy người mới có thể ôm hết.
Khinh Linh Tử nhẹ nhàng vuốt ve lớp vỏ cây, chậm rãi nói: "Hắc hắc, tiểu tử, ngươi có biết không? sơn cốc này vốn rất hẹp, năm đó đạo gia ta một kiếm chém ra, mới chém thành hình dáng này. Vốn rể cây cắm dưới đất, chỉ là một phần bị ta dùng kiếm chặt mất, mới lộ ra như vậy."
Tiểu Lôi cười nói: "Ngươi cùng Côn Luân phái có đại cừu ! Ngươi giết chưởng môn nhân của người ta, hiện tại lại tìm tới cửa, một chút không lo lắng sao ?"
Khinh Linh Tử lắc đầu: "Lúc trước Hoạt Diêm Vương, đã không ai nhận ra được. Tuy nhiên, lần trước cùng Diệu Yên tiên tử tham gia Tiên Lâm Thịnh Hội, Côn Luân chưởng môn Ngọc Cơ Tử cũng có ở đó, hắn cũng không nhận ra ta."
Tiểu Lôi cũng đi qua nhẹ nhàng vuốt ve lớp vỏ cây, nhìn khe núi bên cạnh, khoảng chừng mười thước rộng, nghĩ đến uy lực một kiếm năm đó của Khinh Linh Tử, không khỏi thở dài.
"Hướng về phía trước lại có một khúc quanh, đi đến sơn môn Côn Luân phái. Côn Luân phái được xưng thiên hạ Tiên Lâm chính tông, ngoại nhân đều cho là bọn họ nhất định ở tuyệt đỉnh của Côn Luân, nhưng Côn Luân tuyệt đỉnh tất cả đều là băng thiên tuyết địa, khí hậu cực kỳ ác liệt. Với tu vi chúng ta tự nhiên không sợ, nhưng Côn Luân môn đồ rất nhiều, dù sao không phải mỗi người đều có thể có tu vi hàn thử bất xâm. Sao lại có thể đem động phủ đặt ở tuyệt đỉnh ?"
Tiểu Lôi cười nói: "Khó gì, Côn Luân phái ở trong núi đào một cái động, giống như chuột phải không?"
Khinh Linh Tử gõ đầu hắn, cười mắng: "Hồ thuyết bát đạo ! Côn Luân phái hậu nhân mặc dù đều cẩu thả, nhưng năm đó tổ sư Côn Luân khai sơn, lại là một vị nhân vật oai danh lừng lẩy, sao lại có thể …… có thể …… có thể đào động !"
Dừng một chút, lão cười nói: "Ngươi đi theo ta là được."
"Thượng thiên thê" ở đây, sợ rằng ít nhất cũng cao ngàn thước. Cũng may ba người đều có pháp thuật, triển khai Ngự Phong Thuật, rất nhanh tới nơi.
Lên đến đầu trên Thượng Thiên Thê, Tiểu Lôi lại "A" một tiếng. Trước mắt, lại là một con đường. Tới cuối đường, quả thật đại sơn vắt ngang trước mặt, chính là một mảnh tuyệt bích.
"Theo ta đến đây." Khinh Linh Tử cười, đi thẳng vào vách núi, biến mất.
Tiểu Lôi cười nói: "Nguyên là chướng nhãn pháp." Hắn kéo tay Diệu Yên, hai người cũng tiến vào.
Lập tức bỗng nhiên sáng sủa !
Nguyên nơi này là một sơn cốc giữa sườn núi! Đưa mắt nhìn, trước mắt không ngờ là một khu rừng xanh tốt, sau khu rừng, lờ mờ là một dòng suối róc rách, có lẻ là từ trên núi chảy xuống.
Đi tiếp, mọi người chỉ thấy đình đài lầu các, cực kỳ tinh mỹ, xa xa bên trên, một tòa kim sắc đạo quan tại thượng. Một bậc cấp bằng đá đen dẫn lên trên, lại mờ mờ tỏa ra vài phần bảo quang.
"Đây là Côn Luân phái à." Tiểu Lôi cười nói: "Quả nhiên có khí phái."
Khinh Linh Tử bỉu môi, nói: "Nơi này bất quá là một nửa mà thôi, sơn cốc này hình dáng như một cái hồ lô, hiện tại chỗ này, bất quá là nơi đệ tử cấp thấp ở lại tu luyện, từ nơi này đi tiếp, phía sau nơi đó mới là trọng địa. Đám nhà nát thảm hại này có cái gì để xem."
Lúc này, đột nhiên nghe thấy hai tiếng thét dài từ bên trên truyền đến, vù vù hai tiếng. Hai đạo kình phong sắc bén bắn xuống, Tiểu Lôi ngẩng đầu vừa thấy hai con đại điêu đen tuyền!
"Súc sinh lông dẹt." Khinh Linh Tử cười, tiện tay tay vung lên, một cổ kình phong thâm hậu phách ra, kia hai hắc sắc đại điêu lập tức vỗ cánh, bay ra xa, cơ thể thật sự linh xảo cực kỳ.
"Đây là linh thú tuần sơn của Côn Luân phái, giống như tiên hạc Tiên Sơn phái. So với tiên hạc ôn thuận còn lợi hại hơn." Khinh Linh Tử cười giải thích.
Quả nhiên, hai hắc điêu dường như rất có linh tính, sau khi bị Khinh Linh Tử làm giật mình, đảo thân, lại bổ nhào, lần này vỗ cánh, một bên trái, một bên phải. Thân ảnh không ngờ lại có vài phần thân pháp linh xảo.
Khinh Linh Tử bất cần, cong tay bắn ra hai đạo kình phong. Hai hắc điêu lập tức kêu lên đau đớn, rồi đào tẩu.
Khinh Linh Tử cũng không đuổi theo, chỉ là cùng Tiểu Lôi Diệu Yên đứng yên ở chỗ này.
Quả nhiên, không lâu sau, lại thấy hai đạo kim quang từ phía sau khu rừng vòng tới, tới trước mặt, lại là hai đạo sĩ trẻ tuổi mặc đạo bào màu trắng, cùng kêu lên: " Cao nhân phương nào xông vào sơn môn Côn Luân!"
Hai đạo sĩ bên hông đều có bội kiếm, từ thân pháp vừa chạy tới xem ra Ngự Phong Thuật cũng rất có tạo nghệ. Chỉ là Côn Luân phái môn quy xem ra không tệ, hai người mặc dù dò hỏi, lại không mất lễ số, mặc dù quát hỏi, lại không có rút kiếm, ngược lại cơ thể hơi khom, định chào hỏi.
Khinh Linh Tử cười nói: "Các ngươi đa sự, trở về gọi Ngọc Cơ Tử ra gặp ta thì biết."
Nói xong, tay áo vung lên, kia hai đạo sĩ lập tức lảo đảo ngã nhào, trên mặt mặt mũi đầy bụi đất, đỏ mặt tía tai, lại biết người trước mặt này mình tuyệt đối không phải đối thủ, cắn răng chắp tay, quay đầu chạy về.
Khinh Linh Tử cười ha ha , nói: "Tốt rồi, Côn Luân phái chuyện khác không nói, nhưng lấy ít đánh nhiều là không sai. Tu vi của Ngọc Cơ Tử, cũng khá, đáng tiếc môn hạ rốt cuộc không có loại cao thủ cấp bậc như hắn. Bất quá Côn Luân phái dù sao cũng là đại phái, có mấy bộ trận pháp không tệ, tiểu đạo sĩ hơi tệ, nhưng dùng trận pháp lấy nhiều đánh ít, lại luyện thành thạo, trong chốc lát các ngươi sẽ thấy qua."
Nói xong, dẫn hai người Tiểu Lôi đi vào trong.
Tiểu Lôi lại lưu luyến nhìn đại điêu bỏ chạy trên không, trong lòng thở dài: "Nếu lão tử bắt được đại điêu, không phải oai phong hơn Xạ Điêu Anh Hùng Truyện sao?"
Đi theo Khinh Linh Tử vào trong, tới trong sơn cốc, trong lúc đó phía trước đạo quan, quả nhiên đã có hơn hai mươi đạo sĩ, mỗi người cầm bội kiếm, đạo sĩ cầm đầu mặc một bộ hoàng sắc đạo bào, khác với các thanh y đạo sĩ phía sau, có vẻ là kẻ có địa vị trong môn phái.
Hoàng bào đạo sĩ tướng mạo đoan chánh, cầm trong tay trường kiếm quát: "Xin hỏi là cao nhân phái nào quang lâm Côn Luân ?"
Khinh Linh Tử nhìn hắn, uể oải nói: "Ân, ngươi là Ngọc Cơ Tử đồ đệ à? Ngươi mặc hoàng sắc đạo bào, là đệ tử của chưởng môn nhân sao?"
Đạo sĩ cất cao giọng nói: "Ta là Côn Luân môn hạ thủ tọa đệ tử, đạo hiệu Đơn Dương Tử, xin hỏi pháp hiệu của đạo trưởng?"
Khinh Linh Tử cười hì hì, nói: " Danh tự của ta, ngươi còn không xứng để hỏi. Gọi người có chữ Ngọc đến đây đi, ngươi không phải đối thủ của ta. Hắc hắc, hai mươi tiểu gia hỏa phía sau ngươi, là đang bày cái gì Nhị Thập Bát Tú Trận Pháp phải không?"
Khuôn mặt Đơn Dương Tử trầm xuống, chậm rãi nói: "Đạo trưởng đã không thể báo danh hiệu, vậy không thể vào được. Các hạ xông vào Côn Luân, không thể thoát tội!"
Tiểu Lôi cười hi hi nói: "Ê! Đạo sĩ ! Ngươi tìm người có chữ Ngọc đến đây đi, bằng vào các ngươi, sợ rằng phải chịu thiệt thòi."
Đơn Dương Tử thấy đối phương không hề sợ hãi, trong lòng cũng e ngại.
Phải nói là tấu xảo.
Giờ phút này cả Côn Luân trên dưới, không có lấy một ai có chữ Ngọc. Từ chưởng môn nhân Ngọc Cơ Tử trở xuống, cao nhân có chữ Ngọc trong Côn Luân đều không ở trong đạo quan này…… chỉ có một Ngọc Hư Tử đang bị thương, bất quá lại đang bế quan dưỡng thương ở phía sau đạo quan.
Nguyên là kia Tiên Sơn phái do Huyền Các tứ lão cầm đầu, đã sớm đến Côn Luân phái đòi người. Có điều Tiên Sơn phái là danh môn chính phái, mọi sự đều dựa theo quy củ. Hơn nữa các nàng cũng sợ hãi thế lực Côn Luân phái, mời vài tu hành cao nhân có quan hệ tốt với Tiên Sơn phái, lúc này mới dám đến Côn Luân đòi người.
Hơn nữa, dựa theo quy củ danh môn chính phái của các nàng, đều là gửi thiếp trước, nói rõ ràng, sau đó mang theo người đợi dưới chân núi Côn Luân, tuyệt đối sẽ không có tự tiện xông vào. Ngọc Cơ Tử tự nhiên sẽ dễ dàng cúi đầu, mang theo vài sư huynh đệ có chữ Ngọc, hạ sơn đi gặp người của Tiên Sơn phái. Cho dù song phương không hợp ý, cũng đánh dưới chân núi rồi mới nói sau.
Kể ra, Tiêu Dao phái mặc dù cũng là đại phái, nhưng danh tự đã gọi là Tiêu Dao, tự nhiên không chú ý quy củ này. Cho nên lần trước Tiêu Dao tử bọn họ đến Tiên Sơn phái đại náo, không có chú ý quy củ này, ỷ thực lực cường đại, một đường đánh tới Huyền Không đảo.
Hiện tại, Khinh Linh Tử tự nhiên là không nói quy củ …… nói thật nha, không cần nói quy củ, hắn sợ rằng nói lý cũng không. Tiểu Lôi là một tiểu vô lại, tự nhiên cũng mặc kệ. Mà Diệu Yên …… nàng không thông thế sự, tự nhiên cũng không biết quy củ này.
Cho nên ba gia hỏa, không nói tiếng nào, trực tiếp đi đến đây.
Mà giờ phút này, Ngọc Cơ Tử lại đang mang theo cao thủ chữ Ngọc của Côn Luân phái, đang ở dưới chân núi Côn Luân cùng Tiên Sơn phái giằng co.
Đơn Dương Tử chần chờ một chút, nói: "Bản môn chưởng môn nhân hiện không ở trong núi, các hạ nếu có chuyện gì, chỉ cần nói ra, ta tự nhiên sẽ chuyển đạt !"
Khinh Linh Tử nhíu mày, nói: "Ngọc Dương Tử, Ngọc Chân Tử, đều không có ở đó sao?"
Đơn Dương Tử lại không dám trả lời, chỉ nhìn chăm chăm Khinh Linh Tử.
Khinh Linh Tử cười hì hì, quay đầu nhìn nhìn Tiểu Lôi, nói: "Xem ra chúng ta tới đúng lúc, mấy lão gia hỏa đều không ở, chỉ còn lại có tiểu gia hỏa này. Ân, bọn họ đây là bày ra nhị thập bát tú trận pháp, trận pháp này, còn bình thường, có chút môn đạo, bất quá tiểu tử trước mặt, lão nhân gia ta không thể xuất thủ, Tiểu Lôi, ngươi lên giáo huấn giáo huấn bọn họ đi."
Dừng một chút, lão cười to nói: "Dù sao chúng ta lần này đến để gây rối, ngươi cứ xuất thủ, chuyện khác, ta tính cho."
Tiểu Lôi cười hi hi nói: "Lão gia hỏa nhà ngươi chỉ làm biếng."
Hai ngày này hắn cùng Khinh Linh Tử đàm luận Nghịch Thiên Nhất Kiếm, rất tâm đắc, đang muốn tìm cơ hội động thủ thử xem, lập tức bạt ra thái đao, tiến lên.
Người trong Côn Luân phái, lại cũng có một hai người lúc trước gặp qua Tiểu Lôi trong rừng, chỉ là Tiểu Lôi lúc trước hình dáng thảm hại, mặt mũi đầy bụi, hiện tại ăn mặc khác hẳn, nhất thời làm cho người ta không nhận ra. Nhưng hắn đi về phía trước, còn đem chiêu bài thái đao xuất ra, lập tức khiến người nhận ra. Hai đạo sĩ quát: "Là ngươi ! Đơn Dương Tử sư huynh, tiểu tử này chính là ác nhân làm bị thương mấy sư đệ chúng ta trong rừng sâm!"
Đơn Dương Tử hơi biến sắc, quát: "Bày trận !!"
Kiếm quang dày đặc, hai mươi tám đạo sĩ, có Đơn Dương Tử cầm đầu, đứng trước mặt Tiểu Lôi.

Chí Tôn Vô Lại - Chương #173


Báo Lỗi Truyện
Chương 173/371